Vĩnh thoái hiệp sĩ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

53 151

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

204 3939

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

608 18791

Bishoujo to Kyori wo Oku Houhou

(Đang ra)

Bishoujo to Kyori wo Oku Houhou

Maromi Maroyaka

Đây là câu chuyện tình cảm giữa hai người đối lập nhau dần thấu hiểu nhau, trở thành bạn bè, và rồi trở thành người yêu — một tiểu thuyết thanh xuân lãng mạn đầy ngọt ngào.

47 463

Long Tộc

(Đang ra)

Long Tộc

江南

Tác phẩm truyền tải thông điệp rằng, dù có là một "đứa trẻ thất bại", thì cuộc đời vẫn luôn tồn tại những khả năng khác. Ai cũng có thể trở thành anh hùng.

158 7224

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

49 1109

Chương 401 - 500 - Chương 458 - Xoay chuyển Ngày dài

Chương 458 - Xoay chuyển Ngày dài

Đối mặt với Hiệp sĩ xứ Aspen đã dạy cho anh một bài học vô giá: chỉ lo phòng thủ thì cái chết là điều tất yếu. Giờ đây, đó là một chân lý mà Encrid đã khắc cốt ghi tâm bằng chính xương máu của mình.

Khoảnh khắc vung gươm cũng là lúc đôi chân Encrid nhịp nhàng di chuyển, gót ủng nhuốm máu đạp mạnh xuống nền đất lạnh. Kiếm và bước chân hòa làm một thể trơn tru tuyệt mỹ. Việc quan sát Oara chiến đấu đã truyền thụ cho anh những bài học vô giá, và giờ là lúc anh mang chúng ra thực hành. Dung hợp bộ pháp và kiếm thuật chưa bao giờ là chuyện dễ dàng, anh đã phải đánh đổi bằng hơn sáu mươi ngày khổ luyện điên cuồng mới có thể chạm tới cảnh giới đó.

Đôi mắt xanh biếc rực sáng xé toạc màn đêm. Dồn toàn bộ sức mạnh cơ bắp hòa cùng ý chí sắt đá, anh giáng thanh kiếm xuống.

Rắc!

Lưỡi kiếm bọc trong luồng bạch lôi chói lòa bổ thẳng vào sọ con ghoul, xẻ dọc xuống tận bả vai. Tưởng chừng như nửa thân trên của nó sắp bị chẻ làm đôi đến nơi.

Bịch! Keng!

Thế nhưng, con quái vật lại dùng ngay lòng bàn tay trần tóm gọn lấy lưỡi kiếm, nhẹ nhàng triệt tiêu hoàn toàn cú chém trời giáng mang đẳng cấp Hiệp sĩ. Sự chênh lệch về tốc độ đã cho phép nó làm được cái trò điên rồ ấy.

Không hề nao núng, Encrid vội vã rút kiếm về. Tia lửa tóe lên khi lưỡi kiếm lại vút đi lần nữa, lần này hóa thành một nhát đâm sắc lẹm hiểm hóc nhắm thẳng vào hốc mắt con ghoul.

Vút!

Lại trượt. Con ghoul ngoặt đầu sang một bên, né tránh nhẹ nhàng. Encrid lập tức xoay cổ tay, đổi thế đâm thành một cú chém ngang. Nhưng con quái vật chỉ khẽ lách bước, hoàn toàn thoát khỏi quỹ đạo của lưỡi gươm. Chuỗi di chuyển ma quái ấy đưa nó trượt ra tận mạn sườn Encrid, và rồi cái móng vuốt chết chóc lập tức vồ tới.

Nhanh như chớp, Encrid nhô vai trái lên, dùng giáp vai làm khiên cản đòn.

Xoảng!

Miếng giáp vai vỡ vụn, mảnh vụn văng tung tóe sượt qua hàng lông mày của anh. Chệch đi một li thôi là con mắt này coi như bỏ. Không một chút chần chừ, Encrid lùi chân trái lại, kéo dãn khoảng cách để dọn đường cho một đường kiếm tiếp theo.

Con ghoul này quả thực là một tay lão luyện trong việc đi săn Hiệp sĩ, nhưng tựu trung lại nó không phải là Hiệp sĩ. Nó có thể nhái lại điệu cười ngạo nghễ của Oara, nhưng vĩnh viễn không thể xào nấu được kiếm pháp của cô. Nhát chém tiếp theo của Encrid xé gió lao ra từ một góc độ không thể lường trước, một đòn đánh kết tụ sức mạnh bạo liệt thuần túy nhắm thẳng vào đầu con ác thú.

Dẫu lớp da bọc xương của nó có cứng như thép nguội, thì cú giáng này cũng đủ sức tạo ra thương tổn chí mạng. Máu chắc chắn sẽ đổ, và một phần thân thể nào đó chắc chắn sẽ đứt lìa.

Bịch!

Con ghoul thụp người xuống rồi nhún gót nẩy về phía sau, dễ dàng bay vọt ra khỏi tầm sát thương của lưỡi gươm. Một vết lõm hoắm in hằn trên mặt đất nơi gót chân nó vừa đạp xuống.

Làm thế quái nào nó lại né đòn trơn tru đến thế? Cú cào nát bấy giáp vai Encrid ban nãy hóa ra chỉ là một đòn nhử. Khoảng cách một trời một vực về thể năng đã cho phép nó múa may như vậy. Đổi lại, Encrid đã bay mất mảng giáp vai chỉ vì một đòn đánh hờ hững của nó.

"Phù..."

Encrid hít một hơi, cất Tàn Lửa đi rồi hai tay nắm chặt chuôi thanh Aker, chĩa mũi gươm xéo lên trời xanh. Ghim chặt thế tấn, ánh mắt anh khóa chặt vào hốc mắt đen ngòm vô hồn của con ghoul.

Anh có thể gồng gánh thêm bao nhiêu đòn từ nó nữa? Chịu. Nhưng Encrid đã quyết tử chiến đến hơi thở cuối cùng. Ngọn lửa quyết tâm đang cháy hừng hực trong lồng ngực.

Nhưng dẫu thế, anh chưa từng quên mục đích thực sự của mình. Việc chịu đòn chỉ là kế hoãn binh, thất bại là hai từ không bao giờ có trong từ điển.

Oara vẫn đang đứng đó quan sát. Nếu cô phải tuốt kiếm can thiệp, đồng nghĩa với việc "ngày hôm nay" của anh là một sự thất bại thảm hại.

"Vậy nên..."

Tới nhanh lên nào.

Encrid phác họa rõ nét mục tiêu trong tâm trí. Anh cần đồng đội phải lôi xác về đây thật nhanh. Nếu họ không đủ sức đè bẹp con ghoul này, Oara chắc chắn sẽ nhảy vào. Nhưng anh dự định sẽ tự tay lấy mạng nó trước khi viễn cảnh đó xảy ra.

Thất bại sẽ biến ngày hôm nay trở nên vô nghĩa như vô vàn những vòng lặp trước đó - và điều đó, anh tuyệt đối không chấp nhận. Anh không cho phép Oara đánh mất nụ cười. Anh sẽ cho tất thảy thấy thế nào mới là một Hiệp sĩ chân chính.

Anh sẽ bóp méo cái "ngày hôm nay" này thành một ngã rẽ hoàn toàn mới.

"Ngươi thực sự ngây thơ tin rằng mình có thể vặn vẹo được định mệnh sao?"

Vào thời khắc hấp hối của một trong vô vàn cái "ngày hôm nay" trước đó, người lái đò vô hình đã buông lời mỉa mai như thế.

Nhưng với Encrid, đây không phải là vấn đề của niềm tin.

"Đó là việc ta BẮT BUỘC phải làm."

Anh sẽ đâm đầu vào vách đá cho đến khi nó vỡ vụn thì thôi. Đó chính là thứ tín ngưỡng điên rồ đã dìu dắt anh bước đi đến tận bây giờ.

Người lái đò đã nhếch mép cười. Là chế giễu, hay còn hàm ý nào khác? Encrid chịu, không đoán nổi.

Chỉ là một dự cảm mông lung, một thứ linh tính mách bảo rằng sắp có biến lớn xảy ra.

"Thế nên hôm nay ta đây mới phải tự tay mài lại rìu đấy. Đó gọi là tầm nhìn xa trông rộng của bổn tọa, hiểu chưa?" Rem hất hàm tự đắc, vênh váo giơ cao lưỡi rìu xanh thẳm sắc lẹm lên khoe. Bước chân của hắn vội vã, cuồn cuộn lướt đi nhanh không kém gì chạy nước rút.

Dunbakel bám theo nhẹ nhàng như không, tiện mồm cà khịa:

"Chứ không phải ngày nào ngươi cũng lôi ra mài à?"

Câu châm chọc ấy chẳng khác nào tát thẳng mặt, ám chỉ cái thứ gọi là "tầm nhìn" của hắn rẻ rách như bãi cứt chó. Việc mài rìu ngày đéo nào chả làm thì có cái vẹo gì mà gọi là đặc biệt. Dunbakel vốn dĩ đã vô duyên thúi, nhiều lúc còn quá đà là đằng khác. Nhưng ngay lúc này, được bú cái buff "lời khen" của Encrid ban nãy, tinh thần cô đang bay bổng trên chín tầng mây.

"Hay là tại ngươi vừa hôi được cục đá mài xịn nên mới sướng rơn lên thế?"

Lưỡi cô nhiều lúc cứ nhảy múa chẳng cần thông qua não, nghĩ cái mẹ gì là phun toẹt ra cái đấy chẳng cần màng đến hậu quả.

Rem nhếch mép cười khẩy.

"Kiếm được đá mài xịn thì cũng là tầm nhìn xa chứ đéo gì nữa."

Lảm nhảm vãi l*n, Admor đi theo chót vót phía sau thầm chửi đổng. Nhưng gã khôn hồn giữ kín cái ý nghĩ ấy trong bụng, một phần vì cái tốc độ hành quân bàn thờ này không cho phép gã mở mồm. Dù thân hình đã qua rèn giũa bài bản, nhưng vắt chân lên cổ chạy theo hai con quái vật này cũng khiến gã thở bằng mang.

Mở mồm lúc này khéo lại cắn mẹ vào lưỡi. Ngậm mồm lại là chân lý. Dù không phải chạy vắt chân lên cổ, Admor chắc chắn cũng sẽ nín thinh. Gã đủ khôn ngoan để đọc vị cái tia sáng điên dại đang nhảy múa trong mắt Rem. Sủa nhầm một từ thôi, khéo cái gã cầm rìu kia quay lại chẻ đôi đầu gã trước cả khi đi xẻ thịt ma thú.

Ấy thế mà Dunbakel không biết sợ là gì lại ngông cuồng bồi thêm một câu chọc ngoáy:

"Nghe thối vãi."

Gã man di nặn ra một nụ cười hiền từ đến rợn gáy, nhẹ nhàng buông lời hẹn ước đầy đe dọa sau trận chiến:

"Xong vụ này ta đây tính sổ ngươi sau."

Dunbakel khẽ rùng mình một cái nhưng bước chân không hề chệch nhịp. Trái lại, cô còn ưỡn ngực vênh váo đáp trả:

"Ngon thì nhào vô."

Cô đã quyết tâm phải chứng minh bản ngã của mình.

Bỏ chạy khi trận chiến còn chưa bắt đầu đéo còn là một sự lựa chọn nữa. Dù sao thì ngay lúc này cũng không có cái lưỡi rìu nào bổ thẳng vào mặt cô cả. Mặc dù cái thằng điên cầm rìu kia đã hành cô thừa sống thiếu chết không biết bao nhiêu lần trong những trận thực hành, nhưng rõ ràng là hắn không có ý định lấy mạng cô thật.

Cô đã phải cắn răng chịu đựng biết bao tháng ngày địa ngục dưới cái mác "huấn luyện", những chuỗi ngày mà cứ nghĩ tới là lại thấy uất nghẹn. Nhưng sự thật vẫn là sự thật. Thế nên cô không bao giờ lùi bước. Chùn chân ở đây thì cái giấc mộng chứng tỏ bản thân vĩnh viễn chỉ là viển vông.

"Tuyệt, ta ghim ngươi rồi."

Rem tăng tốc, giọng điệu đanh thép không có chỗ cho sự khoan nhượng. Admor thở hồng hộc phía sau, bắt đầu phải nhìn nhận lại những định kiến ban nãy của mình. Bình thường, cái câu "ta ghim ngươi rồi đấy" chỉ là văn vở của mấy thằng mõm. Nhưng thốt ra từ miệng Rem, nó lại mang tính sát thương hàng thật giá thật.

Admor có thể cảm nhận rõ ràng, cái gã này mà thù dai thì có mà từ đời cha truyền đến đời con.

"Từ từ, ta đánh hơi thấy mùi khắm khắm." Dunbakel đột ngột dừng phắt lại lên tiếng. Cánh mũi cô chun lại, khụt khịt liên tục.

Bên trái họ là một đầm lầy sình bùn độc hại, còn phía trước, một khu rừng xám xịt trải dài đặc quánh điềm gở.

Admor giơ nắm đấm tay phải lên, khớp ngón tay hướng ra ngoài, ám hiệu dừng lại. Toàn bộ lính phía sau lập tức chôn chân tại chỗ, bờ vai nhấp nhô theo từng nhịp thở căng thẳng.

Một luồng khí lạnh buốt sống lưng quét qua đội hình, trùm lên họ một sự tĩnh lặng đến ngạt thở. Mà cũng phải thôi. Đây là Ma vực cơ mà.

Ngay cả những cựu binh đóng quân dầm dề ở vùng biên ải Thousand Brick cũng hiếm khi mò mẫm sâu vào cái lõi tử địa này. Nói trắng ra là chưa bao giờ.

Đám trinh sát thường chỉ đi tuần men theo vùng rìa. Nhiệm vụ của họ quẩn quanh từ việc dọn dẹp mấy con thú lắt nhắt chưa kịp đột biến cho đến việc phát hiện các Làn sóng. Ấy thế mà cái nhiệm vụ lần này lại không tuân theo bất kỳ quy luật nào. Đáng lẽ ra chỉ là một cuộc càn quét thông thường, nay lại biến tướng thành một cuộc mò kim đáy bể tuyệt vọng để tìm kiếm tên trinh sát mất tích.

"Rowena..." Admor căng mắt ra quét một vòng. Nhưng gã không phải trinh sát chuyên nghiệp, nên mấy cái manh mối nhỏ giọt không dễ gì lọt vào mắt gã.

Gã chỉ biết mười mươi rằng Rowena đã chuẩn bị chu đáo cho cái nhiệm vụ tử thần này, lường trước đủ mọi thể loại hiểm nguy rình rập trong Ma vực. Chắc chắn cô ấy không thể bỏ mạng dễ dàng thế được. Nhưng mà... giờ cô ấy đang ở cái chỗ nào? Và tại sao chỗ quái quỷ này lại nhung nhúc ma thú thế này?

"Xõa đi." giọng Rem vang lên, cái đầu đầy tóc xám hất hất về phía trước. "Ta đã bảo rồi, mọi thứ đều nằm trong tính toán. Tầm nhìn của bổn tọa không bao giờ trượt đi đâu được."

Admor thở hắt ra một hơi, giờ mới nhận ra nãy giờ mình đang nín thở. Ngay phía trước, gã thấy rõ Rem đang ung dung tháo chốt da trên vỏ rìu.

Mặc kệ sự căng thẳng đang bóp nghẹt bầu không khí và mớ suy nghĩ u ám đang vẩn đục tâm trí, Admor vẫn cố rặn ra một câu hỏi: "Tại sao anh lại nghe lệnh răm rắp mà không thèm thắc mắc nửa lời thế?"

Gã thừa biết câu trả lời của Rem sẽ là gì, gã hỏi không phải vì tò mò, mà chỉ để đánh lạc hướng cái sự run rẩy của bản thân. Gã đinh ninh rằng Rem đang mang một món nợ ân tình sâu nặng nào đó, hoặc đã thề độc cống hiến lòng trung thành tuyệt đối. Nhưng câu trả lời của Rem lại khiến gã đứng hình.

"Vì hắn nhờ ta giúp."

"Ơ, thế á? Thật luôn?" Admor lắp bắp.

Dunbakel đứng cạnh hóng hớt, khịt mũi chêm vào: "Ờ, thế đấy. Mới lúc nãy xong."

Admor nghệch mặt ra không hiểu cái gì. Hay là nãy gã điếc cmnr? Hay nỗi lo cho Rowena làm gã lú lẫn? Gã ngoái lại nhìn một tên đồng đội để tìm kiếm sự đồng tình, nhưng đập vào mắt gã cũng là một cái bản mặt ngơ ngác chẳng kém.

"Hắn mở mồm nhờ, thì ta giúp. Đơn giản thế thôi. Cái trò khép nép nhờ vả đó hiếm khi cậu ta xài lắm." Rem nhún vai đáp tỉnh bơ.

Admor để cái lý do củ chuối ấy ngấm dần vào não, sự căng thẳng ban nãy bất giác bốc hơi sạch. Gã nhận ra cố tìm sự logic ở một thằng điên như Rem là điều ngu xuẩn nhất trên đời. Ánh mắt gã lại lia xuống địa hình xung quanh, những dấu vết rành rành bắt đầu hiện ra: dấu ủng, vệt kéo lê lết, thân cây gãy gập, và những mớ dây leo đứt lìa vương vãi khắp nơi.

"Rốt cuộc chuyện quái gì đã xảy ra ở đây...?" Admor lẩm bẩm, nhưng trước khi gã kịp chắp vá mọi thứ lại—

Uuuuuuùng.

Cả khu rừng xám xịt rung chuyển dữ dội. Những đợt sóng chấn động gợn lên mặt đất, truyền thẳng vào người khiến Admor run bần bật.

Rem quay đầu lại, nhe răng cười. Nhưng đó không phải là một nụ cười trấn an. Đó là cái nhếch mép ranh ma của một thằng du côn vừa vớ được món đồ chơi hợp rơ. Ánh trăng bị mây đen nuốt chửng, hắt một mảng tối òm lên khuôn mặt hắn. Trong một sát na, có cảm giác như Rem đã bốc hơi hoàn toàn khỏi thực tại.

Rồi, chỉ trong một cái chớp mắt, hắn biến mất dạng.

Đôi mắt Admor đảo điên cuồng cố bắt kịp dư ảnh khi Rem phi thân về phía trước, bước chân nhẹ bẫng không phát ra lấy một tiếng động. Phịch! Một tiếng động nặng nề vang lên giật phắt sự chú ý của Admor về phía trước. Một con nhện khổng lồ nằm bất động, cái sọ gớm ghiếc bị chẻ làm đôi.

Admor ra hiệu cho cả đội thận trọng tiến lên, trám vào những lỗ hổng đẫm máu mà Rem và Dunbakel đang điên cuồng cày xới xông pha.

Bọn họ di chuyển hệt như một đội quân lão luyện, im lặng tuyệt đối, tàn nhẫn và hiệu quả. Đó là chân lý duy nhất để sống sót bước ra khỏi Ma vực.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!