Chương 185 - Chuyến Đi Dạo Tại Tung Sơn (4)
"L... làng sao?"
Sự cự tuyệt dâng lên theo bản năng khiến toàn thân Thái Hà giật thót.
Thế nhưng, khuôn mặt cô lúc này đã nằm trọn trong đôi tay nâng niu của Hàn Thụy Trấn, nên cô chẳng thể nào quay mặt lẩn tránh.
Vẫn đang bấu víu lấy cổ tay hắn, Thái Hà ngước lên nhìn người đàn ông trước mặt bằng ánh mắt đầy bất an.
Hàn Thụy Trấn kiên định gật đầu.
"Ừ, ra làng. Phải đi dạo chứ. Nếu không được đi dạo, cún con sẽ tích tụ bất mãn đấy."
"Ta... ta đâu có bất mãn..."
Định mở miệng chối từ, nhưng tận sâu trong thâm tâm, Thái Hà thừa hiểu mình đang nói dối.
Mọi thứ giáng xuống đầu cô dạo gần đây đều quá đỗi nặng nề.
Và cô đã không ngần ngại bộc lộ hết sự mệt mỏi ấy trước mặt Hàn Thụy Trấn.
Sức nặng của cái danh Nga Mi. Áp lực vô hình từ Long Phụng Chi Hội. Những ánh nhìn săm soi của thế nhân. Sự chèo kéo của Ma Giáo.
Và cả... mớ rắc rối giữa Hàn Thụy Trấn và Gia Anh.
Dẫu cho một vài khúc mắc trong số đó đã trở thành quá khứ, nhưng bảo rằng trong lòng cô tuyệt nhiên chẳng còn chút bất mãn nào thì đúng là tự dối lòng.
Liệu việc đi dạo có thực sự mang lại sự khuây khỏa như hắn nói?
Liệu đằng sau hành vi cấm kỵ đồi bại này, có thực sự cất giấu một quả ngọt đê mê nào đó không?
Lý trí thét gào báo động rằng tuyệt đối không được làm, thế nhưng, khi chạm phải ánh mắt nóng rực của Hàn Thụy Trấn, cô lại chẳng thể nào nhẫn tâm hất văng nó đi.
Hơn tất thảy, đây là 'trò chơi' mà hắn đã cất công chuẩn bị riêng cho cô.
Từ bộ y phục bằng da khiêu gợi này. Đến cái dáng vẻ tươm tất của hắn. Thậm chí có lẽ, hắn đã đi khảo sát trước cả tuyến đường dạo bộ tối nay.
Làm sao cô có thể nhẫn tâm đạp đổ mọi tâm huyết và công sức mà hắn đã vun đắp vì cô xuống bùn lầy cho được?
Chính vì lẽ đó, Thái Hà run rẩy cất tiếng hỏi, một lời hỏi mang đậm sự ỷ lại.
"...Ngươi sẽ che chở cho ta chứ?"
Đó là một câu nói mà dẫu có kề dao vào cổ, "Thanh Nguyệt" cũng tuyệt đối không bao giờ thốt ra.
Khát cầu sự bảo bọc từ một nam nhân chưa bao giờ nằm trong con đường mà Thanh Nguyệt theo đuổi cả đời.
Bởi cô luôn khao khát được trở thành một nữ hiệp kiêu ngạo, tự đứng vững trên đôi chân của mình. Bởi cô muốn được giống như Vô Nguyệt Sư Thái. Bởi cô không muốn phải cúi đầu kinh sợ trước bất kỳ thế lực nào.
"Tin ta đi, Thái Hà."
"Ư hứt..."
Nhưng hiện tại thì khác. Thái Hà thì khác.
Cô thèm khát được lọt thỏm trong sự bảo bọc của Hàn Thụy Trấn. Cô muốn bịt mắt, bịt tai, chỉ tin vào duy nhất một mình hắn để tiến bước vào bên kia ranh giới của sự đê mê, đồi bại.
Nếu chỉ có một mình, cô sẽ kinh hãi, sẽ thấy nó quá sức điên rồ mà cự tuyệt. Nhưng... Thái Hà nguyện ý tin tưởng vào người đàn ông đang dẫn dắt mình.
Thái Hà ngoái đầu nhìn lại.
So với ban nãy, những đốm lửa le lói dưới làng đã lịm tắt đi phân nửa.
Chẳng mấy chốc, một màn đêm đen kịt sẽ nuốt trọn lấy không gian.
Thế nhưng, dù có vin vào cớ đó để trấn an bản thân, thì sự thật vẫn hiển hiện: Chỉ cần một ánh mắt vô tình va phải, mọi thứ của cô sẽ sụp đổ.
Đây rõ ràng là một hành vi tuyệt đối, tuyệt đối không được phép xảy ra.
Đường đường là một nữ tăng thanh cao, cô không được phép làm thế.
Cô chẳng phải là kỹ nữ chốn lầu xanh. Và lại càng không phải... một kẻ biến thái.
-Thình thịch...
Ấy vậy mà, lồng ngực trái của cô lại đang gióng lên những nhịp trống điên cuồng, dồn dập.
Nếu thực sự dấn thân vào hành vi này, thì ở một góc độ nào đó, cô đã tự chấp nhận thân phận "cún con" của Hàn Thụy Trấn.
Đến lúc đó, chính Hàn Thụy Trấn cũng không thể quay đầu lại được nữa.
Hắn sẽ bị ép phải trân trọng, nâng niu cô y hệt như một con cún con thuộc sở hữu của riêng hắn.
Nhận thấy sự chần chừ, dùng dằng của Thái Hà, Hàn Thụy Trấn lại một lần nữa hạ thấp trọng tâm.
Vẫn nâng niu khuôn mặt cô trong lòng bàn tay, hắn dùng ngón cái nhẹ nhàng vén những lọn tóc vương trên khóe môi cô, rồi thì thầm.
"Chúng ta sẽ cùng làm, Thái Hà à."
"..."
"Chúng ta... hãy cùng nhau làm một việc cấm kỵ đi."
Ở nơi tận cùng của sự giằng xé, câu nói ấy như một lực đẩy vô hình hất cô về phía trước.
Đến tận lúc này, đôi mắt Thái Hà mới nhìn thấu được một sự thật.
Đôi mắt luôn ánh lên sự cường hãn của Hàn Thụy Trấn, nay lại đang đong đầy sự sợ hãi và căng thẳng.
Hóa ra hắn cũng ý thức được tường tận rằng, cái hành vi cấm kỵ mà hắn đang xúi giục điên rồ đến mức nào.
Nhưng hắn vẫn khao khát được đánh cược.
Như thể để chắc chắn nắm chặt lấy thứ hạnh phúc tê dại đang chờ đợi ở đích đến.
Và khi người đàn ông ấy đã gom góp chút dũng khí cuối cùng, thì Thái Hà không có cớ gì để chùn bước.
Cứ nhắm mắt tin vào Hàn Thụy Trấn thôi.
Một sự giải thoát tột độ đang đón chờ ở phía bên kia ranh giới.
Thái Hà run rẩy, gật đầu cái rụp.
Cái gật đầu ấy chính là bản tuyên ngôn phục tùng. Rằng cô sẽ dùng cái bộ dạng lõa lồ, khiêu dâm của một con thú cưng này để nghênh diện trước thiên hạ.
Rằng đóa hoa được vạn người ngưỡng vọng, nay lại nguyện mang cái bộ dạng đê tiện, hèn mọn nhất để lê lết dạo quanh làng.
Đó cũng là một sự phản bội trắng trợn đối với những lương dân đang ngày đêm tôn sùng cô, những kẻ đang nơm nớp lo sợ trước cuộc huyết tẩy của Nam Cung Thế Gia.
Bông hoa ngạo nghễ, thanh tao nhất chốn võ lâm, nay lại đang tuyên bố mình sẽ hạ mình sống trong một bộ dạng rẻ tiền, hạ đẳng.
"Hà... hà..."
Nhưng biết làm sao được?
Thái Hà là cún con, và chủ nhân của cô - Hàn Thụy Trấn - đang muốn dắt cô đi dạo.
Thái Hà duy trì ánh mắt giao nhau với hắn một lúc lâu, rồi chầm chậm ngửa mặt, phơi bày chiếc cổ trắng ngần.
Trong một trận sinh tử quyết, vùng cổ là nhược điểm chí mạng mà con người luôn bảo vệ đến cùng.
Xuyên suốt đại hội Long Phụng Chi Hội, chưa từng có một kẻ nào dám cả gan chạm vào vùng cổ của Thanh Nguyệt. Thậm chí là đến gần cũng không thể. Đó là vùng cấm địa mà cô đã tử thủ.
Vậy mà giờ đây, cô lại đang không phòng bị, dâng hiến nhược điểm ấy cho hắn.
Là một người trong giang hồ, cô thừa hiểu hành động này vô lý và nguy hiểm đến nhường nào.
Nhưng cô vẫn dùng chính ý chí tự do của mình để dâng nó cho Hàn Thụy Trấn.
Đó là tín hiệu của sự phục tùng tuyệt đối. Là lời thì thầm không tiếng động rằng: Ta tin tưởng ngươi đến mức này đây.
Hàn Thụy Trấn trút ra một hơi thở nóng rực, rồi dùng đôi tay run rẩy thò vào ngực áo, lấy ra một vật.
Là một chiếc vòng cổ chó.
Hắn dùng đôi mắt đong đầy dục vọng cháy bỏng nhìn xoáy vào Thái Hà, rồi nói:
"Khi nào về lại nhà, ta sẽ tự tay làm cho cô một chiếc vòng cổ độc nhất vô nhị."
"Ức...!"
"Một chiếc vòng cổ chỉ có đúng một lỗ bấm. Được đo ni đóng giày, vừa khít ôm trọn lấy chiếc cổ này của cô. Đổi lại, hôm nay cô phải cư xử cho thật ngoan đấy nhé?"
Thái Hà ngoan ngoãn gật đầu.
Hàn Thụy Trấn đưa tay, tháo bỏ sợi dây chuyền mỏng manh vốn vẫn ngự trị trên cổ cô.
Bình thường, trên cõi đời này nào có kẻ nào đủ bản lĩnh để tước đoạt thứ đồ vật ấy khỏi cổ Thanh Nguyệt. Ngay cả Vô Nguyệt Sư Thái cũng từng thất bại trong việc tháo gỡ nó.
Nhưng nếu là Hàn Thụy Trấn thì được. Nếu là hắn thì mọi thứ đều được cho phép.
Thanh Nguyệt ngoan ngoãn từ bỏ sợi dây mỏng, thay vào đó, cô để hắn tròng chiếc vòng cổ chó dày cộp, thô kệch vào.
Sức nặng trì kéo, ma sát lên vùng da cổ mang lại một cảm giác nặng nề, áp bức vô cùng chân thực.
Hàn Thụy Trấn móc sợi dây xích vào vòng cổ, rồi từ từ đứng thẳng dậy, ra lệnh.
"Nào, xuất phát thôi."
Trong một bộ dạng đầy tính biến thái và nhục dục, Thái Hà bị lực kéo từ sợi dây xích dắt đi, từng bước chậm chạp hướng về phía ngôi làng.
Mỗi bước đi tiến về nơi có hơi người đều nặng tựa ngàn cân.
Cảm giác như có ai đó đang ghì chặt lấy cổ chân cô kéo giật lại.
Mặt đất dưới chân dường như đang gào thét, van xin cô hãy dừng bước.
Thế nhưng, Thái Hà tuyệt nhiên không dừng lại.
Bởi vì Hàn Thụy Trấn vẫn đang kiên định sải bước phía trước. Cho dù có khó khăn, nhục nhã đến nhường nào, cô cũng chỉ biết lầm lũi bám gót theo sau lưng hắn.
Và rồi, hai người cũng tiến đến một gian nhà.
Hàn Thụy Trấn ép người sát vào vách tường, cẩn thận thăm dò tình hình.
Thái Hà chỉ biết nín thở đứng đợi.
Trái tim đập loạn xạ, đến mức tâm trí cô chẳng còn đủ không gian để nảy sinh thêm bất kỳ ý niệm nào khác.
Bản thân cô vẫn chưa thể tin nổi mình lại đang mang trên người thứ trang phục đồi bại này.
Cô càng không dám tin rằng, chỉ một lát nữa thôi, cô sẽ dùng bộ dạng này để dạo bước trên phố.
Những câu giả định cứ thế nối đuôi nhau, bám riết lấy tâm trí cô.
Nếu vô tình chạm trán một ai đó thì sao?
Nếu có người bất thình lình thò đầu ra cửa sổ nhìn xuống thì sao?
Nếu một kẻ quen biết nào đó bắt gặp cảnh tượng này thì sao?
Nếu những võ giả vừa mới giao đấu với cô ban sáng phát hiện ra một Thanh Nguyệt như thế này thì sao?
Lúc đó... danh dự ta coi như chính sinh mạng của ta sẽ đi về đâu?
"Đi thôi."
Thế nhưng, trước khi cô kịp tìm ra lời giải cho mớ hỗn độn ấy, Hàn Thụy Trấn đã giật nhẹ sợi dây xích.
Hắn là người đầu tiên sải bước ra mặt đường.
Thái Hà vẫn chưa thể trấn an được sự sợ hãi đang sôi sục, cô cứ dính chặt lấy vách tường không dám nhúc nhích.
Đã bao giờ cô nếm trải cảm giác run rẩy đến thế này chưa?
Ngay cả trong trận chung kết định đoạt ngôi vương sắp tới, chắc chắn cô cũng chẳng thể trải nghiệm sự run rẩy kinh hoàng nhường này.
-Giật nhẹ.
Hàn Thụy Trấn lại một lần nữa kéo dây xích, trầm giọng giục.
"Đi nào, Thái Hà. Không có ma nào ngoài này đâu. Mau ra đây."
"Hà... hà... phù..."
Thái Hà cố nén nhịp thở đang hoảng loạn, đồng thời ém nhẹm mọi khí tức võ công. Cô sống chết không muốn để bất cứ ai, bất cứ người nào chiêm ngưỡng được bộ dạng tồi tệ này của mình.
Hai tay hai chân thì bị bọc trong lớp da gợi dục, còn lớp nội y bên trong thì cứ lấp lửng, hớ hênh có thể lộ ra bất cứ lúc nào.
Lớp võ phục vốn là đại diện cho uy danh môn phái, nay bị xé nát tươm, biến thành một cái đống giẻ rách thảm hại thế này.
-...Cạch.
Dẫu cho trăm ngàn sự giằng xé, Thái Hà vẫn nhấc chân, dịch chuyển một bước.
Chỉ một bước chân cỏn con ấy thôi mà mang theo biết bao cảm xúc ngổn ngang, phức tạp đến mức chính cô cũng chẳng thể hiểu nổi.
"Không đúng."
Đúng khoảnh khắc đó, Hàn Thụy Trấn cất lời.
Thái Hà giật thót, hoảng hốt rụt tay về bám chặt vào vách tường.
Cô đã phải vắt kiệt chút dũng khí cuối cùng để bước ra, vậy mà hắn lại bảo không đúng sao?
"...Cún con thì đâu có đi bằng hai chân. Đúng không?"
Trước cái vẻ mặt ngơ ngác, há hốc mồm của Thái Hà, Hàn Thụy Trấn lạnh lùng bồi thêm một câu giải thích.
"Bò bằng bốn chân đến đây. Bắt đầu từ bây giờ."
"...Hả?"
"Tiếng sủa của cún con là 'gâu', chứ không phải là 'hả'."
Trái tim Thái Hà như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.
Việc cô đồng ý làm cún con của hắn là thật. Nhưng cô cứ đinh ninh đó chỉ là một cách xưng hô, một lời nói suông thôi chứ?
Hắn thực sự bắt cô phải bắt chước hành vi của một loài súc vật sao?
Một con người mang đầy đủ nhân cách, ý thức như cô... nay phải tự nguyện diễn vai một con vật?
Loài chó... vốn là giống loài hạ đẳng bạ đâu bài tiết đấy, đến kỳ thì thản nhiên giao phối ngay giữa thanh thiên bạch nhật.
Là sinh vật dâm ô, dơ bẩn, và một khi tụ bầy thì chỉ biết hành động theo bản năng hoang dã mà chẳng có chút kỷ cương nào.
Vậy mà, một kẻ như cô lại phải đi diễn vai một con chó sao?
"..."
Thế nhưng, mặt khác, loài chó lại luôn nhận được sự cưng nựng.
Nhờ bản tính dễ thương và lòng trung thành tuyệt đối, chúng là loài gia súc được con người âu yếm, yêu thương nhiều nhất.
...Nhưng mà... dẫu có bao biện thế nào đi chăng nữa...
Việc bắt chước loài súc vật thì quả thực...
-Lẩy bẩy... lẩy bẩy...
Đúng lúc đó, sợi dây xích trên cổ cô bắt đầu truyền đến những chấn động rung lắc.
Thái Hà sững người, nhận ra đó là dư chấn từ bàn tay đang run rẩy của Hàn Thụy Trấn.
Đến tận lúc này, cô mới thực sự quan sát kỹ Hàn Thụy Trấn.
Hắn cũng đang căng thẳng tột độ trong cái khoảnh khắc sặc mùi cấm kỵ, đồi bại này.
Hắn cũng đang bị nỗi sợ bị kẻ khác bắt quả tang ăn tươi nuốt sống.
Nhưng đồng thời, hắn cũng đang rất sợ hãi cô. Biểu cảm của hắn hiện rõ sự thấp thỏm, lo âu rằng liệu hắn có đang đòi hỏi một thứ quá trớn, quá điên rồ từ cô hay không.
Thái Hà chỉ hận không thể gào lên với hắn.
Xin ngươi đừng sợ ta. Làm ơn, xin đừng nhìn ta bằng ánh mắt kinh hãi đó.
Thế nhưng, cũng giống như hắn, lòng tin của cô vào những lời nói suông đã cạn kiệt. Cô đã nếm đủ thứ đạo đức giả, ngụy thiện từ miệng Chưởng môn nhân và sư phụ rồi.
-...Soạt.
Bởi vậy, Thái Hà lựa chọn buông xuôi, khuỵu gối xuống.
Khi trọng tâm cơ thể hạ thấp, cô có cảm giác như thể cái thân phận, nhân phẩm của mình cũng đang bị đạp thẳng xuống bùn nhơ.
-...Cạch.
Cô chống cả hai tay và hai đầu gối xuống mặt đất xù xì.
"Hà... hà..."
Trái tim đập thình thịch như muốn nổ tung.
Bằng hành động này, cô đang khẩn thiết cầu xin Hàn Thụy Trấn.
Xin ngươi đừng sợ ta nữa... hãy cưng nựng, hãy yêu thương ta đi.
Tự hạ thấp mình, chống tay xuống đất, Thái Hà ngước cổ lên nhìn Hàn Thụy Trấn.
Ở góc độ này, vóc dáng của hắn trở nên đồ sộ, mang tính uy áp, đàn áp khủng khiếp hơn bao giờ hết.
Vậy thì, ở góc độ của hắn, hình ảnh của cô sẽ trông như thế nào?
Sự kinh hãi, e dè vốn lẩn khuất trong đôi mắt Hàn Thụy Trấn bỗng chốc bốc hơi, thay vào đó là một sự hưng phấn nóng rực, cháy bỏng.
Ánh mắt ấy... là thứ mà Thái Hà yêu thích đến mức sẵn sàng đánh đổi tất cả.
-...Cạch.
Thái Hà khó nhọc, nhấc tay nhấc chân bò lên một bước.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
