Võ Lâm Máu M

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 923

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 683

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2628

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3627

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 148

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

233-3xx - Chương 282 - Tiềm Long Hội Chủ Cao Cao Tại Thượng (5)

Chương 282 - Tiềm Long Hội Chủ Cao Cao Tại Thượng (5)

Nhắm nghiền đôi mắt, Thanh Nguyệt chìm vào ảo ảnh của muôn vàn viễn cảnh.

Những hình ảnh ấy sống động đến mức ranh giới giữa thực và mộng dường như bị xóa nhòa.

Có khoảnh khắc, cô thấy mình đứng trên đỉnh cao, được sóng người cuồng tín phủ phục tôn thờ; lại có khoảnh khắc, cô thấy bản thân thê thảm chết đói nơi xó xỉnh, đan điền vỡ nát, kinh mạch đứt lìa.

Cô thấy cảnh mình được xưng tụng là Nguyệt Tôn uy vũ, và cả cảnh chính tay mình kết liễu hàng ngàn xa số sinh mạng.

Thấy một Thanh Nguyệt đồ tể, chém giết người khác không gớm tay.

Thấy chính mình vung kiếm tàn sát Đường Tố Lan, sư phụTố Vân, Vô Nguyệt Sư Thái, và cả phương trượng của Thiếu Lâm.

Cô lạnh lùng cắt đứt từng đoạn duyên nợ, vứt bỏ từng con người đã từng gắn bó để tạo nên con người mình hiện tại.

Thế nhưng, dẫu đi đến tận cùng của sự tàn độc ấy, cơn khát máu trong cô vẫn chẳng vơi đi nửa phần.

Những giấc mộng ấy, những viễn cảnh ấy cứ lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần.

Dù là mộng hay thực, thì kết cục đại khái đều giống nhau.

Sống kiếp sát nhân, rồi vong mạng trong thân phận của một ma đầu.

Phải chăng, đến cuối cùng, cô vẫn bị chính thứ dục vọng điên cuồng của mình nuốt chửng?

Giữa vô vàn ngã rẽ tăm tối đó, chỉ duy nhất một con đường tỏa ra thứ ánh sáng dị biệt.

Đó là nơi cô được kề cận bên Hàn Thụy Trấn.

Ở nơi đó, dẫu cho bản thân có bị chà đạp, hủy hoại đến nhục nhã ê chề, thì kỳ lạ thay, cõi lòng cô lại tìm thấy một sự bình yên tuyệt đối.

Ở bên hắn, nước mắt cô tự nhiên rơi, và nụ cười cũng vô cớ hé nở.

Hàng vạn cung bậc cảm xúc của con người rốt cuộc cũng len lỏi vào linh hồn tưởng chừng như quái vật của cô.

Đứng trước hắn, cô như tìm lại được hình hài của một con người thực thụ.

Luồng chân khí cuồng bạo luân chuyển trong cơ thể dần lắng dịu, tâm trí cũng hóa thành mặt hồ thu phẳng lặng.

Khép lại mọi hận thù, chỉ những khoảnh khắc được bên hắn mới mang lại cho cô cảm giác được cứu rỗi.

Muôn vàn ngã rẽ lại một lần nữa mở ra, nhưng dẫu cho có bao nhiêu lựa chọn đi chăng nữa, đôi chân cô chỉ khao khát được bước lên duy nhất một con đường.

Chẳng biết bao nhiêu canh giờ đã trôi qua. Ngỡ như đã tọa thiền cả một đời người sáu mươi năm, lại cũng ngỡ như chỉ chớp mắt một cái.

Quỹ thời gian trôi đi trong một mớ hỗn độn, mông lung chẳng thể đong đếm.

Khát khao duy nhất đọng lại trong cô lúc này là được nhìn thấy hình bóng của bản thân sánh bước cùng Hàn Thụy Trấn một lần nữa.

—Sột soạt...

Hàng mi Thanh Nguyệt khẽ rung động, rồi từ từ hé mở.

Cuối cùng, cảm giác bừng tỉnh cũng ùa về rõ rệt. Một tiếng thở phào nhẹ nhõm vô thức bật ra khỏi môi.

Bởi lẽ, thực tại mà cô đang đặt chân lúc này, chính là con đường mà cô hằng khao khát.

Thực tại của cô đang có Hàn Thụy Trấn hiện diện.

Tiếp ngay sau sự nhẹ nhõm, là một cơn khát tình điên cuồng trỗi dậy.

Phải chăng vì đã nếm trải đủ dư vị bạo lực trong ảo mộng, nên giờ đây cô nhận ra mình hoàn toàn có thể buông thả, bất chấp tất cả?

—Cộc... cộc...

Thính giác nhạy bén sau khi đột phá cảnh giới không bỏ sót bất kỳ biến động nào.

Hơn ai hết, Thanh Nguyệt cảm nhận rõ mồn một luồng khí tức của Hàn Thụy Trấn đang lướt qua ngoài cửa phòng.

Sự kiềm chế mỏng manh đứt phăng.

Cơn thèm khát ấy sục sôi hệt như cái dạ dày quặn thắt trước bờ vực chết đói, như cơn buồn ngủ ập đến ngay trước giây phút mất đi ý thức, và rạo rực hệt như luồng dục vọng trào dâng mãnh liệt sau khi bị đôi bàn tay của hắn trêu đùa, mơn trớn.

Chẳng chút do dự, Thanh Nguyệt sải bước tiến nhanh về phía cửa.

—Cạch!

Như một mãnh thú vồ mồi, cô lao ra túm chặt lấy cánh tay hắn khi hắn vừa bước ngang qua, rồi kéo tuột hắn vào trong phòng.

Chẳng để hắn kịp định thần, cô rúc sâu vào lồng ngực ấy, siết chặt vòng tay ôm lấy hắn như muốn khảm nam nhân này vào tận xương tủy.

Cô hít một hơi thật sâu, để buồng phổi căng đầy thứ khí tức đặc trưng của hắn.

Mùi hương ấy đánh mạnh vào tâm trí cô, khiến mọi giác quan bừng tỉnh.

Cô cảm thấy mình đang sống. Một thứ cảm giác rạo rực mà cái danh xưng Nguyệt Tôn lạnh lẽo vĩnh viễn không bao giờ có thể mang lại.

Sau chuỗi ngày dài đằng đẵng vận khí điều tức, thứ duy nhất bám rễ trong tâm trí cô chỉ là một lời thề độc:

‘Chưởng quầy. Ta không thể sống thiếu huynh... nên đừng hòng nuôi mộng thoát khỏi ta.

Dẫu có hóa thành quỷ dữ đoạt mạng, ta cũng sẽ bám riết lấy huynh đến tận cùng trời cuối đất.’

******

Hai thanh mộc kiếm lao vào nhau chát chúa. Âm thanh va đập dồn dập vang lên không ngớt, đinh tai nhức óc tựa như có ai đang nện trống liên hồi.

Đám đông vây quanh không ngừng ồ lên những tiếng xuýt xoa, thán phục trước màn tỉ thí đỉnh cao của hai vị tuyệt thế cao thủ. Tôi cũng đứng ngây ngốc giữa vòng vây ấy.

Mộc kiếm vút bay, tàn ảnh chớp nhoáng, thú thật là tôi mù tịt, chẳng hiểu nổi dẫu chỉ là một chiêu thức của bọn họ.

"Trong chớp mắt mà con bé lại trưởng thành nữa rồi."

Đứng cạnh tôi, Tố Vân Sư Thái mỉm cười hiền từ, ánh mắt đầy tự hào dõi theo Thanh Nguyệt. Phía trước, cuộc đọ sức giữa Thái Cực Kiếm Tôn và Thanh Nguyệt đang hồi gay cấn.

"Ái chà chà, ra đòn ác liệt gớm nhỉ."

"..."

Kiếm Tôn vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên tự tại, liên tục hóa giải và gạt phăng những đòn tấn công như vũ bão của Thanh Nguyệt.

Về phần Thanh Nguyệt, khuôn mặt cô lạnh tanh không gợn sóng, kiên cường dồn ép đối phương không ngừng nghỉ.

Tiếng vỗ tay và hò reo của đám đông lại nổ ra rần rần.

Tuy chẳng nhìn ra được cô ấy có nắm thế thượng phong hay không, nhưng cái uy lực toát ra từ Thanh Nguyệt khi giao đấu sòng phẳng với Kiếm Tôn quả thực khiến tôi hơi sởn gai ốc.

Cảm giác đau rát từ lời cảnh cáo mà cô ấy vừa in hằn lên môi tôi ban nãy dường như lại tái phát.

"Ưm..."

Giữa lúc ấy, Nam Cung Nhiên - kẻ nãy giờ vẫn cùng tôi xem tỉ thí - bỗng tiến đến cạnh bên.

Dáng vẻ kiều diễm, thục nữ của ngày hôm qua đã bị giấu nhẹm đi, trả lại một bề ngoài nam nhi gọn gàng, đạo mạo thường nhật.

Cứ như thể đã tẩy não sạch sẽ sự kiện ngày hôm qua, Nam Cung Nhiên nghiêng đầu hỏi:

"Môi cậu va vào đâu mà nứt nẻ thế kia?"

Tôi chống chế qua loa:

"Vô tình va trúng chỗ nào đó thôi."

"Ha, haha! Đừng bảo là bị môi của nữ nhân nào cắn nhé?"

Tôi lặng lẽ cụp mắt nhìn Nam Cung Nhiên.

Chẳng lẽ cô nàng đang nhột vì cái màn "cưỡng hôn" hôm qua nên mới tật giật mình hiểu lầm?

"...Cũng có khả năng là vậy."

—Đùng!

Đường kiếm của Thanh Nguyệt xé gió, tạo ra một luồng kiếm khí cuồng bạo. Kiếm Tôn chỉ dùng mũi kiếm khẽ gạt nhẹ, luồng kình lực ấy lập tức khựng lại.

Hai người trao nhau một ánh nhìn đầy ẩn ý, rồi đồng loạt thu thế, lùi lại như đã giao hẹn từ trước. Thanh Nguyệt chắp tay ôm quyền cung kính:

"Tiểu nữ thua rồi."

"...Hừm."

Kiếm Tôn cũng từ tốn hạ mộc kiếm xuống. Dù đầu óc trống rỗng về võ thuật, nhưng nhìn cảnh này cũng đủ hiểu là Kiếm Tôn đã thắng.

Đây là lần thứ hai tôi thấy Thanh Nguyệt chịu khuất phục, và có lẽ là lần đầu tiên được chứng kiến cô ấy nếm mùi thất bại đúng nghĩa.

"Nên gọi đây là điều đáng mừng hay đáng tiếc đây. Thanh Nguyệt à, lão phu khẩn thiết mong cô hãy kìm hãm cái tâm tính đó lại."

"Vâng."

Chắc bọn họ vừa cảm nhận được điều gì đó từ đối phương chăng?

Kiếm Tôn nheo mắt nhìn Thanh Nguyệt một lúc, đưa tay vuốt cổ, nắn ngực, xoay cổ tay giãn gân cốt rồi mới cất giọng gọi người tiếp theo lên sàn.

******

Trận giao đấu với Đường Tố Lan mang đậm tính biểu diễn, hoa mỹ và rực rỡ hơn hẳn. Tiếng tung hô vị Tiềm Long Hội Chủ oai phong, những lời ngợi ca dành cho hậu khởi chi tú không ngừng vang lên.

Thế nhưng, sắc mặt của Đường Tố Lan lại u ám, bực dọc ra mặt. Cô ả chẳng thèm hó hé nửa lời, nhưng nhìn cái điệu bộ là biết vẫn đang hậm hực chuyện ngày hôm qua.

Oan uổng quá, cái tình thế đó thì tôi biết xoay xở thế quái nào được... Hôm qua cũng ráng lân la dỗ ngọt rồi, nhưng kẹt nỗi thời gian eo hẹp quá chưa xoa dịu được.

Hậu quả là hôm nay cô ả coi tôi như người tàng hình, chẳng thèm liếc mắt nhìn lấy một cái.

Chẳng bao lâu sau, Đường Tố Lan cũng chắp tay xin thua, thừa nhận sự thiếu sót của bản thân.

"Tiểu nữ đã học hỏi được một chiêu."

"Cứ tiếp tục chuyên tâm tu luyện. Hy vọng màn tỷ võ với lão phu có thể giúp ích cho cô."

"Thật sự rất hữu ích ạ. Tiểu nữ luôn cảm nhận được núi cao còn có núi cao hơn. Dẫu biết lời này thốt ra có vẻ ngạo mạn, nhưng tiểu nữ thực sự không ngờ khoảng cách lại vời vợi đến nhường này."

"..."

Kiếm Tôn im lặng, rồi chậm rãi dời ánh mắt sang phía tôi. Tôi có thể nhìn thấy một tia lo âu đọng lại trên gương mặt của lão.

Trận tỉ thí đang dần trôi về hồi kết. Bỏ mặc ánh lườm nguýt của Thanh Nguyệt, phớt lờ thái độ hờ hững của Đường Tố Lan... Mẹ kiếp, dù sao thì việc cần làm vẫn phải làm thôi!

Giữa lúc Kiếm Tôn đang khoác lên mình nụ cười hiền hậu của một vị trưởng bối để đáp lễ đám đông, tôi liền hắng giọng gọi với lên:

"Ki-Kiếm Tôn tiền bối!"

"Hửm?"

"Dạ... Ngài có thể hạ mình chỉ giáo thêm cho một người nữa được không ạ?"

Không khí xung quanh lập tức đông cứng lại. Hàng trăm con mắt đổ dồn về phía tôi, tựa hồ đang thắc mắc xem cái tên vô lại không biết nhìn sắc mặt này là kẻ nào.

Thanh Nguyệt đứng bất động, nhìn tôi chằm chằm. Đường Tố Lan cũng vậy.

Dẫu thế, Kiếm Tôn lại là người duy nhất gật đầu đồng ý. Chớp lấy thời cơ, tôi huých mạnh vào vai Nam Cung Nhiên.

"Hả?"

Bị đẩy lên phía trước, Nam Cung Nhiên ngẩn tò te ngoái lại nhìn tôi. Tôi dõng dạc nói:

"Trăm sự nhờ ngài chỉ bảo thêm cho cái tên này với ạ."

Hoàn hồn lại, Nam Cung Nhiên giật nảy mình, gắt nhặng lên:

"T-Tên khốn này, cậu tính đẩy ta vào chỗ chết—"

"Lên đi Nhiên. Những kẻ thù mà chúng ta phải đạp đổ trong tương lai... khéo còn kinh khủng hơn cả Kiếm Tôn tiền bối đấy."

"Cậu mang ta ra làm trò đùa—"

"—Này tên kia. Cậu nghĩ cả đời này ta chỉ biết bỡn cợt sao? Ta cũng biết nhìn xa trông rộng, tùy cơ ứng biến đấy nhé!"

"..."

Nam Cung Nhiên trân trối nhìn tôi. Tôi cũng đáp lại bằng một ánh mắt kiên định.

...Chí ít cũng phải xem thành quả của hành động ngày hôm qua là gì chứ!

Cái chuyện cô bị Mã Cương Tố đánh bại là điều sỉ nhục không thể chấp nhận được!

Tuyệt đối không...!

Sự thật trần trụi của ngày hôm nay đã giáng một đòn chí mạng, khiến tôi tỉnh ngộ. Kiếm Tôn sẽ vong mạng dưới tay Linh Tuyền.

Điều đó đồng nghĩa với việc, với thực lực hiện tại, cả Thanh Nguyệt và Đường Tố Lan hợp sức lại cũng chẳng thể đánh bại nổi Linh Tuyền.

Nam Cung Nhiên bắt buộc phải chứng minh cho tôi thấy một điều gì đó.

Tôi tha thiết muốn nhìn thấy kỳ tích ngay lúc này.

‘Nam Cung Gia Chủ sao?’

‘Tên ngốc Nam Cung Nhiên mà cũng đòi tỷ võ á?’

‘Thiên Niên Hoa và Phi Thiên Phụng thì còn có lý... chứ gã đó thì có cái quái gì để mà học hỏi?’

Những lời xì xầm, bĩu môi khinh miệt rộ lên tứ phía.

Chỉ vì một lời đề nghị của tôi mà Nam Cung Nhiên phải hứng trọn rổ gạch đá. Nam Cung Nhiên đảo mắt nhìn quanh một lượt, rồi quay lại nhìn tôi:

"Cậu không hùa theo chế giễu ta à?"

"Cần ta phải nhắc lại mấy lần nữa. Ta hoàn toàn nghiêm túc đấy."

"...Hừ."

Nam Cung Nhiên bật cười thành tiếng. Rồi cô gật đầu.

"Nếu bằng hữu đã tin tưởng, thì ta cũng liều một phen vậy."

Dứt lời, cô quay lưng lại. Trận tỉ thí bắt đầu.

...Chỉ vỏn vẹn hai chiêu, Nam Cung Nhiên đã thảm hại lăn lộn trên mặt đất.

"Khụ... ức..."

‘Trời đất ơi.’

‘Thật tình, cái tên hạ nhân đó thì biết cái cóc khô gì cơ chứ.’

‘Thảm quá, quá thảm.’

Đám đông lại được dịp cười cợt, mỉa mai. Kiếm Tôn cũng ngửa mặt lên trời cười phá lên.

"Ha ha ha ha ha!"

Tiếng cười sảng khoái, vang dội của lão khiến những kẻ xung quanh ngơ ngác, đặt ra dấu hỏi lớn.

‘Lạ thật, Kiếm Tôn tiền bối vốn đâu phải người hay mỉa mai người khác...’

‘Lẽ nào màn biểu diễn vừa rồi quá sức tồi tệ đến mức ngài ấy không nhịn được cười?’

Thế nhưng, ánh mắt Kiếm Tôn không hề hướng về đám đông tò mò đó.

Càng không phải đang nhìn Nam Cung Nhiên. Ánh mắt tinh anh ấy chiếu thẳng vào vị trí của tôi, lão nở một nụ cười rạng rỡ và lầm bầm:

"...Quả không hổ danh là Tiềm Long Hội Chủ."

...Lộ tẩy rồi. Đường Tố Lan đã bép xép chuyện này sao?

Tôi lập tức phóng ánh mắt về phía Đường Tố Lan. Y như rằng, cô ả cũng đang nhìn tôi với vẻ mặt chất chứa đầy bất mãn.

******

Lại nữa.

Lại là Nam Cung Nhiên.

Đường Tố Lan vừa mỉm cười đón tiếp những vị khách đang lũ lượt kéo đến xun xoe với thái độ đầy thiện ý, vừa thầm nghiến răng trong bụng. Lời nói thốt ra thì ấm áp vô cùng:

"Vâng, đa tạ các vị. Vâng, tiểu nữ nhất định sẽ dốc sức.

Xin mọi người đừng lo lắng. Ma Giáo tuyệt đối sẽ không có cơ hội bước chân vào đất Tây An này."

Thế nhưng, tâm trí cô lúc này đang lao đi với tốc độ chóng mặt.

Sự bất mãn sôi sục đến đỉnh điểm. Nam Cung Nhiên là nữ nhân cơ mà.

Tại sao chàng lại cứ liên tục bận tâm đến mỗi Nam Cung Nhiên?

Chàng có biết ả là nữ nhân không hả?

Cô uất ức ngoái đầu nhìn lại. Đường đường là Tiềm Long Hội Chủ, vậy mà bản thân cô lại đang bị cuốn phăng giữa dòng người hối hả, trong khi Hàn Thụy Trấn lại đang cười đùa, ríu rít bên cạnh Nam Cung Nhiên.

"..."

Khoảnh khắc đó, sự nghẹn ngào trào dâng. Cô nương theo thứ cảm xúc bốc đồng ấy, cất cao giọng gọi:

"Thụy Trấn à?"

Lập tức, Hàn Thụy Trấn chạy một mạch tới chỗ cô.

"Dạ, tiểu thư gọi?"

"..."

...Nghĩ cho kỹ thì, ngoài mặt, Tiềm Long Hội Chủ là ta cơ mà.

Ngoài mặt, chủ nhân của Hàn Thụy Trấn cũng là ta. Quyền lực đang nằm trong tay ta.

"Thụy Trấn à, chân ta hơi mỏi."

"Dạ? À... vậy để hạ nhân dẹp đường—"

"—Cõng ta."

Cô dõng dạc tuyên bố trước bàn dân thiên hạ. Đám đông bắt đầu đưa mắt nhìn nhau đầy ẩn ý. Hàn Thụy Trấn cũng toát mồ hôi hột.

"...Dạ?"

Đường Tố Lan dồn sự chú ý vào hai ánh mắt sắc lẹm đang ghim chặt lấy Hàn Thụy Trấn.

Thanh Nguyệt và Nam Cung Nhiên.

Sự hiện diện của họ không những không làm cô rút lại lời nói, mà ngược lại, cô còn cao giọng như thể đang khoe khoang với họ:

"Ta bảo cõng ta, Thụy Trấn à. Ban nãy tỷ võ chắc do ta sơ ý nên bị đau chân rồi."

Hàn Thụy Trấn liếc nhìn xung quanh dò xét, rồi đành hạ thấp trọng tâm. Trước hàng trăm con mắt xoi mói, Đường Tố Lan sung sướng trèo lên lưng Hàn Thụy Trấn hệt như một đứa trẻ nũng nịu.

Cô mạnh dạn phô bày con người thật của mình trước tất cả mọi người lần đầu tiên. Cô vòng tay ôm thật sâu lấy cổ cậu. Vài kẻ xung quanh kinh ngạc đến mức phải nín thở.

Một sự hưng phấn kỳ lạ len lỏi trong người Đường Tố Lan. Cái sự ngọt ngào này lại càng thêm phần mãnh liệt khi cô bắt gặp cái lườm trực diện đầy phẫn nộ của Thanh Nguyệt.

"Nào, chúng ta đi thôi."

Cô cất giọng đầy thân mật.

Nếu ghét bỏ cái tình cảnh này, thì ngay từ đầu chàng đừng có nhét thanh kiếm quyền lực ấy vào tay ta.

Bởi lẽ, trong cái tình thế này, Hàn Thụy Trấn hoàn toàn không có cửa để cãi lại lời của vị Tiềm Long Hội Chủ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!