Võ Lâm Máu M

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 923

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 683

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2649

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3627

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 148

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

233-3xx - Chương 285 - Tiềm Long Hội Chủ Cao Cao Tại Thượng (8)

Chương 285 - Tiềm Long Hội Chủ Cao Cao Tại Thượng (8)

Thuở ban đầu mới dấn bước vào con đường này, tâm thế của tôi tuyệt nhiên chẳng hề giống như hiện tại.

Đó chỉ là những suy nghĩ rời rạc.

Xót xa nên không thể khoanh tay đứng nhìn, phải tìm cách bồi dưỡng Nam Cung Nhiên, phải vạch đường sống sót khỏi Thanh Nguyệt... Chẳng hề có một kế hoạch hoàn mỹ hay một lý tưởng lớn lao nào được định hình từ trước.

Thế nhưng, cổ nhân có câu "đi một ngày đàng học một sàng khôn".

Khi thực sự đặt chân lên vị thế này, góc nhìn của tôi đã hoàn toàn đảo lộn.

Đây không phải là trò chơi con nít, mà là một cuộc chiến đẫm máu và tàn khốc giữa quần hùng.

Dẫu lý trí đã mường tượng ra phần nào, nhưng chỉ khi tận mắt chứng kiến bàn cờ Trung Nguyên đang bị lật tung, tôi mới thực sự thấm thía bề sâu tăm tối của thế cục.

Cả Trung Nguyên đang chìm trong bầu không khí rùng mình ớn lạnh, đồng thời cũng sục sôi chờ đợi.

Độc Cô Chân Mặc bốc hơi khỏi Ma Giáo không để lại dấu vết. Những luồng sóng ngầm đầy bất trắc đang manh nha len lỏi khắp mọi ngóc ngách... và giờ đây, ngay cả Linh Tuyền cũng đang ráo riết truy lùng tôi.

Vấn đề cốt lõi là, phe ta không hề nắm chắc phần thắng. Trong nguyên tác đã vậy, mà hiện thực lúc này cũng chẳng khấm khá hơn.

Tôi đang đánh cược tất cả, dồn toàn lực vào duy nhất một quân bài mang tên Nam Cung Nhiên. Bởi ngoài phương án đó ra, tôi hoàn toàn bế tắc.

Nói trắng ra, tôi đang chênh vênh bước đi trên sợi dây thừng vắt ngang bờ vực thẳm.

...Phải chăng, chính chuỗi ngày căng như dây đàn ấy đã vô tình gặm nhấm, tạo ra một thứ áp lực khổng lồ đè nặng lên bản ngã của tôi?

"Tố Lan à."

Đứng trước Đường Tố Lan đang thút thít nức nở, tôi khẽ cất tiếng gọi.

Vừa nghe thấy giọng tôi, cô lập tức quỳ sụp xuống. Mỗi lần chứng kiến cảnh tượng này, một cảm giác ưu việt khó tả lại trào dâng mãnh liệt.

Thứ khoái cảm đê mê sinh ra từ sự đảo lộn quyền lực ngoạn mục. Đường Tố Lan chắc chắn vĩnh viễn không thể thấu hiểu được mớ cảm xúc mâu thuẫn đang cuộn xoáy trong tôi lúc này.

Nhìn khuôn mặt tèm lem nước mắt ấy sao mà đáng yêu, gợi tình đến thế. Thú thực, tôi cũng chẳng nỡ đày đọa cô ấy thêm nữa.

Tôi thừa hiểu, căn nguyên cho mọi hành động bồng bột của cô nàng rốt cuộc cũng chỉ vì lo lắng cho tôi.

...Thế nhưng, chính vì người con gái ấy quá đỗi đáng yêu, tôi lại càng khao khát được chà đạp, nghiền nát cô hơn bao giờ hết.

Khao khát được nhìn thấy cô khóc lóc thảm thiết, quằn quại dưới gót chân mình.

Tiểu thư của tôi, vị Tiềm Long Hội Chủ của tôi, vị tiền bối lớn hơn tuổi của tôi, con chó nhỏ ngoan ngoãn của tôi... nay lại phải quỳ rạp dưới chân tôi mà rơi lệ.

Còn khoảnh khắc nào kích thích cái máu S trong tôi lồng lộn mạnh mẽ hơn giây phút này?

"Hà..."

Tôi hít một hơi thật sâu, cố nén lại những dục vọng điên cuồng.

Bất luận thế nào, hôm nay tôi cũng phải ghim chặt vào đầu cô nàng một bài học khắc cốt ghi tâm.

"Cô định câm luôn đấy à?"

Đường Tố Lan đang mải nấc nghẹn nên chưa kịp hé môi. Nghe tôi gắt giọng, cô vội vàng ngước lên, thều thào đáp lời:

"Ta... sẽ trả lời ạ."

Đôi mắt ướt át, long lanh, chất chứa sự đáng thương tột độ ngước nhìn tôi khép nép. Trái tim tôi hẫng đi một nhịp.

Nếu cứ nhìn sâu vào ánh mắt này, e là tôi sẽ mềm lòng mất.

Ý chí trừng phạt cứ chực chờ sụp đổ, nhưng đồng thời, chính sự mỏng manh ấy lại là mồi lửa thổi bùng ngọn lửa bạo lực trong tôi.

"...Không được nhìn ta."

Tôi lạnh lùng ra lệnh, cốt để thiết lập lại sự uy nghiêm tuyệt đối. Ánh mắt Đường Tố Lan lập tức cụp xuống rụt rè. Sự sợ hãi hiện rõ mồn một trong đôi mắt ấy.

Nhìn cô ấy run sợ trước mình đến nhường này, tôi vừa thấy nhẹ nhõm, lại vừa thoảng qua chút hụt hẫng kỳ lạ.

Dẫu cô đã cúi gằm mặt, tôi vẫn không tài nào dứt mắt khỏi đôi gò má ướt đẫm lệ.

Cuối cùng, tôi đành rút chiếc khăn tay thường dùng để lau mồ hôi ra khỏi ngực áo, tự tay bịt kín mắt cô lại.

"...Thôi, che lại thế này cho chắc ăn."

Nếu không làm thế, tôi sợ mình sẽ chùn tay.

"..."

Đường Tố Lan ngoan ngoãn phó mặc, chẳng hề phản kháng lấy nửa lời.

Chính cái thái độ cam chịu ấy lại càng kích thích tôi mãnh liệt hơn.

Cảm giác như đang nắm trọn trong tay một món đồ chơi bằng xương bằng thịt, một sinh vật sống mà tôi có thể tùy ý thao túng, nhào nặn theo bất cứ cách nào mình muốn.

Bịt mắt cô nàng xong xuôi, tôi mới cất tiếng hỏi:

"Nói nghe thử, tại sao ta lại tức giận?"

"Vì... vì ta đã giấu bức thư..." Đường Tố Lan đan hai tay vào nhau, bấu víu rụt rè, lí nhí trả lời. Những vệt nước mắt vẫn in hằn trên đôi gò má.

"Sai bét."

"...Vì ta đã... t-to tiếng với công tử sao...?"

"Cũng sai nốt."

"Hay... hay là vì ta đã... vượt quá phận sự... mà tự tiện lo bao đồng?"

"Chậc."

Tôi cố tình chép miệng thật to. Đường Tố Lan giật thót mình, co rúm người lại.

"Xem chừng con nhãi này vẫn chưa nhận thức được tội lỗi của mình nhỉ?"

Thấy thế, cô ấy cuống cuồng cất lời, thái độ khẩn thiết như muốn níu lấy chiếc phao cứu sinh cuối cùng:

"Ý, ý ta là...! Hức... ý ta là...!"

Rồi trong tình trạng mù lòa, Tố Lan lóng ngóng bò đến, ôm rịt lấy hai chân tôi không buông. Vì cô nàng không nhìn thấy gì, tôi thoải mái cắn chặt môi, nhắm nghiền mắt ngửa cổ nhìn trần nhà.

Mẹ kiếp, dễ thương muốn chết.

Bàn tay tôi suýt chút nữa đã vô thức vươn ra xoa đầu cô. Nhưng tôi phải gồng mình nuốt thứ cảm xúc mềm yếu đó xuống. Thay vào đó, tôi cúi xuống thì thầm vào tai cô ấy:

"Là vì cô dám nghi ngờ ta."

"..."

"Chẳng cần cô phải gồng mình cấm đoán, nếu thấy có điểm gì bất ổn, ta tuyệt đối sẽ không vác xác đi gặp Linh Tuyền. Còn nếu ta vẫn quyết định đi, thì ắt hẳn ta phải có nước cờ của riêng mình.

Đáng lý ra cô phải tin tưởng vào quyết định của ta, chứ không phải tự ý phán xét rồi hành động ngu ngốc như vậy."

"...Công... tử."

"Chặng đường phía trước còn vạn vàn những tình huống hiểm nghèo như thế này. Chẳng lẽ lần nào cô cũng nghi kỵ, rồi tự ý qua mặt ta?

Tố Lan à, bản thân ta cũng đang phải đi trên dây đây này. Mọi quyết định của ta, dẫu thoạt nhìn có vẻ ngông cuồng, ngu xuẩn đến mấy, thì đằng sau nó đều là cả một sự toan tính kỹ lưỡng.

Nhưng nếu đến cả cô cũng mất niềm tin, tự ý ngáng đường ta... thì ta biết phải làm sao đây?"

Chiếc khăn tay bịt mắt cô bắt đầu ướt đẫm.

"Thật nực cười. Từ bao giờ con chó nhỏ Tố Lan ngoan ngoãn của ta lại dung dưỡng cái bản ngã to đùng, dám nuôi mộng chống đối ta thế này?

Có phải cái ghế Tiềm Long Hội Chủ đã làm cô mờ mắt rồi không?"

Trước những lời đay nghiến đó, dường như bị đụng chạm đến nỗi uất ức kìm nén bấy lâu, Đường Tố Lan khẽ phản kháng lại:

"Người đẩy ta... lên cái vị trí này là công tử cơ mà."

"Cái gì?"

"Hức... Công tử, tại sao ngài lại đối xử với ta như vậy? Rốt cuộc ta đã... đã phạm phải tội tày trời gì cơ chứ?

Ta... ta cứ đinh ninh rằng chỉ cần mình ngoan ngoãn cố gắng làm tròn vai diễn này, công tử sẽ sủng ái ta hơn.

Sẽ khen ngợi ta giỏi giang, ngoan ngoãn... Nhưng rốt cuộc, thứ ta nhận lại chỉ là khoảng cách ngày một nới rộng với ngài, cùng với đó là hàng đống kỳ vọng và áp lực đè bẹp đến nghẹt thở từ thiên hạ."

"..."

"Vị trí là món đồ sở hữu của công tử ngày càng mờ nhạt, thay vào đó, cái vỏ bọc Tiềm Long Hội Chủ lại ngày càng phình to ra... Chẳng lẽ việc ta lo lắng cho an nguy của công tử lại là một tội lỗi đáng chết đến thế sao?"

"...Tố Lan à."

Kẻ ta lo lắng nhất, chính là cô đấy. Vốn dĩ, theo nguyên tác, cô mới là người phải nhận lấy cái chết thảm khốc cơ mà.

Giữa vòng xoáy nguy hiểm này, cô chính là mắt xích mỏng manh, yếu ớt nhất. Đến cả Kiếm Tôn cũng phải e ngại thực lực của cô kìa.

Cô đang tự lo bò trắng răng đấy à?

Ta mới là người đang phát điên lên vì lo cho an nguy của cô đây này. Thanh Nguyệt hay Nam Cung Nhiên, kiểu gì họ cũng tự tìm được đường sống... nhưng một kẻ yếu đuối như cô, lại dám liều mình làm cái chuyện động trời này...

"..."

"Công tử...?"

Tôi nhắm nghiền mắt lại. Hoàn toàn không cần thiết phải giãi bày những lời lẽ sến sẩm đó với cô.

Đó không phải là cách vận hành mối quan hệ giữa chúng tôi. Tôi dõng dạc tuyên bố:

"Xem ra nói mồm không ăn thua rồi. Tố Lan à, chịu phạt xong rồi hẵng nói chuyện tiếp. Đứng lên."

Đường Tố Lan buông hai chân tôi ra, lẩy bẩy đứng dậy. Tôi áp sát rịt vào người cô. Cơ thể cô nàng lập tức cảm nhận được rõ ràng sự hiện diện bức người của tôi.

Hơi thở Tố Lan bắt đầu dồn dập, thân hình căng cứng vì sợ hãi.

Tôi dùng ngón trỏ khẽ vuốt dọc má cô, gạt đi những vệt nước mắt mặn chát. Đường Tố Lan giật nảy mình, run rẩy một lúc, rồi lại cố tình áp chặt gò má vào ngón tay tôi như thể thèm khát sự vỗ về.

Thế nhưng, sự dịu dàng chỉ dừng lại ở đó. Ngay giây tiếp theo, tay tôi luồn vào trong lớp y phục của cô ấy. Chầm chậm, thong thả cởi bỏ chiếc thắt lưng.

"....Ưm."

Đường Tố Lan dường như đã lờ mờ đoán được ý đồ của tôi, cô nàng tỏ ra khá hoảng hốt. Tôi gằn giọng cảnh cáo:

"Đứng im. Đây là hình phạt."

"Ư... ức..."

Tôi bắt đầu lột từng lớp y phục trên cơ thể đang run lên bần bật của người nữ nhân ấy. Tước bỏ đi lớp áo bào tạo nên sự uy nghiêm của một Tiềm Long Hội Chủ.

Chẳng mấy chốc, Đường Tố Lan chỉ còn trơ trọi độc lớp nội y trên người, đứng phơi mình trước mặt tôi.

Tôi vẫn không dừng lại. Chiếc yếm che bầu ngực cũng bị tôi phũ phàng giật bung ra.

"Ưm...!"

Đến nước này, Đường Tố Lan không thể chịu đựng nổi sự nhục nhã, cô nàng vội vàng đưa tay lên che chắn khuôn ngực.

Tôi thừa biết cô ấy luôn mang trong lòng một sự tự ti ngầm về vòng một của mình.

Thành thực mà nói, đôi gò bồng đảo hình giọt nước nhỏ nhắn, nằm lọt thỏm trong lòng bàn tay ấy vốn dĩ cực kỳ hoàn mỹ, tôi cũng chẳng hiểu cô ấy lấy cớ gì mà phải tự ti.

...Thế nhưng, mang trong mình dã tâm của một kẻ thích hành hạ, cái khao khát được châm chọc, khoét sâu vào nỗi tự ti của kẻ đang thần phục mình rốt cuộc lại là một thứ bản năng không thể nào cưỡng lại.

"Giấu tay ra sau lưng."

"..."

"Ta nói trước, nếu cô còn chần chừ thêm một lần nào nữa, hình phạt sẽ kết thúc ngay tại đây. Vì thái độ của cô chứng tỏ cô hoàn toàn chẳng hề có chút thành ý hối cải nào cả."

Đường Tố Lan run lên bần bật, ngoan ngoãn buông tay, phơi bày trọn vẹn khuôn ngực trước mắt tôi.

Đây là lần đầu tiên tôi được chiêm ngưỡng tường tận như vậy. Hình dáng và màu sắc đều tuyệt mỹ vô cùng. Đáng yêu đến mức làm tôi nghẹn thở.

"..."

Ngắm nhìn bộ dạng e thẹn, lúng túng vặn vẹo của Đường Tố Lan, tôi cố tình giữ im lặng.

Sự tĩnh lặng đáng sợ ấy càng khoét sâu vào nỗi tự ti của cô, khiến cô nàng bồn chồn như ngồi trên đống lửa.

Tôi tuyệt nhiên không mở miệng khen ngợi lấy nửa lời, dù chỉ là xã giao. Chỉ muốn tận hưởng trọn vẹn sự dằn vặt, khổ sở của cô ấy lúc này. Phải một lúc lâu sau, tôi mới cất giọng mỉa mai:

"Nốc Thanh Linh Đan cho lắm vào rồi cũng chỉ được đến thế này thôi sao."

"Hức...! C-Công tử quá đáng lắm...!"

Đường Tố Lan òa khóc nức nở. Dẫu vậy, cô nàng vẫn không dám đưa tay lên che giấu. Cảm thấy tôi bật cười khẩy, nét mặt Đường Tố Lan như giãn ra, thở phào nhẹ nhõm.

Tiếp đó, tôi lột sạch mảnh nội y cuối cùng trên người cô ấy. Hương thơm cơ thể ngọt ngào, đặc trưng của nữ nhân xộc thẳng vào mũi.

Đối diện với một Đường Tố Lan hoàn toàn trần trụi, dục vọng muốn vồ lấy, vùi dập người con gái này đang cồn cào trong huyết quản, nhưng tôi phải dùng lý trí đè bẹp nó xuống.

Nếu mềm lòng sủng ái cô ngay lúc này, mọi công sức trừng phạt sẽ đổ sông đổ bể. Tôi lạnh lùng ra lệnh:

"Nào, giờ thì tạ lỗi đi. Quỳ xuống, dập đầu tạ tội trước mặt ta."

Tôi không chắc con chó nhỏ này sẽ phản ứng ra sao trước mệnh lệnh oái oăm đó.

Một kẻ có lòng tự tôn cao ngất ngưởng như cô nàng dường như đã hóa đá tại chỗ.

Thành thật mà nói, ngay cả tôi cũng thấy mệnh lệnh này có phần hơi quá trớn.

Đối với một con người, còn tư thế nào mang tính sỉ nhục, chà đạp nhân phẩm hơn thế này nữa không?

Trần truồng quỳ rạp xuống đất dập đầu trước một kẻ khác, liệu đó có phải là hành động mà một kẻ mang lòng tự tôn có thể chấp nhận?

Đã vậy, cái bản ngã của cô ấy dạo gần đây lại đang phình to ra một cách mất kiểm soát. Tôi thừa biết Tố Lan đã hả hê, hưởng thụ cái danh tiếng Tiềm Long Hội Chủ đến mức nào.

Dẫu đi kèm với nó là áp lực và trách nhiệm nặng nề... nhưng cảm giác tự huyễn hoặc bản thân là kẻ nắm quyền sinh sát trong thiên hạ chắc chắn cũng đã tiêm nhiễm vào đầu cô nàng.

Từ một vị Tiềm Long Hội Chủ cao cao tại thượng, hô mưa gọi gió... nay lại bị giáng cấp thành một con điếm rẻ mạt, thảm hại. Sự chênh lệch một trời một vực ấy chắc chắn sẽ giáng một đòn chí mạng vào tâm trí cô ấy.

Tôi đăm đăm nhìn vào khuôn ngực căng phồng của Đường Tố Lan. Hai quả đào căng mọng rung lên bần bật theo từng nhịp thở dốc dữ dội. Sự bướng bỉnh, chần chừ của cô nàng càng khiến dục vọng trong tôi sục sôi, gào thét.

Khuất phục mau lên. Quỳ xuống ngay.

Bản tính bạo ngược trong tôi gào thét đòi hỏi.

Tôi muốn chứng kiến cái cảnh con chó bướng bỉnh, dám xấc xược, làm mình làm mẩy với tôi suốt mấy ngày nay, kẻ đã ngông cuồng ném trả đôi khuyên tai hòng đòi lại quyền tự chủ, nay phải cắn răng bày ra cái tư thế nhục nhã nhất để van xin sự tha thứ.

Đúng lúc đó, đôi chân đang run rẩy của Đường Tố Lan bắt đầu từ từ khuỵu xuống.

Dẫu đôi mắt đã bị bịt kín, nhưng sự nhục nhã ê chề và cảm giác thất bại thảm hại vẫn hằn rõ trên từng nét mặt của cô ấy.

Thế nhưng, song song với sự tủi nhục ấy, toàn thân Tố Lan lại đang hưng phấn rạo rực đến phát điên. Tôi như có thể cảm nhận được hơi nóng hầm hập tỏa ra từ làn da cô.

—Bịch.

Khoảnh khoắc hai đầu gối Đường Tố Lan chạm đất, đôi gò bồng đảo khẽ nảy lên.

Ra là nó có thể rung rinh một cách quyến rũ đến vậy sao.

"Ưm...!" Nuốt trọn sự nhục nhã vào trong, cô từ từ rập đầu xuống đất.

"..."

Dẫu vậy, cô nàng vẫn không hé răng thốt ra lời tạ lỗi. Như thể đó là chút phòng tuyến tự tôn cuối cùng mà cô ấy cố bám víu lấy.

Sự kích thích lên đến đỉnh điểm khiến đầu óc tôi quay cuồng, tôi nhẫn tâm giẫm mạnh bàn chân lên đầu cô.

Tiểu thư đài các của chúng ta. Vị Tiềm Long Hội Chủ uy phong lẫm liệt nhất chốn Trung Nguyên, nay lại bị tôi chà đạp dưới gót giày như một mớ rác rưởi.

Việc chà đạp lên đầu một nữ nhân mang lại thứ khoái cảm điên rồ, bệnh hoạn đến khó tả. Càng không thể tin nổi người đó lại chính là người con gái tôi đang "yêu thương".

Yêu thương đến cuồng si, nhưng lại hành hạ dã man, tàn độc đến tột cùng. Rốt cuộc cái bản ngã của tôi đã méo mó, vặn vẹo đến mức nào rồi?

Nhưng điều khiến tôi thỏa mãn tột độ nhất... chính là việc Đường Tố Lan cũng đang tận hưởng trọn vẹn thứ khoái cảm bệnh hoạn này.

Cơ thể cô ấy không hề nguội lạnh đi vì nhục nhã, mà ngược lại đang đỏ lựng lên, rực cháy trong cơn hoan lạc điên cuồng.

"Bộ dạng thảm hại này mà cũng đòi lo lắng cho ta sao?"

"Hà... hức..."

"Tiềm Long Hội Chủ cái thá gì, một con điếm mạt hạng, dơ bẩn như cô thì có tư cách gì mà đòi lo lắng cho ai?"

"Hà... hà..."

"Thấy một con điếm thấp hèn lo lắng cho mình, ta không phát điên lên mới là chuyện lạ đấy?"

Lúc bấy giờ, dưới gót giày tôi, Đường Tố Lan mới khó nhọc lắc đầu nguầy nguậy. Giọng nói nghẹn ngào trong nước mắt vang lên:

"Vì yêu..."

"..."

"...Vì quá yêu ngài nên ta mới lo lắng. Thật sự... yêu ngài đến phát điên."

Câu nói đó như một ngòi nổ, thổi tung mọi sự kìm nén trong tôi.

—Phập!

Tôi nhấc chân ra, túm chặt lấy túm tóc của cô giật ngược lên. Một tư thế quen thuộc mà chúng tôi đã từng chơi đùa trước đây.

"Á! Đau... đau quá!"

Mặc kệ tiếng la hét của cô nàng, tôi cứ thế xách ngược mái tóc cô lôi đi.

—Bịch! Bịch!

Tất nhiên, tôi không hề làm bừa. Cũng chẳng phải là lôi xệch cô ấy đi một cách tàn nhẫn vô nhân đạo.

Lực đạo được tính toán chuẩn xác, đủ để mang lại cảm giác đau đớn thống khoái, nhưng tuyệt đối không vượt quá ngưỡng chịu đựng của cô.

Vừa duy trì sự cân bằng tinh tế đó, tôi lôi xệch một Đường Tố Lan trần như nhộng đi theo mình.

Đường Tố Lan vừa khóc lóc vì đau đớn, vừa ngoan ngoãn bò lết theo tôi hệt như một con chó trung thành.

Dẫu đôi mắt bị bịt kín, cô vẫn cứ phó mặc mọi thứ, ngoan ngoãn bò theo sự dẫn dắt của tôi.

—Cạch!

Tôi mạnh bạo mở toang cánh cửa phòng. Nghe âm thanh đó, Đường Tố Lan dường như đã lờ mờ đoán được chuyện gì sắp xảy ra, cô nàng rụt rè co rúm người lại.

"C-Công tử...!"

"Tố Lan à, trông ta có giống loại người rỗi hơi đi khao khát thứ tình yêu rẻ tiền của cô không?

Cô nghĩ mình là ai mà dám buông lời yêu thương ở đây?"

Tôi lôi tuột cô ấy ra ngoài hành lang vắng lặng. Sự kháng cự của cô lúc này mãnh liệt hơn hẳn lúc trước. Chắc hẳn là vì sợ bị ai đó bắt gặp cái bộ dạng ô nhục này.

Nhưng tôi thừa biết vào giờ này, chốn này làm quái gì có ma nào lai vãng. Đó là quy luật mà tôi đã đúc kết được sau bao nhiêu ngày tháng kề cận chăm sóc Tố Lan ở đây.

"Xem ra cô vẫn chưa tỉnh ngộ được vị thế thực sự của mình nhỉ. Muốn yêu đương cũng phải xem thân phận mình có xứng không đã, cô chỉ có tư cách làm món đồ chơi tiêu khiển cho ta thôi. Cái danh Tiềm Long Hội Chủ chỉ là thứ vỏ bọc giả tạo."

"Ư... ức...! Lỡ có... lỡ có người nhìn thấy thì...!"

"Cứ để họ nhìn cho đã mắt đi. Cho thiên hạ chiêm ngưỡng cái bản chất đĩ điếm, rẻ mạt của cô, để họ khỏi phải u mê, mù quáng tôn thờ cô nữa."

Tôi vứt Đường Tố Lan lăn lóc giữa hành lang. Rồi tôi mở tung cửa của hàng loạt những căn phòng trống trơn nằm san sát nhau.

—Cạch! Cạch! Cạch!

Dĩ nhiên bên trong hoàn toàn vắng hoe. Nhưng chỉ cần một cái xác suất nhỏ nhoi ấy thôi cũng đủ khiến Đường Tố Lan sợ hãi đến tê liệt.

Tuy thính giác nhạy bén có thể cho cô biết xung quanh không có ai, nhưng điều đó hoàn toàn vô nghĩa.

Thứ đang hành hạ tâm trí cô lúc này là những ánh nhìn soi mói vô hình, do chính tôi tạo ra để dồn ép cô vào đường cùng.

Sau khi mở tung tất cả các cửa phòng, tôi tiến đến vòng tay ôm lấy Đường Tố Lan từ phía sau, thì thầm vào tai cô:

"Quào... Tố Lan à."

"...Hà... hức..." Đường Tố Lan ôm chặt lấy cơ thể trần trụi của mình, run rẩy cầm cập.

"Cô có cảm nhận được hàng trăm con mắt đang dán chặt vào mình không? Mọi người đang chiêm ngưỡng cái bộ dạng thảm hại, lố lăng của cô đấy.

Sao, bữa trước cô hùng hồn tuyên bố sẽ lả lơi, quyến rũ những thằng đàn ông khác cơ mà?

Làm thử xem nào. Ngay trước bàn dân thiên hạ đây. Làm cái trò lả lơi đó đi."

Đường Tố Lan lắc đầu nguầy nguậy, khóc lóc thảm thiết.

"Không... ta không muốn... ta... ta là người của công tử cơ mà..."

"Thế sao? Ta tưởng kể từ lúc cô ném trả đôi khuyên tai là mọi chuyện chấm dứt rồi chứ?"

"Ư... ức... trả lại... xin ngài trả lại cho ta..."

"Ta bảo là vứt rồi mà?"

"Hức...! Ngài nói dối!!"

Tôi mặc kệ Đường Tố Lan nằm sõng soài trên sàn, quay vào phòng lôi ra một thứ.

Rồi tôi bắt đầu cởi thắt lưng quần.

Dồn Đường Tố Lan vào góc tường, tôi đưa "cự vật" của mình ép sát vào mặt cô nàng.

"Tố Lan à. Đố cô biết thứ gì đang lù lù trước mặt cô đấy?"

Đường Tố Lan khẽ hít ngửi, và ngay khi nhận ra thứ mùi ngai ngái ấy, khuôn mặt cô ấy lập tức đỏ chín lựng lên vì kinh hãi xen lẫn nhục nhã.

"Ưm!"

"...Không có khuyên tai, thì ta sẽ đóng dấu ấn khác lên người cô vậy.

Cho loại đĩ điếm như cô nếm mùi vị thực sự. Để xem thiên hạ chứng kiến cảnh tượng này sẽ phản ứng ra sao nhé."

Một khoảng lặng ngắn ngủi nghẹt thở trôi qua. Tiếp đó là một âm thanh dội xuống.

*****

—Rào... rào... rào...

Cảm nhận dòng chất lỏng ấm nóng xối xả ập xuống da thịt, Đường Tố Lan giật nảy mình kinh hãi. Toàn thân cô run lên bần bật như lá rụng mùa đông.

Thứ nước uế tạp từ Hàn Thụy Trấn đang xối xả dội thẳng vào người cô. Bàng hoàng và khiếp đảm, Đường Tố Lan vô thức vùng vẫy, co rúm người lại.

"Á!"

Cô hoàn toàn hoảng loạn, chẳng biết phải làm gì. Dẫu cô nhăn nhó, khóc thét, thứ chất lỏng tanh nồng ấy vẫn cứ tuôn trào không dứt.

"A... á...!!"

Cơ thể cô dần ướt sũng. Làn da ngọc ngà, trân quý của cô. Hàn Thụy Trấn điên cuồng trút bỏ thứ nước thải uế tạp ấy lên người cô, như muốn đóng một cái dấu ấn vĩnh viễn không thể tẩy xóa.

Từ mái tóc, khuôn mặt, bầu ngực, bụng, cho đến khoảng trống giữa hai đùi đang quỳ rạp.

Đáng lý ra đây phải là một hành vi dơ bẩn, tởm lợm tột độ. Một phần trong cô quả thực cảm nhận được sự nhục nhã ấy.

Nhưng trớ trêu thay, chính sự nhơ nhuốc ấy lại thổi bùng lên ngọn lửa nhục dục hoang dại nhất trong cô.

Việc bị Hàn Thụy Trấn lăng nhục, chà đạp một cách thô bạo thế này mang lại một sự đê mê, khoái cảm đến điên rồ.

Cái vỏ bọc Tiềm Long Hội Chủ cao ngạo phút chốc vỡ nát, tan tành, cô ngoan ngoãn quay trở lại với thân phận món đồ chơi thấp hèn của hắn.

Tại sao hắn lại có thể bày ra cái trò dã man này cơ chứ?

Liệu có phải vì trong mắt hắn, sự tồn tại của cô vốn đã chẳng còn chút giá trị nào nữa?

Cô phải tin tưởng vào Hàn Thụy Trấn. Thế nhưng, lúc này đây, niềm tin ấy đang bị lung lay dữ dội.

Nhỡ đâu hắn thực sự đã cạn tình cạn nghĩa với cô rồi thì sao?

Chỉ coi cô như một con cờ vô tri phải nhất nhất tuân lệnh, và việc cô tự ý qua mặt hắn đã khiến hắn chướng mắt, muốn vứt bỏ?

Tại sao hắn lại có thể thẳng tay vứt bỏ đôi khuyên tai vô tình đến thế?

Tại sao hắn lại có thể giội thứ nước đó lên người cô một cách nhẫn tâm đến vậy?

Sự hưng phấn, tủi nhục, và nỗi đau đớn đan cài vào nhau, đẩy cực khoái của Đường Tố Lan lên một cảnh giới mới.

Chính cô cũng thấy kinh tởm bản thân khi lại thấy rạo rực, đê mê trong cái hoàn cảnh khốn nạn này. Sự nhục nhã ê chề.

Dẫu bị chà đạp đến thế này, cô vẫn thừa biết mình vĩnh viễn không thể sống thiếu hắn.

Cái ý nghĩ rằng hắn thực sự đã ruồng rẫy mình khiến cô đau khổ đến tột cùng.

"Nhìn cái bản mặt cô kìa... đang sướng điên lên đúng không?"

"Hà... á... ưm..."

"Ấm lắm đúng không?"

Thế nhưng, Hàn Thụy Trấn dường như hoàn toàn phớt lờ mớ hỗn độn trong đầu cô.

Đường Tố Lan ngoan ngoãn quỳ rạp dưới sàn, để mặc cho từng giọt nước của hắn ngấm vào từng tấc da thớ thịt.

—Tí tách...

Cuối cùng thì trận "mưa" cũng dứt. Đường Tố Lan chết lặng khi nhận ra mình đang quỳ sõng soài giữa một vũng nước nhơ nhuốc.

Toàn thân cô run lên từng hồi, không ngừng co giật.

Chẳng rõ là do cực khoái, do nhục nhã, do cái lạnh buốt thấu xương, hay do nỗi tuyệt vọng bóp nghẹt trái tim.

Rốt cuộc, Đường Tố Lan không thể kìm nén nổi, thều thào hỏi:

"Công tử... ngài thực sự ghét bỏ ta sao...?"

"..."

Sự im lặng đáng sợ bao trùm.

—Xoẹt.

Ngay sau đó, Hàn Thụy Trấn từ từ tháo dải lụa bịt mắt cô ra.

"...Hả?"

Thứ đập vào nhãn quan đang nhòa đi vì nước mắt của cô lại là một bình trà nằm gọn lỏn trong tay hắn. Đến lúc này, tâm trí cô mới bừng tỉnh.

Cô hít một hơi thật sâu, ngỡ ngàng nhận ra cái hương thơm thoang thoảng đang bốc lên từ cơ thể mình là mùi đắng chát của trà mạn, chứ tuyệt nhiên không phải thứ mùi khai ngấy, uế tạp kia.

Hàn Thụy Trấn khụy một chân xuống trước mặt cô.

"...Hình phạt kết thúc ở đây."

Rồi hắn móc trong túi quần ra một vật nhỏ xíu, dịu dàng đeo lên tai Đường Tố Lan. Đôi khuyên tai của cô. Hắn hoàn toàn không hề vứt nó đi.

Những giọt nước mắt lại một lần nữa tuôn trào không kiểm soát. "Có ghét bỏ hay không", hắn không hề hé răng trả lời câu hỏi đó... nhưng hành động này đã thay cho muôn vàn lời muốn nói.

Hàn Thụy Trấn vươn tay đỡ lấy gáy Đường Tố Lan. Và rồi, hắn trao cho cô một nụ hôn sâu, ướt át đầy mãnh liệt.

—Chụt...

Nụ hôn chớp nhoáng kết thúc, đôi môi tách rời.

Nước mắt Đường Tố Lan vẫn ràn rụa trên má, từng giọt từng giọt rơi lách tách xuống sàn.

Nhưng lần này, tuyệt nhiên không phải là những giọt nước mắt tuyệt vọng. Mà là nước mắt của sự vỡ òa hạnh phúc, của sự giải thoát ngập tràn.

"Tố Lan à, đừng bao giờ nghi ngờ ta."

Một câu nói chất chứa muôn vàn ẩn ý. Nghi ngờ tình yêu của hắn, hay nghi ngờ những quyết sách của hắn. Hay đơn giản là nghi ngờ chính sự tồn tại mang tên Hàn Thụy Trấn.

"Kẻ khác nghi ngờ ta thì chẳng sao... nhưng nếu cô nghi ngờ ta, ta thực sự sẽ rất mệt mỏi."

Dù là ý gì đi chăng nữa cũng chẳng quan trọng. Bởi vì mỗi khi cô hoài nghi hắn, kết cục luôn là chuốc lấy thất bại ê chề.

Lần này cũng không ngoại lệ. Sự ương ngạnh, cố chấp của cô cuối cùng cũng bị nghiền nát hoàn toàn.

"Hức... ta... ta sai rồi... thưa công tử."

Hàn Thụy Trấn lại một lần nữa phủ môi mình lên môi cô.

Hình phạt kết thúc, nhường chỗ cho phần thưởng ngọt ngào, Đường Tố Lan chìm đắm trong thứ khoái cảm, hạnh phúc đê mê không gì sánh bằng.

Phải tin tưởng tuyệt đối. Hàn Thụy Trấn đã dặn cô tuyệt đối không được nghi ngờ.

Dẫu cho những nước cờ của hắn có sai lầm, đẩy cả hai vào ngõ cụt tăm tối... thì đối với Đường Tố Lan, đó vĩnh viễn là con đường đúng đắn nhất.

Hàn Thụy Trấn từ từ dang rộng hai cánh tay. Đường Tố Lan mềm nhũn người, quấn chặt lấy cơ thể hắn bằng toàn bộ tấm thân trần trụi của mình.

Bộ y phục của Hàn Thụy Trấn nhanh chóng ướt sũng bởi nước trà vương vãi trên người cô. Thế nhưng, vị chủ nhân đầy bao dung của cô tuyệt nhiên chẳng mảy may bận tâm hay quở trách nửa lời.

Lòng tràn ngập sự biết ơn, Đường Tố Lan đắm đuối giao triền đầu lưỡi với hắn. Rồi Hàn Thụy Trấn cất giọng ra lệnh:

"Bú lưỡi ta đi."

Đường Tố Lan gật đầu ngoan ngoãn, răm rắp tuân theo mọi mệnh lệnh để phục tùng hắn.

Giữa men say hạnh phúc tột đỉnh, Đường Tố Lan chợt nhận ra trong mình vẫn còn vương vấn một sự hụt hẫng nhỏ nhoi.

Rốt cuộc, mùi hương và dấu ấn thực sự của hắn đã không được khắc sâu lên cơ thể cô. Thứ cô bị dội vào người chỉ là trà mạn, chứ không phải nước tiểu của hắn.

...Nghĩ lại mà trong lòng bỗng dâng lên một sự nuối tiếc đến nao lòng.

Đường Tố Lan thầm cắn răng quyết tâm, vào một ngày nào đó, cô nhất định sẽ cầu xin hắn dùng chính thứ nước thải đó để vấy bẩn, lăng nhục cô.

Bởi lẽ, chỉ cần đó là điều mang lại cho hắn sự thỏa mãn, cô sẵn lòng đánh đổi tất thảy để dâng hiến vẹn toàn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!