Chương 203 - Gia Nhân Của Đường Gia (5)
Tôi lập tức đứng dậy, chắp tay hành lễ với Đường Gia Chủ.
"Ra, ra mắt Gia Chủ."
"..."
Vẻ mặt Đường Tịch Thiên trông như có hàng vạn lời muốn nói.
Vốn dĩ tướng mạo ông ta đã dữ tợn, nay lại nghiến răng trừng mắt nhìn tôi thế này càng khiến tôi lạnh toát sống lưng.
Cái điệu bộ này, gần giống hệt cái lúc ông ta tóm cổ Ngụy Thiên Tường vậy. Ông ta đang dùng ánh mắt đó để nhìn tôi.
Tôi chẳng biết nói gì, đành cúi gằm mặt xuống đất.
...Đường Tố Lan cái con nhãi này. Ta đã bảo là Đường Gia Chủ sẽ nổi điên lên mà!
Đã bảo là sẽ tự lo liệu thuyết phục êm xuôi cơ mà, thế cái tình cảnh này là sao đây!
"Ngươi đã trở thành người của bổn gia."
Sau một hồi im lặng, ông ta trầm giọng cất lời.
"...Vâng."
"Đã là hạ nhân trong nhà, cớ sao không đến thỉnh an Gia Chủ."
"Dạ?"
"Tên vô dụng này. Ngươi không được học chút lễ nghĩa nào sao."
Khác với trước kia, giọng điệu của ông ta hôm nay vô cùng sắc bén. Rõ ràng là ông ta đang tức điên lên rồi.
"Thì do ngài đâu có gọi con... với tình cảnh của con bây giờ thì làm sao..."
"..."
Nghe tôi nói vậy, ông ta không phản bác.
Chỉ xị mặt ra nhìn tôi chằm chằm.
Tuy có chút oan uổng, nhưng lệ thường thì người lớn luôn thích được chào hỏi đàng hoàng.
Xét ở một khía cạnh nào đó, lời Đường Tịch Thiên nói cũng có lý.
"Vậy cho con xin gửi lời chào lại. Con là Hàn Thụy Trấn. Ân huệ ngài đã cưu mang con lần này, con xin ghi lòng tạc dạ cả đời."
"Không, ngươi đã lấy oán báo ân rồi."
"...Dạ?"
Câu mắng mỏ của ông ta khiến tôi vừa căng thẳng, nhưng đồng thời lại lờ mờ thấy được bóng dáng của Đường Tố Lan trong đó.
Sao tôi lại có cảm giác ông chú này đang hành xử có chút trẻ con nhỉ.
"Gia... chủ. Ngài đang giận con chuyện gì sao ạ?"
"Một kẻ vô lễ ăn nhờ ở đậu nhà người khác mà không thèm ló mặt ra chào hỏi chủ nhân lấy một tiếng, ngươi nghĩ ta có thể không phật ý sao."
"Chuyện đó con xin tạ lỗi. Đang lúc lẩn trốn nên con không muốn gây chú ý.
Con cũng biết Gia Chủ không mấy mặn mà với sự hiện diện của con nên mới cố tình thu mình lại cho yên chuyện."
"Biết điều đó mà ngươi còn dám bám riết lấy Tố Lan nhà ta sao."
Cái ông này hay nhỉ?
Bị ông ta xỉa xói, cuối cùng tôi không nhịn nổi cơn ấm ức mà bật lại:
"...Ngài không nghe tin gì sao?"
"Tin gì."
"Chuyện con bị Độc Cô Chân Mặc nhắm tới ấy."
"Có nghe."
"Vậy ngài đã thử suy nghĩ xem nguyên do là vì đâu chưa?"
Là do tôi bám theo Đường Tố Lan nên mới thành ra cớ sự này, hay là do Đường Tố Lan bám lấy tôi nên sự việc mới thành ra thế này.
Đám người theo đuôi Đường Tố Lan nhiều không đếm xuể, nếu tôi cũng bám theo thì có khi còn chẳng thu hút được sự chú ý. Cứ nhìn đám hạ nhân bu quanh cô ấy là đủ hiểu.
Ngược lại, người cứ lẽo đẽo bám theo tôi chỉ có đúng hai người. Đường Tố Lan và Thanh Nguyệt.
Ông nghĩ xem vì ai mà tôi phải trốn chui trốn lủi thế này.
Là lỗi của tôi, hay là lỗi của cô ấy.
Tôi thấy mấy đường gân xanh khẽ giật giật trên thái dương Đường Tịch Thiên.
Chắc là do ông ta cứ áp đặt thứ lý lẽ ngang ngược nên tôi cũng bắt đầu có dũng khí để đối chọi lại.
Ông ta tiếp tục:
"Chắc chắn là có sự nhầm lẫn. Tố Lan nhà ta thiếu thốn thứ gì mà phải đi lẽo đẽo theo một tên ăn mày như ngươi."
Giọng điệu hệt như một kẻ biết rõ sự thật nhưng vẫn cố tình chối bỏ. Nhìn là biết giọng điệu của một gã cuồng con gái.
Bây giờ thì tôi đã dần chấp nhận sự thật rằng chính tay tôi đã phần nào giải quyết được tâm ma cho Thanh Nguyệt và Đường Tố Lan.
Phương pháp thì đến giờ chính tôi cũng không hiểu nổi, nhưng tóm lại kết quả là vậy.
Đường Tố Lan đã chạm đến bức tường Tuyệt Đỉnh với tốc độ nhanh gấp mấy lần nguyên tác.
Tất cả những điều tồi tệ nằm ngoài dự tính xảy ra trong thế giới này đều là hiệu ứng cánh bướm do tôi tạo ra, nhưng ngược lại, mọi chuyện tốt đẹp xảy ra cũng đều là nhờ tôi cả.
"Ngài thực sự chưa nghe chuyện con đã giúp Tố Lan tiểu thư như thế nào sao?"
Dường như cũng biết chút đỉnh nên Đường Tịch Thiên thở dài, đưa tay vuốt tóc.
"...Đến tận bây giờ ta vẫn không thể tin nổi chuyện đó. Nếu đó là sự thật thì có gì mà ta không thể đáp ứng cho ngươi, nhưng cái giá phải trả không phải là quá đắt sao?"
"...? Xin lỗi vì đã vượt quyền, nhưng việc giấu con đi một chỗ khó khăn với ngài đến vậy sao?"
"Hỗn xược!"
Cái quái gì thế này.
Mặc kệ Đường Tịch Thiên đang vò đầu bứt tai, tôi khẽ lầm bầm tuôn ra nỗi bất mãn.
"...Con đã dốc lòng giúp đỡ Tố Lan tiểu thư, vậy mà thứ con nhận lại là sự đe dọa của mã tặc, haha. Thà rằng ngay từ đầu con không quen biết tiểu thư còn hơn. Vốn dĩ con đã không muốn đặt chân vào giới giang hồ rồi."
"Mã tặc là ngươi đang ám chỉ ta đó sao?"
"Dạ? Con đang nói Độc Cô Chân Mặc cơ mà, sao ngài lại nghĩ vậy."
Một cuộc chiến tâm lý kỳ lạ nổ ra.
Vì ông ta tự dưng đến kiếm chuyện nên tôi cũng không muốn nhún nhường.
Định giết tôi chắc? Nói thật thì Đường Tịch Thiên cũng đáng sợ đấy, nhưng xét về danh chính ngôn thuận thì Thanh Nguyệt ngày xưa còn đáng sợ hơn gấp trăm lần.
Đường Tịch Thiên mang theo vẻ mặt đầy bất mãn, chầm chậm bước tới rồi đứng lại ngay cạnh tôi.
Cứ tưởng ông ta định dùng uy áp để đè bẹp tôi, nhưng không, ông ta lẳng lặng ngồi xổm xuống trước luống thảo dược mà tôi đang xem.
"...Hà a a a a a."
Ông ta vò đầu bứt tai, trút một tiếng thở dài thườn thượt như muốn trút cạn sinh lực.
Cái ông chú này bị sao vậy trời.
Tiếng thở dài của ông ta làm sự căng thẳng lập tức tan biến.
Đồng thời, việc ông ta trút bỏ thể diện để phơi bày vẻ yếu đuối này khiến tôi không biết phải làm sao.
"S, sao ngài lại làm vậy. Có người nhìn thấy bây giờ. Ngài mau đứng lên đi-"
"-Toàn là người trong nhà cả. Im lặng đi, cái thằng nhãi ranh chết tiệt này."
"Sao con lại là thằng nhãi ranh chết tiệt được."
"Trong mắt ta, ngươi chính là thằng nhãi ranh chết tiệt. Là kẻ thù của ta, là cái thằng đáng băm vằm. Cái thằng khốn kiếp. Cái thằng ăn cắp."
"Không, con đã làm gì mà ngài cứ nói thế? Con chỉ giúp Tố Lan tiểu thư thôi mà?"
"Ngươi còn làm nhiều hơn thế. Đối với ta là nhiều hơn thế. Khốn kiếp, chỉ vì một thằng ăn mày mà..."
Thằng ăn mày? Cái ông chú này bình thường ăn nói chợ búa thế này à?
Bị mắng mà tôi cứ thấy buồn cười không chịu được.
Dạo này tôi cũng đang bực mình vì bị Đường Tố Lan trêu chọc... lại còn bị kích thích dục vọng đến mức khổ sở, hay là nói toẹt ra nhỉ?
"...Đường Gia Chủ."
"Gì."
"Ngài ghét việc con ở lại Đường Gia đến vậy sao?"
"Ghét. Cực kỳ ghét."
"Tại sao ạ?"
"...Ta thích thế."
"Vậy thì, ngài hãy cấp cho con một biệt viện riêng đi."
"...Ngươi nói sao?"
"Ở một nơi nào đó trên Trung Nguyên mà không ai biết tới... ừm, ngài mở cho con một xưởng thuộc da hoặc một cái khách điếm là được.
Nhớ kèm theo cả hộ vệ nữa. Con ở lại Đường Gia cũng chẳng thoải mái gì, mà ngài cũng chướng mắt, vậy thì con rời đi là hợp lý nhất.
Dĩ nhiên là hộ vệ bảo vệ con phải che giấu tung tích, và bản thân con cũng vậy... Chỉ cần có thể đảm bảo đám ma đầu của Ma Giáo không làm hại được con, thì con cũng chẳng cần thiết phải bám trụ ở Tứ Xuyên Đường Gia làm gì-"
-Rầm!!
Đúng lúc đó, cửa biệt viện của Đường Tố Lan bật mở tung như thể có vụ nổ.
Cả tôi và Đường Tịch Thiên đều giật mình co rúm vai lại.
"..."
Tôi thì không nói làm gì, nhưng tại sao ông chú này cũng giật thót thế?
Đường Tố Lan một tay bế Đường Diệp - thằng bé đang ngậm ướt sũng tay áo - hùng hổ bước ra, đôi mắt sắc như dao cạo.
Nhìn nét mặt của Đường Tố Lan, tôi cũng bất giác nuốt nước bọt cái ực.
...Hơi rợn rợn rồi đấy.
Đường Tịch Thiên bật dậy như lò xo, đưa hai tay lên ngang ngực, luống cuống thanh minh:
"Tố, Tố Lan à. Ta, ta chỉ là ra đây nói dăm ba câu chuyện-"
"-Cha định nuốt lời sao."
"Tố Lan, không phải vậy-"
"-Chẳng phải cha đã nói điều kiện gì cũng được sao!! Rõ ràng cha đã hứa như vậy. Con nói sai sao?"
"Kh, không sai."
"Vậy thì xin cha đừng làm mấy cái hành động như thế này nữa."
"Oa oa oa!"
Bị giọng điệu sắc bén của Đường Tố Lan làm cho giật mình, Đường Diệp bỗng òa lên khóc nức nở.
Đường Tố Lan vừa vỗ về lưng em trai, vừa trừng mắt lườm Đường Tịch Thiên một cách gay gắt.
Đường Tịch Thiên ấp a ấp úng chẳng thốt nên lời, tôi cũng chỉ biết nín thở đứng nhìn.
Điều đáng ngạc nhiên là Đường Tố Lan có vẻ giận tôi còn nhiều hơn cả Đường Tịch Thiên.
Ánh mắt sắc lẹm của cô ấy cứ găm chặt lấy tôi không buông.
"E hèm, e hèm!"
Đường Tịch Thiên thấy tình hình bất lợi bèn vội vã đỡ lấy Đường Diệp.
Rồi ông ta lại trút một tiếng thở dài thườn thượt như sập đất, quay sang nhìn tôi dặn dò:
"Sau này nhớ học chút lễ nghĩa đi. Cái thói ăn mày-"
"-Phụ thân, con đã nói chuyện này để con tự lo. Cha mau về đi."
Đường Tịch Thiên lủi thủi quay gót với bộ dạng vô cùng thê thảm.
Tôi đang ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng yếu ớt của người cha ấy thì Đường Tố Lan đã sáp lại sát rạt tôi.
Vẻ mặt cô ấy cho thấy cơn giận vẫn chưa hề hạ nhiệt.
"Câu đó là thật lòng sao?"
Cô ấy chất vấn.
"Dạ?"
"Là thật lòng à."
Tôi nuốt khan một cái rồi đáp.
"Gia Chủ đã không ưng thì khách cũng nên rời đi thôi. Nếu có nơi nào khác an toàn để nương thân thì đâu nhất thiết phải ở lại Tứ Xuyên Đường Gia-"
"-Không, không phải câu đó."
"Dạ?"
Đôi mắt Đường Tố Lan khẽ run lên. Đôi lông mày nhíu chặt không chịu giãn ra.
"...Lời nói thà không biết ta còn hơn, là thật lòng sao?"
...Trời đất, cô nàng này nghe trộm từ lúc nào thế.
Tôi lúng túng mất một lúc mới định mở lời giải thích, nhưng Đường Tố Lan dường như cảm thấy sự im lặng ngắn ngủi đó thật khó chịu, cô ấy tức tối quay ngoắt đi.
Sau đó đi thẳng vào biệt viện, đóng sập cửa lại cái rầm.
Tôi vội vã đuổi theo định mở cửa -
"Tiểu thư, không phải vậy đâu..."
-Lạch cạch, lạch cạch!
Cửa không mở được.
'Hôm nay nghỉ ngơi đi. Mai gặp.'
Đường Tố Lan nói vọng ra từ bên trong.
"...Hà."
Tôi lay lay tay nắm cửa, rồi lại thở dài, đưa tay gãi gáy...
"...Không phải là thật lòng đâu. Vậy nhé."
Buông lại một câu bâng quơ, tôi đành quay lưng bước đi.
****
Tâm trạng buồn bực của Đường Tố Lan mãi đến tối mịt mới dịu xuống.
Cô tin lời nói "không phải là thật lòng" của Hàn Thụy Trấn, nhưng sở dĩ cô phản ứng gay gắt như vậy, có lẽ là do chính cô cũng cảm thấy chột dạ.
Biết đâu đối với Hàn Thụy Trấn, việc không có sự xuất hiện của cô lại là một điều tốt đẹp hơn thật.
Điều đó thật đau đớn đến mức khó mà chấp nhận nổi.
Hàn Thụy Trấn không cần cô, nhưng cô lại cần hắn đến phát điên.
Cứ cố chấp giữ hắn lại bên cạnh dù biết hắn phải chịu khổ sở, liệu có còn sự thảm hại nào hơn thế này chăng?
Cho dù hiện tại cô đang lấy danh nghĩa là bảo vệ hắn đi chăng nữa.
Đường Tố Lan không muốn quay lại những ngày tháng trước kia.
Một thế giới tẻ nhạt, vô sắc. Một thế giới không có Hàn Thụy Trấn.
Vừa thấy có lỗi vì đã hành xử trẻ con, nhưng mặt khác, sự tủi thân khi chính miệng hắn thốt ra những lời đó vẫn cứ đọng lại một cách khó chịu.
Cứ dính đến hắn là cảm xúc của cô lại mất kiểm soát.
Từ từ xoa dịu nỗi buồn bực, thứ cảm xúc trào dâng tiếp theo lại là sự ấm ức.
Thực sự là tại sao chứ?
Phải làm sao nữa hắn mới chịu hài lòng đây? Cái kiểu lúc nào cũng cắn răng chịu đựng của hắn thật sự rất chướng mắt.
Sao hắn không thể cứ thẳng thắn bộc lộ dục vọng ra nhỉ? Cô đã nói là sẽ chấp nhận mọi thứ cơ mà.
Đối với hắn, đó cũng đâu phải là sự báo đáp tồi tệ gì, hắn không tự mình chấp nhận thì chẳng phải là hắn đang nghĩ bài toán này không có lợi hay sao.
Rõ ràng cô đã nói sẽ trả giá cho mọi thứ đã làm, vậy mà hắn vừa không nhận lấy cái giá đó, lại vừa gào lên là tính toán sai bét...
"..."
Tại sao Hàn Thụy Trấn cứ liên tục cự tuyệt cô?
Lý do rốt cuộc là nằm ở đâu.
Việc cha cô gây áp lực lên Hàn Thụy Trấn là điều cô không thích, nhưng ở một mức độ nào đó, cô cũng phần nào hiểu được.
Dưới góc nhìn của người khác, cô đứng cạnh hắn là quá uổng phí.
Cũng phải thôi, cô là một trong những hậu khởi chi tú được chú ý nhất thế gian, lại còn mang danh xưng Phi Thiên Phụng, là trưởng nữ của Tứ Xuyên Đường Gia cơ mà.
Dung mạo cũng chẳng hề xấu xí, mà xinh đẹp đến mức ai cũng phải ngưỡng mộ.
Chính cô cũng tự nghĩ được sinh ra như thế này đúng là một kỳ tích.
Chưa bao giờ cô nghĩ sẽ có người đàn ông nào từ chối mình.
Thế mà tên ăn mày Hàn Thụy Trấn đó lại làm được điều đấy.
"..."
Ngoài cái mặt đẹp trai ra thì hắn có cái gì để khoe khoang chứ?
Chỉ cậy vào cái vẻ ngoài như Ngọc Kỳ Lân đó mà dám hiên ngang cư xử như vậy sao?
"Đẹp mã thì có gì ghê gớm mà dám vênh váo..."
Đường Tố Lan đứng trước gương trong phòng.
Cô chậm rãi cởi nút áo và trút bỏ y phục.
Dưới ánh trăng, cơ thể ngọc ngà của cô hiện ra mồn một.
Đường Tố Lan nhìn cơ thể mình.
Có phải tại vòng một hơi khiêm tốn không nhỉ?
Cô đưa tay bóp nhẹ bầu ngực từ dưới lên.
Hay là cơ thể này không có mị lực?
Hắn thích cái bầu ngực vĩ đại đến mức dung tục của Thanh Nguyệt hơn sao?
Nhưng để mà bi quan thì vóc dáng của cô cũng thuộc hàng vòng nào ra vòng nấy.
Đôi chân thon dài. Xương chậu rộng so với vòng eo. Vòng một tuy nhỏ nhưng căng tròn.
Xương quai xanh dài và đẹp.
"..."
Trăn trở tìm kiếm khuyết điểm của bản thân một hồi, Đường Tố Lan lắc đầu.
Cô mệt mỏi với việc phải tự nghi ngờ bản thân rồi. Và cô cũng không muốn thế nữa.
Đúng vậy, đây không phải là vấn đề của cô.
...Là do Hàn Thụy Trấn bị "bất lực". Là do mắt hắn bị mù.
Là do tên đó bị như vậy.
Sự ấm ức nhân lên gấp bội, hóa thành cơn giận dữ trào dâng.
Sự phẫn nộ dành cho Hàn Thụy Trấn vì đã đẩy cô ra xa.
Nếu hắn bị "bất lực" thật, thì cô phải chữa cho hắn chứ.
Nghĩ tới đó, trong đầu Đường Tố Lan chợt nảy ra một diệu kế.
******
Thoắt cái, đã gần một tháng trôi qua kể từ ngày tôi nương náu ở Tứ Xuyên Đường Gia.
Từ lúc trưởng thành đến giờ đây là lần đầu sống tập thể, đúng là bất tiện đủ đường.
Thứ nhất, hoàn toàn không có thời gian cá nhân.
À không, thời gian cá nhân thì có, nhưng "không gian cá nhân" thì không.
Nghĩa là tôi không có khoảnh khắc nào được hoàn toàn ở một mình như hồi còn ở xưởng da trên núi Nga Mi.
Lúc ngủ cũng như lúc thức, luôn có những gã đàn ông khác ở ngay bên cạnh, còn lúc làm việc thì khỏi phải bàn.
Chính vì vậy, nói thật là tôi đang bị ứ đọng dần.
Nói trắng ra là từ lúc đến Tứ Xuyên Đường Gia, tôi chưa từng "xả" được phát nào.
Tôi có phải là tu sĩ hay kẻ đang tu khổ hạnh đâu mà bắt tôi nhịn đến mức sắp kết xá lị thế này. Bình thường tôi cũng không làm chuyện đó quá thường xuyên, nhưng nhịn một tháng thì đúng là cực hình.
Không có thời gian chui xuống tầng hầm xưởng da để táy máy đồ nghề, cũng chẳng có lúc nào được riêng tư để tưởng tượng ra mấy cảnh ướt át, dục vọng cứ thế tích tụ, gào thét đòi giải phóng.
"...Hà."
Hôm nay vừa mở mắt ra, tôi lại phải buông một tiếng thở dài.
Đến giờ đi làm rồi mà thân dưới vẫn cứ bừng bừng sức sống không chịu xìu xuống.
Cứ cái đà này thì mộng tinh mất thôi.
Mà lỡ chuyện đó truyền đến tai Đường Tố Lan thì tôi coi như tiêu đời.
Chắc chắn cô nàng sẽ vịn vào cớ đó mà nhai đi nhai lại trêu chọc tôi suốt ngày.
Nhưng cũng không thể lén lút "tự xử" vào ban đêm giữa căn phòng ngủ tập thể được.
Trốn việc giữa chừng để đi giải quyết cũng không xong. Mà tôi thì cực kỳ ghét cái việc phải tự xử trong nhà xí bốc mùi.
Đúng là những ngày tháng đau khổ. Tôi còn chịu đựng được bao lâu nữa đây?
Mấy nam hạ nhân khác trong Đường Gia sau giờ làm hình như hay rủ nhau ra ngoài dạo chơi rồi tạt vào kỹ viện, tôi nghe mà thèm muốn chết đi được.
Dù bây giờ có cơ hội thì chắc tôi cũng chẳng ra kỹ viện để giải quyết đâu, nhưng chỉ nội cái việc họ ĐƯỢC PHÉP giải tỏa thôi cũng đủ khiến tôi ghen tị rồi.
Giờ thì chỉ một cơn gió lay động cành lá cũng đủ làm tôi rạo rực khổ sở.
Nhưng cực hình dã man nhất vẫn là...
"...Thụy Trấn à, mau lên..."
"..."
Sáng hôm sau chạm mặt, Đường Tố Lan có vẻ đã nguôi ngoai.
Không biết là do ngái ngủ, hay do đã quên béng chuyện ngày hôm qua nữa.
Cô nàng lại quay về với điệu bộ chọc ghẹo tôi như thường ngày.
"Hôm nay tiểu thư tự mình đứng dậy không được sao?"
Vì hôm nay là một ngày tôi đang bị những cơn sóng kích thích bủa vây nên mới chật vật lên tiếng cầu xin.
"...Nhanh lên đi."
Nhưng cô ấy bỏ ngoài tai mọi thứ.
Tôi đành bế bổng Đường Tố Lan lên rồi bước xuống tầng 1.
Đến nước này thì không thể chối cãi được nữa, nửa thân dưới của tôi đang căng cứng.
Nhiệt độ cơ thể nóng bỏng của cô ấy, đôi cánh tay mềm mại vòng qua cổ tôi một cách đầy tự nhiên.
Mỗi khi cô ấy tinh nghịch cọ cọ người, tôi lại cảm nhận được chiếc mũi cao thanh tú và đôi môi mềm mại chạm vào xương quai xanh.
Hương thơm da thịt đầy nữ tính. Vòm ngực phập phồng theo từng nhịp thở.
Hàng mi dài, đôi chân mềm mại.
Mỗi bước chân bước xuống bậc thang, cô ấy lại phát ra những tiếng rên rỉ vô lực.
Giống như đã mất đi lớp màng bảo vệ, tôi hoàn toàn không có khả năng chống đỡ trước mọi sự kích thích này.
Và mỗi khi ý thức được cô ấy là thiên kim tiểu thư cao ngạo của Tứ Xuyên Đường Gia, sự kích thích ấy lại càng trở nên dữ dội hơn.
Cũng giống như cơn đói hay cơn buồn ngủ, bản năng nhục dục là thứ tôi không thể nào kiểm soát được.
Đã thế Đường Tố Lan lại còn xinh đẹp một cách thừa thãi, càng làm mọi chuyện tồi tệ hơn.
Cô ấy là phụ nữ, còn tôi là đàn ông.
Mọi chuyện chỉ đơn giản vậy thôi.
"...A um."
"Đừng, xin đừng làm vậy...!"
Đang yên đang lành cô ấy lại cắn nhẹ vào cổ tôi.
Tôi giật thót mình như bị phỏng lửa, vội vã lùi cơ thể ra.
Biết thừa đó là một cách làm hòa cho chuyện hôm qua cũng như một trò đùa, nhưng tôi đang trong tình thế vô cùng khốn đốn.
Đường Tố Lan phì cười "Phụt" một tiếng, rồi lại rũ rượi tựa vào người tôi.
Bên dưới vẫn cứ căng cứng không chịu xìu. Tôi đành sống chết cắn răng diễn tiếp vai diễn thường ngày.
Quan sát cả ngày, tôi thấy Đường Tố Lan quả thực đã cư xử như bình thường.
Có vẻ cô ấy không còn để bụng chuyện hôm qua, cũng chẳng còn tức giận gì nữa.
Cô ấy cứ đón nhận tôi như mọi ngày, cho đến tầm chiều thì ra lệnh.
"Công tử, ngài mang cái này đến cho Mai Ngọc giúp ta nhé."
Cô ấy dúi vào tay tôi một mảnh giấy nhỏ có ghi vài dòng chữ.
"Đây là cái gì vậy?"
"Danh sách loại trà ta muốn uống. Ta đã kê sẵn các loại lá trà rồi, dặn tỷ ấy cứ theo đúng tỷ lệ mà trộn rồi mang lên cho ta vào mỗi buổi sáng."
Tôi cúi đầu nhận lệnh, xoay người bước ra khỏi phòng, đi tìm Mai Ngọc tỷ.
Thật ra cứ phải nhốt mình trong phòng với Đường Tố Lan như thế này giống cực hình hơn, ra ngoài thế này lại hóa khỏe.
"Mai Ngọc tỷ!"
Thấy Mai Ngọc tỷ đang ở trước Dược Phòng, tôi cất tiếng gọi. Tỷ ấy quay lại, hỏi han tình hình.
"Thụy Trấn công- à Thụy Trấn. Đệ vẫn khỏe chứ?"
"Vâng, đệ vẫn ổn. Tố Lan tiểu thư có thứ cần nên đệ mới đến tìm tỷ."
"Đây là cái gì?"
"Trà tiểu thư muốn uống ạ. Tiểu thư dặn tỷ cứ theo đúng tỷ lệ này mà phối lá trà, rồi mỗi sáng mang lên cho ngài ấy."
Mai Ngọc tỷ từ từ đọc những loại lá trà ghi trên mảnh giấy.
"Lá sen và đương quy, ừm, mùi vị cũng thơm. Rồi hồng hoa, lục diệp, dạ hợp... Dạ Hợp Thảo?"
Thấy Mai Ngọc tỷ tròn mắt kinh ngạc, tôi chột dạ hỏi:
"Có vấn đề gì sao tỷ?"
Tỷ ấy cứ nhìn chằm chằm vào mảnh giấy rồi lại nhìn tôi, rụt rè cất giọng:
"...Tố Lan tiểu thư bảo là ngài ấy sẽ tự uống sao?"
"Vâng, đích thân tiểu thư uống ạ."
"Không phải là đệ uống à?"
"Đệ làm gì biết trà đạo hay cách pha trà gì đâu. Sao thế, trong đó có trộn độc dược à?"
Mai Ngọc tỷ đăm chiêu nhìn danh sách thêm một hồi, rồi lẳng lặng gật đầu.
"Không có gì đâu. Cứ mỗi sáng sớm đệ hãy qua đây lấy lá trà nhé. Tỷ sẽ chuẩn bị sẵn."
Tôi cúi gập người chào tỷ ấy.
Rồi lảng vảng bên ngoài câu giờ một lúc cho khuây khỏa, tôi mới quay về chỗ Đường Tố Lan.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
cướp ngựa