Ngoại truyện: Món quà từ Thiên Biến Vạn Hoá
Nở một nụ cười rạng rỡ, chàng thanh niên thốt ra một câu khiến Selyn Yggdra Frestle, công chúa đương triều của Yggdra phải ngỡ ngàng.
"Hử?! Cậu có quà tặng tôi sao?"
Cô hỏi lại.
"Đúng vậy. Dẫu hoàn cảnh có thế nào thì cũng không thay đổi được sự thật rằng cô đã mời chúng tôi đến Yggdra."
Dù trông chẳng khác nào một con người bình thường, nhưng rõ ràng anh ta không hề tầm thường.
Krai Andrey, biệt danh [Thiên Biến Vạn Hóa], thợ săn Cấp 8.
Anh ta đã bôn ba khắp thế giới, đánh bại vô số Huyễn Ảnh và quái vật bằng những chiến thuật xoay chuyển cục diện tài tình, và chạm tới chiếc ghế Cấp 8 danh giá khi còn trẻ hơn bất kỳ ai tại đế quốc Zebrudia.
Dù Selyn ít khi quan tâm đến thế giới bên ngoài, cô cũng đã nghe danh về những chiến tích của anh qua lá thư của Eliza.
Cô vốn chẳng mấy tin tưởng vào những danh hiệu hão huyền của nhân loại, nhưng người đàn ông này đã chứng minh thực lực bằng việc tìm ra Shero, điều mà tộc Quý Linh đã nỗ lực vô vọng suốt gần 1 thiên niên kỷ, và còn dám liều mình cứu Selyn khi cô bị giam cầm bởi một Milesse đang hóa điên.
Chính người đàn ông đó, vào ngay lúc này, lại mang quà đến tặng cho cô, một công chúa hoàng tộc?
"Việc đó thực sự không cần thiết," cô nói.
“Thực tế, chúng tôi mới là người nợ cậu vì đã đưa Shero trở về—"
Chưa kịp dứt lời, Selyn bỗng nhớ lại một chi tiết trong thư.
Người ta đồn rằng anh ta nổi tiếng với những mưu kế thâm sâu như thể nhìn thấu được tương lai. Bằng cách sử dụng những kiến thức lẽ ra không thể biết, anh đã giải quyết vô số đại nạn theo những cách khiến ai nấy đều phải ngẩn ngơ.
Những bất thường tại Thế Giới Thụ vốn là bí mật tuyệt mật của Yggdra.
Dẫu thông tin này không thể lọt ra ngoài, nhưng việc một con người đặt chân đến vùng đất này vốn đã là chuyện tiền kho tàng rồi.
Thêm vào đó, theo lời Lapis, [Thiên Biến Vạn Hóa] chẳng hề mảy may biến sắc khi Milesse yêu cầu anh giúp đỡ Thế Giới Thụ.
Cứ như thể anh đã đoán trước được lời thỉnh cầu đó vậy.
Nghĩ lại thì, khác với Lapis hay Eliza, người đàn ông này hoàn toàn thản nhiên trong suốt cuộc trò chuyện lúc nãy.
Lẽ nào anh ta đã biết trước tất cả và mang theo một giải pháp cho cuộc khủng hoảng này?
Điều đó chắc chắn sẽ giải thích tại sao anh ta có thể lắng nghe tình hình tồi tệ của họ mà vẫn giữ được vẻ điềm nhiên như không.
Hơn nữa, thế giới loài người chắc chắn chẳng có nhiều thứ đủ tầm để làm quà cho công chúa Yggdra, và chẳng ai lại đi tặng một món đồ chơi vô giá trị ngay sau một cuộc đối thoại nghiêm trọng đến thế.
Dù vậy, Selyn vẫn không tin anh ta có thể xoay chuyển được tình thế hiện tại của Yggdra.
Việc ma chất tích tụ quá mức không phải là một vấn đề đơn giản, đó là quy luật của tự nhiên.
Sự giáng thế của thần là điều không thể tránh khỏi.
Với một vòng đời vẻn vẹn chưa đầy 1 thế kỷ, một con người có thể làm được gì cơ chứ?
Thế nhưng, Selyn vẫn chân thành cảm kích trước tấm lòng muốn giúp đỡ của anh.
Cô cảm thấy mình có nghĩa vụ phải nhận món quà này.
"Khụ... nếu cậu đã cất công mang nó từ xa đến đây," cô khẽ ho một tiếng.
"Ta rất vinh hạnh được nhận món quà của cậu, hỡi con người."
Vậy, anh ta mang đến thứ gì?
Một vật phẩm?
Hay là tri thức?
Ấp ủ một tia hy vọng nhỏ nhoi, Selyn chăm chú quan sát khi người đàn ông thò tay vào chiếc rương kho báu và lấy ra một chiếc hộp màu vàng kim.
"Đây là một Bảo cụ có tên là [Kẻ Bắt Mèo],” anh ta nói với vẻ đầy tự hào.
"Với thứ này, cô có thể thu hút đủ loại mèo! Không phải rất tuyệt sao?! Tôi nghĩ nó sẽ cực kỳ hoàn hảo cho một khu rừng đầy rẫy muông thú như thế này."
"Kẻ? Kẻ... Bắt Mèo?"
Một Bảo cụ dùng để... dụ mèo?
Selyn chưa từng nghe thấy một món Bảo cụ nào kỳ quặc như vậy.
Cô ngập ngừng nhận lấy chiếc hộp và xem xét.
Nó lành lạnh khi chạm vào và có một kết cấu rất lạ.
Thoạt nhìn thì giống như làm từ vàng, nhưng cô có thể nhận ra nó được chế tác từ một loại vật liệu không thuộc về thế giới này, một đặc trưng riêng biệt của Bảo cụ.
"Trông nó đẹp và cầm chắc tay đúng không?"
[Thiên Biến Vạn Hóa] nghe có vẻ cực kỳ đắc ý.
"Tôi đã phải tốn một khoản không nhỏ để tậu nó đấy, vì trên đời này có nhiều người cuồng mèo lắm."
"Ồ. Ra vậy."
Cầm chiếc hộp lên, Selyn chớp mắt vài cái, lặng lẽ nghiên cứu nó.
Rồi cô sực tỉnh và nhìn về phía anh ta.
Một Bảo cụ để dụ mèo?
Thứ này thì giúp ích gì cho cuộc khủng hoảng cơ chứ?
Eliza từng nói [Thiên Biến Vạn Hóa] chuyên sử dụng những phương pháp không tưởng và luôn gây náo động bằng những hành động nằm ngoài dự đoán của mọi người.
Nhưng Selyn không thể hình dung nổi cái "Kẻ Bắt Mèo" này thì có tác dụng gì.
Lẽ nào vị thần kia là một loài thuộc họ mèo? Không thể nào.
Ngay cả khi anh ta bằng cách nào đó xâu chuỗi được những bất thường của Thế Giới Thụ, anh ta cũng không thể xác định được bản chất của vị thần khi chưa từng đặt chân vào kho báu.
Chưa kể, dù vị thần có là mèo đi chăng nữa, thì một cái Bảo cụ dụ mèo thì làm được trò trống gì?
Tại sao anh ta lại gọi nó là "hoàn hảo cho một khu rừng đầy thú"?
Vẻ nghi hoặc chắc hẳn đã hiện rõ trên khuôn mặt Selyn.
Thở dài một tiếng, [Thiên Biến Vạn Hóa] lại thò tay vào rương.
"Có vẻ cô không thích món đó lắm nhỉ," anh ta nói, nụ cười nhanh chóng trở lại trên môi.
“Vậy thì đây, món quà thứ hai."
Anh lấy ra một cây sáo ngang.
Cũng giống như chiếc hộp, nó có màu vàng kim.
Nó tỏa ra một luồng sáng lung linh tuyệt đẹp chỉ có ở Bảo cụ, khiến Selyn vốn chẳng mấy mặn mà với các món đồ trang sức cũng phải thốt lên lời thán phục.
Đó là một Bảo cụ dạng nhạc cụ.
Nhạc cụ thường đóng vai trò quan trọng trong các nghi lễ linh thiêng, và một số nghi lễ được dùng để xoa dịu những linh hồn thần thánh.
Selyn im lặng quan sát, ánh mắt tràn đầy hy vọng.
Thứ này có vẻ khả quan đây.
"Đây là [Người Bạn Tốt Nhất Của Con Người],"
[Thiên Biến Vạn Hóa] cười toe toét.
“Nếu cô thổi cây sáo này, nó sẽ dẫn dụ tất cả chó trong phạm vi nghe thấy tìm đến. Chỉ có điều... chúng sẽ lao vào tấn công cô đấy."
"Hử?! T-Ta hiểu rồi..."
Tôi chẳng hiểu cái quái gì cả.
Cái Bảo cụ này dùng để làm gì?
Mà anh ta bảo là chó sẽ tấn công sao?
Đây mà là chìa khóa để cứu mạng chúng ta á?
Tôi chẳng thấy nó có triển vọng gì cả!
Selyn chợt nhớ lại lời Eliza nói rằng [Thiên Biến Vạn Hóa] có sở thích đùa dai rất tệ.
Không.
Không, không, không thể nào.
Dù anh ta có thích đùa đến đâu, đây cũng là một thảm họa mang tính toàn cầu cơ mà.
Trong đầu tràn ngập những suy nghĩ mâu thuẫn, Selyn chỉ biết lắc đầu ngao ngán.
"Đây không phải quà, nhưng tôi cũng mang theo cả mấy thứ này nữa," [Thiên Biến Vạn Hóa] nói, giáng một đòn chí mạng cuối cùng vào niềm hy vọng của cô.
“Cô thấy mấy cái mặt nạ này không? Chúng có thể bay lơ lửng và xoay tròn vòng quanh cơ đấy..."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
