Chương 2
Tôi bị đánh thức bởi đau đớn và mùi kim loại rỉ sét.
Không phải bị đánh thức bởi tiếng hợp xướng ru dương tựa phát ra từ thiên đàng.
Cũng không phải từ sức nóng khủng khiếp của dung nham, cũng không phải từ tiếng thét ai oán từ hư vô.
Mà bị đánh thức bởi sự lạnh lẽo cùng với mùi hoen gỉ của kim loại trong không khí và những cơn đau nhức ở vai như nó muốn rụng ra đến nơi rồi vậy.
Tôi khi cố cử động cảm thấy có thứ gì đó lành lạnh đang siết chặt lấy cổ tay của mình. Thì ra đó là những sợi xích.
Lại còn là những sợi dây xích dày vãi nhái nữa mới ghê chứ.
Chân tôi không chạm được sàn; tôi bị treo lơ lửng trên không như một con lợn chờ đợi để bị làm thịt khiến các khớp xương của tôi kêu gào trong đau đớn.
“…Ah, hết cứu thật.”
Ký ức cuối cùng của tôi là bị đâm bởi một con chim lợn biết cầm kiếm trong khi phải nghe nó thì thầm rằng nó đâm tôi vì nó quá yêu tôi.
Trước nữa thì là cửa sổ bật lên thông báo một cách tinh nghịch là:
[KÍCH HOẠT OPPOSITE DAY!]
Bây giờ là gì nữa đây.
Một cửa sổ màu xanh lam trượt vào tầm nhìn của tôi với sự nhiệt tình như một phần mềm virus độc hại.
[THÔNG BÁO TỪ HỆ THỐNG]
[THẾ GIỚI: LỜI AI OÁN CỦA THỢ SĂN]
[VẬT CHỦ HIỆN TẠI: HAN SI-WOO (A+ SUPPORT / ĐƯỢC CHỈ ĐỊNH LÀ ‘KẺ PHẢN BỘI’)]
[VỊ TRÍ: CÔNG HỘI RỒNG ĐỎ – BUỒNG GIAM GIỮ]
[RED FLAG: ĐÃ XỬ LÝ XONG? CHƯA ĐÂU (╯°□°)╯︵ ┻━┻]
À, lần này là một kẻ phản bội bị nhốt trong buồng giam ư. Thật Tuyệt Vời làm sao.
Hệ Thống không chỉ đang trêu chọc tôi; nó còn đang tích cực hành hạ tôi và thưởng thức sự đau khổ của tôi.
Tôi thử co duỗi các ngón tay. Trên bàn tay có những vết chai sần thô ráp. Cơ rắn chắc đang đau nhức dưới lớp áo.
Cơ thể này đã được huấn luyện nhưng không phải theo cách vui vẻ gì.
Thôi thì xử lí mấy sợi xích này trước đã.
Tôi xoay cổ tay cố gắng dịch chuyển trọng lượng cơ thể để tìm kiếm khe hở trong sợi xích đang siết chặt lấy cổ tay tôi.
Nhưng những sợi xích không nhúc nhích tí nào.
Mà thay vào đó có âm thanh rắc rắc phát ra từ cơ thể tôi.
“Ugh… chết tiệt.”
Một cửa sổ khác mở ra.
[CẢNH BÁO: ĐỪNG CÓ CỐ QUÁ THÀNH QUÁ CỐ]
[NHẮC NHỞ: CHEAT ĐÃ BỊ VÔ HIỆU HÓA.]
[SỨC MẠNH HIỆN TẠI: ĐÃ ĐIỀU CHỈNH VỀ MỨC TRUNG BÌNH CỦA NAM GIỚI LOÀI NGƯỜI (ĐÃ ĐƯỢC LÀM LẠI).]
Tôi nghiến răng.
“Đ*t, đùa nhau à” tôi lầm bầm.
Đương nhiên vẫn không có phản hồi nào
. Hệ Thống biết rất rõ tôi đang nói chuyện với nó nhưng nó đang cố tình phớt lờ tôi vì nó thích nhìn thấy tôi đau khổ.
Lại nữa à.
Thở dài
Thôi quan sát tình hình trước mắt cái đã.
Tôi buộc mắt mình phải làm quen với bóng tối. Xung quanh tôi là bốn bức tường bê tông chắc chắn, không có lấy một cái cửa sổ.
Trong phòng chỉ có một cánh cửa kim loại duy nhất nhưng không có tay nắm ở phía trong. Những chiếc cùm kìm nén mana rung nhẹ trên người tôi.
Có thể nói đây là một phòng thẩm vấn bình thường, không có gì mới mẻ cả.
Tôi đã từng ở những nơi tệ hơn thế này.
Nhưng cũng không có nghĩa là tôi thoải mái với cái tình huống này.
Tiếng bước chân vang lên từ phía bên kia cánh cửa. Chậm rãi và nặng nề. Không cố gắng che giấu sự hiện diện của mình tí nào.
Tôi ngừng cử động. Nếu tôi vùng vẫy như một con thú hoảng loạn như lần trước thì tôi sẽ mất thế chủ động. Còn nếu tôi giả chết, tôi sẽ không thu thập được thông tin. Vì vậy nước đi tốt nhất là tỉnh táo, bình tĩnh, và cẩn trọng.
Những ổ khóa kêu lên lạch cạch. Một, hai và ba. Cánh cửa mở vào trong với tiếng két chói tai của bản lề không được bôi dầu từ lâu, ánh sáng từ bên ngoài bắt đầu len lỏi vào căn phòng.
Một người phụ nữ bước vào.
Quần chiến đấu màu đen. Giữa ngực có xăm một hình xăm hình con rồng. Mặc trên người một chiếc áo sơ mi trắng, ống tay xắn đến khuỷu tay. Áo khoác công hội màu đỏ được cô khoác trên vai như một chiếc áo choàng. Mái tóc đỏ và mượt của cô được buộc một cách gọn gàng nhưng sự gọn gàng cũng chỉ dừng lại ở đó.
Cô ấy trông như đã Không ngủ nhiều ngày rồi vậy.
Áp lực mà cô ấy tỏa ra ập đến theo từng nhịp tim. Mana của cô đặc quánh và ngột ngạt, lấp đầy khắp căn phòng khiến việc hít thở của tôi trở nên khó khăn hơn.
Cô ấy đóng và khóa cánh cửa lại rồi kéo một chiếc ghế kim loại đến đối diện tôi và ngồi xuống.
Im lặng.
Cô ấy chỉ… nhìn tôi. Không chào hỏi, Cũng chẳng nói gì.
Như được báo hiệu từ trước, một cửa sổ hiện ra.
[TÊN: CHA EUN-HA]
[CHỨC NGHIỆP: THỢ SĂN (HẠNG: S)]
[VAI TRÒ: CHỦ CÔNG HỘI RỒNG ĐỎ]
[MỐI QUAN HỆ: PHỨC TẠP ♡~]
[TƯƠNG TÁC CUỐI CÙNG VỚI VẬT CHỦ: ‘BỊ PHẢN BỘI BỞI HAN SI-WOO’]
Một trái bé bỏng của tôi như ngừng lại trước từ “phức tạp ♡~” trong phần mối quan hệ.
Tôi nhìn chằm chằm vào thông báo và nghĩ đến việc cắn lưỡi tự sát.
Ánh mắt cô ấy theo dõi từng chuyển động nhỏ của mắt tôi. Cô ấy dõi theo hướng nhìn của tôi đến khoảng không trống rỗng nơi Hệ Thống đang lơ lửng và hơi nhíu mày.
À. Đây là phần cô ấy sẽ hỏi “Anh đang làm việc cho ai?” hoặc “Tại sao anh lại phản bội em?” phải không?
“Han Si-woo,” cô ấy nói.
Giọng cô ấy trầm hơn tôi tưởng. Khàn khàn như thể cô ấy đã la hét hoặc hút thuốc hoặc cả hai trước khi vào đây.
“Chủ công hội,” tôi trả lời theo phản xạ.
Cô ấy giật mình.
Phản ứng rất nhỏ mà người bình thường khó có thể phát hiện. Chỉ là một co giật nhẹ ở khóe miệng.
“Em mừng vì anh đã tỉnh,” cô ấy nói.
Những lời lẽ trung lập. Giọng điệu đều đều nhưng đôi mắt thì hoàn toàn ngược lại.
Cô ấy không hề hỏi tôi có đau ở đâu không, chắc cô ấy đã biết trước câu trả lời rồi.
"Khó mà không tỉnh được đấy" tôi đáp, giọng khô khốc. "'Dịch vụ' ở đây tệ quá mà."
Cô ấy không mỉm cười. Cô ấy không cau mày. Cô ấy chỉ nhìn chằm chằm tôi với ánh mắt đỏ ngầu không chớp đó.
"Anh vẫn giữ cái kiểu nói chuyện đó" cô ấy lầm bầm, gõ tàn thuốc xuống sàn. "Sau tất cả đã mọi chuyện xảy ra."
Cái "Mọi chuyện" mà cô đang nói ở đây là gì vậy? Tôi chả nhớ cái mẹ gì. Tôi không có bất kỳ ký ức nào về cơ thể này. Có lẽ nào tôi đã bán bí mật công hội? Hay tôi đã giết con chó của cô ấy? Hoặc tệ hơn tôi đã bỏ dứa lên pizza của cô ấy?
Tôi cần cô ấy nói trước.
"Nếu em định giết anh" tôi nói, thăm dò tình hình, "Thì em đang—"
"Giết anh?"
Cô ấy cười. Đó là một âm thanh khô khốc, vặn vẹo.
"Không, điều đó là quá dễ dàng và quá tử tế."
Cô ấy đứng dậy.
Chúng tôi nhìn nhau.
Cô ấy thở dài. Đó không phải tiếng thở mệt mỏi. Đó là âm thanh người ta phát ra khi thấy thứ mình thích bị vấy bẩn.
Rồi cô ấy thò tay vào áo khoác và rút ra một con dao lưỡi ngắn. Loại mà hay được dùng trong hầm ngục để cắt dây thừng hoặc cổ họng ấy.
Cô ấy hất nó bắt lấy nó như đang đo lường trọng lượng của nó, rồi bước tới chỗ tôi.
Tôi không cầu xin. Vì tôi biết rằng kể cả cầu xin thì cũng có ngăn được con dao đó; nếu tôi làm vậy sẽ chỉ khiến cô ta cảm thấy kích thích hơn thôi.
Tôi cố gắng thoát khỏi sợi xích, nhưng những sợi xích nhắc tôi nhớ ai mới là chủ.
Cô ta dùng con dao đâm sâu vào đùi tôi.
Hơi nóng và cơn đau sốc thẳng lên óc tôi.
Mọi thứ trước mắt tôi nhòe đi. Những lời chửi thề kém tinh tế cứ thế bật ra từ miệng tôi.
“CÁI Đ*T—”
Sắc mặt cô ta thậm chí còn không thay đổi.
Dòng máu ấm và nhớt nhát thấm qua lớp vải rách. Cơn đau bùng lên, rồi âm ỉ, rồi từ từ ổn định lại.
[HP: 100% → 72%]
[MẸO: ANH SẼ GẶP SẼ GẶP CẢNH NÀY NHIỀU ĐẤY. (^▽^)]
“Tại sao?” cô ấy hỏi.
Không phải “đau không?” cũng không phải “ổn chứ?”
Chỉ một từ đó đó thôi cũng như một con dao khác thả vào người tôi.
Tôi buộc mình mắt mình phải tập trung vào mắt cô ấy.
“Cái ‘Tại sao’ mà chúng ta đang nói đến ở đây là gì vậy?” tôi khàn giọng.
Tay cô ấy vặn con dao khiến tôi cảm thấy như chân mình đang muốn rời khỏi cơ thể mình vậy.
“Đừng đùa nữa” cô ấy nói nhẹ nhàng. “Anh biết ý của em là gì mà.”
Cô ấy không la hét mà cô ấy không cần phải la hét vì Luồng mana cuộn quanh cô ấy thắt chặt lại cũng khiến tôi cảm thấy đủ áp lực rồi.
“Tại sao anh lại làm vậy.”
Tôi thở ra chậm rãi bằng mũi.
Phải rồi, tôi là kẻ phản bội.
Cái Hệ Thống chết tiệt này chẳng thèm gửi cho tôi đoạn ký ức về chuyện xảy ra giữa tôi và cô ta, súc vật thật.
Tất cả những gì tôi biết là một cái tên, một danh hiệu, và sự thật rằng người phụ nữ này muốn tôi chết nhưng vẫn chưa làm vậy.
Cái “vẫn chưa” đó rất quan trọng.
“Anh rất muốn trả lời” tôi nói. “Thật không may, Anh không nhớ anh đã làm cái quái gì với em cả.”
Đôi mắt cô ấy lạnh thêm vài độ. Cô ấy rút con dao ra bằng một chuyển động nhanh gọn.
Tôi suýt cắn lưỡi tự tử rồi đấy.
Cô ấy để tôi chảy máu một lúc trong khi vẫn đúng đó quan sát biểu cảm của tôi, rồi lại thò tay vào áo khoác và lấy ra một lọ thủy tinh chứa chất lỏng trong suốt tỏa ra ánh vàng nhạt mờ ảo. Có vẻ đó là một lọ thuốc hồi phục cao cấp.
Cô ấy mở nút, đổ một ít lên vết thương. Dù cảm thấy hơi rát nhưng da thịt tôi bắt đầu liền lại dưới lớp vải rách một cách chậm rãi và kỳ dị.
[HP: 72% → 96%]
[CHẢY MÁU: ĐÃ LOẠI BỎ]
[ĐAU: …TẠM THỜI BỊ CHE LẤP]
Cô ấy không lãng phí một giọt nào mà đổ thẳng phần còn lại vào miệng tôi trước khi tôi kịp quyết định có nên tin tưởng vào công dụng của nó hay không, khiến tôi tí thì sặc.
“Nếu em định tra tấn anh” tôi nói sau khi thuốc làm sạch cổ họng, “Thì sao lại chữa trị cho anh bằng bình thuốc hồi phục cao cấp như vậy chứ, em đang tự dẫm đạp lên thành quả của mình đấy.”
“Si-woo.”
Cách cô ấy gọi tên tôi khiến tôi im bặt.
Nó không phải giận dữ.
Nó tệ hơn.
“Anh biến mất trong một chuyến đột kích,” cô ấy nói. “Những healer nói rằng anh đã tự mình kéo ba thằng ngốc đang bị thương ra khỏi một hầm ngục đang phát nổ, rồi một mình quay trở lại vào trong.”
Ánh nhìn của cô ấy không rời khỏi mặt tôi.
“Ngày hôm sau, có người đã thấy anh đi vào tòa nhà của Hắc Nhật.”
À.
Công hội đối thủ. Những kẻ buôn bán chợ đen.
“Hai giờ sau,” cô ấy tiếp tục, “Họ thông báo đội trưởng đội đột kích mới của họ. Đó là một người đàn ông đeo mặt nạ có cùng chiều cao và tầm vóc của anh cũng như sử dụng kỹ năng giống của anh.”
Giọng cô ấy vẫn đều đều đến đáng sợ
“Và tuần sau, Benny và Seo-yeon bị phục kích tại nhà của họ.”
Ồ, những cái tên mới.
“Sơ đồ bị lộ, hàng hóa trong kho thì trống rỗng, những cái bẫy được đặt từ trước bị phá hủy. Ai đó đã nói cho chúng biết rõ thông tin về lộ trình nội bộ của hội, nơi nghỉ ngơi của hội và con đường tiếp tế của hội. Có vẻ một đội trưởng phe ta là kẻ phản bội.”
Cô ấy nghiêng đầu.
“Anh có nhớ gì về nó không?”
Hắc Nhật, đúng như dự đoán. Và tôi là người làm những chuyện đó ư? Chủ nhân nguyên bản của cơ thể này hoặc là một thiên tài hoặc là một thằng ngốc muốn tự sát. Xét vị trí hiện tại của tôi, tôi nghiêng về giả thuyết thứ hai.
"Em có bản ghi rồi mà" tôi nói, giữ nó mơ hồ. "Vậy tại sao chúng ta cần cuộc trò chuyện này?"
"Bởi vì em muốn tự tay xử lý anh."
Cô ấy nghiêng người tới, tay nắm lấy cằm tôi, buộc tôi phải nhìn cô. Những ngón tay cô ấy chạm vào má tôi lạnh toát.
"Tại sao, Si-woo? Có phải vì tiền không? Có phải Hắc Nhật đã đưa ra hợp đồng tốt hơn cho anh sao?"
Đôi mắt cô ấy dò xét trong mắt tôi, vừa tuyệt vọng vừa giận dữ.
"Nói đi! Nói là vì tiền đi! Nói rằng anh chỉ là thứ rác rưởi đã bán đứng chúng tôi vì mức lương cao hơn! Điều đó sẽ làm mọi chuyện dễ dàng hơn!"
Tôi quan sát biểu cảm của cô ấy.
Cô ấy không chỉ giận dữ. Nói đúng hơn là cô ấy đang sợ hãi. Như thể cô ấy sẽ sụp đổ bất cứ lúc nào.
Nếu tôi thừa nhận vì lòng tham, cô ấy sẽ giết tôi. Hoặc tệ hơn, nhốt tôi như một tội phạm. Nhưng nếu tôi phủ nhận...
Tôi phải đánh cược.
Tôi thở ra, để vai mình xệ xuống hết mức mà những sợi xích cho phép.
"Không phải vì tiền."
Tay cô ấy nắm chặt hàm tôi hơn.
"Thế thì là gì? Một người phụ nữ? Chủ công hội Hắc Nhật đã quyến rũ anh sao?"
"Đụ má, không phải." Tôi đảo mắt. "Đó thật sự là điều cô nghĩ về anh sao?"
"Vậy thì cho em một lý do!"
Cô ấy đập tay vào tường bên cạnh đầu tôi. Bụi rơi lả tả.
"Anh là người duy nhất tôi tin tưởng. Người duy nhất ở lại khi công hội này chỉ là một văn phòng tầng hầm. Và rồi anh đã... bỏ đi."
Giọng cô ấy rạn vỡ ở từ cuối cùng.
Chờ đã.
Theo những gì Hệ Thống nói với tôi thì tôi là kẻ phản bội. Cô ấy nói tôi ăn cắp từ hàng hóa từ kho và đi sang công hội đối thủ.
Nhưng nhìn cô ấy xem. Cô ấy không hành xử như một Chủ công hội mất đi một nhân viên. Cô ấy hành xử như một người tình tìm thấy lá thư chia tay.
Chủ nhân nguyên bản... Han Si-woo.
Tại sao hắn ta lại rời đi?
Nếu hắn ta muốn tiền, hắn đã rời đi từ nhiều năm trước khi công hội còn nhỏ bé. Nếu hắn ta là gián điệp, hắn đã không bị bắt gặp dễ dàng trên camera như vậy.
Hệ Thống, hữu ích như mọi khi, trượt vào một dòng mới.
[GỢI Ý: BẤT CỨ ĐIỀU GÌ ANH NÓI RA SẼ ĐƯỢC DÙNG ĐỂ CHỐNG LẠI ANH TRONG TÒA ÁN TÌNH YÊU~]
Tôi phớt lờ nó.
Suy nghĩ đi nào tôi ơi.
Đôi mắt cô ấy, ám ảnh và giận dữ, nói lên "sự kết thúc" rõ nhất.
"Eun-ha," tôi nói.
"Anh đã mệt mỏi," tôi nói. Đó là lời nói dối an toàn nhất. "Anh chỉ muốn... dừng lại thôi."
"Dừng lại?" Cô ấy lặp lại từ đó một cách trống rỗng.
"Chiến đấu. Những hầm ngục. Chính trị. Anh chỉ muốn một cuộc sống bình thường."
Đó là sự thật, theo một cách nào đó. Xét cho cùng, nó là nguyện vọng của tôi.
Cha Eun-ha nhìn chằm chằm vào tôi. Sự giận dữ trong mắt cô ấy chớp tắt, thay thế bằng thứ gì đó bất an hơn nhiều.
Cô ta đang Bối rối?, không cô ấy như đang cảm thấy tội lỗi hơn?
Cô ấy lùi lại, tay buông khỏi mặt tôi.
"Mệt mỏi?" cô ấy thì thầm. "Vì công việc sao?"
"Ừ. Cứ cho là vậy đi."
Cô ấy quay đi, lấy tay vuốt qua mái tóc rối bù. Cô ấy bắt đầu đi tới đi lui trong căn phòng nhỏ, lẩm bẩm một mình.
"Mệt mỏi... tất nhiên rồi. Nó có lý. Em đã đổ hết mọi thứ lên anh."
Cô ấy ngừng bước và nhìn tôi. Vẻ chết chóc trong mắt cô ấy biến mất, thay vào đó là một cảm xúc cháy bỏng, cuồng nhiệt.
"Anh đã không đến Hắc Nhật để gia nhập họ," cô ấy nói. Đó không phải là một câu hỏi. Cô ấy đang xây dựng một câu chuyện trong đầu mình, xếp từng viên gạch xoắn lại với nhau. "Anh đến đó để khiến em ghét anh. Để đảm bảo rằng em sẽ không đi tìm anh."
Tôi hề không nói vậy. Tôi thậm chí còn đéo nghĩ tới điều đó.
"Ờ, nó có hơi—" Tôi bắt đầu.
"Anh đã tiếp cận kho," cô ấy tiếp tục, giọng nhanh dần. "Nhưng không có gì bị mất. Anh chỉ kích hoạt báo động. Anh muốn bị gán mác phản bội để có thể biến mất. Bởi vì anh đã kiệt sức, và anh biết tôi sẽ không để anh nghỉ hưu nếu anh chỉ hỏi."
Cô ấy nhìn tôi với vẻ kinh hãi.
"Anh đã cố hủy hoại danh tiếng của chính mình chỉ để thoát khỏi khối lượng công việc tôi giao cho anh."
Tôi chớp mắt.
Uầy... nghe cũng có vẻ hợp lý vãi. Sao mình lại không nghĩ ra nó sớm hơn nhỉ.
"Chà," tôi nói, cố gắng tỏ ra mình đã bị cô ấy nắm thóp. "Anh không nghĩ em lại có thể bắt anh nhanh đến."
Cha Eun-ha thở ra một hơi run rẩy.
Cô ấy bước lại gần tôi. Biểu cảm của cô ấy đã dịu lại, nhưng áp lực mana quanh cô ấy không giảm. Thậm chí tôi còn cảm thấy nó cảm thấy còn ngột ngạt hơn trước.
"Anh luôn làm thế," cô ấy nói.
"Làm gì?"
"Biến mọi thứ thành trò đùa." Môi cô ấy run rẩy, rồi mím lại. "Anh nghĩa cứ làm như thế làm mọi thứ tốt lên sao."
Tôi im miệng.
Cô ấy thở ra một hơi thở dài, như thể đang lấy lại bình tĩnh trước khi bước vào một hầm ngục.
"Anh biết em đang nghĩ gì không?" cô ấy hỏi.
"Cho anh biết đi."
"Em nghĩ là em đã hủy hoại anh."
Đó... không phải là câu tôi muốn nghe.
Tôi chớp mắt.
"Em... gì cơ?"
"Em đã làm anh cảm thấy áp lực." Giờ cô ấy đang nhìn đâu đó bên trái tôi mà không hoàn toàn dám nhìn thẳng vào tôi. Mana quanh cô ấy rối bời, như khói trong luồng gió. "Không thăng chức, không tăng lương, thêm cho anh nhiều nhiệm vụ đột kích và giấy tờ cũng như trông nom những tay mơ không thể buộc dây giày mình."
Tôi nhớ lại ghi chú của Hệ Thống. Chủ công hội. Mối quan hệ: Phức tạp.
À. một cô boss hay ghen.
"Anh là người duy nhất em có thể tin tưởng giao phó công việc dọn dẹp sau lưng họ," cô ấy nói. "Vì vậy em cứ giao cho anh. Và anh nhận lấy. Mỗi lần. Anh không phàn nàn, anh không phản kháng, vì vậy em—"
Tay cô ấy lại siết chặt chuôi dao. Kim loại kêu cót két.
"Vì vậy em nghĩ nó ổn."
Cuối cùng cô ấy cũng gặp ánh mắt tôi.
"Chắc hẳn nó đã rất ngột ngạt."
Tôi nhìn chằm chằm vào cô ấy.
Cô ấy thực sự tin điều đó.
Không phải rằng tôi đã phản bội cô vì tiền lương tốt hơn, hay danh vọng, hay một hệ tư tưởng cao siêu nào đó.
Không. Trong đầu cô ấy, mọi chuyện là do cô ấy gây ra.
Sự bất an của cô ấy. Lòng ghen tuông của cô ấy. Nỗi sợ rằng nếu cô ấy cho tôi quá nhiều, tôi sẽ bay mất.
Cô ấy nghĩ tôi đã rời đi vì cô ấy đối xử tệ với tôi để giữ chân tôi.
Tốt. Tuyệt. Xuất sắc.
Cô ấy với tay chạm vào vết bỏng trên vai tôi. Một ánh sáng xanh lục mềm mại tỏa ra từ lòng bàn tay cô — ma thuật chữa lành. Cơn đau biến mất ngay lập tức.
"Lẽ ra anh nên nói với em."
"Và em đã bao giờ nghe chưa?" tôi hỏi.
Cô ấy đông cứng.
Cả hai chúng tôi đều biết câu trả lời cho điều đó.
"Em chưa." cô ấy thừa nhận nhẹ nhàng.
Rồi cô ấy bắt đầu lột chiếc áo sơ mi của tôi ra.
***
[BẠN ĐÃ TRÁNH ĐƯỢC RED FLAG(???)]
[DANH HIỆU MỚI MỞ KHÓA: CHIM HOÀNG YẾN TRONG LỒNG SẮT]
[CHÚC MAY MẮN! (◕‿◕)]
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
