Chương 14: Chiến dịch bí mật
Ngày hôm sau, Aria ngồi xe ngựa hướng về Vương cung.
Không phải chiếc xe ngựa của gia đình Công tước mà cô vẫn thường dùng.
Lý do cô dùng chiếc xe do Lawrence chuẩn bị là vì đây là một chiến dịch bí mật.
〈Thực sự là không sao chứ ạ?〉
Thấy Aria lo lắng, Lawrence gật đầu chắc nịch.
「Không sao đâu. Cứ tin ở anh.」
Anh nheo mắt đầy tinh quái rồi nói tiếp:
「Nếu bị lộ thì to chuyện đấy. Nhưng nếu không bị lộ thì chẳng có vấn đề gì cả.」
〈Em nghĩ thế là có sao rồi đấy ạ.〉
「Anh thích mấy trò này lắm. Phá vỡ quy tắc để làm điều không được phép ấy. Có thể nói đó là lẽ sống của anh cũng nên.」
Khóe miệng anh nhếch lên vui vẻ, rồi anh quay sang nhìn Aria.
「Tất nhiên, nếu em không thích thì chúng ta sẽ dừng lại.」
Aria lắc đầu ra chiều "hết cách với anh", rồi đặt bút viết.
〈Em thích cảm giác hồi hộp ạ!〉
Đôi mắt cô bé lấp lánh sự tò mò.
「Tốt lắm, làm thôi.」
Lawrence phổ biến chi tiết kế hoạch cho Aria.
Aria lắng nghe với đôi mắt sáng rực.
「Ở cổng chính sẽ có lính gác kiểm tra. Em hãy trốn ở hàng ghế sau nhé.」
Aria cuộn tròn người lại, thu mình vào khoảng trống để chân của ghế ngồi.
「Dừng lại.」
Giọng lính gác vang lên.
Cỗ xe dừng bánh.
「Vui lòng xuất trình giấy tờ.」
「Tôi là Lawrence Hatfield. Tôi có hẹn với Tam Hoàng tử Điện hạ.」
Sự im lặng bao trùm.
Aria nín thở, nhìn chằm chằm vào khoảng không dưới gầm ghế.
「Chúng tôi đã được thông báo. Xin mời đi qua.」
Cỗ xe lăn bánh qua cổng đá.
Bên trong xe tối sầm lại trong chốc lát rồi lại sáng lên.
Khuôn viên Vương cung rất rộng, phải mất một lúc lâu xe ngựa mới dừng lại.
「Vòng ra phía sau. Chúng ta sẽ vào bằng lối đi dành cho người hầu.」
Lawrence chỉ thị cho người đánh xe.
Chiếc xe dừng lại trước lối vào dành cho người hầu.
「Ra được rồi em.」
Nghe tiếng gọi, Aria ngồi dậy và bước ra khỏi xe.
Ở khu vực phía sau vắng vẻ có đặt một chiếc hộp lớn được gói ghém đẹp đẽ và một chiếc xe đẩy.
「Em chui vào trong này nhé.」
Chui vào chiếc hộp được ngụy trang là quà tặng để đột nhập vào phòng Rion.
Cảm giác kế hoạch này có hơi ngốc nghếch một chút.
Nhưng Aria không ghét những kế hoạch lỏng lẻo kiểu này.
Lồng ngực rộn ràng cảm giác phi thường, cô chui vào trong hộp.
Lawrence đóng nắp lại, đặt chiếc hộp có chứa Aria lên xe đẩy và bắt đầu đẩy đi.
Những bánh xe nhỏ lăn lạo xạo trên tấm thảm dày.
Cảm nhận sự rung lắc êm ái, Aria thu mình trong chiếc hộp tối om.
「Sắp lên cầu thang rồi. Anh sẽ làm nó nổi lên một chút nhé.」
Tiếng Lawrence thì thầm vọng vào.
Cảm giác ma lực từ bên ngoài chiếc hộp.
(Cảm giác này chắc là Phù Du Ma Pháp (Levitation Magic).)
Ma pháp làm chiếc hộp lơ lửng để leo cầu thang.
Aria thầm nghĩ sao không dùng cách này ngay từ đầu đỡ phải dùng xe đẩy, nhưng có lẽ duy trì trạng thái lơ lửng liên tục sẽ tốn nhiều ma lực nên cần tiết kiệm.
(Dạo này mình hơi tăng cân thì phải.)
Cô xoa cái bụng hơi tròn lên một chút.
Cô nghĩ có lẽ nên giảm số lượng mực nướng ăn vặt từ năm xuống bốn xiên, nhưng rồi Aria quyết định sẽ sống mà trân trọng sự thèm ăn hơn là cân nặng.
Được rồi, mực nướng ăn vặt sẽ tăng lên sáu xiên.
Trong bóng tối, Aria đưa ra quyết định với ánh mắt kiên định.
Họ đã leo lên bốn tầng lầu bằng Phù Du Ma Pháp.
Lại được đặt lên xe đẩy và lăn bánh trên thảm.
「Từ đây trở đi chỉ những người có liên quan đến Hoàng thất mới được phép vào. Xin hỏi ông có việc gì?」
Giọng nói trầm thấp của một người đàn ông vang lên từ bên ngoài chiếc hộp.
Cảm giác này, có lẽ là Cận vệ Kỵ sĩ bảo vệ Hoàng thất.
「Tôi có hẹn với Tam Hoàng tử Điện hạ.」
「Tôi sẽ xác nhận lại. Xin vui lòng chờ trong giây lát.」
Cảm giác người đàn ông rời đi.
「An ninh có vẻ được thắt chặt nhỉ.」
「Có đề xuất từ phía Bộ trưởng ạ.」
Lawrence đang nói chuyện với ai đó.
Có vẻ như có hai Cận vệ Kỵ sĩ.
「Chúng tôi được lệnh phải kiểm tra nghiêm ngặt cả hành lý mang vào.」
「V-Vậy sao. Chà chà.」
Giọng trả lời của Lawrence hơi cao lên một chút.
Aria cảm thấy sống lưng lạnh toát.
「Đã xác nhận xong.」
「Cảm ơn cậu.」
Lawrence trả lời và đẩy xe đi.
「Xin chờ một chút.」
Người kỵ sĩ lên tiếng.
「Cho phép tôi kiểm tra bên trong chiếc hộp đó.」
「Không phải đồ nguy hiểm đâu. Quà chúc mừng nhập học cho Điện hạ đấy mà.」
「Nhưng vẫn chưa có kết quả thi mà.」
「Điện hạ chắc chắn đỗ rồi. Tôi biết mà. Về khoản đó tôi là chuyên gia.」
「Vậy, xin phép cho tôi kiểm tra.」
「Là quà bất ngờ nên nếu được tôi không muốn cho người khác xem đâu.」
「Thành thật xin lỗi. Đây là nhiệm vụ của chúng tôi.」
「Được rồi. Cậu cứ xem đi.」
Lawrence nói.
Người kỵ sĩ mở nắp hộp.
Ánh sáng tràn vào chiếc hộp tối om.
Hai kỵ sĩ mặt mày bặm trợn nhìn chằm chằm vào Aria.
(A, mình chết chắc rồi.)
Aria khẽ vẫy tay chào các kỵ sĩ.
Người kỵ sĩ nói:
「Không có gì bất thường. Xin mời vào.」
Nắp hộp đóng lại.
Trong chiếc hộp tối tăm trở lại, Aria nghiêng đầu 『Ủa?』, Lawrence thì thầm:
「Anh giỏi ma pháp đánh tráo nhận thức của con người lắm đấy.」
Cô nhớ lại lúc mới gặp anh.
Lúc đó Lawrence quả thực đã biến hình thành người khác.
「Đến đây là ổn rồi.」
Ngay khi Lawrence vừa dứt lời.
「Anh đang làm cái gì thế hả?」
Nghe thấy giọng nói đó, Aria cảm nhận được Lawrence co rúm người lại.
「Ô kìa, Sirius đấy à. Khỏe không chú em?」
Giọng nói lần đầu tiên cô được nghe.
Nhưng cái tên Sirius thì cô nhớ.
Hình như nó có trong tập tài liệu về Rion.
Nhị Tịch Đoàn Ma Pháp Sư Cung Đình với biệt danh 《Thương Cự Tinh》 (Blue Giant Star).
Vị ma pháp sư hệ Thủy giỏi nhất Vương quốc, người đang dạy ma pháp cho Rion.
「Vẫn như mọi khi. Tiền bối trông cũng chẳng thay đổi gì nhỉ.」
Đáp lại lời Sirius, Lawrence nói với giọng nhẹ tênh.
「Khỏe mạnh là tốt rồi.」
「Cho tôi xem bên trong cái hộp đó được không.」
Lawrence cứng họng một lúc rồi nói:
「Ấy, cái hộp này thì không cho xem được đâu. Quà bất ngờ mà.」
「Mang mấy thứ kỳ quặc vào sẽ ảnh hưởng không tốt đến việc giáo dục Điện hạ. Chắc lại là mấy thứ vớ vẩn chứ gì.」
「Khoan. Chờ đã.」
「Không chờ gì hết.」
Chiếc hộp bị mở tung.
Ánh sáng đổ xuống người Aria.
Ngước mắt lên, cô thấy vị ma pháp sư có đôi mắt màu xanh thẫm ―― Sirius đang nhìn Aria với vẻ mặt kinh ngạc.
Aria vẫy tay chào.
Sirius nhìn chằm chằm Aria một lúc lâu, rồi đóng nắp hộp lại.
「Chắc là tôi mệt quá rồi. Tự nhiên lại nhìn thấy một cô bé đang vẫy tay trong hộp.」
「Chắc chú em mệt thật rồi đấy. Hôm nay nghỉ ngơi đi.」
「Không, nhưng mà làm gì có chuyện đó.」
Sirius lại mở nắp hộp ra.
Aria giơ cuốn sổ tay có ghi dòng chữ 〈Cháu to lớn lắm ạ!!〉 về phía Sirius.
Sirius đóng nắp hộp lại với vẻ mặt không đổi.
「Ra là thế. Thì ra là vậy.」
Giọng Sirius vang lên từ bên ngoài nắp hộp.
「Lần này tôi sẽ coi như không thấy gì. Từ nay về sau, xin đừng làm mấy chuyện thế này nữa.」
「Ừ. Cảm ơn chú em.」
Tiếng bước chân của Sirius xa dần.
(Tại sao chú ấy lại bỏ qua cho mình nhỉ?)
Aria nghiêng đầu thắc mắc trong hộp.
Rõ ràng ma pháp đánh tráo nhận thức của Lawrence không hề có tác dụng.
(Có lẽ chú ấy biết mối quan hệ giữa mình và Rion chăng?)
Nhưng nếu biết chuyện, thì lẽ ra ngăn cản mới là phản ứng tự nhiên chứ.
Chiếc xe đẩy chở một Aria đang đầy thắc mắc tiếp tục lăn bánh.
Tiếng gõ cửa trong trẻo đặc trưng của cửa gỗ hồng sắc vang lên hai lần.
「Mời vào.」
Giọng cậu ấy vang lên khe khẽ.
「Xin phép nhé.」
Lawrence mở cửa, đẩy chiếc hộp vào trong.
Tầng cao nhất của Đại Vương cung, tòa kiến trúc xa hoa bậc nhất Vương quốc.
Aria đã xâm nhập thành công vào phòng riêng của Tam Hoàng tử Rion Arclight.
☆☆☆
「Cảm ơn anh đã đến. Tôi rất vinh dự.」
Trong phòng riêng của Tam Hoàng tử Rion Arclight.
Rion tiếp lời với giọng hào hứng:
「Được ma pháp sư xuất sắc nhất Vương quốc quan tâm. Không còn gì vui sướng hơn thế.」
「Có rất nhiều ma pháp sư xuất sắc hơn tôi mà. Sirius, người đang dạy Điện hạ, cũng là một trong số đó.」
「Xét đến việc cùng là ma pháp sư hệ Thủy, thì anh ấy chắc chắn là người thầy tốt nhất đối với tôi. Tuy nhiên, cá nhân tôi lại thích ma pháp của anh hơn.」
Rion nói:
「Không hiểu sao, tôi cảm thấy có sự gần gũi. Cảm giác như anh đang ở phía trước con đường mà tôi đang đi vậy.」
「Điện hạ đánh giá tôi cao quá rồi. Giả sử có là vậy đi chăng nữa, thì Điện hạ nên đi con đường khác thì hơn.」
「Nếu được đi cùng đường với anh thì tôi rất hoan nghênh.」
「Điện hạ xứng đáng với con đường tràn ngập ánh sáng hơn.」
「Tôi thấy anh cũng đang đi trên con đường đủ đầy ánh sáng đấy chứ.」
「Nhận thức của người khác và nhận thức của bản thân luôn có chút sai lệch mà.」
Lawrence nói:
「Vào vấn đề chính nhé. Chúc mừng Điện hạ nhập học Đại học Ma pháp Hoàng gia. Chiếc hộp này là quà tặng của tôi.」
「Tôi vui lắm. Cái gì thế nhỉ?」
「Mời Điện hạ mở ra xem thử.」
Rion tiến lại gần chiếc hộp lớn, tháo lớp giấy gói có dấu vết đã bị mở ra vài lần, rồi mở nắp hộp.
Bên trong là một thiếu nữ tóc bạc.
Thiếu nữ không nói gì, ngước nhìn Rion.
Rion đóng nắp hộp lại.
「Chắc là mình mệt quá rồi. Tự nhiên lại nhìn thấy một người không thể nào ở trong đó được.」
「Có lẽ Điện hạ mệt thật rồi. Hay là thử kiểm tra lại lần nữa xem.」
「Được rồi.」
Rion mở nắp hộp.
Bên trong, thiếu nữ tóc bạc đang vẫy tay chào Rion.
Rion đóng nắp hộp lại.
「Tự nhiên lại nhìn thấy người không thể nào ở đó đang vẫy tay chào mình.」
「Điện hạ mệt rồi đấy. Hãy kiểm tra lại cho kỹ nào.」
「Được rồi.」
Được Lawrence thúc giục, Rion đặt tay lên nắp hộp.
Ánh sáng tràn vào trong hộp.
Aria nheo mắt vì chói, rụt rè giơ cuốn sổ tay về phía Rion.
〈Tớ là Aria Franbert. Cậu còn nhớ tớ không?〉
Bàn tay cầm sổ của Aria hơi run rẩy.
Cô lo lắng.
Cô sợ hãi.
『Cô là ai?』
Aria nhớ lại giọng nói lạnh lùng ấy.
Việc cô là một sự tồn tại vô giá trị đối với cậu ấy gần như đã được xác nhận vào lúc đó.
Vì thế, cô nghĩ mình đang làm một việc ngu ngốc.
Chỉ có mình là nhớ, chỉ có mình là trân trọng.
Có lẽ đây chỉ là hành động xác nhận lại cái hiện thực đau lòng ấy mà thôi.
Dẫu vậy, Aria vẫn muốn nói chuyện với cậu.
Dù cậu có nghĩ thế nào đi nữa, thì đối với cô, cậu vẫn là người bạn quan trọng duy nhất không gì thay thế được.
Dù có bị lãng quên cũng được.
Nếu thế, thì cứ bắt đầu lại từ đầu là xong.
(Mặt dày kiên trì là sở trường của mình mà.)
Aria nhìn chằm chằm vào Rion.
Rion lảng tránh ánh mắt cô như muốn chạy trốn.
Cậu nhìn về phía cánh cửa mà Aria đã được đưa vào.
Vành tai trái với hình dáng đẹp đẽ lấp ló sau mái tóc vàng.
「……Lâu rồi không gặp.」
Lời nói biến thành rung động, làm lay động màng nhĩ của Aria.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
