Xin hãy để linh hồn mỏi mệt này được nghỉ ngơi! Bi kịch của kẻ yếu phải dẫn dắt đội mạnh nhất

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

380 1236

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

(Đang ra)

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

Vô Thượng Tà

Lưu Khổng đột nhiên phát hiện ra, nàng hoa khôi vốn nổi tiếng lạnh lùng trong truyền thuyết... hình như chính là cô bạn gái yêu qua mạng của mình!

67 89

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

127 100

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

658 1729

Vol 9 - Hồi Kết: Xin hãy để linh hồn mỏi mệt này được nghỉ ngơi(9)

Hồi Kết: Xin hãy để linh hồn mỏi mệt này được nghỉ ngơi(9)

Và thế là chúng tôi đã giải nguyền thành công, à nhầm, chúng tôi chẳng làm nên trò trống gì sất!

Ba ngày sau, đám bạn tôi cuối cùng cũng hồi phục sau cơn say ma chất.

Ngồi trong căn lều nghỉ chân bên trong Giả Giả, tôi có một buổi trò chuyện thân mật với họ.

"Cái gì?!"

Liz thốt lên đầy ghen tị.

“Krai, cậu đã tận hưởng tất cả những niềm vui đó trong khi bọn tớ phải nằm bẹp trên giường á?!"

"Này, tôi cũng đâu có ngờ tới chuyện đó đâu. Cả nhóm [Starlight] đều sốc tận óc khi thấy cậu ta cứ thế vác cái thân xác đá chạy biến đi đấy chứ."

Chiến dịch lần này đúng là một chuỗi những bất ngờ ngoài sức tưởng tượng.

Nào là Huyễn Ảnh hiện hình ngay trước mắt, rồi đến lượt "Ma Vương" cùng đồng bọn (những kẻ mà tôi cứ ngỡ đã bị hạ gục từ lâu) xông vào chém giết loạn xạ, và đỉnh điểm là khi bức tượng Luke bắt đầu cử động.

Quá nhiều sự kiện dồn dập khiến tôi khi nói ra mà chính mình cũng chẳng hiểu nổi mình đang lảm nhảm cái gì nữa.

Dẫu vậy, với bề dày thành tích chuyên làm những điều không tưởng, tôi cũng chẳng lo lắng lắm cho Luke.

Lịch sử đã chứng minh rằng dù có chuyện gì xảy ra, cậu ta vẫn sẽ bình an vô sự trở về mà thôi.

"Anh Luke đúng là..."

Tino vẻ mặt như không biết nên dùng từ gì để diễn tả, "...thật phi thường."

Ansem cũng gầm gừ một tiếng tán đồng.

Thật kinh ngạc khi thấy Tino hồi phục cùng lúc với mọi người.

Tôi chẳng biết phải diễn tả thế nào cái mong muốn mãnh liệt rằng giá như cô bé có mặt ở đó để trải nghiệm cái kho báu kia cùng tôi.

"Lần tới bọn tớ sẽ đi cùng, Krai!"

Liz tuyên bố chắc nịch.

“Hết say ma chất rồi, giờ bọn tớ đang ở trạng thái sung mãn nhất đây!"

"Tôi vẫn chẳng thể nào quen được với cái cảm giác hôm trước còn ốm lết bết mà hôm sau đã khỏe như vâm thế này," Sitri nhận xét.

Cái lợi và cái hại của việc say ma chất giống như hai mặt của một đồng xu vậy.

Việc hấp thụ quá mức tạm thời khiến cơ thể bị đình trệ, nhưng chính lượng ma chất đó lại mang đến một nguồn sức mạnh mới.

Mọi người, kể cả Ansem, đều đã gục ngã vì say ma chất, đồng nghĩa với việc giờ đây khi đã hồi phục, họ còn mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Tôi chỉ có thể lờ mờ đoán xem điều đó có ý nghĩa gì, vì vốn dĩ họ đã quá bá đạo rồi.

"Vâng, ừm hửm. Trông cậy cả vào mọi người nhé."

Tôi nở một nụ cười rạng rỡ và gật đầu lia lịa.

Chắc chắn chẳng bao lâu nữa tôi lại phải dựa dẫm vào cái nguồn sức mạnh mới mẻ này thôi.

Tôi nhận thấy Tino đang nhìn mình với vẻ mặt không hài lòng, nhưng trước khi kịp nói gì, Sitri đã nắm lấy tay tôi với vẻ mặt như đang cầu xin sự thương hại.

"Thực ra, Krai này, em có một thứ muốn thử nghiệm!"

Mắt cô ấy rơm rớm nước, giọng nói gần như chỉ còn là tiếng thì thầm.

“Chúng ta sẽ ở lại Yggdra thêm một thời gian nữa đúng không?"

"Ừ, ừm hửm. Tất nhiên rồi!"

"Hửm? Có chuyện gì xảy ra à? Bình thường anh toàn đòi rút lui vào những lúc như thế này mà."

Mmm, ừm hửm.

Khổ nỗi cái kế hoạch "chuồn lẹ" của anh có bao giờ thành công đâu.

Và đúng thế, chắc chắn là có chuyện đã xảy ra rồi.

Lẽ ra anh phải biết là không thể giấu được cái bản mặt tỉnh bơ này trước em chứ.

Ansem mở miệng, cắt ngang tiếng gầm gừ trầm đục kéo dài của mình.

“Krai. Còn Luke thì sao?"

Tất cả rơi vào một bầu không khí im lặng đầy khó xử.

Rõ ràng họ đã nhận ra có điều gì đó không ổn, chỉ là nãy giờ đang cố tình tránh né không nhắc đến mà thôi.

Tôi hắng giọng, cố nặn ra một nụ cười:

“À thì... Chuyện là thế này, cậu ta đã xông thẳng vào Thế Giới Thụ trong khi đuổi theo một Huyễn Ảnh và đến giờ vẫn chưa thấy tăm hơi đâu."

Điều đó khiến Ansem giật mình.

“Mmm..."

Này, tôi đã cố gắng tìm cách cứu rồi chứ bộ, chỉ có điều nơi Luke xông vào lại là Thế Giới Thụ. Đâm đầu vào lũ Huyễn Ảnh đó mà chỉ có nhóm [Starlight] thì chẳng khác nào tự sát.

Hơn nữa, chúng ta đang nói về Luke đấy, lo cái gì cơ chứ.

"Eliza đã đi thám thính và thấy rằng hệ thống phòng thủ của chúng quá dày đặc để có thể lẻn vào. Cô ấy còn bảo lũ Huyễn Ảnh đang mạnh lên từng ngày nữa. Có ai có cao kiến gì không?"

Những kho báu là nơi cư ngụ của các vị thần không phải là thứ có thể đem ra làm trò đùa.

Dù phải mất cả thế kỷ nữa vị thần này mới hoàn tất quá trình giáng thế, nhưng hiện tại cái kho báu đã trở thành một pháo đài bất khả xâm phạm.

Giờ thì tôi đã hiểu tại sao những anh tài bậc nhất của Yggdra dù đã chuẩn bị kỹ lưỡng vẫn chuốc lấy thất bại thảm hại.

Nếu những gì chúng tôi nghe được là đúng, rằng số lượng Huyễn Ảnh bên trong áp đảo hoàn toàn bên ngoài thì những phương pháp thông thường sẽ không có tác dụng, ngay cả với [Grieving Souls].

Lucia nhíu mày.

Liz trông cũng đầy vẻ nghiêm trọng.

Duy chỉ có Sitri là cứ bồn chồn, thỉnh thoảng lại liếc nhìn tôi như thể có điều gì muốn nói.

Dạo gần đây cô ấy đã bạo dạn hơn nhiều, chẳng còn cái kiểu e dè như thế này nữa.

Cái dáng vẻ khép nép ấy làm tôi nhớ về cô bé nhút nhát ngày xưa, trông cũng đáng yêu đấy chứ.

"Sitri, em có ý tưởng gì à?"

"E-Em có! Nhưng mà, hơi khó để nói trước mặt mọi người, anh lại đây một chút được không?"

Hiếm khi thấy cô ấy đề nghị như vậy.

Đáp lại lời vẫy gọi, tôi cúi người ghé sát tai cô ấy.

Với vẻ mặt hơi ngượng ngùng, Sitri ghé sát đôi môi lại gần tai tôi.

"Krai," cô ấy thì thầm đầy nhiệt huyết.

“Nếu chúng ta không thể đánh bại lũ Huyễn Ảnh, vậy chẳng phải điều đó có nghĩa là chúng ta nên làm suy yếu chính hầm kho báu đó sao? Có phải đã đến lúc sử dụng kết quả nghiên cứu về thao túng địa mạch mà em đã thực hiện tại Tháp Akashic không anh?"

—-

Sâu trong Thần Thụ Hồi Đạo, một lưỡi kiếm kim loại bất ngờ xuất hiện, xẻ đôi không gian thành một vết nứt lớn.

Từ vết nứt không gian đó, cái đầu của Yuden chui ra.

Con rết ăn sao giờ chẳng còn lại gì ngoài cái cổ.

Adler và Quint, cả hai đều mình đầy thương tích và vết bầm tím, đang cưỡi trên những gì còn sót lại của nó.

Sau khi Uuno bước ra cùng con búp bê cầm đôi kéo, vết nứt khép lại.

Con búp bê [Phanh Thây] của Uuno Silba là một thánh linh sở hữu năng lượng cực kỳ hiếm có:

Thao túng không gian.

Linh hồn trú ngụ trong con búp bê đó là vật triệu hồi duy nhất của Uuno và cũng là cứu cánh của đoàn [Nocturnal Parade].

Tuy nhiên, đây không chỉ là lần đầu tiên họ phải dùng đến sức mạnh của nó để tháo chạy, mà còn là lần đầu tiên nó được sử dụng liên tục như vậy.

Adler và Quint đều ngã vật ra đất.

Trong khi Uuno vẫn khá ổn vì chủ yếu tập trung vào phòng thủ, thì hai người kia đã lao vào cuộc hỗn chiến, khiến họ kiệt sức hoàn toàn.

Việc họ còn sống sót đã là một phép màu.

"Có vẻ như là một trận hòa," Adler nói.

“Tôi cứ ngỡ là chúng ta đã thắng chắc rồi chứ."

"Ừ, bọn chúng hơi 'quá tầm' so với chúng ta một chút," Uuno tiếp lời.

“Tinh Thực Bách Túc đã được cường hóa bởi ma chất, chúng ta còn có cả lũ quái vật từ Thần Thụ Hồi Đạo, vậy mà vẫn không đấu lại được chúng. Trước khi đến đây, chúng ta chưa từng nếm mùi thất bại mà!"

"Lũ đó điên thật rồi!"

Quint lẩm bẩm.

“Tôi biết đó là một trận hỗn chiến, nhưng cái quái gì đã khiến Zork bị giết vậy? Lẽ nào nó còn yếu hơn cả lũ Huyễn Ảnh sao?"

Giọng cậu ta nghe thì có vẻ cứng cỏi, nhưng khuôn mặt đã tái mét không còn giọt máu.

Zork là con quái vật tâm đắc nhất của cậu ta kể từ khi cậu ta thuần hóa được gã khổng lồ một mắt đó.

Mất đi Zork là một cú sốc lớn hơn nhiều so với cái chết của hàng loạt quân bài binh lính.

Ban đầu họ đã chống trả rất quyết liệt.

Lũ quái vật mà Adler thu phục được ở Thần Thụ Hồi Đạo chắc chắn là đối thủ xứng tầm của Huyễn Ảnh.

Thế nhưng cục diện đã xoay chiều kể từ khi gã Trùm Giữa kia bắt đầu nghiêm túc.

"Đó chắc chắn là Huyễn Ảnh của một kỵ sĩ cổ đại lừng danh nào đó. Thứ đó được hình thành trong môi trường ma chất đậm đặc đến mức cực đoan, đúng là một cơn ác mộng hiện hữu."

Đám quái vật và thần thú mới thu phục được của họ đã bị tàn sát không nương tay.

Việc sở hữu một bầy đàn đông đảo là quan trọng, nhưng việc có ít nhất vài sinh vật vô địch mới là điều cốt yếu.

Tiêu diệt bầy đàn của kẻ thù mà không chịu tổn thất nào mới là cách để giành lấy ưu thế.

Dù Yuden và Zork có thể coi là những kẻ vô địch, nhưng cả hai đều phù hợp để đấu với cả một đạo quân hơn là đấu tay đôi.

Trước đây điều này chưa bao giờ là vấn đề, nhưng họ đã quá ngây thơ khi nghĩ rằng mọi chuyện sẽ mãi như vậy.

Mặc dù họ đã cố gắng lấy số lượng đè bẹp Huyễn Ảnh, nhưng giờ đây chỉ còn lại cái đầu của Yuden, còn Zork thì đã tử trận.

Cả đạo quân mà Adler mất 1 tuần để gây dựng lẫn những quân bài binh lính mà Quint dày công thương lượng đều chỉ còn lại độc một đơn vị.

Nói tóm lại, hỏa lực của họ đã hoàn toàn bị vô hiệu hóa.

"Chúng ta đã ở rất gần rồi. Suýt soát chút nữa thôi," Adler than thở, một cánh tay gác lên mắt.

"Nếu chúng ta chỉ còn lại dù chỉ một con quái vật nữa, chúng ta đã có thể cho gã [Thiên Biến Vạn Hoá] đó thấy cái giá của việc dám giỡn mặt với chúng ta."

"Không giống như Huyễn Ảnh, quái vật là có hạn," Uuno đáp.

“Và chúng ta không còn thời gian để đi tìm thêm nữa đâu."

[Thiên Biến Vạn Hoá] thậm chí còn không thèm chớp mắt khi chứng kiến quân đoàn của mình đụng độ với [Nocturnal Parade].

Họ không biết liệu đó là vì anh ta quá tự tin, vì Huyễn Ảnh có thể dễ dàng thay thế, hay đơn giản là vì anh ta chẳng mảy may quan tâm đến trận chiến đó.

Điều duy nhất họ có thể chắc chắn là mình đã bị coi khinh.

Anh ta chỉ im lặng đứng nhìn khi họ tháo chạy bằng [Phanh Thây].

Thực tế, trong suốt cả trận chiến, anh ta chẳng làm gì ngoài việc đứng đó xem kịch.

Bất cứ ai có thể làm vậy hoặc là cực kỳ lợi hại, hoặc là cực kỳ ngu ngốc.

Hít một hơi thật sâu, Uuno kiểm tra lại đôi kéo của [Phanh Thây].

Sau khi cắt xuyên không gian, lưỡi kéo đã xuất hiện những vệt sáng đỏ mờ nhạt và vài vết gỉ sét.

Năng lực của [Phanh Thây] là thứ có thể thay đổi cục diện trận đấu, nhưng nó không phải là thứ để dùng liên tục.

Nó chỉ còn lại tối đa một hoặc hai lần sử dụng nữa thôi.

"Tiểu thư Adler, chúng ta phải làm gì đây? [Phanh Thây] chỉ còn dùng được một hai lần nữa thôi."

Một khi đôi kéo đó gãy, họ sẽ mất rất nhiều thời gian để nó tự hồi phục.

Nói cách khác, nếu họ bị dồn vào đường cùng sau đó, sẽ không còn đường thoát.

Gạt kết quả sang một bên, cuộc đụng độ vừa rồi đã khiến họ kiệt quệ.

Vẫn nằm sóng soài trên đất, Adler nhìn về phía Yuden.

Dù đã mất đi phần lớn cơ thể, Tinh Thực Bách Túc vẫn có khả năng tái sinh.

Chỉ cần đủ thời gian, nó sẽ lại có thể chiến đấu.

"Câu hỏi hay đấy. Chúng ta không nên vướng vào thêm bất kỳ cuộc đụng độ nào nữa. Người đàn ông đó thậm chí có thể thuần hóa cả Huyễn Ảnh. Tôi chưa bao giờ nghĩ lại có một [Đạo Thủ] như thế tồn tại trên đời."

Cả ba người bọn họ đều không thể làm được điều đó.

Thậm chí, họ chưa bao giờ nghĩ tới khả năng đó.

Dù có nhiều điểm tương đồng, nhưng Huyễn Ảnh rất khác biệt so với quái vật.

Quint nhìn Adler đầy ngạc nhiên khi thấy thủ lĩnh của mình bỗng dưng trầm mặc lạ thường.

Cô ấy nhắm mắt suy nghĩ.

Thế rồi, sau một cái gật đầu như để tự khẳng định, cô ấy thốt ra một điều không tưởng:

"Đúng rồi, tôi nghĩ ra rồi. Chúng ta đã được thấy những sức mạnh mà mình chưa từng nghĩ là có thể. Vậy tại sao chúng ta không đến chỗ [Thiên Biến Vạn Hoá] và hỏi anh ta cách để thuần hóa Huyễn Ảnh nhỉ?!"

"Đùa đấy à?! Chúng ta vừa mới đánh nhau với gã đó xong mà!"

"Người ta chẳng bảo phải rèn sắt khi còn đang nóng là gì?! Vả lại, có vẻ nơi này có vài con Huyễn Ảnh rất hợp để đứng vào hàng ngũ quân đoàn quái vật của chúng ta. Tôi chắc là gã đó sẽ không phiền nếu chúng ta hỏi xin bí quyết đâu."

"Ừm. Cô nói cũng có lý. Có lẽ tôi có thể trả thù cho Zork bằng cách thuần hóa chính những con Huyễn Ảnh đã giết nó."

Thôi xong rồi, Uuno thầm nghĩ khi nhìn Quint dễ dàng bị những lời lẽ sục sôi của Adler thuyết phục.

Bộ chúng ta định dùng lần sử dụng [Phanh Thây] cuối cùng cho cái việc này thật đấy à?

"Hai người có nghe thấy mình đang nói gì không hả?!"

Cô ấy hét lên trong vô vọng.

“Tôi tuyệt đối không tham gia vào cái trò này đâu!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!