Chương 427 - Chân tâm của vị Vua
Theo những gì Encrid biết, Krais không phải là loại người đâm đầu vào những việc không có kết quả.
"Ngươi thì ta không cần."
Ngay khi nghe Vua lính đánh thuê phũ phàng như thế, Krais lập tức buông bỏ ý định bám đuôi ông ta.
"Vâng, tôi hiểu rồi!"
Thực ra, cậu cũng chẳng có ý định đi theo ông ta thật đâu. Nếu có, cậu đã chẳng quay xe nhanh đến chóng mặt như vậy.
"Ngài đến đây làm khách, chẳng lẽ không có quà gặp mặt sao?"
Thay vì cố lấy lòng nhà vua, Krais chuyển mục tiêu sang nhắm vào kho vàng của ông ta.
Encrid cũng từng nghe đồn đại rằng ở phương Đông có những kho chứa vàng chất cao như núi. Thậm chí còn có tin đồn hội Đạo tặc đã lập một liên minh để đột nhập vào đó, kết cục là không một kẻ nào sống sót trở về.
Encrid chỉ nghe rồi để đó.
Vàng à.
Chắc là nhiều lắm.
Anh chỉ nghĩ đến thế rồi thôi. Anh đâu có cần nhiều vàng đến thế, tìm hiểu kỹ làm gì cho mệt óc.
Rem, Ragna, Audin hay Jaxon cũng thế cả thôi. Cái "biệt đội điên khùng" này toàn những kẻ chẳng màng gì đến tiền bạc.
Nhưng Krais thì khác.
Ánh mắt cậu lóe lên một thứ ánh sáng kỳ dị.
Trông cậu chẳng khác nào một ác linh đầy ám ảnh, kẻ bị người tình phản bội rồi giam cầm trong ngôi nhà hoang phế suốt trăm năm, chỉ còn lại sự chấp niệm điên cuồng.
Khi nhắc đến vàng, mắt Krais rực lửa tham lam. Một sự điên rồ hiện rõ mồn một.
Chỉ tiếc là, cậu chọn sai đối tượng rồi. Sai quá sai.
"Quà ư? Ý ngươi là muốn xin vàng của phương Đông hả?"
"Ngài cho thì tốt quá."
"Không."
"Người ta đồn đại Vua phương Đông lòng rộng như biển khơi, sao ngài lại nỡ thế?"
"Ta không phải người dư dả gì đâu."
"Ngài là Vua một cõi cơ mà. Chẳng lẽ cuộc gặp gỡ định mệnh này không có chút ý nghĩa nào với ngài sao?"
"Ta điếc rồi."
Encrid nhận thấy Vua phương Đông không phải là người hoạt ngôn, nhưng ông ta có tài năng thiên bẩm trong việc kéo người khác vào nhịp độ của mình.
Krais không nổi giận. Cậu cũng chẳng nghiến răng ken két. Cậu chỉ giữ nguyên nụ cười công nghiệp và giọng điệu ngọt xớt như ban nãy:
"Vậy sao? Thế mai tôi lại hỏi tiếp nhé."
Nhìn từ xa, trông họ cứ như đôi bạn vong niên đang trò chuyện thân mật. Vua cười híp mắt gật đầu.
Encrid thoáng lo lắng. Cứ cái đà này, lỡ Krais ăn một đấm của ông ta thì kiếp này coi như bỏ.
"Ổn không đấy?"
Thế nên khi Krais vừa rời khỏi chỗ nhà vua, anh liền hỏi.
Krais quay lưng về phía Vua, miệng mấp máy không ra tiếng:
Lão già này kiệt sỉ đến thế cơ à
Đuổi cũng chẳng đi, mà bản thân Encrid thấy mình còn nhiều thứ phải học từ ông ta. Tóm lại, đó là một người thầy hữu dụng.
"Cậu biết rõ mình đang nói chuyện với ai chứ?"
Anh hỏi lại lần nữa. Krais nhăn mặt, gật đầu:
"Biết mà."
"Biết mà vẫn còn dám xin vàng?"
"Vâng."
Thấy ánh mắt thắc mắc của Encrid, Krais hất ngón cái ra sau vai giải thích:
"Đó là Vua phương Đông đấy. Một nhân vật tầm cỡ như thế sẽ không tùy tiện giết người đâu. Hơn nữa, lão đến đây vì đang khát nhân tài, muốn lôi kéo người về, nên chắc chắn lão sẽ cố xây dựng hình ảnh đẹp đẽ thay vì gây thù chuốc oán. Đương nhiên lão sẽ không động thủ bừa bãi rồi. Và quan trọng nhất, đó là vàng phương Đông! Anh có có biết không, thép núi Lewis hay Mặc kim núi Uberres đều từ phương Đông mà ra cả đấy. Cơ hội ngàn năm có một thế này mà bỏ qua sao được?"
Lý do đầu tiên cậu đưa ra là để trấn an Encrid. Cậu thừa biết anh đang lo cho cái mạng quèn của cậu.
Nhưng kết luận cuối cùng trong đôi mắt rực lửa của Krais chỉ có một: Vàng.
Liệu vàng có làm mờ mắt khiến cậu bất chấp nguy hiểm trước mặt?
Không, Krais không ngu đến thế.
Một hiệp sĩ chân chính sẽ không giết người chỉ vì một yêu cầu hợp lý. Kẻ kia là Vua, ông ta sẽ giữ thể diện. Hơn nữa, việc ông ta đến đây chỉ với hai người, không kèn không trống, đã cho thấy sự phóng khoáng. Ông ta còn hạ mình đấu tập và chỉ dạy cho Encrid.
Tổng hợp tất cả những điều đó, Krais đã nắm thóp được tính cách của Vua phương Đông trước khi hành động.
Krais là loại người như vậy đấy.
"Mà này, Đội trưởng."
Ánh vàng kim trong mắt Krais dần tan biến, cậu gọi Encrid.
"Sao?"
Encrid vừa hoàn thành một trăm cú bổ kiếm, đưa mu bàn tay quệt dòng mồ hôi đang chảy ròng ròng xuống cằm.
"Anh sẽ không đi đâu đúng không?"
Vua phương Đông không giấu giếm ý định của mình. Dù vậy, người ta vẫn không thể ghét nổi ông ta, đó chính là sức hút thiên bẩm.
Ông ta muốn mang tất cả, kể cả Encrid, về phương Đông.
Thực ra, Encrid chưa hề nhận được lời mời trực tiếp nào từ Vua.
Từ Rem, Ragna, Dunbakel, Audin cho đến Teresa đều đã được ngỏ lời, nhưng riêng Encrid thì chưa.
Lần đầu gặp mặt ông ta có nói bóng gió, nhưng sau đó tuyệt nhiên không nhắc lại.
Tự ái sao? Hay ngại nói lại lời đã nói?
Không phải. Ông ta là người rất chịu khó lặp đi lặp lại một điệp khúc với những người khác. Chỉ riêng Encrid là ngoại lệ. Ông ta chỉ đấu tập và đưa ra vài lời khuyên ngắn gọn.
Nếu ông ta mời thì sao? Trực giác Encrid đã có câu trả lời.
"Không đi."
Câu trả lời đã có sẵn từ lâu.
Krais thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng vẫn dấy lên một nỗi bất an mơ hồ.
Nếu Đội trưởng đi thật, liệu năm bức tường thành nơi biên ải này có giữ nổi không?
Krais đã âm thầm khuyến khích việc mở rộng thành lũy tại mỗi thành phố được giao cho "Tướng quân" Encrid. Sau đó, cậu lợi dụng các thương buôn để rải tin đồn.
Tất nhiên là có mục đích cả.
Cậu muốn năm thành phố được xem như một khối thống nhất, khiến mọi người nhận thức rõ ai là lãnh chúa và người cai trị mới, đồng thời lôi kéo các thành chủ và thị trưởng tham gia vào việc bảo đảm tuyến đường thương mại.
Quy mô của Krona hiện tại đã khác xa trước đây rồi.
Tất cả những điều này chỉ khả thi nếu có Encrid làm trọng tâm.
Krais là một trong những người hiểu rõ mong muốn của Đội trưởng nhất.
Anh muốn làm một hiệp sĩ, một hiệp sĩ bước ra từ những bài anh hùng ca.
Anh theo đuổi tinh thần hiệp sĩ. Danh dự và nghĩa khí.
Anh là người sống và chiến đấu để bảo vệ những điều đó.
Vậy phương Đông có đủ sức hấp dẫn với anh ấy không?
Trong mắt Krais, Vua phương Đông là một kẻ có sức hút mãnh liệt, tuôn trào như suối nguồn. Dù sự chú ý của ông ta chỉ gói gọn trong doanh trại này, nhưng chỉ cần quan sát thái độ của ông ta từ xa, khối kẻ đã bắt đầu nhấp nhổm.
Trong số đó có những lính đánh thuê từng vang danh một thời giờ đang thuộc biên chế Border Guard, và cả vài tay kiếm sĩ hộ vệ quý tộc cũng tỏ vẻ quan tâm.
Krais cũng đã thấy bức thân thư của Vua được gửi khẩn cấp đến vào hôm kia.
Nội dung là gì?
Lá thư được niêm phong chỉ dành riêng cho mắt Encrid. Krais cũng không tọc mạch hỏi làm gì.
Nếu Krang biết tình hình hiện tại, chắc chắn lá thư đó chứa đựng rất nhiều lời hứa hẹn béo bở.
Với thói quen luôn tưởng tượng đến viễn cảnh tồi tệ nhất, Krais vừa suy tính đủ đường vừa bước ra khỏi sân tập.
---o0o---
Rem xoay tít cây rìu trên tay, mắt nhìn chằm chằm vào cái bàn gỗ hắn vừa đẽo xong.
Cây rìu nhẹ hẫng lướt qua các ngón tay, vẽ nên những quỹ đạo kỳ ảo giữa không trung.
"Làm thế cho vui à?"
Vua phương Đông tiến lại gần hỏi chuyện, theo sau là gã hộ vệ như hình với bóng.
"Quá trình làm quen tay với rìu thôi."
Xoay rìu hay đẽo bàn thì cũng cùng một mục đích cả.
Dù kẻ hỏi là một con quái vật sống hơn trăm tuổi, Rem vẫn chẳng thèm quay đầu lại.
Đối phương là Vua phương Đông hay Vua trời con thì liên quan mẹ gì đến hắn. Rem vốn dĩ là thế.
"Cậu là người không có tham vọng."
"Nói cái gì đấy?"
"Trông có vẻ thế."
"Ta đây tham vãi cả ra nhé."
Rem trả lời thẳng tưng.
Vua phương Đông lắc đầu:
"Nếu thế thì sao không đi theo ta?"
Cần vàng có vàng. Cần mỹ nữ thì tự đi mà kiếm. Cần đối thủ thì sẽ có kẻ xứng tầm.
Nhưng Rem chẳng đòi hỏi gì cả. Trong mắt Vua là vậy.
"Đi săn một chuyến không?"
Vua chợt đưa ra lời đề nghị khó hiểu.
"Thì đi."
Rem gật đầu cái rụp, chẳng buồn nghĩ ngợi sâu xa.
Đằng nào tay chân cũng đang ngứa ngáy. Trong lúc Encrid bận bịu đấu đá với lão già điên kia, hắn cũng đang nghiền ngẫm lại vài kỹ thuật.
Nó bắt nguồn từ một giác ngộ nhỏ nhoi.
Rem đã sử dụng thuật thức của người khác thông qua vài món đồ cướp được từ tên điên bất tử.
Lẽ ra cơ thể phải chịu gánh nặng hoặc dính lời nguyền gì đó chứ nhỉ.
Nhưng chẳng có gì xảy ra cả. Những tác dụng phụ dự tính chỉ xuất hiện một phần rất nhỏ. Đây không chỉ đơn thuần là vấn đề về tư chất.
Cơ thể mình đã thay đổi?
Chuyện đi về phương Tây thì tính sau, việc kiểm tra lại những gì mình đang có là điều bắt buộc.
Đẽo bàn ghế là để kiểm tra sự khéo léo, còn giờ là lúc gặp đám ma thú để vung rìu cho thỏa thích. Đến lúc phải xả hết những gì đang kìm nén ra rồi.
"Được, đi thôi!"
Tiếng hô sảng khoái của Vua khiến Dunbakel đang ngồi một góc phải ngẩng đầu lên. Cô nhìn thấy gã tiều phu điên khùng đang hùa theo Vua phương Đông.
Thằng chả định đi theo lão già đó thật à?
Nhìn cái kiểu hợp cạ đó thì có khi là thật cũng nên.
Thế thì sau này sẽ chẳng còn ai đánh cô nhừ tử nữa.
Và mình cũng khó mà mạnh lên được.
Không phải cô thích bị Rem hành hạ, nhưng phải thừa nhận một điều: Hắn càng hành cô ra bã, cô càng mạnh lên trông thấy.
Ánh mắt Dunbakel chuyển sang Encrid. Anh vẫn bình thản như mọi khi, chẳng có vẻ gì là lo lắng.
---o0o---
Cuộc đi săn của một quý tộc bình thường và cuộc đi săn của Vua phương Đông đương nhiên khác nhau một trời một vực.
Nhất là khi bạn đồng hành lại là Rem.
Cả hai chẳng ai có hứng thú chạy theo bắt mấy con hươu nai ngơ ngác cả.
"Phía sau là dãy núi Pen-Hanil đấy, đến đó bao giờ chưa?"
"Hồi ta còn hoạt động ở lục địa này, đó là sân chơi của ta."
"Lại chém gió rồi."
"Thật đấy, chém làm gì."
Hai người tung hứng qua lại. Asaluhi nhận thấy Vua có vẻ rất ưng ý người đàn ông này.
Ngược lại, Rem cũng không tỏ ra bài xích Vua. Nhìn họ cười cợt, nói móc nhau, trông cứ như đôi bạn già lâu năm vậy.
Cả ba tiến sâu vào dãy núi Pen-Hanil.
Ngay lối vào, có một trạm gác kiên cố do Krais dựng lên. Nó to gấp ba lần trạm gác thường, trông như một tòa thành nhỏ.
Mục đích duy nhất là chặn đứng lũ ma thú tràn xuống từ trên núi.
Vấn đề là muốn mở một con đường an toàn qua đây, họ phải xử lý đám quái vật ngay khi chúng vừa ló mặt. Nếu cứ để mặc, lũ ghoul xám, ruồi hút máu hay anh em nhà troll sẽ lại tụ tập như cái lần Encrid và cả đội phải đi dọn dẹp trước đây.
Tuy nhiên, dựng trạm gác cũng sinh ra vấn đề mới.
Chỉ cần nhìn sơ qua địa hình, Rem đã biết việc chặn cửa thế này sẽ gây hậu quả về sau.
Bên trong dãy núi có rất nhiều địa hình hiểm trở để ẩn nấp.
Nếu chặn đường ra, đám quái vật lẻ tẻ sẽ cảnh giác, chúng sẽ co cụm lại và dần dần hình thành một tổ chức, một "ma lạc". Đến lúc đó, số lượng ma thú tràn ra có thể lên đến hàng trăm con.
"Nhìn thấy không? Dựng trạm gác không giải quyết được gốc rễ đâu. Cứ đà này thì sớm muộn gì cũng có đại thảm sát."
Vua phương Đông cũng nhận ra điều đó.
Quả nhiên, ông ta không phải hạng hữu danh vô thực chỉ biết đánh đấm. Ông ta có con mắt chiến lược sắc bén chẳng kém gì Rem.
"Nhìn cái gì? Đã bảo đây là sân chơi cũ của ta mà."
Câu này thì một nửa là khoác lác.
Rem biết thừa. Dù không bí hiểm bằng phương Đông, nhưng dãy Pen-Hanil vẫn chứa đầy những bí mật chưa được khám phá. Chẳng phải lũ thám hiểm di tích ngu ngốc luôn chọn nơi này làm điểm đến đầu tiên để mong đổi đời sao?
Một nơi như thế sao có thể gọi là sân chơi được.
Nhưng mà.
"Cũng biết nhìn đấy."
Năng lực của ông ta đúng là đáng để công nhận.
"Đương nhiên."
Mang danh Vua mà tính tình lại xuề xòa hết chỗ nói. Rem bắt đầu thấy khoái lão già này rồi.
Cả hai nhanh chóng tiến sâu vào trong núi.
Việc chặn cửa khiến ma thú cảnh giác và tụ tập thành bầy? Krais không ngu đến mức không biết điều đó.
Cậu tính toán rằng thà để chúng tụ lại rồi cho "Đại đội điên" vào quét sạch một lần còn hơn. Ưu tiên hàng đầu là đảm bảo an toàn tuyệt đối cho khu vực giao thương.
Giữa việc nói: "Ma thú có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, nhưng sẽ không ai bị thương!"
Và nói: "Sẽ không bao giờ nhìn thấy ma thú, nhưng lính gác luôn túc trực đề phòng!"
Thì câu thứ hai có giá trị hơn hẳn đối với những người đi qua đây.
Nếu thông qua được dãy Pen-Hanil, họ sẽ mở ra một con đường tắt nhanh hơn bất kỳ tuyến giao thương nào khác.
Dù sao thì, nhờ cái chiến lược đó mà Vua và Rem vừa vào đã đụng ngay một ổ quái vật.
Một cái tổ troll với hơn ba mươi con.
Lối vào hang được che chắn sơ sài bằng những dây leo và lá cây chằng chịt như mớ bòng bong.
Có mùi của chú thuật.
Đôi khi, quái vật sinh ra đã bẩm sinh sở hữu khả năng dùng ma pháp hoặc chú thuật. Có vẻ trong đám troll này có một con như vậy.
"Đây rồi."
"Chỗ này chứ đâu."
Hai người nhìn nhau, gật đầu cái rụp. Ăn ý gớm.
Gàooo!
Lũ troll đánh hơi thấy mùi con người liền thò đầu ra.
"Chào nhé?"
Vừa dứt lời, Rem lao thẳng vào vung rìu chém xuống.
Cú bổ dọc tàn bạo. Lưỡi rìu xẻ đôi đầu con troll ngọt như cắt miếng thịt mềm.
Dù hộp sọ đang bị chẻ làm đôi, con quái vật vẫn vung tay trái lên theo bản năng.
Rem tiện tay dùng cây rìu còn lại, chặt phăng cổ tay nó.
Ngay bên cạnh, một con troll khác lao tới. Con quái vật da xanh lục nổi đầy u bướu, to xác hơn hẳn con người, há cái miệng rộng hoác đầy răng nanh lởm chởm.
Chứng kiến cảnh đó, Vua Anu thốt lên:
"Sẽ là một bữa tiệc vui vẻ đây."
Ba mươi con troll là một lực lượng đáng gờm ngay cả với một Chuẩn hiệp sĩ, chưa kể đến con đầu đàn biết dùng phép. Nhưng với hai kẻ này thì không.
Vua rút vũ khí. Không phải con dao găm Jambiya, mà là cây trường thương dài ngoằng mượn từ tay Asaluhi.
Ông giật mạnh, lớp vải bọc ngọn thương bay phấp phới trong gió rồi rơi vào tay Asaluhi phía sau.
Vua không có ý định đùa giỡn.
Ông muốn cho gã chiến binh phương Tây bên cạnh thấy một thứ.
Một thứ sức mạnh còn vượt trội hơn cả những gì anh bạn Encrid đã thể hiện.
Vua phương Đông bắt đầu nghiêm túc, dù chỉ là một chút.
Và đó là một câu chuyện buồn dành cho lũ troll.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
