Chương 186 - Chuyến Đi Dạo Tại Tung Sơn (5)
-...Cạch.
Thái Hà nhấc tay, khó nhọc tiến lên một bước.
Trong giới võ lâm, thứ bị coi là tột cùng của sự nhục nhã chính là 'Lãn Lư Đả Cổn' - hành vi lăn vòng trên mặt đất để trốn chạy, giữ lấy mạng sống trong lúc giao đấu.
Cảnh tượng thân mình lấm lem bùn đất quá đỗi nực cười, mất hết thể diện nên chẳng có võ nhân nào có lòng tự trọng lại dám dùng đến.
Thế nhưng, Thái Hà - đóa hoa kiêu ngạo mang tương lai xán lạn nhất trong lứa hậu khởi chi tú -giờ phút này... lại đang tự nguyện quỳ rạp, bò lê trên mặt đất.
Tự nhủ lòng chỉ cố cắn răng nhẫn nhịn duy nhất lần này thôi, Thái Hà nương theo lực kéo của sợi xích cổ mà lầm lũi tiến về phía Hàn Thụy Trấn.
Không dùng bàn chân, cô dùng hai bàn tay và đầu gối bám xuống mặt đường thô ráp mà bò tới.
Đến lúc này, cô mới vỡ lẽ lý do Hàn Thụy Trấn bắt cô mặc bộ đồ da bó sát này.
Đó là một sự ân cần ngầm, một lớp màng bảo vệ để đầu gối, ống chân và bàn tay cô không bị trầy xước rỉ máu khi bò lê dưới đất.
Từ một chi tiết nhỏ nhặt ấy, sự quan tâm của hắn truyền đến, hóa thành một luồng hơi ấm kỳ lạ ấp ủ lấy trái tim đang run rẩy của cô.
-Cạch.
Chẳng biết từ lúc nào, mũi giày của Hàn Thụy Trấn đã hiện ra ngay trước tầm mắt Thái Hà.
Cô khẽ nuốt khan, ngước chiếc cổ đeo gông lên nhìn hắn.
Từ trên cao nhìn xuống, Hàn Thụy Trấn đang nở một nụ cười mãn nguyện, tựa như đang chiêm ngưỡng một sinh vật vô cùng xinh đẹp.
Dẫu chẳng thốt ra nửa lời, nhưng ánh mắt nóng rực ấy truyền tải thông điệp rõ ràng hệt như thuật truyền âm.
"Thái Hà à."
"...Ư, ừm."
"Đừng nhìn ta, thử nhìn con đường phía trước xem nào?"
Thái Hà run lẩy bẩy, chầm chậm ngoái đầu lại.
"Ức...!!"
Một con đường rộng mở thênh thang. Hai bên là san sát nhà cửa, hàng quán im lìm trong đêm.
Và ngay trước bức tranh toàn cảnh ấy, cô lại đang phủ phục trong một tư thế đồi bại, biến thái đến cùng cực.
"Hức...!"
Quá đỗi nhục nhã, Thái Hà lập tức co rúm người lại, dùng hai tay tuyệt vọng che chở lấy cơ thể lõa lồ.
Thế nhưng, xen lẫn trong vũng bùn của nỗi nhục nhã đó... lại là một thứ cảm giác mãnh liệt trỗi dậy.
Một sự giải thoát mang tính áp đảo.
Dẫu tâm trí vẫn còn đang quay cuồng trong nỗi sợ hãi điên rồ, nhưng thứ khoái cảm giải phóng ấy vẫn len lỏi xộc thẳng vào não bộ một cách chân thực.
Đúng vậy, giờ phút này cô thực sự không còn là Thanh Nguyệt nữa.
Cô chính là cún con của Hàn Thụy Trấn - Thái Hà.
Chính sự chênh lệch rợn người ấy, chính ý niệm đã hoàn toàn rũ bỏ được gánh nặng của Nga Mi Phái, đã vắt kiệt những giọt lệ ứa ra đọng trên khóe mi cô.
Đang phơi bày một bộ dạng thấp hèn, đê tiện nhất, nhưng cô lại thấy nhịp thở của mình nhẹ nhõm, khoan khoái hơn bao giờ hết.
Không khí trong lành của đêm đen tràn ngập, lấp đầy tận cùng phế nang. Có lẽ vì con phố đang vắng lặng như tờ, thứ cảm giác tự do bệnh hoạn ấy càng được khuếch đại lên gấp bội.
"Hà..."
Cô thều thào nhả ra một hơi thở run rẩy.
Và ngay giây phút đó, một bàn tay dịu dàng áp xuống đỉnh đầu cô.
Vuốt ve, mơn trớn cô cẩn trọng như đang nâng niu một món bảo vật vô giá.
"Làm tốt lắm Thái Hà. Đâu có khó đến thế, đúng không?"
Ánh mắt Hàn Thụy Trấn rủ xuống nhìn cô lúc này, có lẽ đến lúc nhắm mắt xuôi tay Thái Hà cũng không thể nào quên.
Bây giờ cô mới vỡ lẽ, hóa ra hắn cũng có thể ban phát cho cô một ánh nhìn đắm đuối đến nhường này.
Đôi mắt ấy... mới quyến rũ, mê hoặc làm sao.
Nếu như cô sớm nhận ra ánh mắt này, thì cô đã thừa biết hắn vốn dĩ chẳng mảy may động lòng yêu đương gì với cô ả Gia Anh kia rồi.
Thái Hà thầm siết chặt quyết tâm, dẫu có chết cô cũng không bao giờ để kẻ khác nẫng mất ánh mắt này.
Sự cuồng si, đắm đuối này, bắt buộc phải hướng về một mình cô mà thôi.
"Hà... hức..."
"Chúng ta đi tiếp nhé. Mọi chuyện chỉ mới bắt đầu thôi."
Hàn Thụy Trấn hiên ngang sải bước về phía trước.
Sợi dây xích trên cổ Thái Hà bị kéo căng.
Cô run rẩy, lầm lũi bò theo sát bên chân hắn. Hai bàn tay tiếp tục cọ xát, bám níu lấy mặt đường.
Chợt, những âm thanh tung hô vang vọng trên chính con phố này hồi ban sáng lại dội về, văng vẳng trong tâm trí.
'Thanh Nguyệt sư cô! Lớn lên con cũng muốn trở thành một người vĩ đại như sư cô!'
'Thanh Nguyệt tiểu thư! Chúng tôi luôn đặt trọn niềm tin vào cô nương! Xin hãy che chở chúng tôi khỏi nanh vuốt của bọn ma đầu!'
'Tiểu thư! Lần tới có dịp xin mời ghé lại quán, để chúng được dâng cúng một bát mì!'
'Thanh Nguyệt à. Vì bá tánh chúng sinh, con càng phải dốc lòng tinh tiến tu hành.'
"Hà... hà..."
Ta...
Thái Hà ngẩng đầu, đưa mắt thu trọn con phố thênh thang vào tầm nhìn.
Đây là lần đầu tiên trong đời, cô ngắm nhìn thế giới ở một góc độ thấp hèn như thế này.
...Ta không phải là Thanh Nguyệt. Ta là Thái Hà.
Chỉ một dòng suy nghĩ nhỏ nhoi ấy thôi, đã châm ngòi cho một cơn bão khoái cảm đậm đặc, đục ngầu gầm rú chạy dọc khắp huyết quản Thái Hà.
Từng khoảnh khắc nhắm mắt, giao phó sinh mệnh và danh dự cho Hàn Thụy Trấn dẫn dắt, đều khiến cô sởn gai ốc vì đê mê.
"Hà... hức..."
Sự kích thích quá tải khiến Thái Hà không thể trườn thêm được nữa, buộc phải dừng lại.
Thu mình, chống hai tay vào khoảng không giữa hai đầu gối đang co gập, cô trông hệt như một con mèo nhỏ đang oằn mình cắn răng tiêu hóa dòng khoái lạc mãnh liệt.
Run rẩy. Toàn thân cô liên tục phát run.
Và chắc chắn, cái sự run rẩy kịch liệt này tuyệt nhiên không phải do sương hàn giá buốt.
Hàn Thụy Trấn không hề thô lỗ thúc giục.
Trái lại, hắn bước ngược về phía cô, kéo đầu cô tựa vào bụng mình rồi chậm rãi vuốt ve.
"Ngoan lắm. Thái Hà của ta ngoan lắm."
Ra là vậy.
Thái Hà cuối cùng cũng đốn ngộ.
Đây chính là bản chất, là cốt lõi của "trò chơi" này.
Cùng nhau đạp đổ ranh giới cấm kỵ, cùng nhau chia sẻ chung một nhịp đập của khoái lạc và sự căng thẳng ngạt thở.
Và từ trong đống bùn lầy nhơ nhuốc ấy, một thứ tình cảm thâm trầm, đặc quánh bắt đầu nảy mầm. Một thứ đức tin mãnh liệt rằng vì đối phương, ta có thể đánh đổi mọi thứ.
Đến cái bộ dạng thú cưng dạo phố thế này cô còn dám làm, thì trên đời này còn điều gì vì hắn mà cô không thể dâng hiến?
Nhìn lại Hàn Thụy Trấn - người đã dày công bày vẽ ra trò chơi và khoảnh khắc này - ánh mắt cô lại ánh lên một sự say mê khác lạ.
Hắn đang cắn răng thực hiện lời hứa. Lời hứa sẽ lột trần chân tâm, phơi bày mọi thứ với cô. Và cô có thể cảm nhận sâu sắc sự nỗ lực ấy.
Cái bộ dạng dẫu đang ôm lấy nỗi sợ hãi tột cùng nhưng vẫn liều mạng đụng độ với cô... trong mắt cô, hắn quyến rũ và lấp lánh đến điên dại.
...Nếu hắn đã làm vậy, thì ta cũng phải đáp lại bằng cả sinh mệnh, đúng chứ.
Để hắn, cả đời này, không bao giờ phải mang ánh mắt kinh sợ khi nhìn cô thêm một lần nào nữa.
Đang đắm chìm trong sự mơn trớn của Hàn Thụy Trấn, Thái Hà bắt đầu hít ngửi mùi hương của hắn.
Ngắn. Nhanh. Từng nhịp hít hà liên tục như muốn tham lam hút cạn mùi hương nam tính ấy.
"...Cô đang làm..."
Hàn Thụy Trấn nhíu mày không hiểu, nhưng cũng chẳng cất lời ngăn cản.
Thái Hà đang sắm vai cún con, đương nhiên không thể lên tiếng giải thích.
Cô cứ thế liên tục thính mũi ngửi mùi của hắn.
Như muốn tạo không gian để thăm dò ý đồ của cô, Hàn Thụy Trấn lùi lại một bước. Hệ quả là, cái đầu đang tựa vào bụng hắn của Thái Hà trượt xuống một nhịp.
A.
Không còn là vùng bụng nữa, mà vị trí khuôn mặt cô đang yên vị lúc này lại ngay giữa hai chân hắn, áp hờ vào mặt trong của bờ đùi phải.
Thế nhưng, Thái Hà tuyệt nhiên không rụt mặt về. Trái lại, cô chỉ ngước đôi mắt ướt đẫm mị tình lên nhìn hắn... rồi nhấn nhá nhịp cuối cùng, hít vào một hơi thật sâu.
Đến tận lúc này, Hàn Thụy Trấn mới vỡ lẽ hành vi của Thái Hà.
Bằng cái bản năng nguyên thủy của một con thú cưng, cô đang đánh hơi, khắc ghi mùi hương của chủ nhân.
Như một lời thề không lời rằng: Mùi hương của ngươi, cả đời này ta cũng không quên.
Trước hành động vờn nhử đầy khiêu khích ấy, trên khuôn mặt Hàn Thụy Trấn, ngọn lửa dục vọng lại nguy hiểm bùng lên.
Hắn cắn chặt răng, nặn ra một nụ cười tà tứ.
"...Làm trò đáng yêu đấy à?"
"...Ư hức... ức..."
"Được, cứ tiếp tục như thế đi. Trò vừa rồi cưng lắm."
Hàn Thụy Trấn xoay người, tiếp tục dạo bước.
Thái Hà ngoan ngoãn lê lết bám theo gót chân hắn.
Thứ hưng phấn hiểm độc đang thiêu đốt cơ thể cô chẳng hề có dấu hiệu hạ nhiệt.
Vùng bụng dưới nóng ran như bị lửa thiêu, còn nơi tư mật giữa hai đùi lại truyền đến thứ cảm giác ngứa ngáy, râm ran đến phát điên.
Đầu ngực nhô cao, liên tục ma sát vào lớp vải mỏng manh khiến cô bứt rứt không yên.
Vùng da cổ bị vòng xích bằng da cứa vào cũng trở nên nhạy cảm đến tột độ. Ngay cả sự trói buộc lạnh lẽo của lớp đồ da ôm sát cơ thể lúc này cũng đáng yêu, mị hoặc đến lạ kỳ.
Những luồng xúc cảm nổ tung trong cơ thể, cô chẳng có cách nào dập tắt, cũng chẳng biết dùng ngôn từ nào để giải tỏa. Chút men tình ứ đọng bấy lâu ấy toàn bộ hóa thành một cơn sóng thần hạnh phúc tột cùng, hung hăng cắn nuốt lấy cô.
Chuyến dạo bộ lén lút cứ thế tiếp diễn, ngũ quan của Thái Hà như được khuếch đại, kích thích đến cực hạn.
Có những gian nhà, ngay khoảnh khắc cô trườn qua, tiếng động của người bên trong vọng ra rõ mồn một.
Lại có những tửu lâu, tiếng cụng ly lách cách xen lẫn những lời tâm tình, thì thầm của đám võ nhân lọt thẳng vào màng nhĩ.
Đôi khi, ánh mắt cô còn vô tình va phải ánh nhìn ngơ ngác của vài con ngựa, con lừa đang bị buộc ngoài chuồng.
Đã có những lúc, tiếng bước chân của kẻ qua đường vang lên gần sát sạt, đe dọa đến mức cô tưởng chừng như tim ngừng đập, thầm nghĩ phải vắt chân lên cổ mà chạy trốn.
Thế nhưng, cứ vào những giây phút sinh tử ấy, Hàn Thụy Trấn lại điệu nghệ dẫn dắt, kéo cô lẩn vào những góc khuất an toàn.
Hắn nắm rõ từng ngóc ngách của ngôi làng này như thể lòng bàn tay.
Rõ ràng, hắn đã âm thầm khảo sát, vạch sẵn một tuyến đường "đi dạo" hoàn mỹ, chỉ dành riêng cho một mình Thái Hà.
Cứ thế lầm lũi bò một chặng đường dài, cả hai dừng chân tại một con hẻm hẹp kẹp giữa một khách điếm lớn và một gian hàng xập xệ.
"Hà... hà..."
Dù chỉ là một khoảng lặng ngắn ngủi, nhưng lúc này Thái Hà mới lờ mờ nếm trải được chút cảm giác an toàn.
Vì quá đỗi buông lỏng, cô thậm chí không mảy may nhận ra lớp tà áo võ phục cộc cỡn đã bị xộc xệch, cuộn trào lên trên.
-Bộp! Bụp!
"Hức!"
Cho đến khi Hàn Thụy Trấn thẳng tay tét nhẹ hai nhát xuống hai luồng mông trắng nõn đang phơi bày, cô mới giật bắn mình nhận ra bộ dạng hớ hênh của bản thân.
Vẫn duy trì tư thế quỳ bò, Thái Hà luống cuống với tay ra sau, điên cuồng níu vạt áo kéo gập xuống, rồi ngước đôi mắt ngập nước, uất ức lườm Hàn Thụy Trấn.
Vì đang lén lút nên không dám mở miệng la lối, cái lườm nguýt oán trách ấy là sự phản kháng yếu ớt duy nhất mà cô có thể làm.
Miệng thì lườm, nhưng cõi lòng cô lại đang xoắn xuýt. Cô không hiểu tại sao cái cảm giác bị đối xử thô bạo, bị chà đạp như một món đồ chơi lại khiến mình hưng phấn đến nhường này.
Chính vì hiểu rõ hắn vẫn đang nơm nớp lo sợ cô, nên khi hắn dám tung ra những hành động táo bạo, bỡn cợt ấy... cô lại thấy sung sướng tột độ.
Đó chính là minh chứng sắt đá nhất cho việc hắn đang dần tháo gỡ bức tường sợ hãi bao quanh cô.
Dẫu hắn có hành hạ cô thô bạo, tàn nhẫn hơn nữa... Thái Hà tin chắc rằng, bản thân vẫn sẽ ngoan ngoãn ngửa cổ nuốt trọn thứ hạnh phúc điên rồ ấy.
Nhìn cái điệu bộ giận dỗi đáng yêu của cô, Hàn Thụy Trấn cố kìm nén nụ cười, trút một tiếng thở dài rồi lại giật nhẹ sợi dây xích.
"Nào. Đã dạo bước ở đất Tung Sơn, sao có thể không đến thỉnh an Đức Phật được chứ. Men theo đường này đi lên một chút sẽ có một bức tượng Phật nhỏ, chúng ta lên đó ngắm nghía một lát rồi về."
Phóng tầm mắt về phía hắn chỉ, một con đường mòn nhỏ nhắn hiện ra.
Lối đi này tĩnh mịch, rợp bóng cây, có vẻ dẫn thẳng lên khu rừng sau núi, tựa như đường lên căn nhà cũ của Hàn Thụy Trấn.
"...Hà."
Tận sâu trong bụng, Thái Hà lại thở phào một tiếng nhẹ nhõm.
Chắc chắn con đường mòn heo hút kia sẽ an toàn hơn gấp vạn lần so với đường làng dưới này. Khả năng chạm mặt con người gần như bằng không.
"Chư, chưởng quầy...!"
Thế nhưng, cái ảo tưởng an toàn ấy chưa kịp bám rễ đã bị đập nát không thương tiếc.
"Có, có khí tức. Đang, đang có người ở ngay phía trước...!"
Bám rịt lấy bắp đùi Hàn Thụy Trấn bò lên dốc núi hệt như một con cún con, Thái Hà hoảng loạn liên tục thì thào, đánh tiếng cảnh báo cho hắn.
Thế nhưng, Hàn Thụy Trấn chỉ lấy tay ngoáy tai, dửng dưng phớt lờ mọi lời cầu cứu của cô.
"Ức!"
Nỗi sợ hãi lấn át, Thái Hà cuối cùng cũng phải chôn chân tại chỗ, không dám lết thêm một phân nào.
Hàn Thụy Trấn cũng khựng lại, xoay người nhìn xuống cô bằng ánh mắt vô tình.
"...Việc chọn đường đi là đặc quyền của chủ nhân, đâu đến lượt cún con quyết định, đúng không?"
"Hức... ư ứt..."
Chỉ một câu nói ấy thôi, mà tâm phòng ngự của cô lại dễ dàng vỡ vụn đến thế sao?
Phải chăng, chỉ hai chữ 'chủ nhân' đã đủ sức thổi bùng lên một ngọn lửa hưng phấn điên cuồng?
Chủ nhân. Hàn Thụy Trấn là chủ nhân của ta.
Một kẻ vốn dốc cả đời mong mỏi trở thành một nữ hiệp thanh tao, cao ngạo... nay lại bị đóng dấu gông cùm, bị áp đặt một người chủ nhân lên đầu. Hạ tiện và thấp hèn chẳng khác gì phường nô tì.
Và cái kẻ đạp cô xuống vũng bùn ấy, lại là Hàn Thụy Trấn.
Nếu đổi lại là bất kỳ một người nào khác trên thế gian này, chắc chắn cô sẽ nổi điên, sẽ chém bay đầu kẻ đó rồi.
Nhưng Hàn Thụy Trấn, lại là vị quân vương duy nhất, là kẻ thống trị độc tôn do chính tay Thái Hà tôn thờ và lựa chọn.
Run lên lẩy bẩy, Thái Hà cắn răng, tiếp tục lết mình bò về phía trước.
Hành động tự sát này, cô dâng hiến hoàn toàn vì sự đê mê của Hàn Thụy Trấn, chứ tuyệt nhiên chẳng mang lại cho cô chút lợi ích cá nhân nào.
Nếu lúc dưới phố là thứ khoái cảm nhục dục mang tính đồi bại, thì lúc này đây, thần kinh cô đang bị kéo căng đứt đoạn bởi sự sợ hãi tột cùng.
Và không ngoài dự đoán, chỉ bò thêm một đoạn ngắn, bóng dáng một vị sư thầy đang khoanh chân tĩnh tọa trước bức tượng Phật đã lù lù hiện ra.
"Hứt!"
Kinh hoảng tột độ, Thái Hà không màng đến luân lý, lao như thiêu thân trốn ra sau lưng Hàn Thụy Trấn.
-Bụp!
Hai tay cô ôm ghì lấy bắp chân trái của hắn, đem trọn vẹn sự run rẩy, mềm yếu của bản thân áp sát, nhét chặt vào khoảng không giữa hai đùi hắn.
Đôi mắt đong đầy nước, rung lên những tia hoảng loạn, Thái Hà lén lút nhìn vị sư thầy đang nhắm mắt niệm Phật đằng kia, rồi lại ngước cổ lên cầu cứu Hàn Thụy Trấn.
...Chỉ đến đây thôi đúng không? Ngươi sẽ không điên rồ bước lên nữa đâu, đúng không?
Ánh mắt cô van lơn, rớm máu hỏi hắn.
Hàn Thụy Trấn từ tốn hạ tay xuống, vuốt ve mái tóc rối bời của Thái Hà.
Hắn vén lại lọn tóc mái vương trên trán, nhâm nhi sự mềm mại của từng sợi tóc qua kẽ tay, rồi lạnh nhạt buông lời.
"Cô là cún con. Đừng có quên đấy."
Nói đoạn, hắn xoay người, dõng dạc cất tiếng gọi vị sư thầy đằng kia.
"Sư thầy. Đêm đã khuya khoắt thế này rồi."
-Siết chặt!
Nắm đấm của Thái Hà nghiến chặt lấy vạt áo của Hàn Thụy Trấn như muốn xé rách nó ra, ánh mắt chất chứa vạn phần oán hận.
Cô co rúm người, vùi sâu khuôn mặt tèm lem nước mắt vào phía sau bờ đùi săn chắc của hắn để lẩn trốn.
Dẫu đang ở trên bờ vực của sự phát điên, cô vẫn cố tự kỷ ám thị rằng Hàn Thụy Trấn sẽ không đời nào nhẫn tâm bán đứng, phản bội lại cô.
Chắc chắn trong đầu hắn đang tính toán một đường lui nào đó.
Môi cắn bật máu, cô tuyệt nhiên không dám hé răng phát ra nửa âm thanh của loài người.
Dẫu cho tâm can đang gào thét hàng vạn câu chửi rủa, dẫu cho mới ban sáng còn là một vị nữ tăng cao ngạo nhìn đời bằng nửa con mắt... thì giờ phút này, Thái Hà chỉ biết ngoan ngoãn thu mình, nín thở im lìm hệt như một con chó nhỏ sợ sệt.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
nguyên tác để là " Thể hương ", từ lạ quá nên đổi về "Mùi hương"