Vào Đông Tái Hiện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 0

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 0

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 28

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 814

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

446 23086

Toàn văn - Chương 112: Cho mình một lời giải thích

Ánh mắt của bác sĩ cũng khóa chặt vào Trương Thụ Đồng.

"Bạn trai cháu à?"

Bà đứng dậy, bà chống nạnh, bà chất vấn, vạt áo blouse trắng bay lên, còn uy nghiêm hơn cả Lão Tống.

Lộ Thanh Liên trông tuyệt đối là kiểu gái ngoan, kiểu con gái mà phụ huynh thích nhất, mặt trái xoan mắt hoa đào, lúc cau mày vì vết thương trông rất đáng thương, vừa nhìn là biết ít nói mà ngoan ngoãn, vậy cô gái ngoan ngoãn như vậy tại sao lại bị thương nghiêm trọng thế này?

Cái nồi này chỉ có thể để "bạn trai" vừa lông bông vừa không đáng tin kia gánh.

Nhưng chỉ có điểm này cần làm rõ:

"Không phải!"

Hai người đồng thanh, Trương Thụ Đồng đứng bật dậy, Lộ Thanh Liên thì ngồi trên ghế, giọng nhàn nhạt.

"Vậy là ai?" Dì trừng mắt.

"...Là cháu." Trương Thụ Đồng chột dạ nhận nồi.

"Không phải cháu nói không phải sao?" Dì cũng sững sờ.

"Ý cháu là cháu không phải bạn trai cô ấy..."

Trương Thụ Đồng thầm nghĩ dì ơi mắt dì kiểu gì vậy, bọn cháu giống bạn trai bạn gái lắm à, sao không phải là chị em anh em gì đó?

Từ đám tang ở dòng thời gian gốc đã bị đám dì đám thím đồn là "bạn trai nhỏ";

Dòng thời gian trước cũng là tên phụ bạc trở mặt không quen biết;

Bây giờ lại thành gì, thiếu niên hư hỏng dụ dỗ gái nhà lành?

Ồ, ngoài cửa đúng là có đậu một chiếc xe máy.

Trương Thụ Đồng chính mình cũng thấy giải thích không rõ, dì lại không truy cứu nữa, bực bội ngồi lại ghế.

Bà dù sao cũng là bác sĩ, không phải giáo viên hay phụ huynh, ban nãy hỏi nhiều một câu chỉ là vì thấy hai người đều là học sinh, hai cô cậu không hiểu chuyện, đừng bao giờ đánh giá thấp rắc rối bọn họ có thể gây ra, nhất là con gái bà cũng học cấp hai trên đảo, thấy cảnh sinh tình, có hơi thương cô gái này.

Dì rút một cây bút trong ống bút ra, đầu bút lướt trên bệnh án, không có sắc mặt tốt với Trương Thụ Đồng:

"Dì không quan tâm các cháu quan hệ gì, hôm nay đừng chạy lung tung nữa, ngoan ngoãn về nhà dưỡng bệnh, nhất là cháu—"

Trương Thụ Đồng không hiểu tại sao lại nhấn mạnh mình.

"Cô bé không hiểu chuyện cháu cũng không hiểu chuyện à, người nhà có biết không, hay là lén giấu phụ huynh ra ngoài? Mau đưa người ta về, nghe chưa?"

Rốt cuộc dì đã tưởng tượng ra cái gì, Trương Thụ Đồng đã không muốn đoán nữa, lần này đúng là lỗi của mình, cho nên Lộ Thanh Liên còn chưa nói, cậu đã gật đầu, nhanh chóng nhận sai:

"Dì dạy phải, là cháu không tốt, vậy nên điều trị thế nào, bọn cháu nhất định tích cực phối hợp..."

...

Vài phút sau, trên hành lang bệnh viện.

"Bạn học Trương Thụ Đồng, tôi luôn nghĩ cậu rất hiểu biết, là tôi sai rồi."

Lộ Thanh Liên ở phía sau khẽ thở dài.

Đây là câu đầu tiên cô nói, cũng chỉ có câu này.

Nhưng cô không nói gì lại khiến người ta có hơi áy náy.

Nạng chống trên nền đá mài sặc sỡ phát ra tiếng "cộc cộc" giòn giã, may mà hôm nay mang đủ tiền, Trương Thụ Đồng lại mua cho cô một cây nạng, Lộ Thanh Liên không nói gì, ngược lại còn nghiêm túc nói cảm ơn, cứ như được ban ơn, mình đối xử với cô rất tốt vậy.

Nhưng cũng có thể thật sự là vậy, bình thường cô ốm còn không mấy khi đến bệnh viện, thường là nhịn một chút là qua.

Bây giờ chân Lộ Thanh Liên đã bôi thuốc xong, được băng gạc quấn lại, Trương Thụ Đồng phải lên lầu hai tiêm, bèn dặn Lộ Thanh Liên ngồi trên ghế dãy ở hành lang, đừng đi lại.

"Lát nữa đi đâu?" Lộ Thanh Liên vậy mà còn nghiêm túc hỏi.

"Thôi đừng động đậy, nghỉ ngơi một lát, buổi tối mới quan trọng." Cô vậy mà còn muốn cố, Trương Thụ Đồng tâm trạng hơi phức tạp, "Nghe lời bác sĩ đi, lát nữa tính sau."

Lộ Thanh Liên gật đầu tỏ ý đã hiểu.

Trương Thụ Đồng nhanh chân lên lầu, mùa đông đúng là mùa cúm, trên đường rất nhiều người qua lại, mùi thức ăn, mùi cơ thể quyện với mùi thuốc sát trùng, xộc lên khiến người ta càng choáng váng, cậu dừng lại ở góc rẽ, thở dài, thầm nghĩ đúng là càng sợ gì càng đến.

Sớm biết chân Lộ Thanh Liên bị thương thành thế này cậu đã đi truyền dịch rồi, nhưng bâyDY giờ tiền đã đóng, thuốc đã kê, chỉ có thể nói làm gì có nhiều "sớm biết".

Cậu đến trước phòng bệnh, người qua người lại, mấy chiếc ghế sofa gần như đã ngồi kín, những cây treo bình truyền dịch giống như cột điện mini, cậu cầm thuốc vào trong xếp hàng, lúc này điện thoại rung lên, Trương Thụ Đồng tim cũng đập thót, may mà là tin nhắn báo hết tiền.

Cậu lúc này mới nhớ ra cước 3G năm 2012 vừa đắt vừa ít, mình cả ngày bật dữ liệu, vậy mà dùng hết tiền điện thoại.

Sau đó là nạp tiền điện thoại, bâyDY giờ còn chưa có ứng dụng nhà mạng, hình như phải trả lời qua tin nhắn, cậu vừa suy nghĩ vừa nghe y tá phía trước gọi:

"Đến cậu rồi, mau qua đây!"

Trương Thụ Đồng bèn nghiên cứu tin nhắn đi vào phòng pha thuốc, trong phòng có chiếc giường nhỏ, cậu nằm sấp lên cởi quần áo, có thể nghe thấy tiếng y tá bẻ ống thuốc giòn tan, cồn i-ốt bôi lên da lành lạnh, y tá là một cô y tá trẻ, nhưng kinh nghiệm dày dặn, không nói hai lời, kim tiêm "phập" một tiếng đâm vào da, lúc này điện thoại "ting" một tiếng, tiền điện thoại cũng nạp xong.

"Cậu cũng bận rộn nhỉ, hẹn bạn gái đi chơi à?" Cô y tá trẻ đạp mở thùng rác, trêu chọc, "Nhưng đừng vội đi, ở lại quan sát nửa tiếng rồi nói."

Hết tiền và nạp xong chỉ cách nhau vài phút, chắc không đến mức trùng hợp, có tin nhắn và điện thoại bị lỡ, Trương Thụ Đồng đầu tiên kiểm tra một lượt, xác nhận không có gì, mới chậm nửa nhịp gật đầu.

Gió lạnh khiến người ta căng thẳng, phòng có máy sưởi thì khiến người ta lười biếng, nhưng vừa thả lỏng lại hỏng việc, cậu vịn tay vịn từ từ xuống lầu, nhất thời trời đất quay cuồng, cảm thấy bâyDY giờ nhìn ai cũng lơ lửng trong tầm mắt.

Đã đến giờ cơm trưa, bệnh viện không có nhà ăn, Trương Thụ Đồng lúc này mới nhớ ra nên giải quyết vấn đề dạ dày, bèn đến bên Lộ Thanh Liên hỏi cô muốn ăn gì, mình đi mua, Lộ Thanh Liên lại liếc cậu:

"Đừng cố."

Trương Thụ Đồng hiểu ý cô, bèn gật đầu nói: "Vậy tớ ngủ một lát, 12 giờ gọi tớ, nếu có điện thoại hay tin nhắn thì gọi tớ dậy." Vừa dứt lời, đã lập tức nhắm mắt.

Cả người như trôi trên mây, nhưng trên người không thấy lạnh, Trương Thụ Đồng biết đây là hiện tượng tốt, chứng tỏ nhiệt độ cơ thể sẽ không tiếp tục tăng.

Cậu là người hơi lạ giường, xung quanh tiếng bước chân ồn ào, ánh sáng lấp lòe qua mí mắt, nhưng ý thức dần dần phiêu tán.

Giấc ngủ này rất ngon.

Mãi đến khi Lộ Thanh Liên gọi cậu dậy, Trương Thụ Đồng ngơ ngác một lúc, nghe thấy tiếng chuông điện thoại của mình reo.

"Tống lão sư." Lộ Thanh Liên nói ngắn gọn, "Bây giờ là 11 giờ 58 phút."

Lão Tống à... Lão Tống thì không vội.

Cậu chớp chớp đôi mắt ngái ngủ, cảm thấy mình ngủ được ba bốn tiếng, thực tế chưa đến nửa tiếng.

Trương Thụ Đồng nhận điện thoại.

"Alô alô, Thuật Đồng à, chưa dậy à?"

"Vừa dậy." Lại sờ trán, lành lạnh trơn mượt, sốt đã hạ.

"Thầy đã nói em nên ngủ một giấc thật ngon rồi, nghe giọng nói cũng tỉnh táo hơn nhiều."

Có sao?

Cậu nghe vậy cẩn thận cảm nhận, phát hiện đúng là đã hồi máu, Trương Thụ Đồng chính mình cũng hơi kinh ngạc, đến mức đứng dậy đi mấy bước.

Cơ thể không còn nặng nề, đầu cũng không choáng, tuy vẫn hơi mệt, nhưng so với trước khi tiêm đã tốt hơn nhiều.

Thuốc hạ sốt thật sự có tác dụng.

Trương Thụ Đồng lại hỏi Lão Tống có việc gì, đối phương la lên:

"Em đang ở nhà à? Thầy qua đón em ngay, nhà hàng đặt rồi..."

Khoan đã, nhà hàng gì?

Trương Thụ Đồng nhớ lại, nhớ ra hôm qua lúc chia tay Lão Tống có nói mời ăn cơm, cậu gần như coi câu "hôm khác thầy mời" là lời khách sáo, không ngờ thầy chủ nhiệm lại nghiêm túc.

"Ngay trong trung tâm thương mại nhà Thu Miên, một phòng bao lớn, năm đứa các em tùy tiện gọi," người đàn ông cười ha hả nói, "Chuyện này cũng nhờ bố Thu Miên, lúc thầy đi lấy xe vốn định ra phố thương mại là đủ, kết quả người ta dúi cho thầy cái thẻ trả trước, thầy nói thế sao được, không thể nhận, ông ấy nói là mời mấy đứa nhỏ các em, hôm qua vì Thu Miên mà chạy tới chạy lui, nếu không phải ông ấy bâyDY giờ không rảnh, còn muốn tự mình mời..."

Trương Thụ Đồng đầu óc hơi loạn, sao cảm giác ngủ một giấc dậy thế giới đều thay đổi, thậm chí có ảo giác nhảy sang dòng thời gian khác.

Cậu vội hỏi dồn mấy câu, lúc này mới rõ tình hình.

Thì ra Lão Tống cũng về nhà ngủ một giấc, đến trưa, trời hửng nắng, tuyết trên đường vành đai núi tan không ít, vệ sĩ nhà họ Cố đến ký túc xá nhân viên đón ông, mang theo lốp xe đến biệt thự, rồi Lão Tống lái chiếc xe yêu quý của mình về.

Ông chủ Cố vốn định giữ ông ở lại ăn cơm, nhưng Lão Tống nói còn phải mời mấy học sinh ăn cơm, hôm qua đã hứa, mới có cuộc điện thoại này.

Hèn gì ban nãy ông nói lái xe đến đón mình.

Trương Thụ Đồng ban nãy chỉ chú ý đến nhà hàng, quên mất xe ông ở đâu ra.

Ngay sau đó cậu lại nghĩ đến đối phương nói "năm đứa các em tùy tiện gọi", lẽ nào...

Trương Thụ Đồng trong lòng khẽ động:

"Cố Thu Miên cũng đến à?"

"Rất tiếc, không đến." Dường như có thể thấy người đàn ông nhún vai, "Thầy nói cậu nhóc này, trước đây người ta gọi em thì em không muốn, bâyDY giờ người ta không chủ động, em thì ngược lại."

"Em nghe thầy nói có năm người." Trương Thụ Đồng ngượng ngùng nói.

"Thầy nói năm là bốn đứa các em cộng thêm Thanh Liên," Lão Tống cạn lời, "Người ta Thanh Liên cũng chạy cùng em cả ngày, thế mà quên à?"

Trương Thụ Đồng không quên Lộ Thanh Liên, chỉ vì hôm nay cậu ở cùng đối phương, nên vô thức không tính cô vào.

"Rốt cuộc có ở nhà không nói một tiếng, thầy đón em xong còn phải lên núi tìm Thanh Liên." Lão Tống lại giục.

Trương Thụ Đồng lại do dự.

Tuy đi đâu ăn cũng là ăn, tuy trạng thái của cậu bâyDY giờ không tệ, đi ăn một bữa không vấn đề gì, nhưng cậu luôn cảm thấy nhiệm vụ của mình chưa kết thúc.

Cho nên ban nãy bác sĩ nói truyền dịch cậu đều vô thức từ chối. Sáng nay cậu cũng nói với Lộ Thanh Liên dự định của mình, nhưng chính là có cảm giác tội lỗi vì không làm việc chính.

"Đúng rồi, em không cần lo." Lão Tống lại nói, "Lúc thầy đi có gặp Thu Miên, con bé vẫn ổn, đang định gọi mấy người bạn... mấy đàn em lớp dưới đến nhà chơi, con bé dù sao cũng chưa thân với Nhược Bình bọn họ lắm, hôm qua mới ăn cơm cùng nhau, luôn phải có thời gian, cho nên em đừng suy nghĩ lung tung, đợi ngày mai, Chủ Nhật, thầy hỏi con bé có ra ngoài không..."

Trương Thụ Đồng đoán Cố Thu Miên đang làm gì, cũng giống như trước đây, đại tiểu thư gọi đám đàn em đến nhà tụ tập, hát KTV ở phòng chiếu phim dưới lầu, nói không chừng tài xế còn phải ra thành phố mua mấy phần Pizza Hut, cô tuy không định rời đảo, thật ra cuộc sống ở nhà cũng không khác gì ra ngoài.

Lão Tống cũng là người tinh ý, đặc biệt giải thích nói người ta cũng có vòng bạn bè riêng, không ra ngoài ăn cơm với mấy đứa bạn thân các em là bình thường, vả lại có thể hẹn ngày mai.

Lúc này điện thoại rung lên, là tin nhắn của Cố Thu Miên.

Lần này cô chủ động gửi một bức ảnh, khung cảnh rất tối, phía trên nhấp nháy ánh đèn ngũ sắc, nhưng Trương Thụ Đồng có thể nhận ra bối cảnh là phòng chiếu phim, cậu thấy một chiếc sofa, mình vừa ở đó xem phim cùng cô.

Trong ảnh không thấy Cố Thu Miên, nhưng thấy ba cô gái nhỏ, một trong số đó Trương Thụ Đồng hơi quen, tóc ngắn, cầm micro nhảy nhót trước màn hình, hình như là "tiểu bí thư" bên cạnh Cố Thu Miên, lúc chụp ảnh cô ấy đang nghịch ngợm giơ tay chữ "V" trước ống kính.

Giữa bàn trà thắp một ngọn nến, xung quanh là mấy ly thủy tinh, chất lỏng màu hổ phách lấp lánh ánh sáng huyền bí dưới ánh nến, KTV đàng hoàng cũng chỉ đến thế, tòa kiến trúc dưới lòng đất này không còn lạnh lẽo như hôm qua, một ngày không gặp đã thay đổi, chỉ nhìn ảnh cũng có thể cảm nhận được sự náo nhiệt ồn ào, mấy người họ buổi trưa đã bắt đầu hát, chắc là chơi đến tối mịt mới tan.

"Đi không?" Lão Tống đang hút thuốc, giọng nói hòa lẫn tiếng gió.

"Vâng." Trương Thụ Đồng vẫn đồng ý.

...

"Nhưng sao em không nói với thầy là em ở cùng Thanh Liên?"

12 giờ 30 phút trưa, Trương Thụ Đồng đứng hút thuốc cùng Lão Tống bên ngoài trung tâm thương mại.

Cậu không để thầy giáo đến đón, hỏi ý kiến Lộ Thanh Liên xong, đối phương tỏ ý có nạng, đi đâu cũng là nghỉ ngơi. Vả lại cô ở bệnh viện cũng không quen, Trương Thụ Đồng bèn kéo Lộ Thanh Liên đến.

Vết thương trên chân cô không giấu được, nhưng lúc Lão Tống hỏi, Lộ Thanh Liên chỉ nói là hôm qua không cẩn thận bị trẹo.

Bây giờ đám bạn thân chưa đến, cô bèn vào trong chiếc Ford Focus đợi.

Chỉ còn hai người ở ngoài nói chuyện.

Ánh mắt Lão Tống đã có thể dùng từ "khâm phục" để hình dung:

"Thầy còn lo em ở nhà một mình cô đơn lạnh lẽo, không ngờ sớm đã có hẹn."

"Là đến bệnh viện." Trương Thụ Đồng nhấn mạnh, "Vả lại hôm qua đã hẹn rồi."

"Chân con bé sao rồi?"

"Không bị thương vào xương, nhưng cần tĩnh dưỡng."

Lão Tống dừng lại, thở dài:

"Tính ra hôm qua thầy nói uổng công à."

Xem ra câu nói đùa ban nãy chỉ là mở đầu, ông hiếm khi nghiêm túc:

"Không phải bảo em đừng xoắn xuýt cái gì hung thủ nữa sao, đây không phải chuyện tuổi của em nên lo, sao lại không nghe, lại sáng sớm kéo Thanh Liên đi làm thám tử?"

Trương Thụ Đồng đang định nói, người đàn ông lại xua tay:

"Không cần ngụy biện, thầy còn không hiểu em, thật thật giả giả lẫn lộn, dù nói thật cũng là lựa chọn để nói, cuối cùng lọt vào tai với sự thật căn bản không liên quan."

Thôi được. Bị thầy chủ nhiệm nói trúng rồi.

Trương Thụ Đồng đành phải nói:

"Nhưng có một điểm thầy đừng lo, chân cậu ấy thật sự là hôm qua bị trẹo, không phải hôm nay vô ý bị thương."

Người đàn ông gật đầu, nhưng không định tiếp tục cười đùa với cậu, lại cau mày:

"Buổi chiều?"

"Ăn cơm xong về nghỉ ngơi, tối tính sau."

"Sao còn có buổi tối?" Lão Tống mệt mỏi.

Trương Thụ Đồng cũng mệt mỏi:

"Chỉ tối nay thôi."

"Ôi, không phải thầy nói em, em thật sự mong tìm được cái gì, lợi hại hơn đám vệ sĩ cảnh sát kia à?"

"Không mong."

"Vậy làm gì?"

"Cho mình một lời giải thích?"

Lão Tống không nói tin hay không tin, chỉ cảm thán: "Thầy thấy mệt thay em, để thầy đoán xem, trên đường em đến có phải đang nghĩ làm sao giải thích với thầy?"

Cái này Trương Thụ Đồng thật sự chưa nghĩ, có lẽ do bị sốt, chưa chuẩn bị lời thoại, tùy cơ ứng biến thôi.

Đương nhiên, bâyDY giờ bắt đầu đau đầu rồi.

Lão Tống lại lẩm bẩm:

"Đợi qua ải của thầy rồi, có phải còn nghĩ cách giải thích với mấy đứa bạn, bọn nó mà khuyên em, em chắc chắn không nghe, nếu muốn đi cùng em, em lại không đồng ý, nếu nói dối, thầy thấy em bâyDY giờ bắt đầu chán ghét nói dối rồi, thầy nói đúng không?"

Trương Thụ Đồng bất đắc dĩ gật đầu.

"Cho nên thầy lại giúp em lần cuối." Ông nói, "Nếu thầy nói chiều thầy lái xe chở hai đứa đi, hai đứa thần bí như vậy, chắc chắn không muốn, vậy thầy giúp chùi mông vậy, lát nữa đừng nhắc đến chuyện xe máy, chỗ nào dễ lộ thì cứ đổ lên người thầy, cứ nói... để thầy nghĩ, cứ nói thầy rủ các em ăn cơm, kết quả lúc Thanh Liên xuống núi bị trẹo chân, bọn mình lại đến bệnh viện."

Trương Thụ Đồng im lặng một lúc, Lão Tống vỗ vai cậu: "Đừng cảm động như vậy, người làm thầy nên làm."

Cậu nói tiếng cảm ơn:

"Nhưng em vốn tưởng thầy sẽ hỏi tận gốc."

Lão Tống thản nhiên nói:

"Cái này à, ai cũng có vài chuyện không muốn nói, em mà muốn nói thì đã nói sớm, không nói thì bâyDY giờ hỏi cũng vô ích."

"Ban nãy em nói muốn cho mình một lời giải thích, tuy thầy tạm thời không hiểu em còn trẻ mà có gì phải giải thích, có lẽ là thầy nói với em nhiều quá, ảnh hưởng đến em ở phương diện nào đó, như vậy rất không tốt, nhưng Thuật Đồng em có biết không, có lúc cho mình một lời giải thích mới là khó nhất?"

Bờ vai người đàn ông đột nhiên sụp xuống, ông dụi tắt điếu thuốc:

"Em còn nhớ hôm qua thầy nhắc với em, thầy từng có bạn gái không?"