Xuyên Sách Rồi Tôi Tuyệt Đối Không Khuất Phục Trước Nam Chủ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1295

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21728

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1346

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2130

Quyển 01 - Chương 108: Trừng phạt

Chương 108: Trừng phạt

Nữ phụ trong lớp hiện giờ chẳng còn mống nào đáng lo ngại.

Chỉ còn lèo tèo hai ba người thuộc hệ "bị động", nhưng do Ôn Dương bị quản thúc quá chặt nên mãi vẫn chưa kích hoạt được tình tiết cốt truyện với bọn họ.

Vì thế, nội bộ lớp học bây giờ coi như tạm an toàn, chỉ có mấy em gái người qua đường với hành tung khó lường mới đem lại chút rắc rối cho Ninh Sơ.

Thế nhưng, hôm nay lại có buổi tọa đàm định hướng nghề nghiệp.

Ninh Sơ theo chân Ôn Dương đến giảng đường lớn ở tầng một khu nhà học. Vừa bước qua cửa, ngẩng đầu nhìn lên, không gian rộng lớn đã chật ních sinh viên ngồi chi chít.

Đây là tiết học chung của cả khoa, thế nên chắc chắn sẽ có không ít nhân vật trong cốt truyện trà trộn vào đám đông, đang nấp trong bóng tối rình mò Ôn Dương.

Vừa bước vào phòng, cô ấy thậm chí còn hoài nghi tất cả phụ nữ trong này đều đang dán mắt vào Ôn Dương. Điều này khiến thần kinh Ninh Sơ căng như dây đàn, mặt mày cau có, ánh mắt cảnh giác quét qua từng cô nàng có nhan sắc nổi bật.

Mấy cô gái xinh đẹp này, chỉ cần liếc qua là thấy trên người dán đầy "nhãn", nhiều đến mức đủ tư cách làm nữ chính trong mấy bộ manga 18+, mười phần thì đến chín phần là nhân vật phụ trong tiểu thuyết sắc hiệp!

Ví dụ như cô nàng da ngăm ngực lép mặc đồng phục JK kia!

Hay là nữ giáo viên tầm ba mươi tuổi mặc váy bút chì, đi tất đen lưới đang đứng trên bục giảng kia nữa!

Lại còn cả Văn Văn, một con loli hợp pháp mang thuộc tính ngực khủng!

Cuối cùng Ninh Sơ cũng phát hiện ra bóng dáng của Văn Văn. Nhỏ này chính là đối tượng cô ấy cần cảnh giác cao độ nhất.

Thế nhưng, cô ấy lại thấy mấy đứa cùng phòng đang đi về phía chỗ ngồi của Văn Văn.

"Đổi chỗ khác đi?"

Ninh Sơ bước lên hai bước, túm lấy áo Ôn Dương, khẽ hỏi: "Ngồi xuống hàng ghế cuối nhé?"

"Hàng cuối làm gì còn chỗ?" Ôn Dương ngẩng đầu nhìn về phía sau, bất lực nói, "Còn không phải tại cậu lề mề, chúng ta suýt nữa thì muộn học rồi đấy."

"..."

Cô ấy nhìn dáo dác xung quanh, hình như đúng là chẳng còn chỗ trống nào khác. Hơn nữa, ngồi chỗ khác biết đâu lại vớ phải nhân vật cốt truyện còn nguy hiểm hơn đang chờ sẵn Ôn Dương.

Dù sao thì Văn Văn cũng được coi là kẻ địch đã "biết người biết ta", ít nhất mấy chương truyện ngắn liên quan đến nhỏ này cô ấy cũng đã đọc qua vài lần rồi.

Bất đắc dĩ ngồi xuống, ánh mắt Ninh Sơ u ám nhìn chằm chằm vào Văn Văn ở hàng ghế trước, thầm cầu nguyện nhỏ này không phát hiện ra sự hiện diện của Ôn Dương.

Nhưng hy vọng vừa mới nhen nhóm đã vụt tắt.

"Ôn Dương!" Văn Văn quay đầu lại, cười tươi rói vẫy tay chào.

Ôn Dương nghệch mặt ra: "Ai thế..."

"Hôm chiều thứ ba học thể dục ấy, tớ đã cổ vũ cho cậu mà!"

"À~" Do đặc điểm nhận dạng của Văn Văn quá nổi bật, Ôn Dương nhanh chóng nhớ ra gương mặt loli trước mắt, sau đó cúi đầu lấy bảng điểm danh ra, "Ninh Sơ, tôi đi điểm danh trước đã."

Phản ứng này... hình như hơi sai sai?

Ninh Sơ nhìn bóng lưng Ôn Dương rời đi, rồi lại nhìn sang Văn Văn đang thất vọng tràn trề.

Nhỏ này không phải là hoàn toàn phù hợp với XP (gu) hiện tại của Ôn Dương sao?

Mặt học sinh, ngực phụ huynh, chuẩn bài rồi còn gì?

Cô ấy cúi đầu nhìn xuống sự "nghèo nàn" phẳng lì của mình, chắc chắn rằng XP của Ôn Dương không phải là mình.

Nam chính trong sách mê mệt Văn Văn như thế, sao Ôn Dương ngoài đời thực lại chẳng thèm ngó ngàng gì đến nhỏ? Dường như một chút hứng thú cũng không có?

Ninh Sơ ôm một bụng đầy thắc mắc, đợi mười phút sau, khi Ôn Dương điểm danh xong quay lại, liền không nhịn được mà sán lại gần, thì thầm hỏi: "Cậu nhìn em gái kia đi, Văn Văn ấy, dễ thương mà nhỉ?"

"Cậu ta là Văn Văn à? Trước đây nghe cậu nhắc qua rồi."

"Thích không?"

Ôn Dương rùng mình một cái, lắc đầu quầy quậy: "Không thích, không có hứng."

"Thật hay đùa đấy?" Ninh Sơ nghi ngờ tên này đang giả bộ đứng đắn.

"To quá, không nuốt trôi..."

Ninh Sơ lúc này mới nhìn lên hàng ghế trước, nhìn Văn Văn đang dùng bàn học để đỡ bộ ngực của mình.

Đúng là to hơi quá đà thật... Trong tiểu thuyết sắc hiệp thì có thể coi là bình thường, nhưng ở ngoài đời thực thì nó phá hỏng sự cân đối và thẩm mỹ của cơ thể.

Nhưng chẳng phải Ôn Dương thích ngực bự sao?

Buổi tọa đàm đã bắt đầu, nhưng Ninh Sơ vẫn nhìn chằm chằm vào mặt Ôn Dương đầy ngờ vực.

"Đừng nhìn tôi như thế... Tôi có phải tra nam thấy ai cũng yêu đâu."

Không phải à?

"Mày chính là thế còn gì!" Trương Thiệu Thanh đột nhiên xen mồm vào, "Hôm qua tao thấy nó nhắn tin với em gái nào đấy!"

Ôn Dương biến sắc: "Tao không có!"

Ninh Sơ bình thản liếc nhìn điện thoại, xác định Trương Thiệu Thanh đang vu khống trắng trợn nam chính của mình.

Cô ấy đã sớm liên kết tài khoản mạng xã hội với Ôn Dương, điện thoại Ôn Dương có tin nhắn gì cô ấy cũng nhận được ngay lập tức.

Cô ấy thấy Văn Văn quay đầu lại nhìn với ánh mắt mong chờ, viền mắt đỏ hoe, gương mặt loli kết hợp với biểu cảm đáng thương kia có sức sát thương cực lớn đối với đàn ông.

Thế nhưng nhìn lại Ôn Dương, tên này đang chăm chú nghe giảng chép bài, rảnh mồm thì cãi nhau với Trương Thiệu Thanh.

Tuyệt nhiên không có chút thời gian nào để ý đến Văn Văn.

Xem ra qua hai tháng trời, cái gu của Ôn Dương đã bị Ninh Sơ cải tạo triệt để rồi.

Có lẽ đây chính là hiệu ứng cánh bướm chăng~

Vùng bụng dưới bắt đầu cảm thấy chút kỳ lạ, nụ cười trên môi Ninh Sơ càng rạng rỡ hơn.

Lần này cô ấy hoàn toàn không cần ra tay, tất cả đều nhờ vào sự tự giác của Ôn Dương, thế là Văn Văn đã hoàn toàn hết cửa!

Cô ấy đã chuẩn bị tinh thần để đón nhận cơn đau bụng quen thuộc, thế nhưng, từ bụng dưới lại dâng lên một luồng khô nóng khó tả. Nụ cười trên mặt cô ấy cứng lại, bối rối cúi đầu xuống.

Tim đập nhanh, mặt nóng bừng, thân nhiệt tăng cao, đại não nhanh chóng trở thành một mớ hồ nhão.

Ninh Sơ cảm thấy có biến.

Mọi khi phá hoại cốt truyện xong thì đáng lẽ phải đau bụng chứ? Tùy theo mức độ quan trọng của tình tiết mà đau ít hay đau nhiều. Và sau đó cơ thể sẽ bị nữ hóa thêm một chút.

Nhưng lần này...

Cô ấy nhớ lại cảnh tượng say rượu ở quán bar lần trước, nhớ lại cảm giác khi cùng đám bạn cùng phòng xem phim đen lúc đêm khuya.

Không thể nào?

Đuôi mắt đã nhuốm một màu hồng nhạt, đôi mắt phủ lên một tầng nước mơ màng, cô ấy gục xuống bàn, cố gắng dùng mặt bàn lạnh lẽo để hạ nhiệt cho khuôn mặt, nhưng tầm mắt lại không tự chủ được mà liếc nhìn về phía Ôn Dương bên cạnh, ánh mắt dịu dàng như nước.

Cô ấy nhanh chóng nhận ra, vùi mặt vào khuỷu tay.

Chết tiệt! Trong cái giảng đường mấy trăm người này!

Mình thế mà lại... động dục rồi!

Lý trí của Ninh Sơ vẫn còn tỉnh táo, những hình ảnh đồi trụy vừa xuất hiện trong đầu liền bị cô ấy nhanh chóng dọn sạch, nhưng cơ thể lại có chút mất kiểm soát, cái eo nhỏ khẽ vặn vẹo, hai đùi kẹp chặt lấy nhau, khe khẽ cọ xát.

Hà...

Cô ấy nheo mắt lại, đôi môi anh đào hé mở, thở dốc khe khẽ.

Ôn Dương ngẩn ra, cúi đầu nhìn Ninh Sơ đang gục xuống bàn, tưởng như đang ngủ nhưng cả người lại đang run rẩy nhè nhẹ.

"Lại đau bụng à?"

"..."

Không nghe thấy tiếng trả lời, Ôn Dương bất lực lắc đầu: "Tôi thấy cậu bị bệnh dạ dày rồi, cứ động tí là lại kêu đau."

"Bà dì" của Ninh Sơ mới đi chưa được bao lâu, giờ lại đau dạ dày.

Hắn cũng chẳng còn tâm trí nào mà học với hành, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng Ninh Sơ, lại thấy Ninh Sơ càng run rẩy dữ dội hơn.

"Lát nữa xuống phòng y tế nhé?"

"Ừm."

Không hiểu tại sao, nghe tiếng đáp nhẹ hẫng ấy của Ninh Sơ, Ôn Dương lại nghe ra một sự quyến rũ nồng đậm.

Hắn nhìn vành tai đã đỏ ửng lên của Ninh Sơ. Tai, cổ, cánh tay, những vùng da lộ ra ngoài không khí đều ửng lên một màu hồng phấn.

Trong mũi dường như cũng ngửi thấy mùi hương thiếu nữ nồng nàn hơn, thu hút hơn so với ngày thường.

"Không sao chứ?"

"Không sao."

Ninh Sơ thở hắt ra một hơi dài, cuối cùng lý trí cũng chiếm thế thượng phong.

Chủ yếu là cái chỗ này... giảng đường lớn mấy trăm mạng người, lỡ mà không kìm nén được để người ta phát hiện ra, e rằng cô ấy cũng khỏi cần lăn lộn ở cái trường này nữa.

Trên mặt vẫn còn vương lại sắc hồng diễm lệ, cô ấy chán đời nhìn vào điện thoại, vẻ mặt đầy mệt mỏi.

Nhưng mà cái cảm giác đó, hình như cũng khá sướng...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!