Vĩnh thoái hiệp sĩ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1119

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 4

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11282

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 879

Chương 301 - 400 - Chương 303 - Không phải "thật sao" mà là "tại sao"

Chương 303 - Không phải "thật sao" mà là "tại sao"

"Người như thế nào à?"

Trước câu hỏi của viên phó quan, Graham chỉnh lại tư thế ngồi. Cơn đau nhói chạy dọc sống lưng lên tận đỉnh đầu.

Shinar.

Nghe nói vị Tiên tộc đó đã đưa thuốc mỡ rất tốt cho Encrid.

Ông là Lãnh chúa mà, không thì cũng coi như là đồng đội kề vai sát cánh suốt bao lâu nay chứ?

Tại sao đến một cọng rễ thảo dược cũng chẳng thấy gửi sang, chứ đừng nói đến thuốc mỡ.

Graham vừa nghĩ vẩn vơ vừa trả lời.

"Ai cơ?"

"Ý tôi là Tiểu đoàn trưởng Ngọc lục bảo ấy."

Một tên thì ngốc nghếch thiếu tinh tế, tên còn lại thì khôn ngoan hơn người. Ngay từ cách đặt câu hỏi đã khác hẳn.

Không, hay là do tính tương đối nhỉ.

Có lẽ vì đứng cạnh tên phó quan đần độn nên tên kia trông có vẻ thông minh hơn. Nhưng dù vậy cũng không thể đuổi tên phó quan ngốc này đi được.

Con người ta có thể hy sinh đến mức nào vì người khác?

Tên phó quan đó có thể không liều mạng, nhưng sẵn sàng đánh đổi một cánh tay để cứu ông. Vậy nên không thể đuổi được.

"Garrett Gairo."

Graham xướng tên người đàn ông vốn là cấp dưới của mình nhưng giờ đã ngang hàng.

Cái tên này đọc lên nghe chẳng thuận miệng chút nào.

Tiểu đoàn của Garrett vốn là lực lượng dự bị thứ hai của Border Guard, nhưng nhờ chiến thắng trong trận Ngọc lục bảo, họ đã trở thành một tiểu đoàn mới, đóng quân và lấy đồng bằng Ngọc lục bảo làm căn cứ.

"Nghe đồn hắn là kẻ cơ hội, sẵn sàng làm bất cứ điều gì vì lợi ích bản thân, và lý do Aspen chưa tấn công là vì Tiểu đoàn trưởng Garrett đã bị mua chuộc."

Tin đồn này đâu chỉ đến tai mỗi Encrid.

Graham bỗng thấy ngứa tai, đưa ngón tay út lên ngoáy ngoáy.

"Có đứa nào đang nói xấu mình không nhỉ?"

Bắt đầu nghi ngờ cái tên phó quan vừa bị đuổi ra ngoài lúc nãy.

"Nếu Aspen tràn vào thì thành phố cũng lâm nguy. Thưa ngài."

Vị Đại đội trưởng kiêm Lãnh chúa Graham gật đầu.

"Ai chẳng biết điều đó."

Nói sao về Garrett Gairo nhỉ?

"Hắn có phản bội không ư? Ta nghĩ là không. Nếu phải đặt cược bằng tiền, ta sẽ cược vào cửa không."

Hắn là một con cáo già, hoàn toàn trái ngược với tên phó quan chắc đang chửi thầm ông lúc này. Một kẻ gian xảo và khôn ngoan, nhưng phản bội thì không.

"Nếu không thì tại sao Ngài Marcus lại để hắn ở vị trí đó chứ."

---o0o---

Tiểu đoàn trưởng là một người đàn ông trung niên khá điển trai với mái tóc vàng xỉn màu.

Ông ta sải bước tiến lại gần.

Encrid theo phản xạ ước lượng khoảng cách.

Hai bước rưỡi.

Nếu muốn, chỉ cần một phần tư nhịp thở là lưỡi kiếm có thể chạm tới.

"Nếu xác định là kẻ thù thì chém hoặc khống chế ngay, tóm lấy đầu hắn rồi lập tức kiểm soát binh lính dưới quyền."

Đó là lời Krais dặn trước khi đi. Encrid cũng thấy hợp lý.

Anh khẽ đưa chân trái lên trước, hoàn tất trạng thái "Sẵn Sàng".

Đâm nhanh, hoặc nếu đối phương tấn công trước thì dùng Nhu Kiếm gạt đi rồi phản công.

Cánh tay phải đã hồi phục một nửa, đủ để thi triển kỹ thuật gạt và đỡ.

Tay phải gạt, tay trái đâm. Anh đã chuẩn bị tâm thế sẵn sàng cho mọi tình huống.

Mọi phương án đều để ngỏ khi đón tiếp vị Tiểu đoàn trưởng này.

Phía sau ông ta là một phần đội cung thủ, bộ binh và đội hộ vệ.

Tất cả đều toát lên vẻ căng thẳng kỳ lạ.

Tiểu đoàn trưởng Garrett bước những bước dài tiến lại.

"Marcus, cái tên khốn bẩn tính này!"

Rồi ông ta hét lên.

Giọng điệu chứa đựng một cảm xúc khó tả.

"Ta nhớ ngươi quá!"

Garrett tiến lại gần, nói với chất giọng vang rền.

Một người đàn ông tỉ mỉ trong mọi việc, cơ hội chủ nghĩa và làm bất cứ điều gì vì lợi ích.

Đó là đánh giá của những người tự cho là hiểu Garrett.

Không phải, có vẻ hoàn toàn không phải vậy.

"Đúng là đẹp trai hơn ta thật, Nurat! Cô thấy sao?"

"Đẹp trai ạ."

Một người trong đội hộ vệ trả lời tiếng hét của Garrett, đó là một phụ nữ da đen.

Tiểu đoàn trưởng Garrett là người biết cười. Nụ cười của ông ta tươi rói làm sao.

Vừa cười ông ta vừa nói:

"Giờ cậu là đệ nhất mỹ nam của Border Guard rồi đấy."

"Công nhận."

Krais lầm bầm phía sau. Tên này vừa nãy còn lo lắng căng thẳng ra mặt, giờ lại buông một câu cụt lủn.

Encrid cũng cảm thấy bớt căng thẳng đôi chút.

Nếu đối phương tính toán cả điều này, thì quả thực hắn còn âm hiểm hơn cả Jaxon.

Tất nhiên nếu Jaxon nghe được thì hắn sẽ chối bay chối biến.

"Vào trong thôi."

Garrett quay người lại. Dù có giấu thực lực, nhưng việc quay lưng về phía người khác có ý nghĩa gì?

Garrett không phản bội. Encrid hiểu điều đó cả về lý trí lẫn bản năng.

"Vẫn phải cẩn thận."

Krais nhắc nhở từ phía sau.

Ý cậu ta là nhỡ đâu hắn định lừa vào trong rồi mới bắt thì sao.

Nhưng nhìn thái độ thì...

Có vẻ hắn lơ là quá mức rồi.

Encrid vừa gãi cằm vừa đi theo sau Garrett.

Nếu có Rem ở đây, chắc gã sẽ bảo đây là một lão già hào sảng.

Rem, Audin và Teresa đã được để lại phía sau.

"Cần người bọc hậu. Nếu có biến thì còn đường mà chuồn."

Đó là lý do của Krais.

Lý do của Encrid thì hơi khác.

"Trừ khi định đánh nhau đến chết, còn không thì cần thiết gì?"

Mọi người đều bị thương cả rồi. Lúc nghỉ thì phải nghỉ.

"Mấy cái này bôi nước miếng là khỏi mà?"

Rem cãi lại, nhưng hành động thì trái ngược hẳn, gã bôi trét thuốc mỡ của Tiên tộc lên người nhoe nhoét.

Lại còn nhòm ngó bộ sưu tập thảo dược của Jaxon suýt nữa thì đánh nhau.

"Thuốc của bọn tai dài dùng cho ngươi phí cả ra. Ra đằng kia lấy bùn mà trát vào."

Jaxon cũng không vừa, dùng lời lẽ mỉa mai lại.

Giờ thì Encrid có thể can ngăn mấy vụ đánh nhau này ngay cả trong lúc ngủ.

Sau khi tách hai người ra, Encrid ra lệnh:

"Ở lại đây."

Một câu nói ngắn gọn cắt đứt ý định đòi đi theo của họ. Thậm chí anh còn phải vận dụng cả "Ý Chí Khướt Từ" để áp đặt mệnh lệnh.

Điều đó cho thấy ý chí của anh mạnh mẽ đến mức nào.

"Nếu đi mà chết thì ta sẽ đích thân vác rìu đi báo thù đấy."

Rem bỏ cuộc đầu tiên, còn Audin chỉ cười hờ hờ. Nhưng nụ cười có vẻ không vui vẻ gì cho lắm.

"Là do cái thân xác yếu ớt này gây họa rồi."

Anh ta định dùng lời lẽ tự trách để đánh vào lương tâm của Encrid.

"Ừ. Thế nên rèn luyện thêm đi nhé?"

Encrid đáp trả mượt mà. Về khoản võ mồm thì anh đã đạt đến cấp hiệp sĩ rồi còn gì.

"Đã bảo bao lần là đừng có đấu khẩu với thẳng chả, chỉ thiệt thân thôi mà không nhớ à. Gấu đần. Ta biết thừa nên có thèm nói chuyện với cậu ta đâu."

Rem đứng bên cạnh tốt bụng khuyên nhủ. Đương nhiên Audin chẳng thèm nghe, chỉ bắt đầu cầu nguyện một mình.

"Cha ơi, Người có thấy sự kiêu ngạo của tên đội trưởng nhỏ bé đáng thương kia không? Nếu hắn có được lên thiên đàng, xin Người đừng đày đọa hắn quá."

Một lời cầu nguyện nằm chênh vênh giữa ranh giới chúc phúc và nguyền rủa.

"Cảm ơn lời cầu nguyện nhé."

Encrid bồi thêm một câu trước khi giành chiến thắng tuyệt đối.

Audin cười, lắc đầu quầy quậy.

Encrid cũng biết điểm dừng, chọc thêm nữa khéo gã lại đòi "đội trưởng hay không thì cũng ra làm một trận" mất.

Nếu không thì anh vẫn còn khối chuyện để nói.

Chỉ có Teresa là không phản kháng. Vốn dĩ vết thương của cô quá nặng để có thể làm gì.

Dù sao cô cũng bảo giết được Giám mục Sói là sảng khoái rồi.

Không biết giữa hai người có ân oán gì, nhưng nhìn qua là biết quan hệ chẳng tốt đẹp gì.

"Làm tốt lắm."

Khen ngợi một câu, dùng vũ lực giữ chân Rem và Audin lại.

Hiện tại đi cùng anh là pháp sư Esther, Krais - kẻ luôn sẵn sàng chuồn lẹ nếu có biến, Ragna lầm lì chẳng biết đang nghĩ gì, và Jaxon - kẻ nói "vui quá vì không có Rem" với khuôn mặt không chút cảm xúc.

"Trông như đổ cả thùng dầu lên mặt ấy."

À, còn có Shinar nữa. Vị Đại đội trưởng Tiên tộc này chỉ bị xước xát nhẹ ở tay.

"Trông ngấy quá."

Shinar tiến lại thì thầm liên tục. Cô nàng đang nói về Garrett, nhưng nhìn kiểu gì thì ông ta cũng thuộc dạng đẹp trai chứ đâu có "ngấy".

"Vậy sao?"

Phải chăng nên mừng vì Garrett không nghe thấy.

Mà có nghe thấy chắc ông ta cũng cho qua thôi.

Ông ta có vẻ là người khó nắm bắt.

"Giờ tôi là cấp trên của cô."

"Ta quen nói thế này rồi."

Suốt dọc đường đi Shinar cứ nhấn mạnh phải dùng kính ngữ.

"Cô thích nghe lệnh và bị ép buộc đến thế sao?"

Anh không nhịn được bèn hỏi.

"Sự ép buộc của vị hôn phu à, thú vị đấy. Không biết cảm giác sẽ thế nào nhỉ."

Nói cái quái gì thế không biết.

Dù là đùa kiểu Tiên tộc thì cũng hơi quá trớn rồi đấy.

"Đùa thôi."

Shinar vẫn giữ nguyên vẻ mặt vô cảm. Việc yêu cầu thay đổi cách xưng hô không chỉ vì những lý do kỳ quặc. Thực tế cũng chẳng phải ép buộc gì.

"Hệ thống mệnh lệnh mà có vấn đề thì rắc rối to bây giờ."

Đây mới là lý do chính.

"Không sao đâu."

Đôi khi Shinar dường như không nhận thức được uy lực từ ngoại hình của mình.

Cô luôn toát lên vẻ cần được tôn trọng. Từ cử chỉ, dáng đi cho đến giọng nói, lúc nào cũng khiến người ta phải nhận thức rằng cô là một Tiên tộc.

"Cô bao nhiêu tuổi rồi? Nếu nhỏ hơn tôi thì tôi sẽ nói chuyện thoải mái đấy nhé."

"Hệ thống mệnh lệnh thế nào ta đếch quan tâm nữa."

Shinar quay mặt đi, vẻ mặt vẫn lạnh băng.

Encrid bước vào khu doanh trại do Ngọc lục bảo dựng lên.

Cái này là...

"Giống một ngôi làng nhỏ nhỉ."

Hàng rào được dựng bằng những thân cây lớn, phần lớn binh lính ở trong lều, nhưng cũng thấy lác đác vài ngôi nhà gỗ.

Có cả những dấu vết đang xây dở thì dừng lại.

Chắc do chiến tranh và mùa đông nên phải tạm hoãn.

"Chỉ cần qua mùa đông năm sau là có thể lập thành một ngôi làng hẳn hoi rồi."

Garrett nói khi bước vào căn lều lớn nhất ở trung tâm.

Ông ta ngồi xuống sau chiếc bàn rộng. Phía sau là vài hộ vệ, trong đó có cả người phụ nữ da đen ban nãy.

Ở phía Đông lục địa thì thấy vài người da đen, chứ ở vùng này thì hiếm gặp.

"Cậu có biết ta muốn gặp cậu đến thế nào không?"

Garrett đột ngột nói. Encrid chỉ biết nghiêng đầu thắc mắc.

"Chà, trận chiến đó, ta nghe hết cả rồi. Từ trận Ngọc lục bảo cho đến người lính cuối cùng, câu chuyện ly kỳ thật đấy, kể chi tiết cho ta nghe xem..."

"Chỉ huy."

Garrett đang ngồi, còn Nurat đứng hầu phía sau.

Người phụ nữ da đen, Nurat, cúi người xuống gọi.

"À quên, giờ không phải lúc nói chuyện này nhỉ?"

"Vâng, không phải lúc ạ."

"Aspen đang ở ngay trước mũi rồi. Thưa chỉ huy."

Một hộ vệ khác lên tiếng. Đó là một gã đàn ông to lớn, nhìn qua đã thấy ít nói.

Hắn tạo cảm giác nặng nề với cái cằm vuông vức và đôi môi mím chặt.

"Phải rồi, đó là chuyện cá nhân của ta mà."

Bầu không khí quanh Garrett thay đổi trong nháy mắt.

Nụ cười vẫn giữ nguyên. Biểu cảm cũng không đổi.

Nhưng đã thay đổi. Cảm giác khác hẳn. Khí thế toát ra từ con người ông ta vặn xoẹo một cách kỳ lạ.

Giống như cách Krais phản ứng khi thấy tiền vậy.

Như Audin khi đối mặt với kẻ báng bổ thần linh.

Như Ragna khi thấy hứng thú với một thanh kiếm.

Như Rem khi vứt não đi để làm chuyện điên rồ.

"Ta thấy phương án tốt nhất là từ bỏ và bỏ trốn, các cậu thấy sao?"

Encrid cảm thấy Krais giật mình trước câu nói của Garrett.

Chắc cậu ta thích lắm. Cứ nghe đến chuyện bỏ trốn là sướng rơn.

"Tại sao ạ?"

Encrid hỏi lại.

"Không đoán được đối phương định làm gì."

"Đó là lý do sao?"

"Là lý do đấy."

Krais chen vào. Cậu ta nghĩ đây là sân khấu của mình. Encrid không ngăn cản.

Thậm chí anh còn gật đầu nhẹ khuyến khích cậu ta nói tiếp. Thấy vậy, ánh mắt Garrett cũng chuyển sang Krais.

"Có một người bạn biết dùng cái đầu nhỉ, tên gì thế?"

"Là Krais ạ."

"Đời ta lần đầu tiên thấy có người bỏ qua hai mỹ nhân mà đi hỏi tên một gã đàn ông trước đấy. Được rồi, cậu giải thích lý do xem nào?"

Giọng điệu của Garrett có nhịp điệu. Nghe khá lọt tai. Như một bài hát có giai điệu vậy.

Krais dù đã nói một lần, nhưng nghĩ rằng cần phải tổng hợp lại.

"Dù là Hắc Kiếm hay dị giáo, khi chúng ta giao chiến ở tiền tuyến, Aspen chỉ đứng nhìn."

"Đó là lý do à?"

Shinar nãy giờ chỉ quan sát lên tiếng hỏi. Dù Tổng chỉ huy chính thức là Encrid, nhưng thực tế Shinar cũng có thể coi là ngang hàng.

"Giọng nói của Tiên tộc cứ như tiếng nhạc cụ ấy nhỉ."

Garrett dường như sẽ mọc gai trong miệng nếu không nói nhảm.

Shinar phớt lờ một cách nhẹ nhàng.

"Là lý do đấy. Nếu những gì nhìn thấy là tất cả thì Aspen đáng lẽ phải đánh chúng ta trước rồi. Bây giờ là mùa đông. Chúng ta đã nối lại đường tiếp tế đến Ngọc lục bảo, dù chưa ổn định nhưng vẫn có thể thủ thành. Dù không có tường thành thì phòng thủ cũng không khó. Có bao nhiêu tháp canh?"

"Tám cái."

"Phạm vi rộng?"

"Hẹp."

Cuộc đối thoại giữa Garrett và Krais thật khó theo kịp. Encrid kiên nhẫn chờ đợi. Đằng nào tí nữa chẳng giải thích lại.

"Aspen thì sao? Tiếp tế? Hành quân? Dựng trại?"

Krais hỏi dồn. Không phải câu hỏi cần câu trả lời, mà là câu hỏi tu từ để nhấn mạnh.

Tiếp tế, hành quân, dựng trại. Cả ba đều không dễ dàng. Đó là sự khác biệt giữa những kẻ chuẩn bị từ khi trời còn ấm và những kẻ không làm thế.

"Thời gian và tình thế đều có lợi cho chúng ta, vậy mà Aspen lại chỉ đứng nhìn."

Trong thâm tâm, Krais nghĩ rằng phe địch chắc chắn có một con quái vật về mưu lược.

Nếu không thì chuyện này quá phi lý.

"Nghĩa là chúng đã có sự chuẩn bị."

"Đúng, chính là nó. Thú thật ta từng nghĩ hay là bọn chúng chỉ đến xem rồi về. Nhưng không phải."

"Chúng sẽ đến chứ?"

"Sẽ đến."

"Tốc độ?"

"Chậm."

"Không ổn rồi."

"Không ổn chút nào."

Nurat đứng phía sau cúi xuống nói với chỉ huy của mình.

"Không ai hiểu hai người đang nói gì đâu ạ."

"Krais, nói tiếng người đi."

Encrid cũng cắt ngang đúng lúc.

Garrett ra hiệu bằng mắt, Krais bắt đầu giải thích.

Aspen không chiếm lĩnh cao điểm có lợi, cũng không hành động vội vã.

Chúng đang từ từ tiến vào với sự chuẩn bị kỹ lưỡng.

Lý do có hai.

"Một là chúng đã nắm rõ hoàn toàn binh lực của ta."

Krais nói trước.

"Hai là chúng tự tin sẽ thắng."

Garrett tiếp lời.

Krais và Garrett nhìn nhau. Rồi chẳng ai bảo ai, cả hai cùng đưa tay ra đập tay nhau cái bốp.

Tiếng vỗ tay vang lên giòn giã trong lều.

"Chỉ huy."

Nurat lại cúi người nhắc nhở.

"Quên nữa, giờ không phải lúc vui vẻ nhỉ?"

"Vâng, không phải lúc ạ."

Garrett là một gã kỳ quặc, nhưng đầu óc lại rất nhanh nhạy. Có vẻ ông ta không phản bội.

Encrid cũng không đánh vào gáy Krais nữa.

"Vậy nếu rút lui? Nếu cứ thế bỏ chạy?"

"Thành phố thất thủ, chúng ta trở thành tội phạm chiến tranh bị đưa ra tòa án Hoàng gia. Nên bỏ trốn là đáp án, nhưng lại thành ra không phải đáp án."

Anh hỏi Krais, nhưng Garrett trả lời.

Hai người họ lại định đập tay, Encrid liền ấn đầu Krais xuống.

Rồi anh nói:

"Vậy thì phải tìm cách để thắng chứ."

Dùng đầu óc không phải sở trường của anh.

Đó là việc của Krais.

"Cái đó đâu phải muốn là có ngay được đâu. Trước hết phải xem xét địa hình xung quanh đã..."

"Nurat."

Garrett gọi, tấm bản đồ lập tức được trải ra. Bản đồ quân sự phác thảo sơ lược địa hình xung quanh.

"Vấn đề tiếp tế của quân ta có ổn không?"

"Hoàn toàn không, muốn cắt đường tiếp tế thì phải xuyên qua bốn cái tháp canh ở khe hẹp kia."

Krais và Garrett lại chìm vào thế giới riêng của họ, Encrid quyết định rút lui.

Anh đứng xem một lúc nhưng hiểu được một nửa đã là may mắn lắm rồi.

Shinar đã ra ngoài từ lúc nào không hay.

Encrid cũng bước ra khỏi lều. Anh muốn hít thở không khí trong lành.

Trong lều đốt lò sưởi bằng dầu nên không khí rất ngột ngạt.

Ra ngoài, anh thấy Ragna đã đứng đó từ bao giờ.

Cậu ta nhìn chằm chằm vào Encrid.

Có vẻ như muốn nói điều gì đó.

Khi anh lại gần, Ragna ngước nhìn bầu trời qua hàng rào gỗ và hỏi.

"Tại sao anh muốn trở thành Hiệp sĩ?"

Một câu hỏi bất ngờ.

Và cũng là một câu hỏi thú vị.

Không phải "thật sao" mà là "tại sao".

Cậu ta không hỏi anh có thực sự muốn trở thành hiệp sĩ không, mà hỏi lý do tại sao.

Chỉ một câu hỏi nhưng hàm ý bên trong hoàn toàn khác biệt

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!