Vĩnh thoái hiệp sĩ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 12

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 133

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Chương 100 - 200 - Chương 180 - Đôi mắt của kẻ theo đuổi ước mơ luôn rực cháy

Krais khoanh tay trước ngực, đôi mắt cậu ta sáng lên khi tiếp tục.

"Ở cái thời mà gã Dolph này nè, chủ nhân của tấm bản đồ kho báu tạo ra hầm ngục này đã là từ rất lâu rồi"

Tự hỏi cậu ta lại đang nói nhảm cái gì, Encrid chỉ trơ mắt nhìn. Krais ném cho anh một nụ cười tự tin. Hơi khó chịu, nhưng vì không có gì để đáp lại, Encrid chỉ đơn giản là quan sát.

"Điều đó có nghĩa là???" Krais tiếp tục, "một phương pháp như thế này không tồn tại vào thời đó"

Khi các thời đại thay đổi và thời gian trôi đi, những thợ săn kho báu đã trở nên xảo quyệt hơn. Khi nói đến quá trình liều mạng để gỡ bẫy nhằm lấy được phần thưởng bên trong một hầm ngục, họ bắt đầu bỏ qua các bước gian khổ và chỉ tập trung vào kết quả. Đỉnh cao của điều đó là cuốn sách mà cậu ta đã đề cập, 'Cẩm nang Khám phá Hầm ngục của Kristlown'.

"Đó là một kỹ thuật được gọi là 'phương pháp cửa sau'."

Đó là một lối tắt không chính thống, nhưng nếu nó hiệu quả, đó lại là một phương pháp tuyệt vời. Bản thân Encrid cũng vừa mới trải qua một điều tương tự. Khi việc bắt giữ thủ lĩnh Gnoll là trở ngại, chẳng phải anh đã tìm ra cách để vượt qua nó không phải bằng cách chờ đợi con thú, không phải bằng cách hy sinh ngôi làng, và không phải bằng cách chọn một chiến trường bất lợi sao?

"Chính nó"

Krais tìm thấy một tảng đá to bằng một người trưởng thành và nói.

"Xin mời, Luagarne"

Cô Frög bước tới mà không một lời phản đối. Khi cô đẩy tảng đá, nó đổ sang một bên với một tiếng "rầm". Bên dưới nó, một cái lỗ cũ kỹ lộ ra.

Krais lấy một cái xẻng từ trong túi, đào vài lần và nói, "Đây là lối vào, vậy nên khoảng chừng…"

Sau đó, cậu ta bắt đầu đi những bước dài. Sau khi đi vòng quanh khu vực trong khoảng thời gian một ngọn nến dài bằng ngón tay cháy hết, Krais lại một lần nữa nở một nụ cười toe toét.

"Hẳn là ở ngay đây nhỉ"

Krais nhấc xẻng lên và bắt đầu đào xuống đất. Đào đất, dĩ nhiên không phải là công việc của một người.

"Để tôi giúp"

Lần này là Encrid. Anh cầm một cái xẻng và bắt đầu đào.

Theo những gì anh hiểu, kế hoạch là bỏ qua tất cả các cạm bẫy và đào một cái hố thẳng vào vị trí cất giấu kho báu. nhưng có lẽ đó là một phương pháp không thể tưởng tượng được vào thời điểm Dolph lần đầu xây dựng hầm ngục trong quá khứ. Đây là một lối tắt, và nó hiệu quả hơn nhiều so với việc liều mạng gỡ bẫy.

Encrid đồng ý và giúp một tay.

Esther đi vòng quanh gần đó, co duỗi móng vuốt, nhưng Encrid lắc đầu.

"Mày cứ nghỉ ngơi đi"

Con báo đen trông rõ ràng đã kiệt sức.

"Grừừừ"

Cứ như thể những lời đó là được chào đón nhất, con báo đen rên khe khẽ và tìm một chỗ để nằm xuống. Nó cuộn tròn và nhắm mắt lại. Nhìn nó bây giờ, nó thực sự có vẻ mệt mỏi. Ngoại trừ những lúc anh dừng lại để đấu tập trên đường đi, anh luôn bế nó trong tay. Nó trông hoàn toàn kiệt sức.

Dù sao đi nữa, Krais đã đúng.

"Chúng ta chỉ tiện tay nhặt một ít kho báu trên đường thôi mà, tại sao lại bỏ lại thứ này chứ? À, có thể nó không còn ở đây nữa. Ai đó không có bản đồ có thể đã cướp nó, nhưng xác suất đó thấp lắm"

Đó có phải là lần thứ ba cậu ta nói rằng đó không phải là chuyện gì to tát không?

Khi họ đào, đất vụn ra và rơi xuống, để lộ ra một lối đi nhân tạo.

"Thấy chưa?" Krais nói. Đó là kết quả của việc cậu và Encrid thay phiên nhau đào.

Bên trong cái hố, vài đồng tiền vàng nằm lăn lóc, phản chiếu ánh sáng lấp lánh. Quá tối để nhìn sâu hơn vào trong, nhưng chắc chắn vài đồng tiền này không thể là toàn bộ kho báu được.

Đúng như Krais đã nói, dễ thật.

"Ồhhh."

Mắt Finn lập tức lấp lánh. Krais đã hứa cho cô một phần krona. Điều này có nghĩa là Finn cũng có thể ra về với vài túi tiền rủng rỉnh. Luagarne và Esther hoàn toàn không quan tâm, trong khi Encrid nghĩ rằng một ít krona sẽ rất hữu ích cho việc sửa chữa những thanh kiếm bị hư hại của mình.

Đi xuống, lấy kho báu và quay trở lại. Vẫn là một công việc dễ dàng.

Nó phải là như vậy. Nó phải là một việc nhẹ lương cao.

Mặt trời đang khuất dần, và mặt trăng đã lên cao. Krais liếc nhìn ánh trăng một lần trước khi mở lời.

"Tất cả chúng ta hãy đi xuống đi. Có vẻ như là một nơi khá tốt để qua đêm. Và có thể có rất nhiều thứ để mang ra ngoài nữa"

Hầu như không thể có bất kỳ nguy hiểm nào. Không có dã thú xung quanh, và họ cũng không ở lại bên dưới quá một ngày. Dù sao thì mặt trời cũng đang lặn rồi. Vì dù thế nào họ cũng phải cắm trại, sẽ tốt hơn nếu qua đêm bên dưới một khi không có mối đe dọa trực tiếp nào.

Krais trình bày các tính toán của mình. Mọi người đều nhất trí với đề nghị của cậu ta là qua đêm bên dưới và di chuyển vào ngày mai, thay vì để bị côn trùng bên ngoài làm phiền nhiễu.

"Nghe hay đấy" Encrid đồng ý.

Khi làm vậy, anh tự hỏi liệu có còn bảo vật nào khác ngoài vài đồng tiền vàng kia hay không.

'Liệu có thứ gì ra hồn không đây?'

Anh không hề thiếu thốn krona, nhưng những thanh kiếm của anh đã bị hư hại nghiêm trọng sau trận chiến vừa qua. Đặc biệt là thanh kiếm được rèn từ thép Valerian và sắt núi Noir đã bị mẻ rất nặng. Ngoài việc cần một lưỡi kiếm mới, lõi của nó cũng đã bị tổn hại.

'Cái này không dùng được nữa rồi'

Đối với một lính đánh thuê, vũ khí là mạng sống.

Một kiếm sĩ không hiểu giá trị của mạng sống đó là thiếu sót ngay từ đầu

Encrid vốn dĩ biết rõ cách đánh giá tình trạng vũ khí của mình. Anh đã chém hạ hàng trăm dã thú và quái vật, sẽ thật kỳ lạ nếu những thanh kiếm của anh vẫn còn trong trạng thái hoàn hảo. Điều đó có nghĩa là lõi của cả hai thanh kiếm đều đã bị hỏng. Áo giáp của anh cũng rách tả tơi ở nhiều chỗ. Các bộ phận bằng da bị xé toạc, có cả những lỗ thủng ở một số mắt xích kim loại bên dưới.

Khi anh nghĩ vậy, anh thấy Luagarne đang di chuyển một cách thản nhiên bên cạnh mình.

"Việc này sẽ làm trì hoãn sự trở về của tôi lắm đây" Encrid nhận xét.

Luagarne phồng má với một tiếng "ộp" và trả lời, "Không sao cả. Tôi chỉ đơn giản là đang tận hưởng thôi"

Không khí thật vui vẻ và thoải mái. Encrid đưa cho Esther một miếng thịt khô tẩm gia vị. Trong khi đó, Finn buộc một sợi dây thừng vào một thân cây chắc chắn. Kỹ năng thắt nút của một trinh sát nơi cô thực sự tỏa sáng.

"Trừ khi bị cắt thì nó mới tuột ra thôi. Và nó cũng không quá dốc để leo lên lại"

Đó là một biện pháp phòng ngừa, đề phòng trường hợp bất trắc. Rất ra dáng một trinh sát.

Họ thả sợi dây thừng đã chuẩn bị xuống hố.

Từng người một, họ bắt đầu leo xuống, mở đầu là Encrid, tiếp theo là Finn, rồi đến Krais. Esther nhảy thẳng xuống, cắm móng vuốt vào vách tường để đi. Cuối cùng, Luagarne quấn sợi dây quanh chân và nhảy tưng tưng xuống với vài cú chạm.

Tất cả đã xuống. Mặt trăng đã lên cao.

'Khoảng nửa đêm rồi chăng?' Encrid thầm nghĩ.

"Chúng ta có thể cắm trại ngay dưới này và đi lên vào ngày mai. Kế hoạch này thật hoàn hảo, có cho bới móc cũng chả thể chê vào đâu được" Krais nói vọng lên từ phía sau anh.

Encrid gật đầu đồng tình. Để đề phòng bất kỳ nguy hiểm nào còn sót lại, anh châm một ngọn đuốc và quét mắt nhìn xung quanh. Ở phía sau, về hướng lối vào hầm ngục ban đầu mà Krais đã tìm thấy, anh có thể thấy một lối đi dài, nhưng nó hẹp đến mức người ta sẽ phải cúi rạp người mới có thể lách qua.

'Lưng mình sẽ gãy mất nếu cố ra ngoài bằng lối đó quá'

Dĩ nhiên không phải theo nghĩa đen, nhưng nó hẹp đến thế. Chiến đấu ở một nơi như vậy sẽ khó có thể phản ứng đúng cách.

'Thật là một nơi tồi tệ để dùng kiế' Encrid phán đoán.

Không còn mối nguy hiểm nào khác xuất hiện. Những người còn lại cũng có chung nhận định. Nơi này không hề bám nhiều bụi như người ta dự đoán, và bẫy đĩa áp suất cũng không hề có.

Esther ngáp dài một cách thong thả với một tiếng gầm gừ trầm thấp. Nó vẫn trông mệt mỏi, vì vậy Encrid bế nó trong tay và đưa ngọn đuốc cho Krais.

Luagarne nhìn xung quanh và lẩm bẩm, "Dấu vết của thời gian..."

Cô ấy là một học giả như thế nào nhỉ? Encrid thấy mình lơ đãng tự hỏi.

'Cô ấy biết các ngôn ngữ cổ và phục vụ như một nhà thẩm định tài năng cho vương quốc'

Ngoài sức mạnh chiến đấu của mình, giá trị của cô Frög đa tài này chắc chắn không hề thấp.

Finn không thể tìm thấy bất kỳ nguy hiểm nào ở cả các lối đi phía trước lẫn phía sau. Là một trinh sát, Finn không phải là thợ săn kho báu chuyên nghiệp, nhưng cô vẫn biết cách phát hiện bẫy một cách nhạy bén.

'Sạch sẽ'

Nếu có một cái bẫy mà cô không thể nhìn thấy, thì nó phải liên quan đến ma thuật hoặc là một cơ chế cực kỳ tinh vi, loại chỉ kích hoạt bằng một cú sượt nhẹ, chứ không phải là dây bẫy đơn giản hay bẫy tên. Đó là loại bẫy mà chỉ một thợ săn kho báu chuyên nghiệp mới có thể nhận ra.

'Thật quá mức cho một gã giàu có đơn độc xây dựng rồi đó' cô thầm nghĩ.

Những cái bẫy như vậy là loại bạn sẽ tìm thấy trong một ngôi mộ cổ, vì chúng thường đòi hỏi ma thuật được dệt vào đó.

Mắt Finn rơi vào Krais đang đi bên cạnh cô. Sau khi nhặt được ba hoặc bốn đồng tiền vàng từ sàn nhà, cậu ta đang xem xét xung quanh bằng ánh đuốc.

Cho đến thời điểm đó, không có gì xảy ra. Không có nguy hiểm, không có gì đặc biệt.

Lối đi ngắn ngủi và chẳng mấy chốc đã mở ra một hang động hình tròn. Đây là một khung cảnh phù hợp cho phần cuối của một hầm ngục, với một bàn thờ và một chiếc rương duy nhất, cũ kỹ, sờn mòn. Trên đỉnh bàn thờ, một thanh kiếm phủ đầy bụi được cắm thẳng vào. Nói hoa mỹ, nó cổ kính và tao nhã, nói tệ đi, nó chỉ là đồ cũ nát không hơn không kém.

"Chúng ta đến đúng chỗ rồi"

Krais không thể che giấu sự phấn khích của mình. Cậu ta đã đào đúng chỗ và tìm đúng đường.

Cứ đà thành công này, chẳng phải cậu ta có thể tự phong mình là một thợ săn kho báu sao?

Cậu ta mừng vì đã đọc 'Cẩm nang Khám phá Hầm ngục của Kristlown'. Từ nhỏ, ngay sau khi biết đọc, Krais đã tìm mọi loại sách để nghiền ngẫm. Cậu tin rằng những cuốn sách này sẽ là bàn tay kéo cậu ra khỏi vũng lầy nghèo đói từ thời thơ ấu.

Cậu ta đã đúng. Chẳng phải cậu ta vừa tìm thấy kho báu như thế này sao?

"Mở một tiệm làm đẹp thực sự tốn nhiều krona đến thế à?" Encrid hỏi một cách bâng quơ.

"Vâng, dĩ nhiên rồi" Krais trả lời không một chút do dự.

Thật sao?

Đôi mắt của Encrid hỏi. Lần đầu tiên sau một thời gian, Krais kể lại giấc mơ của mình.

"Ở kinh đô, tôi sẽ xây dựng một cơ sở sang trọng, lộng lẫy đến mức mọi người sẽ thèm khát được đặt chân vào! Tôi thậm chí sẽ tạo ra thẻ thành viên độc quyền. Và đó chưa phải là tất cả. Tôi sẽ mở chi nhánh! Trên khắp cả lục địa này!"

Đôi mắt của người theo đuổi giấc mơ luôn bùng cháy.

Encrid không chỉ không có quyền cười nhạo giấc mơ của người khác, mà anh còn thấy cảnh tượng đôi mắt sáng ngời của Krais thật dễ chịu, vì vậy anh chỉ đơn thuần bày tỏ sự ủng hộ của mình.

"Phải. Cứ làm đi"

Căn phòng chỉ chứa hai chiếc rương và thanh kiếm cũ cắm trên bàn thờ. Vì đã có những đồng tiền vàng rơi vãi trong hành lang, chắc chắn bên trong cũng phải có thứ gì đó.

Với sự mong đợi lớn lao, Krais xem xét kỹ lưỡng những chiếc rương. Cậu biết chúng có thể bị gài bẫy để bắn phi tiêu độc ngay khi mở. Krais thận trọng tiến về phía trước.

Phía sau Krais, Luagarne đưa cho Encrid một lời khuyên quý hơn vàng.

"Chỉ học những điều cơ bản sẽ không bao giờ là đủ. Anh cần phải theo học một trường phái kiếm thuật đúng đắn và biến nó thành một phần cơ thể của mình. Chỉ khi đó, anh mới có thể tiến xa hơn được"

"Ví dụ?"

"Trường phái Trọng kiếm phương Bắc. Anh đã học nó từ người đàn ông đó phải không?"

Con mắt tinh tường của Frög rất sắc bén. Sau khi quan sát Ragna và sau đó là Encrid, cô đã nhận ra nguồn gốc.

Encrid gật đầu. Cô Frög lại nói.

"Sẽ tốt hơn nếu anh có thể học trường phái phương Bắc một cách đúng đắn từ người bạn tóc vàng, mắt đỏ của anh"

"Và cô không thể dạy tôi sao?"

"Tôi bị ràng buộc bởi một giao ước. Đây đã là một kỳ nghỉ đặc biệt rồi. Tôi phải trở về nữa"

Khi cô nói, giọng của Luagarne tràn đầy sự tiếc nuối chân thành.

Một giao ước.

Loài Frög dễ bị lung lay bởi ham muốn và khát vọng của họ. Vì lý do đó, họ lập ra cái gọi là "lời thề của trái tim".

Để tránh lặp lại từ 'trái tim', họ thay thế nó bằng từ 'giao ước'. Do đó, giao ước của một Frög không phải là thứ có thể xem nhẹ. Đó là một quy tắc phải được tuân theo vô điều kiện, trước cả ham muốn và khát vọng của chính họ. Những Frög sống mà không tuân thủ một giao ước nào là cực kỳ hiếm, gần như không tồn tại. Đây là lý do tại sao câu nói "nhát chém của một Frög ngây thơ" ra đời. Nó có nghĩa là một Frög không biết có thể bị một con người hoặc một chủng tộc khác lừa gạt, bán đi giao ước của mình và gây ra một cuộc thảm sát bằng một lưỡi kiếm không hề mong muốn.

'Đúng là một chuyện lạ'

Encrid nhận ra một lần nữa rằng những lời nói trước đó của Luagarne về việc phải lòng anh không phải là nói suông.

Có thực sự cần thiết phải làm vậy không?

Lập một lời thề của trái tim để phải lòng anh sao?

Tại sao? Để làm gì?

Encrid không thể bảo cô hủy bỏ nó. Không có kẻ ngốc nào không biết trọng lượng của lời thề của một Frög. Anh cũng biết rõ rằng loài Frög thích lấy đầu của những kẻ xúc phạm lời thề của họ. Không thua một trận chiến và xúc phạm đối thủ của bạn là hai vấn đề khác nhau, vì vậy Encrid giữ im lặng.

Đúng lúc đó.

"KYAAA!"

Esther, con báo đen đang cuộn mình trong góc và chìm sâu trong sự kiệt sức, đột nhiên bật dậy và hét lên một tiếng dữ dội.