Ngoại truyện - Lời độc thoại của "Tiểu thư của thần" (Tự xưng) - Phần đầu
「Không thể nào」
Trở về phòng, tôi lẩm bẩm câu nói đã trở thành cửa miệng suốt mấy năm nay.
Tôi lê bước đến giường rồi quăng mình xuống. Gần đây, tôi cứ cảm thấy cái giường cứng hơn hẳn. Chắc chỉ là vấn đề tâm trạng thôi. Và tôi cũng biết rất rõ nguyên nhân của nó.
Nằm ngửa ra, tôi hồi tưởng lại chuyện vừa xảy ra ban nãy.
Hôm nay, đã hơn một tuần trôi qua kể từ buổi hẹn hò đôi tệ hại đến mức không thể chấp nhận kia, vậy mà tôi lại rơi vào một tình huống tồi tệ theo một cách hoàn toàn khác với điều tôi từng lo sợ. Chỉ cần nhớ lại cuộc trò chuyện lúc nãy thôi cũng đủ khiến sống lưng tôi lạnh toát.
「…Thật sự không thể nào. Mà tất cả cũng là tại anh ta hết!」
Người anh mà giờ đây tôi đã ghét cay ghét đắng.
Hồi nhỏ, tôi chẳng hề ghét anh ấy. Là anh trai của một siêu cấp mĩ nhân như tôi, nên gương mặt cũng khá ưa nhìn, tính cách lại sáng sủa, hiền lành. Nhìn khách quan thì đúng là một người anh không tệ. Quan hệ anh em cũng chẳng xấu.
Sự thay đổi xảy ra vào thời cấp hai.
Anh trai đột nhiên “thức tỉnh”. Bắt đầu chú ý đến ngoại hình, tập cơ bắp, thân hình trở nên rắn rỏi hơn. Tôi không biết lý do là gì, nhưng anh ấy bỗng dưng biết để ý ăn mặc, trông có vẻ rất “ra dáng”.
Bây giờ nhớ lại, anh trai lúc đó thật sự rất ngầu. Bạn bè tôi còn nhiều lần nói rằng có anh trai đẹp trai thế này thì đáng ghen tị thật, khiến tôi đứa em gái cũng thấy nở mũi tự hào.
Nhưng rồi, anh ta đột ngột hóa thành một thằng âm u.
Vô lý quá đi. Đùa nhau à?
Anh trai bắt đầu sưu tầm đủ loại đồ của mấy nhân vật 2D. Căn phòng dần dần bị “ô nhiễm”, đến lúc nào đó thì hoàn toàn biến thành một cái phòng rác. Không chỉ vậy, anh ta còn nghiện Vtuber, rồi mê mẩn mấy trò game online quái gở.
Tôi bị sốc thật sự.
Là người hoàn toàn không hứng thú gì với mấy sở thích otaku, tôi chẳng thể nào hiểu nổi. Anh ấy cũng không còn quan tâm đến ngoại hình nữa, trông chẳng khác gì một otaku điển hình. Vì biết anh ta từng ra dáng đến mức nào, nên tôi không thể chịu nổi cú rơi thảm hại này.
Tôi đoán nguyên nhân của sự thay đổi đó nằm ở Tsuki-nee người vừa là hàng xóm, vừa là bạn thưở nhỏ. Rõ ràng trước đó hai người thân thiết đến mức bị xung quanh coi như một cặp, vậy mà đột nhiên chẳng còn nói chuyện với nhau nữa. Nghĩ lại thì, có cảm giác từ thời điểm ấy anh trai bắt đầu sa sút nhanh chóng.
Cãi nhau à?
Hay tỏ tình rồi bị từ chối?
Chuyện này đến bây giờ, dù quan hệ đã được hàn gắn, tôi vẫn không rõ. Hỏi thì chị ấy cũng chỉ lảng tránh, chắc là có lý do khó nói.
…Thôi, nghĩ cũng chẳng ra, mặc kệ vậy.
Dù sao thì, anh ta sau khi trở thành otaku là tôi ghét. Đương nhiên, quan hệ anh em cũng trở nên căng thẳng.
Quan hệ dần xấu đi, nhưng tôi chẳng bận tâm, vẫn tiếp tục nỗ lực để trở nên xinh đẹp hơn. Bởi vì tôi có một mục tiêu lớn.
Trở thành “Hime” của học viện Himegasaki.
Tôi biết đến cuộc tổng tuyển cử Hime của Himegasaki và danh hiệu “Hime” ngay sau khi vào cấp hai. Trên đường đi học về, tôi tình cờ lướt qua Hime đương nhiệm lúc bấy giờ. Cô ấy được bao quanh bởi các chàng trai đẹp, tận hưởng cảm giác như công chúa. Nhìn đủ kiểu mỹ nam ra sức lấy lòng để làm cô ấy vui vẻ, tôi như bị thôi miên.
Mình cũng muốn được bao quanh bởi dàn trai đẹp và được cưng chiều như thế.
Khoảnh khắc ấy, tôi quyết tâm trở thành Hime.
Vì thế tôi đã cố gắng hết mình để nhắm tới mục tiêu đó. Từ cấp hai, tôi bắt đầu “đội lốt mèo”, luôn tỏ ra dễ thương, thân thiện với mọi người. Sau khi vào Himegasaki, ngay cả những thằng con trai otaku ghê tởm kiểu như anh trai tôi cũng dùng giọng ngọt ngào để đối phó.
Nếu trở thành Hime thì biệt danh sẽ là gì nhỉ?
Những ngày đầu nhập học, tối nào tôi cũng nghĩ về chuyện đó.
Các Hime hiện tại đều có thuộc tính riêng. Nào là băng, nào là bóng tối, nghe cực kỳ ngầu. Họ của tôi là Kanbara, vậy thì phải gắn với “thần” mới đúng.
Trong các danh xưng như “Tiên nữ, Nữ thần,Thánh nữ,Nữ hoàng,Công chúa,Công chúa Hoàng tử”, tôi đã sớm quyết định được danh hiệu hoàn hảo nhất dành cho mình. Đó là “Tiểu thư”.
『Tiểu thư của Thần』
Quá tuyệt, dễ thương hết mức. Một danh hiệu hoàn hảo đến mức không thể phù hợp hơn với tôi người có vẻ đẹp có thể gọi là kiệt tác của tạo hóa. Tôi chắc chắn sẽ giành hạng nhất, và chỉ có danh xưng của Thần mới xứng với tôi.
Tôi đã dốc toàn lực để nhắm tới vị trí Hime. Ngay từ đầu tôi đã biết khối của anh trai toàn là mỹ thiếu nữ, nhưng tôi nghĩ mình hoàn toàn có thể cạnh tranh được. Vì vậy tôi không dùng tiểu xảo, mà đường đường chính chính đối đầu.
Kết quả là… hạng 7.
Không thể nào. Chuyện tôi không phải là Hime là điều tuyệt đối không thể chấp nhận. Chắc chắn mắt hoặc não của bọn họ đều đã thối rữa cả rồi.
Sau khi bước vào kỳ nghỉ hè, tôi cáu kỉnh vô cùng. Tôi trút giận lên mọi thứ xung quanh. Nhưng vì không thể để học sinh Himegasaki nhìn thấy bộ mặt đó, nên mỗi khi gặp anh trai, tôi lại mắng nhiếc anh ta để xả stress.
Sau vài ngày trút hết cơn giận, tôi dần bình tĩnh lại.
Mình phải làm gì đó để cướp lấy ngôi vị Hime.
Trong số những người được chọn làm Hime, ngoại trừ một người, tất cả đều là học sinh năm hai. Dù xinh đẹp nhưng chẳng hiểu sao lại không có bạn trai. Hơn nữa, cũng không có cảm giác là sắp có bạn trai.
Tsuki-nee và Tsuchiya-senpai từ trước đến nay đều không hề có dấu hiệu dính dáng đến con trai. Những Hime khác cũng mơ hồ mang cảm giác rằng họ sẽ không dễ gì có người yêu.
Làm sao đây?
Làm thế nào thì mới trở thành Hime được đây?
Giữa kỳ nghỉ hè, trong lúc tôi đang vắt óc suy nghĩ cách để trở thành Hime, có một ngày tôi đi karaoke cùng mấy đứa bạn trong lớp.
『Dạo này bài hát của Vtuber cũng nhiều ghê nhỉ』
『Cũng có kha khá bài hay mà. Chỉ là fan thì nhiều đứa ghê thật』
『Chuẩn. Kiểu ném tiền cho mấy cái tranh vẽ ảo thì cũng chịu luôn』
『Nghe nói mấy đứa bệnh hoạn còn bị đem ra bêu riếu cho người ta cười nữa đó. Nè, coi cái này đi, thằng này bị gọi là “thằng viết dài”, bị chửi cho lên bờ xuống ruộng luôn, nghe đâu còn là học sinh cấcao trungp ba』
Sau khi một đứa bạn hát xong bài của Vtuber thì câu chuyện chuyển sang hướng đó, và chính tại khoảnh khắc ấy, tôi lần đầu tiên biết được rằng anh trai mình đang bị phơi bày trên mấy trang tổng hợp.
Không phải tức giận, cũng chẳng phải chán ngán mà là xấu hổ.
Việc tôi biết tài khoản của anh trai là chuyện hiển nhiên. Hồi trước quan hệ còn tốt, tôi từng xem video chung với anh ấy, làm sao mà không biết cho được.
『Ghê thật, đúng là hết cứu. Ayane cũng thấy vậy đúng không?』
『Ừ… ừm, đúng thế』
Khoảnh khắc biết được sự thật đó, trong tôi, anh trai bị giáng thẳng xuống hạng tên bệnh hoạn thấp kém nhất. Anh ta đã trở thành một thằng ngốc thật sự, bị cả nước đem ra cười nhạo.
Tôi là em gái của người mà bị cả nước cười chê sao?
Không thể nào. Tuyệt đối không thể. Chỉ nghĩ đến chuyện anh trai ruột mình là trò cười toàn quốc thôi là tôi đã không chịu nổi rồi. Anh ta đúng là nỗi nhục của gia đình.
Nhưng chính lúc đó, một ý nghĩ lóe lên trong đầu tôi.
…Dùng anh trai để đá mấy Hime xuống thì sao?
Tôi đã nắm được một con bài có thể uy hiếp anh trai. Dùng nó để ép anh ta hành động, tiếp cận các Hime. Dù bây giờ anh ta đã biến thành otaku, nhưng vốn dĩ gương mặt cũng không tệ. Nếu nghiêm túc làm lại, biết đâu có thể thành công.
Nếu kế hoạch này suôn sẻ, anh trai sẽ hẹn hò với một Hime, và hạng bảy như tôi sẽ được thế chỗ.
Hơn nữa, biết đâu nếu có bạn gái, anh ta sẽ quay lại dáng vẻ tạm chấp nhận được như ngày xưa. Dù khả năng đó thấp thật.
Tôi lập tức bắt tay vào hành động.
Và thế là, học kỳ hai đầy sóng gió bắt đầu...
「Kế hoạch đã thành công. Thành công thật đấy, nhưng không hoàn hảo」
Tôi nhìn lại toàn bộ chặng đường đã qua.
Ngoài dự đoán, anh ta đã rất cố gắng. Anh ta lần lượt trở nên thân thiết với các Hime. Thậm chí, không thể tin nổi là trong số đó, có một người Kanon đã phải lòng anh ta. Khi nghe chuyện đó trong hội thao, tôi suýt thì khuỵu xuống. Nói thật thì, với tư cách là bạn của Kanon, tôi vẫn mong cô ấy nhắm tới mấy anh đẹp trai hơn, nên cảm xúc khá là phức tạp.
Nhờ chiến dịch “chinh phục Hime”, ngoại hình của anh trai cũng dần dần khá lên. Sắc mặt tốt hơn, trông có vẻ khỏe khoắn và có sức sống hơn trước.
Không những vậy, mối quan hệ với Tsuki-nee người từng trở nên xa cách cũng được hàn gắn. Với tôi, chị ấy giống như một người chị ruột vậy, nên nếu chị ấy lại ghé chơi như ngày xưa thì tôi thật sự rất vui.
Thành quả vượt xa mong đợi. Tất cả đều là nhờ công lao của tôi người đã thúc đẩy chiến dịch “chinh phục Hime”.
…Đến đây thì mọi thứ vẫn ổn.
Nhờ thân thiết với Kanon mà đánh giá của bản thân tôi cũng tăng lên. Nếu cứ đà này, trong kỳ tổng tuyển cử tiếp theo, chắc chắn tôi sẽ giành được vị trí Hime.
Nhưng dù vậy, vẫn còn vấn đề.
「…Vấn đề là Tiên nữ senpai và cái tên biến thái kia kìa. Phải làm sao đây」
Tôi không muốn nhớ lại, nhưng vẫn nhớ.
Từ nửa sau của buổi hẹn hò đôi đầy bất đắc dĩ đó… cho đến những chuyện xảy ra hôm nay.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
