Võ Lâm Máu M

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1735

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 0

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 0

Web Novel - Chương 167 - Đền Ơn Đáp Nghĩa (5)

Chương 167 - Đền Ơn Đáp Nghĩa (5)

Nghe lời chú Cẩu Vinh, tôi tìm đến quán màn thầu của cha Gia Anh. Chắc hẳn tin tức đã đồn xa, nên trước cửa quán tụ tập đông người hơn hẳn ngày thường. Những lời xì xào bàn tán không lọt khỏi tai tôi.

"Aigoo... Chắc chẳng còn trụ được bao lâu nữa đâu."

"Gia Anh thật đáng thương. Đứa con hiếu thảo đến thế cơ mà."

"Cái lão tệ bạc kia. Sao nỡ để con cái lại một mình mà chuẩn bị nhắm mắt xuôi tay như thế...! Cái lão đáng chém ngàn đao này! Lão... hức hức..."

"Này, đang khóc thương người ta thì đừng có chửi rủa nữa!"

Biết là nên để ngoài tai như mọi khi, nhưng sâu thẳm trong lòng tôi cứ dấy lên một cảm giác cắn rứt, nghẹn ứ khó tả. Có lẽ vì bản thân đã mang nợ quá nhiều ân tình, ăn quá nhiều màn thầu của ông chú nên mới thành ra như vậy.

"Nào nào, mọi người giải tán đi. Muốn xem kịch thì ném ra mấy đồng tiền sắt mà xem, không thì tản đi chỗ khác. Sao lại xúm đen xúm đỏ coi người đang sống sờ sờ ra đó như một cái xác chết thế hả?"

Không biết là do uy danh của Phương Phi Nhiên đại nhân, hay do tin đồn tôi là bằng hữu của Thanh Nguyệt đã lan xa, hay do những động thái đánh tiếng dạo gần đây của Vô Nguyệt sư thái, hoặc đơn giản là vì trong tay tôi đã có tiền. Lời nói của tôi giờ đây tự nhiên mang theo sức nặng rành rành. Các cô dì chú bác gãi đầu gãi tai ngượng ngùng, rồi tản ra khỏi vòm cửa nhà Gia Anh.

Lúc đó, tôi mới có thể tĩnh tâm bước vào trong.

Gia Anh - cô gái từng có vóc dáng béo tròn trong quá khứ, nay chỉ còn hơi mũm mĩm - đang ngồi thẫn thờ ở góc nhà. Cảm giác như cô ấy đã sụt cân rất nhiều chỉ trong một thời gian ngắn.

Là do tôi đã nhìn chằm chằm quá lâu chăng? Vốn dĩ bản thân chẳng mấy mặn mà với phụ nữ béo phì, nhưng nhìn Gia Anh tiều tụy, hốc hác đến mức này, cõi lòng tôi lại dấy lên niềm xót xa vô cớ.

Trước đây, tôi luôn phải kìm nén ý định càu nhàu khuyên Gia Anh giảm cân vì sức khỏe. Thì giờ đây, tôi lại bị giằng xé bởi một sự mâu thuẫn: muốn gắt lên bảo người trước mặt hãy ăn nhiều vào để lấy lại chút sinh khí.

"...Có ăn uống gì không đấy?"

"..."

Gia Anh ngồi bất động, một lúc sau mới thều thào đáp lời.

"Cảm ơn cậu, Thụy Trấn. Vì đã đuổi mọi người đi giúp. Nói thật là... ta thấy hơi mệt mỏi."

"..."

"Cha ta vẫn chưa trút hơi thở cuối cùng mà... bọn họ đã coi như cái xác không hồn. Ha... Dù hiểu tâm ý của họ, nhưng vẫn thấy quá đáng thật. Hay là do ta đang cố bám víu vào tia hy vọng hão huyền nào đó nhỉ?"

"Haizz."

Bầu không khí ảm đạm, u uất này vốn không phải là thứ tôi quen thuộc. Nhìn quanh, tôi chợt thấy gói dược liệu trân quý nhận từ Hạ Ô Môn đang nằm lăn lóc dưới nền đất như món đồ bỏ đi. Tôi nhẹ nhàng nhặt gói thuốc lên, cất giọng:

"Sao không mang đi sắc đi? Phải uống chút gì đó thì mới có hy vọng khá lên được chứ."

"...Giờ cha có nuốt nổi thứ gì nữa đâu mà sắc với chả nấu? Phải tỉnh táo lại chút thì mới làm gì được chứ."

Đến lúc này, tôi mới dám đưa mắt nhìn thẳng vào người cha bán màn thầu mà bản thân vẫn luôn lảng tránh nãy giờ. Mới vài ngày trước đã thấy tiều tụy, vậy mà giờ ông chú trông càng hốc hác, da bọc xương đến thảm thương. Cõi lòng tôi như bị ai bôi đen, đặc quánh.

Ký ức về những ngày ông chú còn vạm vỡ, tráng kiện bỗng ùa về. Có lẽ vì thấy bộ dạng ăn mày thảm hại của tôi chướng mắt, nên ông hay càu nhàu, gắt gỏng vô cớ.

Cốc!

"Cái ranh con này. Phải ăn mới sống được chứ. Này, đồ ế đấy. Vứt đi cũng phí nên cho mày. Quách Đầu cái thằng chết tiệt này. Đã nhặt đứa bé về nuôi thì phải cho nó ăn đàng hoàng chứ, đừng có chỉ biết lo cho cái bụng của mình."

"Ta cũng nhịn đói ba ngày nay rồi đây. Có cái gì thừa ta đều nhường cho thằng bé hết cả rồi."

"...Thật á?"

"Thật cái gì mà thật, lo mà cho con gái ông ăn no đi rồi hãy quay lại đây cắn người. Ăn mày như ta thì lấy đâu ra của nả. Ta không xin ông nuôi ta, nhưng muốn dạy đời ta thì ít nhất hãy chăm con mình cho tốt vào. Ông quên là hai năm trước ta đã cứu ông một mạng rồi à?"

"Cái chuyện đó ông định nhai đi nhai lại đến bao giờ. Với lại thằng khỉ này, ta có phải đào đất lên mà bán đâu? Ta nuôi con Gia Anh cũng vất vả lắm chứ bộ. Cho cái màn thầu rồi thì đừng có mà cướp của con bé."

"Nuôi con vất vả cái nỗi gì. Đứa trẻ béo tròn béo trục thế kia."

"Ngươi mà cứ coi thường lòng tốt của ta kiểu đó, là ta mang màn thầu về đấy nhé?"

"Xin lỗi."

Từ thuở ấy, Gia Anh "mũm mĩm từ trong trứng" đã đứng nấp lấp ló sau lưng cha, thu trọn tất cả những cuộc cãi vã chua ngoa ấy vào tầm mắt. Sau này, có lẽ do thói quen, Gia Anh cũng thường lén ném cho tôi một cái màn thầu thừa mỗi khi cha không có mặt.

Lúc ấy, cái cảm giác nhặt đồ ăn rơi vãi dưới đất chẳng khác nào một con chó hoang được chủ bố thí, nên tôi chẳng mảy may biết ơn gì cho cam. Nhưng giờ ngẫm lại, giữa cõi đời bạc bẽo này, làm gì có ân huệ nào vĩ đại, lớn lao hơn thế.

"...Thụy Trấn à."

Đột nhiên, Gia Anh cất tiếng gọi.

"Sao?"

"Ta... gả cho cậu được không?"

"..."

Một khoảng lặng kéo dài bóp nghẹt lấy căn phòng. Lời đề nghị quá đỗi đường đột. Căn bản sợi dây liên kết giữa chúng tôi cũng chưa từng vươn đến mức độ đó.

Đâu phải cứ người ban ơn và kẻ chịu ơn là sẽ tự nhiên trở nên thân thiết. Đâu phải cứ nhẵn mặt nhau từ thưở để chỏm là thành tri kỷ tâm giao.

Nếu cái đạo lý đó là thật, thì những người làm từ thiện trên thế gian này đều phải là bạn nối khố của người nhận viện trợ sao? Và tất cả hàng xóm láng giềng đều phải kết bái huynh đệ với nhau chắc?

Giữa tôi và Gia Anh luôn tồn tại một bức tường vô hình, kiên cố đến mức không thể phá vỡ. Bởi lẽ, làm gì có đứa trẻ bình thường nào lại khao khát chơi đùa với một thằng nhóc ăn mày.

Bạn bè của tôi, nếu đếm trên đầu ngón tay, cũng chỉ là mấy lão bá Cái Bang, chứ tuyệt nhiên chẳng còn ai khác. Chẳng qua Gia Anh thỉnh thoảng ném cho tôi miếng ăn, nên mới nảy sinh chút tình nghĩa mong manh này.

Thế nên, câu nói vừa rồi quả thực quá đỗi hoang đường. Và chính vì nó quá vô lý, quá nực cười, nên tôi có thể dễ dàng nhìn thấu tâm tư tuyệt vọng ẩn sâu bên dưới lớp vỏ bọc ấy.

Gia Anh chống tay đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt tôi.

"Ta thích cậu, Thụy Trấn."

"Muốn nói dối thì cũng phải bôi mỡ vào mồm đi đã chứ."

"Là thật mà...!"

"Ta đã bảo là đừng làm thế. Ông chú chắc chắn cũng sẽ đội mồ sống dậy nếu thấy con gái mình tự chà đạp bản thân như vậy.

Ngươi làm thế này là khiến ta không còn mặt mũi nào nhìn ông chú đâu, biết chưa? Với lại, hai bàn tay ngưng run lẩy bẩy đi rồi hẵng nói. Kẻ nào mới mấy ngày trước còn bảo sợ ta đến mất mật hả?"

"..."

Tôi nhìn Gia Anh đang cứng đờ người vì bị bóc mẽ trần trụi, rồi liếc mắt ra phía sau. Cánh cửa mở toang hoác đón gió khiến tôi cảm thấy có chút bất an.

Tôi cẩn thận khép chặt cửa lại, kéo ghế ngồi xuống. Thực sự là một tình cảnh éo le khiến người ta không thể không trút những tiếng thở dài ngao ngán.

"...Ngươi thực sự thích ta sao?"

Gia Anh chần chừ một thoáng, rồi quả quyết gật đầu.

"Mẹ kiếp."

Thấy đối phương cứ ngoan cố bám víu vào những lời dối trá vụng về, tôi cũng đành cau mày khó chịu.

"Phải dẹp bỏ cái mớ dối trá này đi thì ta mới vạch ra được kế hoạch gì đó chứ—"

"—Không thích! Được chưa!"

Bị tôi dồn ép đến chân tường, Gia Anh cuối cùng cũng vỡ lở, gào lên trong nức nở.

"Chỉ là... Chỉ là nếu không làm thế thì cha ta... hức!"

Tôi nhẹ nhàng vỗ vai Gia Anh khi cô ấy suy sụp, ngã khuỵu xuống ghế. Dù có chút bực dọc vì sự bướng bỉnh ấy, nhưng tôi hoàn toàn thấu hiểu nguyên do.

Cha đang thoi thóp nằm chờ chết thế kia, phận làm con sao có thể trơ mắt khoanh tay đứng nhìn. Những kẻ yếu thế luôn có cách sinh tồn và vùng vẫy riêng của họ trong cái thế giới tàn khốc này.

"Ngươi đinh ninh rằng nếu gả cho ta, mượn danh nghĩa phu nhân của Hàn Thụy Trấn, thì Hạ Ô Môn sẽ ra tay cứu chữa cho ông chú đúng không?"

Gia Anh tủi hổ đến mức không dám ngẩng mặt lên. Mưu đồ nông cạn bị vạch trần quá đỗi dễ dàng khiến sự nhục nhã dâng trào. Cô úp mặt vào đôi bàn tay, gào lên trong tuyệt vọng:

"Đám người Hạ Ô Môn lúc nào cũng gọi cậu là quý nhân, khúm núm cúi đầu trước mặt cậu! Ngay cả Phó đường chủ Vệ Xương của phân đà Tứ Xuyên cũng không dám thất lễ với cậu! Nếu ta kết duyên với cậu... thì bọn họ tuyệt đối sẽ không để mặc cha ta nhắm mắt xuôi tay..."

"Thì cũng đúng là vậy."

...Đổi lại, món nợ ân tình tôi phải trả cho Hạ Ô Môn sẽ càng thêm nặng trĩu. Nhưng ngẫm đi ngẫm lại, chuyện đó cũng chẳng phải vấn đề gì sập trời. Con người sống trên đời, đâu thể lúc nào cũng đem ân nghĩa mình nhận được ra đặt lên bàn cân đong đếm theo một tiêu chuẩn khách quan lạnh lùng.

So với món nợ tôi sắp gánh vác với Hạ Ô Môn, thì lòng biết ơn khắc cốt ghi tâm tôi dành cho ông chú trong quá khứ còn nặng tựa thái sơn. Gánh thêm chút nợ nần để níu giữ một sinh mạng, quả thực chẳng có gì là khó khăn.

Hơn nữa, xét về một mặt nào đó, đây khéo lại là một cơ hội ngàn vàng. Vốn dĩ tôi đang nơm nớp lo sợ những trò SM điên rồ kia sẽ khiến Thanh Nguyệt và Đường Tố Lan nảy sinh một thứ tình cảm vặn vẹo nào đó.

Nếu tôi mượn cớ giả vờ thành thân với Gia Anh, rồi nhân cơ hội này dứt khoát chặt đứt mọi tơ tưởng thì sao? Nếu thực sự họ đang ấp ủ thứ tình cảm quái gở, thì hành động này sẽ như một gáo nước lạnh buốt tạt thẳng vào mặt, dập tắt tận gốc ngọn lửa ấy.

Chỉ cần diễn một vở kịch đạt đến mức độ đó là đủ. Lại thêm những lời đánh tiếng sặc mùi ép buộc của Vô Nguyệt Sư Thái dạo gần đây, rồi cả vị Độc Vương kia dường như cũng đang trừng mắt giám sát nhất cử nhất động của tôi. Quả thực đã đến lúc tôi phải biết rụt cổ lại, bo bo giữ mình cho an toàn.

Nhưng gác lại mọi toan tính cá nhân, nhìn ông chú thoi thóp ra nông nỗi này, lương tâm tôi thực sự không cho phép mình khoanh tay đứng nhìn.

Nhưng mà...

"Thế còn ngươi thì tính sao?"

Tôi trầm giọng tra hỏi.

Gia Anh ngước lên, ánh mắt ngập tràn hoang mang, dường như chưa hiểu ý tứ.

"...Sao cơ?"

"Ngươi tính đường lui cho mình thế nào. Nghe này, chúng ta chỉ cần diễn kịch giả vờ đính hôn là đủ. Như thế thì Hạ Ô Môn vẫn sẽ dốc sức cứu chữa cho ông chú thôi."

"Ơ... ơ ơ?"

"Nhưng sau khi màn kịch hạ màn, ngươi có tự tin tìm được nhà chồng không? Một khi đã mang danh suýt bái đường với ta, sau này dẫu có đường ai nấy đi thì cái vết nhơ 'bị từ hôn' ấy vẫn sẽ bám riết lấy cả đời. Ngươi nghĩ mình còn gả đi được sao?"

"...Vậy thì, ý cậu là để giữ gìn thanh danh đoan chính, ta phải trơ mắt ếch nhìn cha mình chết mòn sao?"

"Điều đó thì ta tuyệt đối không cho phép."

Ngẫm lại thì, Vệ Xương đại ca đang sốt sắng lật tung cả vùng lên để tìm thê tử cho tôi. Nếu Gia Anh thực sự mang danh nghĩa là người phụ nữ của tôi, chắc chắn huynh ấy và Hạ Ô Môn sẽ chiếu cố gia đình này vô cùng chu đáo. Mọi mảnh ghép dường như đang được chắp nối hoàn hảo vào đúng quỹ đạo.

"Gia Anh. Hãy thành thật với ta. Trong cái làng này, ngươi có đang thầm thương trộm nhớ gã đàn ông nào không?"

Gia Anh giật mình thon thót, ấp úng một hồi lâu rồi mới lí nhí đáp lời:

"...Trương Thiết Du."

"Thiết Du?"

...Cái cậu thanh niên gầy gò và có vóc dáng hơi nhỏ con đó hả? Trông cậu ta với cô gái trước mắt có vẻ hơi đũa lệch đấy.

"...Tại sao?"

"Người đối xử chân thành và tử tế với ta... chỉ có mỗi Thiết Du thôi..."

Nhìn vẻ mặt e ấp thẹn thùng của người quen thuở nhỏ, tôi thấy lạ lẫm nên buông lời trêu chọc:

"Thế còn ta?"

"Cậu mà tốt với ta bao giờ? Chúng ta còn chưa từng có một cuộc trò chuyện đàng hoàng tử tế nào mà."

"..."

Tôi cứng họng. Liền dứt khoát đứng dậy.

"Ngươi, đã chuẩn bị tinh thần để đi tỏ tình chưa?"

"Cái gì??"

"Bây giờ ngươi phải đi thổ lộ tấm lòng ngay lập tức, để sau này khi chúng ta 'hủy hôn', Trương Thiết Du mới tin tưởng.

Rằng đây vốn dĩ chỉ là một màn kịch được dựng lên để cứu người. Tất nhiên, bí mật tày đình này chỉ có ta, ngươi và Trương Thiết Du được phép biết, nhưng dù sao cũng phải rào trước đón sau."

"K, Khoan đã... Ta...!"

"Này, ta đang ném cho ngươi một chiếc phao cứu sinh đấy. Không còn nhiều thời gian để chần chừ đâu. Ngươi suýt nữa thì phải bán thân cho ta để cứu cha, giờ ta vừa giúp ông chú qua cơn bĩ cực, vừa tạo cơ hội vàng để ngươi thành đôi với người trong mộng. Bỏ lỡ cơ hội này thì đúng là đồ ngốc."

"..."

"Nếu hèn nhát không dám mở lời thì cứ việc cắn răng bỏ cuộc. Nhưng tương lai đừng có vác mặt đến oán trách ta là kẻ đã phá nát cuộc đời ngươi.

Ta có tiền tài, ta thừa sức dời gót khỏi núi Nga Mi này để rước một thê tử mới, nhưng ngươi thì sao? Với cái thân phận không thể bước chân ra khỏi cái làng này, ngươi sẽ sống cả đời trong tủi nhục đấy."

Tôi cố tình dùng những lời lẽ cay nghiệt để dồn ép. Nhằm kích thích sự bức bách đến cùng cực. Tất cả những toan tính này đều là quá trình thanh toán sòng phẳng món nợ ân tình trong quá khứ. Là cách duy nhất để tôi đền đáp trọn vẹn lòng biết ơn dành cho ông chú và Gia Anh.

Gia Anh đờ đẫn người ra suy nghĩ một hồi, rồi như đã vứt bỏ mọi sự do dự, gật đầu thật mạnh.

"...Ta đi tìm Thiết Du đây."

******

"Chưởng Môn Nhân. Đệ tử khẩn khoản cầu xin Người hãy để yên cho thân hữu của đệ tử."

"Con đang ăn nói hàm hồ cái gì vậy."

"Con biết Người cứ đi khắp hang cùng ngõ hẻm, mai mối chưởng quầy cho đám đàn bà con gái trong làng."

"...Chuyện đó thì có gì là sai trái."

"Dù sao thì đó cũng là việc riêng mà chưởng quầy phải tự lo liệu, không phải sao ạ?"

"Nếu chuyện cưới xin mà dễ dàng như con nghĩ, thì cậu ta đã tự lo êm xuôi từ tám đời rồi. Ta chỉ một lòng muốn dọn đường chúc phúc cho tương lai của Thụy Trấn công tử, cớ sao Nguyệt nhi con lại nổi giận?"

"...Con không hề nổi giận. Con chỉ muốn tự tay chọn cho bạn mình một bến đỗ xứng đáng. Phụ nữ ở cái làng dưới chân núi Nga Mi này căn bản không đủ tư cách. Bọn họ mờ mắt vì tham lam, tiếp cận cậu ấy cũng chỉ vì nhòm ngó khối tài sản kếch xù..."

"Đó tuyệt nhiên không phải là việc để con định đoạt. Mà là quyền lựa chọn của Thụy Trấn công tử."

"Lời Người dạy hoàn toàn có lý. Thế nhưng hiện tại, chẳng phải chính Chưởng Môn Nhân đang muốn xen vào, định đoạt thay cho chưởng quầy sao?"

Thanh Nguyệt trút hết nỗi uất ức, bức bối kìm nén bấy lâu nay lên người sư bá. Thực tâm mà nói, ngọn lửa giận dữ đang cháy ngùn ngụt trong lồng ngực, nhưng Thanh Nguyệt vẫn đang cố gắng ngụy trang nó bằng một lớp vỏ bọc lạnh lùng. Bởi lẽ dạo gần đây, cô đã thấm thía một sự thật phũ phàng: cãi vã với Vô Nguyệt Sư Thái cũng chỉ là công dã tràng.

Thay vì phí hoài tâm sức để cãi vã, thà dùng khoảng thời gian đó để xuống núi, ngắm nhìn khuôn mặt của Hàn Thụy Trấn thêm một lần còn hơn. Được ở bên hắn dù chỉ chốc lát cũng là một sự an ủi vô giá. Chính vì suy nghĩ ấy mà Thanh Nguyệt đã cắn răng nhẫn nhịn, nhưng lần này có vẻ như ranh giới đã bị xâm phạm, buộc cô phải ra mặt ngăn cản.

"Long Phụng Chi Hội đã cận kề, vậy mà Chưởng Môn Nhân cứ khăng khăng làm như thế, khiến đệ tử canh cánh nỗi lo cho bằng hữu, tâm trí xáo trộn không thể tập trung bế quan. Cúi xin Người hãy lượng thứ cho sự vô lễ này của đệ tử."

"..."

Thanh Nguyệt bỏ lại một câu dứt khoát, rồi lạnh lùng quay gót, rời khỏi viện của Chưởng Môn. Đã đến lúc đi tìm Hàn Thụy Trấn.

Khóa tu luyện đã kết thúc. Chiếc vòng cổ cũng đã được cẩn thận lau chùi bảo dưỡng thêm một lần. Giờ chính là khoảnh khắc được phép bước chân xuống núi. Trong suốt một ngày dài đằng đẵng, đây chính là khoảng thời gian khiến nhịp tim cô rộn ràng nhất.

Trên thế gian này, liệu có tồn tại một người thứ hai mà chỉ cần lặng lẽ ngắm nhìn thôi cũng đủ khiến cõi lòng bình yên đến thế?

Ở bên hắn, Thanh Nguyệt có thể trút bỏ gánh nặng của những cuộc đấu đá phe phái ngột ngạt chốn Nga Mi, thoát khỏi luồng áp lực vô hình từ sư phụ và Chưởng Môn Nhân. Cho đến tận bây giờ, cô mới thực sự khắc cốt ghi tâm sự trân quý của hai chữ "bạn bè".

Bất chợt, câu hỏi vu vơ của Hàn Thụy Trấn lại văng vẳng bên tai.

—"Thanh Nguyệt à. Không phải là đang yêu tôi đấy chứ?"

Khựng lại.

Mỗi lần nhớ lại câu nói ấy, không hiểu sao trái tim lại đập liên hồi như muốn phá vỡ lồng ngực. Một cơn đau nhói kỳ lạ lan tỏa, đi kèm với đó là một cảm giác nặng trĩu, day dứt đến nao lòng.

Thanh Nguyệt tự nhủ với chính mình.

...Làm sao ta có thể nảy sinh thứ tình cảm phàm tục đó được cơ chứ. Ta là người xuất gia cơ mà?

Chẳng phải cô đã đinh ninh cam đoan với Vô Nguyệt sư thái rằng chuyện tày đình đó tuyệt đối sẽ không bao giờ xảy ra, xin Người đừng bận tâm hay sao.

Nếu có ai chất vấn rằng Thanh Nguyệt có trân trọng hắn như một người tri kỷ không, đáp án chắc chắn là có, dõng dạc ngẩng cao đầu. Mặc kệ thiên hạ đàm tiếu ra sao, hắn vẫn là người bạn thân thiết nhất, không thể thay thế.

Nhưng nếu xét trên phương diện tình cảm nam nữ... thì không. Tuyệt đối không bao giờ.

Ngay khi vừa định bước qua cánh cổng của phái Nga Mi...

"Hư a a a a..."

Một tiếng khóc nức nở, bi thương vọng lại từ xa. Là một giọng nói vô cùng quen thuộc. Thế nhưng, tiếng khóc ấy nghe não nề và thảm thiết đến mức bước chân của Thanh Nguyệt cũng bất giác phải khựng lại.

Bước nhanh về phía phát ra âm thanh, bóng dáng Hồng Hoa đập vào mắt. Hồng Hoa đang bị các sư tỷ muội vây quanh, vỗ về an ủi như một đứa trẻ.

"Aigoo. Hồng Hoa của chúng ta. Muội đau lòng đến thế cơ à?"

Trên gương mặt các sư tỷ muội tràn ngập những nụ cười hiền hòa. Xem chừng bộ dạng thảm não của cô em út này lại khá là đáng yêu trong mắt họ.

"Hư hư... Thôi nào Hồng Hoa. Biết làm sao được chứ. Nếu đã lỡ thương người ta, thì hãy rộng lượng chúc cho họ được hạnh phúc đi."

"Chuyện tình cảm đứt gánh giữa đường, ai trong chúng ta ở đây mà chẳng từng trải qua đôi lần, muội đừng thấy xấu hổ. Dám chắc ngay cả sư phụ của muội cũng từng có lúc bi lụy như thế này đấy!"

"Thật... hức... thật vậy sao ạ...? Hư a a a a..."

Vì lo lắng cho tình trạng của Hồng Hoa, Thanh Nguyệt liền bước lại gần đám đông.

"Có chuyện gì mà ồn ào vậy?"

"T... Thanh Nguyệt sư tỷ."

Các sư tỷ muội vừa chạm mặt Thanh Nguyệt liền cứng đờ người như phỗng. Rồi ngay lập tức, họ nhìn sang Hồng Hoa và buông những lời đùa cợt đầy gượng gạo.

"Ch, Chuyện là... Có vẻ như người mà Hồng Hoa thầm thương trộm nhớ bấy lâu nay đột ngột báo tin sắp lấy vợ... Thế nên con bé mới sụt sùi khóc lóc một chút ấy mà."

Đầu Thanh Nguyệt từ từ nghiêng sang một bên. Hàng lông mày thanh tú khẽ nhíu lại. Một cơn đau nhói mang theo điềm báo chẳng lành bắt đầu nhen nhóm và phình to trong lồng ngực.

"Người mà... Hồng Hoa thích?"

.

.

.

"Hộc... hộc... hộc...!!"

Khi bừng tỉnh khỏi cơn chấn động, Thanh Nguyệt phát hiện bản thân đang điên cuồng vắt chân lên cổ, lao xuống núi Nga Mi như một kẻ mất trí. Những cành cây gai góc và bụi rậm ven đường tàn nhẫn quất vào mặt, cào xước làn da trắng ngần rướm máu.

"Không phải. Không phải đâu, chắc chắn không phải đâu...!!"

Ngay cả chính bản thân cô cũng chẳng hiểu vì sao mình lại khao khát chối bỏ sự thật đến vậy, nhưng đôi môi cứ không ngừng gào thét những lời tuyệt vọng ấy. Ánh mắt giờ đây đã trở nên sắc lẹm, hung hãn hơn bất cứ lúc nào. Toàn bộ dây thần kinh trên cơ thể căng cứng như một sợi dây đàn chực đứt.

Sâu thẳm trong thâm tâm, Thanh Nguyệt tự gào thét với chính mình.

Chắc chắn không phải đâu. chưởng quầy cũng đã hoàn toàn đồng tình với những lời ta phân tích cơ mà. Rằng đám phụ nữ nhạt nhẽo ở cái làng dưới chân núi Nga Mi này chẳng ra gì. Và quanh quẩn nơi đây cũng làm gì có ai xứng đáng để cậu ấy trao gửi tấm chân tình. Chưởng quầy vốn là một kẻ bị thế gian hắt hủi, cô độc mà. Giống hệt như ta vậy. Thế nên... Thế nên chắc chắn đã có một sự nhầm lẫn tai hại nào đó ở đây...

"A ha ha ha. Cảm ơn mọi người."

"...Chuyện là như vậy đấy ạ. Trước khi mọi sự quá muộn màng, ta muốn báo tin vui này cho cha được yên lòng..."

Thế nhưng, bức tranh hiện thực tàn nhẫn bày ra ngay trước mắt đã hút cạn toàn bộ dưỡng khí, khiến cơ thể Thanh Nguyệt hóa thành một bức tượng đá.

Ánh mắt ghim chặt, xoáy sâu vào đôi bàn tay đang đan vào nhau khăng khít của đôi nam nữ đằng xa.

"...A a."

Nấp sau một gốc cây cổ thụ, nắm đấm của Thanh Nguyệt siết chặt đến cực hạn. Móng tay cắm phập vào da thịt rỉ máu. Trái tim đập liên hồi, điên cuồng và bạo liệt đến mức đe dọa vỡ nát lồng ngực. Một cơn đau đớn dữ dội, cào xé tâm can mà chẳng ngôn từ nào có thể lột tả nổi đang tàn nhẫn hành hạ cõi lòng. Thứ cảm giác bi ai, uất hận này, đây là lần đầu tiên trong đời Thanh Nguyệt phải nếm trải.

Đằng xa kia, Hàn Thụy Trấn đang sánh vai kề cận Gia Anh.

Gia Anh. Người quen thuở thanh mai trúc mã của Hàn Thụy Trấn. Cô gái được xưng tụng là đã cưu mang, cho hắn vô số màn thầu trong những ngày tháng bần hàn, cơ cực. Cả hai đứng tắm mình dưới ánh nắng vàng rực rỡ. Trên môi nở rộ nụ cười mãn nguyện của những kẻ đang chìm đắm trong hạnh phúc.

Người bạn tri kỷ, người thân thiết nhất trên cõi đời này, giờ đây đang nắm chặt tay một người con gái khác và cười rạng rỡ. Tại sao, khi chứng kiến khung cảnh viên mãn đến chói lòa ấy, bản thân cô lại bị vùi dập bởi những cảm xúc đen tối và vặn vẹo đến nhường này?

Câu nói thốt ra ngay sau đó của Hàn Thụy Trấn tựa như một đòn bạo lực, tàn độc nhất giáng thẳng vào tâm trí Thanh Nguyệt. Đau đớn, kinh hoàng hơn bất cứ cực hình nào cô từng phải chịu đựng. Những lằn roi bỏng rát quất xuống da thịt dạo trước, đem so với khoảnh khắc này, quả thực chỉ như một trò đùa trẻ con.

"Cảm ơn mọi người! Tôi, sắp lấy vợ rồi!!"

Và ngay tại giây phút định mệnh ấy, con ác thú mang tên Tâm Ma vốn dĩ đã bị ru ngủ bấy lâu nay, lại một lần nữa vặn mình, nhe nanh múa vuốt và triệt để thức tỉnh.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!