Chương 202 - Gia Nhân Của Đường Gia (4)
Độc Cô Chân Mặc lẳng lặng bước đi, chẳng buồn đoái hoài đến đám thuộc hạ đang bám theo phía sau. Giữa màn sương mù mờ ảo, một tòa lầu các nổi trên mặt hồ dần hiện ra.
Nơi đó, có một gã nam nhân đang ngồi tựa kiếm vào cột lầu. Đó chính là kẻ mà hắn cất công tìm kiếm bấy lâu nay, Linh Tuyền.
Khi tiến đến một khoảng cách nhất định, đám thuộc hạ theo sau Độc Cô Chân Mặc đồng loạt quỳ rạp xuống. Bọn chúng dập đầu xuống sàn, hô vang những khẩu hiệu chói tai.
Giữa lúc mớ âm thanh ồn ào ấy vang vọng khắp mặt hồ, Độc Cô Chân Mặc bước lên lầu các, cất giọng lạnh lẽo:
"Linh Tuyền. Ta có chuyện muốn nói."
Thanh kiếm tựa trên cột khẽ run rẩy. Linh Tuyền vẫn nhắm nghiền mắt, ngồi bất động, còn Bạch Xà Hiền đang nhâm nhi chén trà bên cạnh thì chép miệng, rù rì đáp:
"Giờ phải gọi là Huyền Hóa Giáo Chủ rồi chứ. Đến bao giờ ngươi mới chịu nhớ đây."
Minh Giáo hiện tại đang vận hành theo hệ thống Lục Cực (六極) . Vì là sự liên kết của sáu cao thủ dựa trên lợi ích cá nhân, nên chẳng ai có đủ tư cách để xưng danh là Giáo Chủ chân chính.
Do đó, giáo phái bị chia thành sáu trụ cột, mỗi Giáo Chủ lại tự bành trướng thế lực để phục vụ cho lý tưởng và dã tâm riêng của mình. Họ không phải lúc nào cũng hành động cùng nhau. Bởi mục tiêu ưu tiên của mỗi người là khác nhau. Chỉ khi nào xuất hiện một thế lực mà một cá nhân không thể tự mình bóp chết, bọn họ mới chịu hợp lực lại.
Trong số đó, Huyền Hóa Giáo do Linh Tuyền dẫn dắt đang không ngừng thôn tính các thế lực khác và phình to ra trên mọi nẻo đường hắn đi qua. Độc Cô Chân Mặc khẽ hừ lạnh:
"Huyền Hóa Giáo Chủ cơ đấy. Ta còn đang thắc mắc mấy kẻ kỳ quái dẫn đường cho ta là ai, hóa ra đều là giáo đồ của ngươi cả."
Hắn ngoái đầu lại, liếc nhìn đám người vẫn đang dập đầu dưới đất.
Đúng lúc ấy, Linh Tuyền từ từ mở mắt.
"..."
Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, Độc Cô Chân Mặc không khỏi chấn động. Mới chỉ vài tháng trôi qua, nhưng cái gã Linh Tuyền trong ký ức của hắn đã không còn tồn tại nữa. Thay vào đó là một thứ áp lực khủng khiếp đến mức chỉ một lời nói đùa bỡn cũng có thể bị coi là sự xúc phạm tày đình.
Linh Tuyền vẫn giữ im lặng. Nhưng sự im lặng ấy lại giống như một mệnh lệnh vô hình ép người ta phải lên tiếng. Bị sức ép đó đè nặng, Độc Cô Chân Mặc đành phải tiếp lời:
"Chắc ngươi cũng nghe tin rồi. Kết quả của kỳ Long Phụng Chi Hội lần này. Đường Tố Lan - kẻ từng sụp đổ trong tâm ma, và Thanh Nguyệt - mục tiêu mà chúng ta dồn bao tâm huyết, đã lần lượt chiếm lấy vị trí Nhất, Nhì. Một kết quả thật đáng kinh ngạc. Và đó cũng chính là điều mà ngươi luôn thắc mắc, Linh Tuyền. Rằng tại sao Đường Tố Lan có thể chống cự, tại sao Thanh Nguyệt lại không sụp đổ..."
Cái đầu của Bạch Xà Hiền từ từ quay sang, ghim chặt ánh nhìn vào Độc Cô Chân Mặc. Linh Tuyền cũng nhẹ nhàng mở miệng:
"Nói tiếp đi."
Chỉ một lời ấy thôi, không khí bên trong lầu các như bị siết chặt lại.
Độc Cô Chân Mặc nhíu mày, trầm giọng nói:
"Khi chạm trán với Thanh Nguyệt, ta cũng cảm nhận được sự dị thường đó. Cái cảm giác chông chênh nhưng tuyệt đối không sụp đổ ấy... giống hệt như có kẻ nào đó đang chống lưng cho ả. Vì vậy, ta đã dốc công điều tra... và phát hiện ra một gã đàn ông đang nấp bóng sau lưng Đường Tố Lan và Thanh Nguyệt. Có vẻ như, chính hắn là người đã giúp bọn chúng thanh tẩy tâm ma."
"Kẻ đó là ai?"
"Một gã thanh niên tên là Hàn Thụy Trấn."
"...Môn phái nào?"
Độc Cô Chân Mặc lắc đầu. "Không có môn phái. Trông chỉ như một tên thương nhân qua đường."
Nghe đến đây, Bạch Xà Hiền cười khẩy mỉa mai:
"Thậm chí còn chẳng có lấy một cái biệt hiệu, cái tên Hàn Thụy Trấn đó ở Trung Nguyên này vơ đại cũng ra hàng trăm hàng ngàn đứa, ngươi tính tìm lại kiểu gì?"
"Cứ lảng vảng quanh Thanh Nguyệt và Đường Tố Lan thì kiểu gì chẳng lòi ra."
Bạch Xà Hiền lại bật cười, lắc đầu ngao ngán. Cảm giác đó không chỉ đơn thuần là sự mỉa mai, Độc Cô Chân Mặc nhíu mày hỏi:
"...Ngươi cười cái gì?"
Người trả lời hắn lại là Linh Tuyền.
"Bọn ta cũng nghe được chút tin tức về ngươi rồi. Nghe nói ngươi đã tập kích gia nhân của Đường Gia và đám nữ tăng phái Nga Mi."
"...Chuyện đó là vì ta định bắt thằng nhãi Hàn Thụy Trấn kia-"
"-Định bắt nhưng lại xôi hỏng bỏng không. Hậu quả là không chỉ Nga Mi và Tứ Xuyên Đường Gia, mà giờ đây toàn bộ khu vực Tứ Xuyên đều đang đặt trong tình trạng báo động. Trong cái lúc mà chúng ta đang cần tích trữ binh lực, thì mấy cái trò ngu xuẩn của ngươi lại đang cản chân bọn ta đấy."
Đến lúc này Độc Cô Chân Mặc mới cảm nhận rõ ràng được bầu không khí ngột ngạt bao trùm lầu các. Sắc mặt Linh Tuyền chẳng có vẻ gì là vui vẻ. Cả Bạch Xà Hiền cũng vậy. Hắn vội vàng ngụy biện:
"...Bọn ngươi thực sự không hiểu được sức mạnh của thông tin này sao. Hai hậu khởi chi tú của Võ Lâm Minh vừa vượt bức tường Tuyệt Đỉnh-"
"Biết rồi. Nhưng giờ chuyện đó chẳng còn quan trọng nữa."
"Linh Tuyền, chuyện này-"
"Nội việc đối phó với Võ Lâm Minh thôi cũng đã vắt kiệt tâm trí rồi, ta rảnh đâu mà bận tâm đến một gã nam nhân."
"..."
Trong lúc Độc Cô Chân Mặc còn đang sững sờ trước thái độ hờ hững của Linh Tuyền, thì Bạch Xà Hiền bồi thêm:
"Mấy đứa hậu khởi chi tú thì có gì ghê gớm. Đằng nào thì Thanh Nguyệt hay Đường Tố Lan gì thì sớm muộn cũng bị bọn ta giết sạch thôi."
"...Lỡ như từ hai đứa nó, lại xuất hiện thêm những cao thủ chạm đến bức tường ấy thì sao. Tên cao thủ tiếp theo đó biết đâu lại trở thành mầm mống cho kẻ mạnh nhất thiên hạ-"
"-Ngươi đang sợ à?" Bạch Xà Hiền tủm tỉm cười hỏi.
"Nếu sợ đến thế thì ngươi tự vác xác đi mà bám đuôi gã nam nhân đó đi. Cái tên Hàn Thụy Trấn gì đó, ngươi muốn nướng chín hay băm vằm gì thì tùy ý. Giờ không phải lúc rảnh rỗi đi lo bò trắng răng cho mấy mầm non võ lâm. Bọn ta đều đang bận tối tăm mặt mũi với việc riêng rồi."
"..."
Mang theo nỗi nhục nhã ê chề, Độc Cô Chân Mặc chậm rãi bước xuống lầu các. Hắn lẳng lặng rời đi cho đến khi khuất bóng đám giáo đồ của Linh Tuyền, rồi mới quay sang đám sát thủ đang bám theo mình. Tên Tam phiên trưởng lên tiếng hỏi:
"Bang chủ, chúng ta phải làm sao đây?"
Độc Cô Chân Mặc không nén nổi cơn bực tức đang sôi sục, rít qua kẽ răng:
"Nãy tao đã bảo phải gọi tao là Giáo Chủ rồi cơ mà, để ngoài tai à. Chậc. Trích ra vài kẻ có thực lực, phái đến núi Nga Mi và Thành Đô. Bằng mọi giá phải lôi cổ thằng khốn đó về đây."
"Đợt vừa rồi chúng ta vừa nghiền nát và thu phục được U Hồn Hội (幽魂會). Hay là đem bọn chúng ra thử lửa xem độ hữu dụng đến đâu nhé?"
"Tùy ngươi liệu mà làm."
"Vâng."
Có lẽ chỉ khi nào chứng minh được cho Linh Tuyền và Bạch Xà Hiền thấy là mình đúng, thì cục tức nghẹn ở cổ này mới được tiêu tán. Hắn buông một tiếng thở dài thườn thượt, đưa tay sờ lên vết sẹo do phi đao của Đường Tố Lan để lại.
.
.
.
Sống với thân phận hạ nhân của Đường Tố Lan, tôi có cơ hội để quan sát mọi ngóc ngách trong cuộc sống thường nhật của cô ấy. Và quả thực, trong cái cuộc sống ấy, có không ít khoảnh khắc khiến tôi phải thầm cảm kích.
Khi quan sát kỹ, tôi nhận ra Đường Tố Lan đã dốc tâm dốc sức vì tôi nhiều hơn những gì tôi tưởng tượng. Không chỉ đơn thuần là phân bổ thêm thật nhiều hạ nhân để tung hỏa mù, cô ấy còn giăng sẵn vô số cạm bẫy tinh vi khắp nơi để bảo vệ tôi.
Nghe đồn, cô ấy còn âm thầm bắt tay với Hạ Ngũ Môn để tung những tin đồn nhảm nhí về tôi ra ngoài. Đại loại như tin đồn tên gia nhân của Đường Gia và gã thợ thuộc da ở núi Nga Mi đã bị Độc Cô Chân Mặc giết chết thảm thương, và mộ phần của họ đã được dựng lên ở một nơi bí mật nào đó.
Hơn thế nữa, Đường Tố Lan còn liên kết với phân đà Cái Bang ở Tứ Xuyên để lùa ăn mày vào Thành Đô, hành động này chẳng khác nào việc bố trí một mạng lưới giám sát trên mọi nẻo đường. Cô ấy cung cấp thức ăn và rượu để đổi lấy sự hợp tác tự nhiên của bọn họ.
Tất nhiên, lý do bề ngoài được đưa ra là: Ma Giáo đã hai lần nhắm vào Tứ Xuyên Đường Gia nên cần phải thắt chặt phòng bị. Lần đầu là âm mưu cài cắm gã hôn phu Ngụy Thiên Thương, lần hai là vụ tập kích của Độc Cô Chân Mặc.
Nhưng thực chất, toàn bộ chiến dịch này là một chiến lược nhằm biến Thành Đô thành một nơi Ma Giáo không thể dễ dàng xâm nhập, cốt chỉ để bảo vệ sự an toàn cho tôi.
Chi phí bỏ ra cho mớ bòng bong này chắc chắn là một con số khổng lồ. Dưới sự chỉ huy của Đường Tố Lan, Thành Đô đang dần trở thành một pháo đài chỉ để bảo vệ tôi. Một pháo đài... chỉ để che chở cho một kẻ vô dụng như tôi.
Làm sao tôi có thể không biết ơn cho được. Cái nỗi sợ hãi cái chết mà tôi từng không nhận ra dường như đang dần tan biến.
Mọi chuyện sẽ thật hoàn hảo nếu dừng lại ở đó, nhưng khổ nỗi, đối tượng lại là Đường Tố Lan. Trước mặt người ngoài, cô ấy là một nữ nhân đoan trang, điềm tĩnh, đôi khi lại rất khoái hoạt và đáng kính.
Nhưng... hễ cứ giáp mặt tôi là cô ấy lại hiện nguyên hình thành một con nhãi gian xảo, dâm đãng, tham lam và luôn thích chọc cho người khác điên tiết lên, thực sự vô cùng mệt mỏi.
Đường Tố Lan đã làm tất cả những điều đó vì tôi, nhưng đổi lại, cô ấy cũng bắt đầu đòi hỏi tôi phải trả công. Cái giá phải trả chính là việc cô ấy coi tôi như một công cụ để giải khuây cho cuộc sống thường nhật của cô.
"Ái chà, mệt quá đi mất. Cả ngày cứ vắt óc suy nghĩ nỗ lực vì Thụy Trấn khiến ta kiệt sức rồi đây này. Thế mà Thụy Trấn nhà ta lại chẳng thèm xoa bóp vai cho ta lấy một cái, thật không biết đang làm cái gì nữa."
"..."
Dù tôi đã nói lời cảm tạ đến hàng chục lần, nhưng Đường Tố Lan vẫn rảnh rỗi lôi những chiến tích của mình ra để khoe khoang với tôi.
Ban đầu có lẽ chỉ là khoe khoang, nhưng dần dà nó biến thành một màn trêu chọc tôi. Thấy tôi luống cuống không biết đối phó ra sao, cô ấy lại càng được nước hành động như vậy.
"Biết làm sao bây giờ nhỉ. Những thứ này tốn không phải chỉ một hai đồng đâu đấy. Một tên khố rách áo ôm như ngươi lấy đâu ra tiền mà trả. Giờ làm việc cũng không được nên chẳng có cách nào kiếm tiền. Ừm... hay là Thụy Trấn nhà ta lấy thân báo đáp đi nhỉ."
"..."
Tôi càng cố lờ đi những lời khiêu khích đó, cô ấy lại càng gia tăng cường độ. Đường Tố Lan nhìn vào mặt tôi, cười khúc khích, rồi từ từ dời ánh mắt xuống phía dưới hạ bộ của tôi. Rồi cô ấy vờ vịt đắn đo một hồi, tay vân vê lọn tóc, bạo dạn hỏi:
"...Cho ta sờ một chút được không?"
"Tiểu thư điên thật rồi à?" Chính tôi cũng không kìm được mà vặc lại.
"Phụt!"
Đương nhiên là cô ấy không có ý định làm thật, nhưng cứ hễ tôi không phản ứng là cô ấy lại tuôn ra mấy lời nhảm nhí đó.
Nhìn cô ấy chẳng khác nào một đứa trẻ con không biết sự nguy hiểm của lửa mà cứ vô tư nghịch lửa.
Cô ấy biết tỏng là tôi sẽ phản đối nên mới thốt ra những lời đó, nhưng mặt khác, cũng do cô ấy chưa biết được độ biến thái thực sự của tôi nên mới dám to gan như vậy.
"Không sờ thì thôi, làm gì mà phải lo."
Thực tâm, tôi chỉ muốn bẻ gãy cái mũi kiêu ngạo của cô ấy. Tôi rất muốn cho cô ấy thấy nếu khiêu khích thì hậu quả sẽ ra sao.
Sờ ư? Tôi có thể bắt cô ấy nắm lấy nó cho đến khi khóc lóc van xin muốn dừng lại mới thôi.
Tôi có ghét không á? Thành thật mà nói, tôi hoàn toàn có thể làm được.
Nhưng nếu tôi làm vậy, thì mọi thứ sẽ đi đúng theo ý đồ của cô ấy, thế nên tôi phải nhịn. Tôi nhịn là để bảo vệ tín ngưỡng chỉ chơi trò SM với một người duy nhất của mình bị bẻ gãy.
Tôi sẽ làm điều đó với Thanh Nguyệt. Chứ không phải Đường Tố Lan. Không phải vì tôi quá thích Thanh Nguyệt, mà đơn giản đó là sự lựa chọn mà tôi đã tự hứa nên tôi muốn làm vậy.
Cố gắng khó nhọc dập tắt hàng vạn suy nghĩ biến thái đang sục sôi trong đầu, tôi nói:
"Xin tiểu thư làm ơn dừng lại đi."
"Phải là 'Xin tiểu thư làm ơn dừng lại đi ạ...' chứ?"
"..."
Máu nóng dồn lên tận não. Thế nhưng, những lời lý luận của Đường Tố Lan cứ văng vẳng trong đầu tôi. Rằng sự khiêu khích này có hiệu quả là vì tôi đã trót coi cô ấy là con M. Rằng tôi đã không còn coi cô ấy là Đường Tố Lan của Tứ Xuyên Đường Gia nữa.
Quyết không để bản thân bị khuất phục bởi cái logic đó, tôi cố gắng trấn tĩnh cõi lòng đang rực lửa. Mình là hạ nhân của Đường Tố Lan... Mình là hạ nhân của Đường Tố Lan... Đường Tố Lan không phải là M của mình, mà mình là hạ nhân của cô ấy... Đường Tố Lan là trưởng nữ của Tứ Xuyên Đường Gia, là một trong số ít những Tuyệt Đỉnh cao thủ của Trung Nguyên, là cành vàng lá ngọc được nuông chiều từ bé...
"Tiểu thư, nếu không có việc gì sai bảo, nô tài xin phép ra ngoài đợi." Tôi nở một nụ cười rạng rỡ, nói với cô ấy.
"Ừm, không được. Cứ ở lại đây đi, Thụy Trấn của ta."
"Vậy để nô tài đi giải quyết nỗi buồn một lát."
"...Cũng không được nốt."
Nghe đến câu này, trong phút chốc lý trí của tôi chính thức đứt phựt. Tôi đảo mắt, đanh mặt lại, trừng trừng nhìn Đường Tố Lan. Tôi vô thức tự hỏi. Khoảnh khắc này cô có tự tin là mình sẽ không hối hận không. Dám bắt ta phải nhịn tiểu cơ à?
Đến lúc này, Đường Tố Lan mới hiếm hoi chịu cụp mắt xuống.
"C, có buồn thật đâu." Cô ấy lí nhí ngụy biện như vậy.
"Nô tài buồn thật đấy thưa tiểu thư."
...Đúng là không buồn thật. Nhưng tiểu thư lấy quyền gì mà phán xét cơ chứ.
Đường Tố Lan ra vẻ đắn đo một lúc, rồi nói với giọng điệu ban ơn:
"Nếu sau giờ Dậu xong việc hôm nay, ngươi chịu tháp tùng ta đi dạo một vòng Thành Đô một lát thì ta sẽ cho đi ngay bây giờ. Chắc công tử cứ rúc mãi trong Tứ Xuyên Đường Gia cũng thấy ngột ngạt rồi-"
-Thùng thùng thùng!
Đúng lúc đó, có tiếng gõ cửa vang lên. Vì tôi là hạ nhân thân cận duy nhất hầu hạ Đường Tố Lan lúc này, nên tôi lên tiếng hỏi từ trong cửa:
"Ai đó?"
'L, là Đệ, Đường Diệp đây!'
Và rồi, một giọng trẻ con non nớt vang lên. Cái giọng điệu cố tỏ ra dõng dạc, nhưng cả tôi và Đường Tố Lan đều phải phì cười vì sự ngây thơ ấy.
Tôi chẳng buồn đợi sự cho phép của Đường Tố Lan mà tự ý mở cửa.
-Rẹt rẹt!
Khi đó, trước mắt tôi là một bé trai lùn tịt, đứng chưa tới đầu gối tôi. Đưa mắt nhìn ra xa, tôi thấy hạ nhân riêng của cậu bé đang đứng trông chừng.
Cậu út của Tứ Xuyên Đường Gia, Đường Diệp, tuy nhỏ tuổi nhưng đã có sở thích riêng, không thích hạ nhân lúc nào cũng lẽo đẽo theo mình. Có lẽ là do đang muốn chứng tỏ mình là một nam tử hán đại trượng phu chăng. Cậu bé không thích được quan tâm chăm sóc.
"Diệp thiếu gia. Người đến tìm Đại tiểu thư ạ?"
Đường Tố Lan thì đáng ghét thật, nhưng đứa trẻ này thì không cần phải ghét bỏ làm gì. Tôi khuỵu một gối xuống, nhìn xuống thằng bé. Đường Diệp gật đầu.
Khi đó, Đường Tố Lan đứng dậy khỏi chỗ ngồi, tiến về phía Đường Diệp.
"Diệp Nhi. Đệ lại đến tìm tỷ đấy à."
Cô ấy lật mặt nhanh như chớp, lập tức khoác lên mình chiếc mặt nạ của một người lớn chững chạc đến rợn người. Cái vẻ xấc xược vừa nãy đã biến mất, thay vào đó là hình ảnh một người chị mẫu mực đúng nghĩa.
"Tỷ tỷ!"
Đường Diệp chỉ thực sự hành xử như một đứa trẻ khi nhìn thấy Đường Tố Lan. Thằng bé ôm chầm lấy Đường Tố Lan đang dang rộng vòng tay, nở nụ cười ngây thơ, rạng rỡ.
"Tỷ tỷ! Hôm nay đệ phóng được Ngưu Mao Châm (牛毛針) rồi đấy!"
"Tỷ đã dặn phải gọi là Tỷ tỷ cơ mà, và đó là Vũ Mao Châm (羽毛針) chứ không phải Ngưu Mao Châm. Giỏi lắm, đệ chơi có vui không?"
Phu nhân của Tứ Xuyên Đường Gia, tức mẹ của Đường Tố Lan, sức khỏe vốn rất yếu ớt. Vì vậy, cậu út Đường Diệp thường xuyên không được gặp mẹ, và có vẻ như Đường Tố Lan đã bù đắp phần nào khoảng trống đó. Nghe nói ngay cả trong những ngày tháng bị tâm ma hành hạ chết đi sống lại, cô ấy vẫn cố gắng che giấu sự thống khổ đó trước mặt Đường Diệp.
"Tỷ tỷ. Hôm qua đệ nhớ tỷ lắm. Sao dạo này tỷ bận thế?"
Đường Tố Lan bế bổng Đường Diệp lên, áp má mình vào má thằng bé cọ cọ.
"Diệp Nhi đáng yêu của chúng ta, tỷ cũng nhớ đệ lắm. Nhưng tỷ cũng có công việc phải làm mà."
Chứng kiến sự thuần khiết ấy, bỗng dưng tôi thấy sự hiện diện của mình thật vô duyên, đành hắng giọng nói:
"...Vậy nô tài xin phép ra ngoài đợi. Tiện thể đi giải quyết nỗi buồn luôn."
Nghe lời tôi, Đường Tố Lan quên béng mất việc đang đeo mặt nạ, khẽ nhăn mặt nhíu mày lườm tôi. Nhưng trước mặt Đường Diệp, cô ấy lại nhanh chóng kìm nén cảm xúc. Cô ấy trông có vẻ muốn nói nhiều điều, nhưng rốt cuộc vẫn phải giữ thể diện mà gật đầu.
Tôi bước ra khỏi tẩm các của Đường Tố Lan, đi bộ một chút đến chỗ bức tường bên cạnh. Đứng trước khoảnh vườn dược liệu nhỏ bé ở đó, tôi trút một tiếng thở dài.
Đúng là... ngột ngạt muốn chết đi được.
"Sao lại thở dài thế kia."
Nhưng khoảnh khắc ấy, nghe giọng nói vang lên, cơ thể tôi hóa đá.
Tôi từ từ quay đầu lại. Đường Gia Chủ, Đường Tịch Thiên, đang từ từ bước lại gần. Chẳng hiểu vì lý do gì, nhưng ánh mắt ông ta nhìn tôi chứa đầy sự thù địch.
"Được an toàn trong hàng rào của Tứ Xuyên Đường Gia chúng ta, cớ sao ngươi còn lo lắng điều gì mà phải thở dài."
...Nhiều lắm luôn á.
Chết tiệt. Cho người ta thở một cái cũng không yên.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Có hai hướng để nói tới Lục Cực.Một là khi nói về vũ trụ luận : Sáu nguồn lực nguyên thủy của thiên địa
天極 – Thiên Cực
地極 – Địa Cực
人極 – Nhân Cực
神極 – Thần Cực
魔極 – Ma Cực
玄極 – Huyền Cực
Hai là lục đại khổ nạn của nhân sinh ( Trái ngược với Ngũ Phúc )
橫死 – Hoành Tử
疾病 – Tật Bệnh
憂 – Ưu
貧 – Bần
惡 – Ác
弱 – Nhược cây châm nhỏ mỏng như lông bò lông chim
