Chương 0: Câu truyện về tình yêu vĩnh cửu mà hài hước
Người ta nói vũ trụ cũng có khiếu hài hước.
Cá nhân tôi, tôi nghĩ nó chỉ là sự tồn tại ác độc.
Tôi chỉ muốn sống một cuộc đời bình thường.
Bạn biết đấy, cuộc sống bình thường. Thiệt tình, yêu cầu đó có quá đáng không? Một căn hộ nhỏ, có lẽ một công việc không liên quan đến việc cứu đa vũ trụ, và một người vợ sẽ không cố giết tôi trong mỗi giấc ngủ. Một người phụ nữ yêu tôi đủ để chịu đựng những trò đùa dở tệ của tôi.
Chúng tôi sẽ có với nhau hai đứa trẻ. Một đứa mít ướt, và đứa còn lại sẽ là đứa trẻ trầm tính ít nói và gọi tôi là "bố" thay vì "the prophesied one" hay "Master of seventeen forbidden arts"
Nhưng vẻ là do số phận, hay có lẽ là do một vị thần ác độc nào đó đã sắp đặt mà quỹ đạo cuộc đời tôi khá bất thường cùng với những sự kiện không may thường xuyên xảy ra.
Bạn tò mò tên tôi ư? Oh, tôi đã được người khác đặt cho vài cái tên. Nhưng hãy cứ nói rằng tôi từng là một người đàn ông hoàn toàn bình thường, vô tư theo đuổi nghệ thuật cao quý của sự trì hoãn trong trường đại học, trước khi – poof! – tôi không còn tồn tại nữa.
Hay nói cách khác là chết. Trước khi tôi kịp ăn mừng sinh nhật lần thứ 21 của mình.
Nhưng tôi chết ko phải do tôi đã hy sinh anh dũng để cứu một ai đó hay là do một chiếc xe tải ngẫu nhiên nào đó đâm khiến tôi bị isekai sang thế giới khác, mà chỉ đơn giản bởi vì sự tồn tại của tôi đã gây ra một vấn đề nho nhỏ trong sự cân bằng của nhiều chiều không gian .
Chuyện là vào một ngày đẹp trời lúc tôi đang đi vệ sinh thì đột nhiên xuất hiện một cửa sổ màu xanh lấp lánh xuất hiện trước mặt, rồi tự nhiên nó phát nổ khiến tôi chết không kịp ngáp.
Có vẻ như tôi sự tồn tại của tôi đã "làm gián đoạn dòng chảy của số phận."
Và rồi, ngay khi tôi nghĩ mọi thứ thế là hết. Thì hình như đã xuất hiện một lỗi trong ma trận của vũ trụ gì đó, hay có lẽ là do một vị thần nào đó đang chán, mà tôi đã nhận được một lời đề nghị.
Một Hệ Thống hiện ra, sáng chói như một ảo ảnh kỹ thuật số, đề nghị sẽ khiến tôi sống lại nếu tôi hoàn thành một yêu cầu 'nho nhỏ' là: Cứu 6 thế giới đang bị diệt vong.
Nghe có vẻ rất đơn giản, phải không?
CÓ CÁI COIN CARD—
Nhưng rồi, nó chốt thêm một phần thưởng khiến tôi Không thể từ chối. Nó hứa rằng nếu tôi thành công, tôi sẽ được ban cho một điều ước.
Vì vậy, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, tôi nói "Tôi muốn một cuộc tình đơn giản và một cuộc sống bình thường."
Và tất nhiên, tôi đã không được ban cho thứ mà tôi đã ước.
Mà thay vào đó, tôi nhận được thứ khác. Thật thề là tôi sẽ không bao giờ xúc phạm hệ thống thêm lần nào nữa.
Tôi ước mình có thể rút lại những lời nói xúc phạm mà tôi đã thốt ra. Đúng là cái miệng hại cái thân.
Kể từ đó, luôn có ít nhất một người phụ nữ mà tình cảm của cô ấy dành cho tôi có hơi... lệch lạc: Nếu em không thể có anh, thì không ai có thể.
Ngay bây giờ, ba người trong số họ đang ở trong căn hộ của tôi.
Người đầu tiên đang ngồi trên bụng tôi. Chân trần, váy trắng, mái tóc dài xõa quanh chúng tôi như một tấm màn trắng mỏng. Cô ấy trông giống một sinh viên đại học điển hình.
Bạn sẽ không thể ngờ rằng ở thế giới trước, cô ấy là Thánh Nữ đã thiêu rụi cả một tôn giáo thành tro bụi vì họ cấm cô ấy kết hôn với tôi.
"Anh đang nghĩ gì vậy?" cô ấy hỏi, giọng ngọt ngào và nũng nịu. Những ngón tay của cô ấy vuốt ve má tôi, rồi bóp chặt chúng.
"Mmff—không có gì," tôi lầm bầm.
Tôi tiếp tục với suy nghĩ trong đầu—Có lẽ kiếp sau mình sẽ—
"Đồ dối trá!" Nụ cười của cô ấy bắt đầu méo mó. "Anh luôn có cái nhìn xa xăm ấy mỗi khi anh đang có suy nghĩ về việc bỏ trốn!"
Cô ấy buông mặt tôi ra chỉ để vòng tay quanh cổ và ôm tôi, cô ấy siết chặt đến mức khiến tôi cảm thấy như cột sống của mình đang bị nghiền nát.
"Nếu anh mà biến mất lần nữa." cô ấy thì thầm, ánh sáng trong mắt cô ấy biến mất, cô ấy nhìn chằm chằm vào tôi với ánh mắt chứa đầy sự điên loạn và ám ảnh "Em sẽ tìm anh dù có phải hủy diệt cả thành phố này đi nữa. Em lục lọi qua từng đống đổ nát, từng thi thể một. Cho đến khi anh trở về với vòng tay em."
Trước khi tôi kịp trả lời, cửa căn hộ khẽ mở.
"Em lại bám lấy anh ấy chặt quá nữa rồi" Một giọng nói lạnh lùng cất lên. "Không thấy anh ấy đang khó thở à."
Người thứ hai đã bước vào.
Cô ấy đang giũ cây dù ướt, trên người mặc chân váy chữ A ngắn ôm sát phần hông bên dưới, còn phía trên thì là một chiếc áo sơ mi bó sát làm nổi bật đường cong gợi cảm của cô ấy và trên mặt đeo một cái kính toát ra khí chất thanh lịch và tri thức.
Cô ấy trông giống một nữ nhân viên văn phòng hoàn hảo.
Cô ấy cởi giày cao gót một cách thanh lịch. Tôi lướt nhìn thấy vết sẹo ma thuật mờ nhạt trên mắt cá chân cô ấy—'một món quà lưu niệm' từ khi cô ấy là Nữ Quỷ Vương của Thế Giới Âm Phủ.
Cô ấy băng qua phòng và đặt một túi nhựa lên bàn như thể nó chỉ chứa những thứ nhàm chán chỉ chứa những món hàng tạp hóa thông thường. Nếu đáy của chiếc túi ấy không rỉ ra chất lỏng màu đỏ ẩm ướt cùng với mùi kim loại của máu tươi đang rò rỉ ra từ nó.
Cô ấy cúi người về phía tôi, một tay lướt vào tóc tôi một cách chiếm hữu, móng tay cào da đầu tôi vừa đủ để khiến tôi nổi da gà.
"Anh ấy không phải đồ chơi mà em có thể làm vỡ rồi dán lại," cô ấy thì thầm với Thánh Nữ. Rồi ánh mắt cô ấy tập trung vào tôi, dịu lại theo cách khiến bụng tôi thắt nút. "Anh có bị đau ở đâu không? Em ấy có siết chặt anh quá không?"
"Không, anh—"
Ngón tay cái cô ấy lướt qua cổ họng tôi, dừng lại trên vết bầm ở cổ tôi. Biểu cảm của cô ấy lạnh đi.
"...Không, nó có đấy." Môi cô ấy cong lên tạo nên một nụ cười, nhưng đôi mắt cô ấy thì không. "Lần sau mà nó còn để lại vết bầm trên người anh mà không có sự cho phép của em, thì em sẽ chặt từng ngón tay của nó ra. Nó vẫn có thể bám lấy anh bằng răng nếu không dùng được tay mà phải không?."
"Unnie, dừng lại đi!" Thánh Nữ rên rỉ, mím môi. "Đừng đe dọa anh ấy khi anh ấy đang đứng ngay đó chứ—nhỡ anh ấy lại tự sát thì sao?"
"Anh ấy nên sợ mới phải chứ~" Nữ Quỷ Vương bình thản đáp. "Đó là cách duy nhất khiến anh ấy nghe lời."
Tôi mở miệng định nói điều gì đó thì bỗng cảm thấy có thứ gì đó lành lạnh chạm vào mắt cá chân tôi.
Khi tôi nhìn xuống thì thấy một cánh tay mảnh mai đang quấn quanh chân tôi từ dưới bàn cà phê, những ngón tay nhợt nhạt khóa chặt vào vớ của tôi.
Một tấm màn tóc đen dài trải ra trên sàn nhà, che giấu hầu hết khuôn mặt cô ấy ngoại trừ một con mắt đang nhìn chằm chằm vào tôi.
Và cô ấy là cô gái thứ ba mà tôi muốn giới thiệu, cô ấy là một sát thủ.
Cô ấy từ đâu chui ra vậy.
"Đừng cãi nhau nữa" cô ấy thì thầm từ bóng tối, giọng chỉ vừa đủ nghe thấy. "Các chị đang làm anh ấy sợ đấy."
Cô ấy siết chặt hơn quanh mắt cá chân tôi trong khi đang dụi trán vào ống chân tôi như một con mèo đang đánh dấu lãnh thổ.
"Em đã theo dõi anh ấy cả ngày," Sát Thủ tiếp tục nhẹ nhàng. "Từ cầu thang đến tàu điện rồi đến cửa sổ của cửa hàng tiện lợi." Con mắt duy nhất lộ ra của cô ấy nhìn thẳng vào mắt tôi. "Anh ấy đã rất ngoan. Anh ấy đã không nói chuyện với bất kỳ cô gái nào quá ba giây."
Thánh Nữ trên đùi tôi rạng rỡ. "Tất nhiên là không rồi. Anh ấy đã hứa mà."
Ánh mắt của Nữ Quỷ Vương trở nên sắc bén sau cặp kính. "Có ai nhìn anh theo cách kỳ lạ không?" cô ấy hỏi tôi. "Quản lý? Đồng nghiệp? Nhân viên thu ngân?"
Tôi nuốt nước bọt. Tôi biết mình nên im lặng, nhưng đằng nào họ sẽ moi ra sự thật sớm thôi.
Và khi điều đó xảy ra...
"Chỉ là... có một nhân viên pha cà phê viết một trái tim lên cốc của anh—"
Ba người phản ứng cùng một lúc trước lời nói của tôi.
Thánh Nữ cứng người, móng tay cô ấy đâm sâu vào vai tôi.
Nụ cười của Nữ Quỷ Vương trở nên lạnh lẽo như băng.
Dưới bàn, Sát Thủ nắm chặt mắt cá chân của tôi hơn.
"Một trái tim?" Thánh Nữ lặp lại, giọng nói trở nên vô cảm.
"Trên cốc của anh?" Nữ Quỷ Vương vang lên, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng lại đem lại cảm giác vô cùng nguy hiểm.
Sát Thủ bắt đầu cười khúc khích dưới bàn, những âm thanh ghê rợn phát ra từ cổ họng cô ấy.
"Vậy đó là lý do camera quán cà phê bắt được cô ta nhìn chằm chằm vào anh..."
"Các em kiểm tra cả camera ư?" tôi thốt ra.
Im lặng.
Sau đó, cả ba giọng nói cất lên gần như cùng lúc:
"Tất nhiên rồi."
"Hiển nhiên."
"Tại sao không nhỉ?"
Thánh Nữ nắm lấy mặt tôi và buộc tôi chỉ nhìn vào cô ấy, đồng tử cô ấy mở to. Cô ấy cười, nụ cười méo mó đến rùng mình.
"Không sao đâu," cô ấy nói. "Chúng em đã lo liệu rồi, phải không?"
Nữ Quỷ Vương đẩy túi nhựa ra xa tầm nhìn của tôi trong khi đang tỏ ra hết sức tự nhiên.
"Cô ta sẽ không vẽ trái tim cho bất kỳ ai trong một thời gian."
Dưới bàn, có tiếng kim loại kêu leng keng khi Sát Thủ di chuyển, ôm chặt mắt cá chân tôi như một sợi dây cứu sinh.
"Em đã mang điện thoại của cô ta cho anh,"
cô ấy thì thầm.
"Để Anh có thể tự mình chặn cô ta. Em cũng đã xóa hình ảnh của anh khỏi thư viện của cô ta rồi. Tất cả chín mươi ba tấm."
Chín mươi ba ư.
Chết tiệt. Tôi nhắm mắt lại một giây.
Hít vào - Thở ra.
Ở đâu đó dưới tất cả mùi nước hoa, máu, bụi và mưa, có mùi mì gói thoang thoảng. Cuộc sống "bình thường" của tôi. Căn hộ "bình thường" của tôi.
Tôi đã cứu thế giới, giết chết ác thần và sửa chữa đa vũ trụ.
Thế mà, giờ đây tôi thậm chí không thể đến quán cà phê góc phố mà không gây thương vong cho người vô tội.
Đôi môi ấm áp đè lên môi tôi, cắt ngang tiếng thét nội tâm của tôi. Nữ Thánh cho tôi một nụ hôn thật sâu, một nụ hôn vụng về và tuyệt vọng như thể cô ấy đang cố nhấn chìm ý nghĩ rời bỏ của tôi trước khi nó kịp hình thành hoàn toàn.
Khi cô ấy cuối cùng lùi lại, thở hổn hển, nụ hôn đã tạo nên một vệt nước bọt mỏng giữa môi chúng tôi. Đôi mắt cô ấy chứa đầy sự điên loạn.
"Đừng nghĩ về những thứ ngu ngốc nữa" cô ấy thì thầm. "Hãy chỉ nghĩ về chúng em thôi."
Những ngón tay vuốt ve tóc tôi. Móng tay âu yếm cổ họng tôi. Những bàn tay quanh mắt cá chân tôi từ chối buông ra.
Ba nhịp tim khác nhau ép vào tôi từ ba hướng khác nhau, tất cả đều đập cùng một nhịp điệu điên cuồng:
Anh là của em / Anh là của em / Anh là của em.
Đây không phải là tình yêu.
Đó là một lời nguyền.
Tôi cảm thấy tiếng thét xé cổ họng mình trước khi kịp ngăn lại.
"ĐM TẠI SAO LẠI LÀ TÔI?!"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
