Vì không thể cất tiếng, nên em dùng Vô Niệm Ma Pháp có được không ạ!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 01 - Chương 17: Thông báo trúng tuyển

Chương 17: Thông báo trúng tuyển

Vài ngày sau, khi nhận được thông báo trúng tuyển gửi đến nhà, phụ thân đã nhảy múa loạn xạ vì vui sướng, còn ông nội thì gửi thiệp mời tham dự 『Tiệc kỷ niệm cháu gái Aria quá thiên tài khiến tôi bối rối』 đi khắp các nơi có liên quan.

「Aria không cần đến đâu nhé. Thời gian đó cháu cứ dùng để học hoặc làm việc riêng đi. Bảo là 『Cháu bận học lắm』 nghe nó mới ra dáng thiên tài, mà về mặt cá nhân thì ông thấy thế mới ngầu.」

Ông nội nói với vẻ mặt nghiêm túc.

Aria nhìn hai người đàn ông đang phấn khích như trẻ con kia với ánh mắt như nhìn chuyện nhà hàng xóm.

Phản ứng của phụ thân và ông nội thì khoa trương như thế đấy, nhưng so ra thì phản ứng của mẫu thân lại có phần nhẹ nhàng hơn.

Aria nghĩ chắc chắn mẹ cũng vui, nhưng hồi cô dùng được chữ băng mẹ còn vui hơn thế nhiều.

Thắc mắc không biết tại sao, cô bèn hỏi thử.

〖Mẹ không vui ạ?〗

「Sao con lại hỏi thế?」

〖Tại con thấy mẹ không vui bằng hai người kia.〗

「À. Thì ra là vậy.」

Mẫu thân xoay người Aria lại, ôm chặt lấy cô từ phía sau và nói:

「Con thi đỗ tất nhiên là mẹ vui rồi. Nhưng điều khiến mẹ vui nhất là việc Aria luôn nỗ lực hướng về phía trước cơ. Chuyện thi đỗ đại học so với điều đó thì chẳng là gì cả. Chỉ cần có Aria ở bên, là mẹ đã luôn nhận được niềm hạnh phúc trọn vẹn điểm mười rồi.」

Mẫu thân dụi má vào vai Aria rồi nói tiếp:

「Giá trị của Aria là điểm tuyệt đối, chẳng liên quan gì đến mấy kỳ thi cả. Con đừng quên điều đó nhé.」

Aria thầm nghĩ mình yêu mẹ quá đi mất.

Cô thả lỏng cơ mặt, tựa lưng vào lòng mẹ.

Tận hưởng khoảnh khắc hạnh phúc một lúc lâu rồi cô mới trở về phòng.

(Cơ mà, mình đỗ vào Đại học Ma pháp bằng cách học vượt cấp thật này.)

Mới đây thôi, ngay cả ma pháp đơn giản cô còn không dùng được.

Khoảng thời gian nỗ lực mà không có kết quả đã kéo dài quá lâu, nên tình trạng sử dụng ma pháp thành thạo hiện tại khiến cô hạnh phúc đến mức bất an, sợ rằng đây chỉ là một giấc mơ.

(Nhưng đây không phải là mơ.)

Cô tận hưởng niềm vui sướng đang thấm đẫm trong lòng.

(Lên nào! Học thật nhiều, mục tiêu là trở thành ma pháp sư số một thế giới!)

Aria hăng hái lao vào học ma pháp.

Những ngày tháng cho đến lễ nhập học trôi qua nhanh như chớp mắt.

☆☆☆

 

Lễ nhập học của Đại học Ma pháp Hoàng gia chỉ còn vài ngày nữa là diễn ra.

Trong phòng của mẹ, Victorique Everett được thông báo rằng mình là thủ khoa kỳ thi tuyển sinh và sẽ đại diện cho tân sinh viên phát biểu tại buổi lễ.

「Xin lỗi con nhé. Mẹ báo hơi muộn.」

「Không sao ạ. Con cũng đoán chắc chắn là mình rồi.」

Victorique đã chuẩn bị sẵn bài phát biểu.

『Nhà Everett luôn luôn chiến thắng.』

Đó là gia huấn của gia tộc Everett.

Và để làm được điều đó, điều được coi trọng nhất là sự chuẩn bị trước.

Được cha mẹ dạy rằng thắng bại đã được định đoạt từ trước khi bắt đầu, Victorique không bao giờ lơ là việc chuẩn bị trong bất kỳ hoàn cảnh nào.

Phong thái điềm tĩnh không giống một đứa trẻ có được nhờ việc luôn giả định mọi khả năng và chuẩn bị chu đáo.

Cô uống trà với những cử chỉ tao nhã.

Sinh ra trong danh gia vọng tộc bậc nhất giới ma pháp Vương quốc.

Cuộc đời cô diễn ra hoàn toàn đúng theo kế hoạch mà Victorique đã dự định.

Được giáo dục năng khiếu từ khi còn nhỏ.

Tài năng khiến cả những ma pháp sư ưu tú trong gia tộc cũng phải trầm trồ.

Bằng nỗ lực không ngừng nghỉ, cô đã vươn tới vị trí được xưng tụng là kiệt tác vĩ đại nhất của nhà Everett.

Hầu như không giao du với bạn bè cùng trang lứa, nhưng cô cũng chẳng thấy có vấn đề gì.

Cô là sự tồn tại đặc biệt, khác biệt với đám trẻ tầm thường kia.

(Chỉ có tên Rion Arclight cứ liên tục ngáng đường là hơi phiền phức.)

Nghĩ đến Tam Hoàng tử đột nhiên xuất hiện trong giới ma pháp năm năm trước và bắt đầu bộc lộ tài năng, cô nhăn mặt khó chịu.

Dù xét về tài năng hay môi trường, cô đều vượt trội hơn hẳn, nhưng hắn ta lại là một sự tồn tại phiền toái luôn bám đuổi với sự kiên trì đến mức bất thường.

Ban đầu cô nghĩ không đời nào mình thua, nhưng gần đây không ít lần cô cảm thấy lạnh sống lưng khi nhận ra chỉ cần sơ sẩy một bước là vị trí của mình có thể bị lung lay.

(Rốt cuộc điều gì đã thúc đẩy hắn ta đến mức đó chứ?)

Thật không thể hiểu nổi, cô vừa nghĩ vừa đưa tách trà lên miệng.

「Nhân tiện, Rion Arclight xếp thứ mấy ạ?」

Cô đặt tách trà xuống đĩa lót.

Tiếng lạch cạch nhẹ nhàng vang lên.

Mẹ cô trả lời với vẻ mặt không đổi:

「Cả thi viết và thi thực hành đều bằng điểm với con.」

「……Vậy sao ạ.」

Victorique thầm tặc lưỡi trong lòng.

Cô đã dự đoán hắn sẽ đạt điểm tuyệt đối bài thi viết, nhưng không ngờ ngay cả thực hành hắn cũng đạt điểm tương đương.

(Đáng lẽ mình phải thắng và cho hắn thấy sự chênh lệch về thực lực chứ.)

Cô nắm chặt tay.

(Cuộc chiến giờ mới bắt đầu. Mình sẽ thắng áp đảo và cho hắn hiểu rõ sự khác biệt về đẳng cấp.)

Thấy Victorique nhìn về phía trước với ánh mắt sắc bén, mẹ cô nói:

「Nhân tiện, Victorique này. Hôm thi tuyển sinh, con có thấy đứa trẻ nào sử dụng Vô Niệm Ma Pháp không?」

「Vô Niệm Ma Pháp ạ?」

Trước câu hỏi của Victorique, mẹ gật đầu nói tiếp:

「Đang có tin đồn đấy. Rằng trong bài thi thực hành, có một đứa trẻ đã bắt được mười bảy con chim giấy, lập kỷ lục điểm số cao nhất trong mười năm trở lại đây.」

「Mười bảy con chim giấy đó ư……?」

Đó là một thông tin hoàn toàn nằm ngoài dự tính của một Victorique luôn dự đoán và đối phó với mọi khả năng.

「Rốt cuộc là làm cách nào……」

「Chi tiết bị giấu kín rồi. Nghe nói đứa trẻ đó đang theo học Đặc Cấp Ma Pháp Sư Lawrence Hatfield. Có thể có điều gì đó đặc biệt chăng.」

Mẹ cô nói:

「Mẹ đã có được bản sao kết quả thi viết. Vô cùng thú vị đấy.」

Trước mặt Victorique đang im lặng, mẹ đặt hai tờ giấy lên bàn.

Đáp án đó trùng khớp với hình ảnh mà cô đã ghi nhớ tức thời tại phòng thi.

(Là cô bé lúc đó――)

Cô đã đoán là không phải người tầm thường rồi.

Mở to mắt ngạc nhiên, Victorique lướt mắt qua tờ đáp án.

「Là phần tự luận về Vô Niệm Ma Pháp ở câu hỏi lớn số 4 sao ạ.」

「Quả không hổ danh là Victorique.」

Đáp án của cô bé đó khác với đáp án chính xác trong ma pháp hiện đại mà Victorique được học.

Những ý kiến chưa từng thấy như 『Hiệu suất chuyển đổi ma lực của Vô Niệm Ma Pháp thay đổi tùy thuộc vào sự tương thích giữa ước nguyện được gửi gắm và ma pháp』, hay định nghĩa về việc niệm chú cũng có cách giải thích khác biệt.

Tuy nhiên, dù là sai so với sách giáo khoa, nhưng câu trả lời của cô bé lại đi kèm với những luận cứ mạnh mẽ đến mức khiến người ta ảo giác rằng biết đâu đó mới là đáp án đúng.

(Có khả năng cô bé đã nhận ra điều gì đó mà ma pháp hiện đại chưa nhận ra.)

Ít nhất, ở đó có những điều đủ sức thuyết phục người đọc nghĩ như vậy.

Chắc chắn đáng để kiểm chứng.

Vừa suy nghĩ vừa xem đáp án, Victorique nhận ra cô bé hầu như không lấy được điểm nào ở câu hỏi lớn số 4 này.

Do trả lời sai đáp án chuẩn của kỳ thi ở câu hỏi nhỏ số 1, nên dẫn đến việc toàn bộ các câu hỏi tiếp theo đều bị đánh giá là sai.

(Chỉ riêng câu hỏi lớn số 4, cô bé đã mất gần 20 điểm.)

Mặc dù vậy, việc cô bé vẫn xếp thứ 28 toàn khóa trong bài thi viết chứng tỏ ở các câu hỏi khác cô bé chỉ mắc vài lỗi nhỏ.

Nếu giả sử đáp án của cô bé là đúng, và cô bé đã đi trước cả ma pháp hiện đại về Vô Niệm Ma Pháp ――

Nếu chấm điểm dựa trên đáp án chính xác của tương lai, thì có khả năng trong kỳ thi lần này, cô bé đó đã đạt điểm số cao hơn cả mình.

Cảm giác trào dâng là sự tức giận.

Không phải với cô bé kia.

Mà là sự tức giận với chính bản thân vì đã lơ là.

Cô đã kiêu ngạo.

Cô cứ tưởng chỉ cần đập tan Rion Arclight là đủ.

Cô đã lầm.

Những kẻ đang mài nanh vuốt vẫn tồn tại bên ngoài tầm mắt của Victorique.

Và cô bắt buộc phải chiến thắng tất cả bọn chúng.

「Con là kiệt tác vĩ đại nhất của nhà Everett. Tuyệt đối không được phép thua kém bạn bè đồng trang lứa. Con hiểu chứ, Victorique.」

「Vâng, thưa mẹ.」

Victorique gật đầu trước lời mẹ.

「Nhà Everett luôn luôn chiến thắng. Con nhất định sẽ đáp ứng được kỳ vọng.」

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!