Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

54 396

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

8 27

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

(Đang ra)

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Hibariyu

Và thế là, lời hứa sẽ mãi là bạn của hai đứa trẻ năm nào vẫn sẽ được giữ vững. Nhưng liệu tình bạn ấy vẫn sẽ được yên bình như ngày xưa chăng?

54 662

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

1 4

Sắc Nét Chiến Cơ

(Đang ra)

Sắc Nét Chiến Cơ

ML "Exlor" Duong

"Chào mừng đến với Hệ Thống Thiết kế Chiến Cơ. Vui lòng thiết kế chiến cơ mới của cậu."

170 10323

Vol 2 - Chương 29 - Lễ hội văn hoá Himegasaki nơi định đoạt tất cả~ Buổi hẹn hò với Tiên nữ~

Chương 29 - Lễ hội văn hoá Himegasaki nơi định đoạt tất cả~ Buổi hẹn hò với Tiên nữ~

「Bên này nè, Kanbara-kun」

Đến đúng giờ hẹn, tôi đến chỗ hẹn với Kazama.

Trang phục của Kazama vẫn là bộ đồ hầu gái đó. Đây là theo yêu cầu của cô ấy. Có vẻ cô ấy rất thích bộ đồ này. Quả thực là hợp đến mức không có gì để phàn nàn, hơn nữa còn nhìn còn rất sướng mắt nên tôi cũng chẳng nói gì.

Phía tôi thì vẫn giữ nguyên bộ đồ quản gia. Một phần vì lười thay đồ, phần lớn hơn là vì tôi cho rằng nó có thể dùng làm ngụy trang.

Lần hẹn hò ở lễ hội văn hóa này là đi cùng một Hime, nên ở mức độ nhất định cần phải cải trang. Nếu bị bắt chuyện lung tung thì vừa phiền, vừa tốn thời gian.

Với cách ăn mặc này, nếu tôi đi cùng Kazama thì người khác hẳn sẽ hiểu lầm là hoạt động quảng bá cho quán cà phê của lớp. Vừa đóng góp cho lớp, vừa tiện cho mình đúng là một mũi tên trúng hai con nhạn.

「Được xếp lịch đầu tiên đúng là may mắn thật. Từ ngày mai trở đi có khách ngoài trường vào thì mệt lắm」

「Năm ngoái đúng là thảm họa mà」

「Địa ngục luôn ấy. Lúc đó tớ chưa lên làm Hime nên còn đỡ, chứ nếu là Hime thì chắc đã khổ sở lắm rồi. Tsuchiya-san cùng lớp hồi đó trông cực kỳ vất vả」

Kazama được chọn làm Hime trong cuộc bầu cử cuối học kỳ hai năm ngoái. Vì trong lễ hội năm đó cô chưa mang danh Hime nên không gặp quá nhiều rắc rối.

Nghĩ như vậy mới thấy, danh hiệu đúng là quan trọng. Sự đáng yêu của Kazama so với năm ngoái chẳng thay đổi gì, vậy mà quán cà phê năm nay của lớp tôi lại đông khách hẳn lên chỉ vì cái mác “Hime”. Người ngoài trường chắc chắn cũng sẽ bị thu hút bởi danh hiệu này.

「Nghe nói năm nay lượng khách có thể còn đông hơn cả năm ngoái đó」

「Ugh, tha cho mình đi…」

Nghe nói sẽ còn đông hơn cả năm ngoái khi học sinh trường khác và người ngoài kéo đến chen chúc thì gương mặt hốc hác của Kazama cũng dễ hiểu.

Ngẫm lại thì năm ngoái tôi cũng run lắm. Ghét cảnh đông người nên gần như không bước ra khỏi lớp, thành ra ký ức về lễ hội văn hóa chẳng còn bao nhiêu.

Dù không biết chính xác thế nào, nhưng chắc chắn năm nay cũng sẽ rất đông khách. Nghĩ theo hướng đó thì được xếp lịch đầu tiên quả là may mắn.

「Lo cho mấy ngày sau cũng vô ích thôi. Chuyển sang tận hưởng hiện tại nào」

「Ừm. Thế kế hoạch hôm nay là gì?」

Toàn bộ kế hoạch cho buổi hẹn hò lễ hội đều do phía con gái quyết định. Không phải vì tôi lười nghĩ, mà là vì đó là yêu cầu từ họ.

「Tớ suy nghĩ rồi, trước giờ diễn thì cứ đi dạo lung tung nhé. Ngày đầu nên chưa quen vị trí các gian hàng, với lại chỉ cần vừa đi vừa trò chuyện với Kanbara-kun thôi là tớ đã thấy vui rồi」

「Được」

Vậy là buổi hẹn hò lễ hội văn hóa với Kazama bắt đầu.

Năm nay tôi khá bận rộn chuẩn bị cho lễ hội nên chưa có dịp đi xem gian hàng của các lớp khác. Thú thật là tôi cũng tò mò. Với cả nghĩ đến mấy ngày sau thì nhớ vị trí gian hàng cũng là việc quan trọng.

Vừa trò chuyện vừa đi, Kazama dừng lại trước một lớp học.

「Vào đây thử nhé」

「Gian hàng kiểu lễ hội à」

Gian hàng của lớp này là dạng lễ hội truyền thống.

Trong số những hoạt động kinh điển của lễ hội văn hóa, gian hàng lễ hội luôn là lựa chọn quen thuộc. Nào là ném vòng, câu yo-yo, bắn súng toàn mấy trò kinh điển không thể kinh điển hơn.

「Cậu thích mấy cái này à?」

「Cũng thích thích」

「Ồ, bất ngờ thật」

「Hồi nhỏ thì ghét, nhưng lên cấp hai được rủ đi lễ hội nhiều nên thành quen. Chắc là số phận của người nổi tiếng nhỉ. Mấy bạn nam cố gắng thể hiện trông dễ thương lắm. Nhưng mà hình như mình có năng khiếu, nên kết cục của họ đều thua thảm hết」

Nói với vẻ đắc ý, Kazama thử chơi bắn súng.

Cô ấy bắn cực kỳ giỏi.

Từ bắn súng, đến câu yo-yo, rồi ném vòng Kazama dùng những động tác thuần thục để liên tiếp giành lấy phần thưởng. Hình ảnh một cô hầu gái “quét sạch” gian hàng lễ hội trông vừa kỳ lạ vừa ngầu.

「Nào, Kanbara-kun cũng chơi đi chứ」

Bị rủ rê, tôi cũng thử thách bản thân.

「…Khó hơn tưởng tượng nhiều」

Khác với Kazama, từ hồi cấp hai tôi gần như không dính dáng gì đến mấy lễ hội này, nên kết quả thảm hại vô cùng. Có lẽ đây là giới hạn của một cựu hikikomori tôi hoàn toàn không nắm được mấu chốt.

Trong game thì tôi giỏi lắm mà.

「Để tớ chỉ cho cậu mẹo nhé」

Dù được Kazama chỉ dẫn, tôi vẫn vụng về như cũ. Càng chơi càng hăng, nhưng cuối cùng vẫn chẳng được tích sự gì.

Đúng là không có tài.

Bị Kazama đứng bên cạnh cười bảo “dở tệ”, tôi vẫn tiếp tục tận hưởng gian hàng lễ hội một lúc nữa. Dù không giành được phần thưởng nào, nhưng cảm giác lễ hội thì đúng là rất vui.

「Rồi, đến giờ món chính của hôm nay rồi đó」

Rời khỏi lớp học, Kazama nhìn đồng hồ rồi nói.

「Không phải hơi sớm sao?」

「Vở kịch được toàn trường chú ý mà, phải đến sớm chiếm chỗ hàng đầu chứ」

Tôi sẽ đi hẹn hò với bốn Hime, nhưng riêng ngày đầu tiên thì thời gian được sắp xếp dài hơn. Không phải vì ưu ái Kazama, mà là do vở kịch của Shiranui và Tsuchiya.

「Mấy ngày sau có khách ngoài trường vào thì chắc chắn sẽ rất đông, nên hôm nay là thời điểm lý tưởng nhất. Những học sinh khác chắc cũng nghĩ vậy nên sẽ đến sớm」

「Cũng đúng. Xem thì đương nhiên là muốn ngồi hàng đầu rồi」

「Bên kia chắc cũng muốn Kanbara-kun ngồi gần để cổ vũ mà ha」

「……」

Vở kịch có hai Hime đóng chính nên mức độ chú ý cực kỳ cao. Nếu người ngoài trường vào đông, rất có thể kín cả nhà thi đấu và không xem được.

Vì lý do đó nên buổi hẹn hò với Kazama được “cài sẵn” lịch xem kịch.

Chúng tôi đến nhà thể chất.

Tôi nghĩ với tổ hợp maid và quản gia sẽ rất nổi bật, nhưng hóa ra còn nhiều người ăn mặc kỳ quái hơn, nên cũng chẳng quá gây chú ý.

Vì còn thời gian trước khi bắt đầu nên chúng tôi dễ dàng ngồi được hàng ghế đầu.

Theo thời gian, nhà thể chất nhanh chóng chật kín học sinh. Hai Hime đóng chính thì chuyện được chú ý là đương nhiên.

Vở diễn là Romeo và Juliet.

Shiranui đảm nhận vai Romeo, còn Juliet là Tsuchiya.

Vở kịch bắt đầu.

Trái với dự đoán, vở kịch được dàn dựng vô cùng bài bản. Ban đầu khán giả đến chỉ vì các Hime, nhưng chẳng mấy chốc đã hoàn toàn bị diễn xuất cuốn hút. Đặc biệt là Tsuchiya dù nhìn bằng con mắt nghiệp dư cũng thấy cô ấy ở một đẳng cấp khác hẳn. Trên sân khấu, cô tỏa sáng áp đảo.

Ngay cả tôi cũng bị cuốn vào màn diễn ấy.

Diễn xuất xuất sắc của Tsuchiya thì không cần bàn cãi, nhưng Shiranui trong vai Romeo cũng không hề kém cạnh vừa ngầu vừa cuốn hút.

Đang há hốc miệng xem thì đột nhiên tôi bắt gặp ánh mắt của Shiranui trên sân khấu. Không phải là “có cảm giác như vậy”, mà là chắc chắn đã nhìn nhau.

Ngay lúc đó, Kazama người đang ngồi cạnh bất ngờ ôm chặt lấy cánh tay tôi.

「Kazama!?」

Giật mình quay sang nhìn cô ấy, tôi thấy nơi khóe miệng Kazama hiện lên một nụ cười mờ nhạt. Nhưng ánh mắt lại không hướng về tôi, mà nhìn về phía sau.

…Khoan đã, chẳng lẽ là khiêu khích Shiranui?

Không, hướng nhìn hoàn toàn khác. Hơn nữa, từ phía sau còn vang lên tiếng rên khe khẽ của ai đó.

Tôi giật mình quay lại nhìn sân khấu, nhưng Shiranui dường như chẳng hề bận tâm.

Sau đó không còn chuyện gì xảy ra. Tôi lặng lẽ thưởng thức vở kịch đến hết. Chất lượng tổng thể cực kỳ cao, khiến người xem vô cùng mãn nguyện. Tôi vỗ tay một cách tự nhiên.

「Ha~ đúng là một vở kịch tuyệt vời!」

Kazama nói với vẻ vô cùng thỏa mãn.

「Đúng là quá đỉnh」

「Cả hai người họ đều diễn hay thật. Với tớ thì chắc chắn không làm được đâu」

Tôi hoàn toàn đồng ý.

「…Mà khoan, kịch thì hay thật, nhưng chuyện lúc nãy là sao? Cậu định phá đám à?」

「Phá đám?」

「Coi chừng Shiranui giận đó」

Kazama nghiêng đầu khó hiểu.

「Tớ đâu có phá Shiranui-san hay gì đâu」

「Ơ? Không phải à?」

「Người mà tớ muốn khiêu khích là ở đằng kia kìa」

Kazama quay đầu lại, tôi cũng nhìn theo.

Trong tầm mắt là Kanon và Tsukihime đang tỏ ra lén lút. Bị phát hiện, cả hai vội vàng rút lui.

「Không biết là họ tò mò nên đến kiểm tra, hay đơn giản là muốn xem kịch của hai người kia nữa. Nhưng dù thế nào thì nhìn chằm chằm vào buổi hẹn của người khác cũng là bất lịch sự rồi」

「Ra là nhắm vào hai người đó à」

「Họ nhìn suốt đấy. Đừng nói là cậu không nhận ra nhé?」

「…Hoàn toàn không」

Kazama thở dài.

「Với lại, cho dù tớ có tính cách xấu đi chăng nữa thì cũng không tệ đến nỗi đi phá kịch của người khác đâu」

Hóa ra chỉ là trùng hợp đến mức trông giống như phá đám. Tôi đã hiểu nhầm Kazama mất rồi.

「Xin lỗi vì đã nghi ngờ cậu nhé」

「Không sao đâu. Tớ không để ý」

Chỉ mong là Shiranui cũng không để ý.

「Thôi nào, lấy lại tinh thần rồi tiếp tục hẹn hò nhé」

Bị Kazama kéo đi, tôi cùng cô ấy tiếp tục dạo quanh trường.

Trên đường đi, bạn bè của Kazama liên tục gọi cô lại, rồi khi mua đồ ở các gian hàng thì mấy nam sinh bán hàng đều nhiệt tình “tặng thêm” cho Kazama. Chưa kể, đám con trai bị bộ đồ hầu gái của cô ấy bắn trúng tim cứ ùn ùn kéo tới.

Ở bên Kazama, lúc nào tôi cũng có cảm giác mình đang đứng giữa trung tâm của một vòng tròn người.

Nếu là trước đây, có lẽ tôi đã thấy phiền phức. Nhưng bây giờ, tôi lại thấy dễ chịu. Đúng là tôi cũng đã trưởng thành hơn rồi.

Và rồi, buổi hẹn cũng đến hồi kết.

「Hôm nay tớ vui lắm. Cảm ơn cậu nhé, Kanbara-kun」

「Tớ cũng vui lắm」

Đây là cảm xúc thật lòng.

Ở bên Kazama rất vui. Có lẽ vì bản thân cô ấy lúc nào cũng trông rất vui vẻ. Luôn mỉm cười, luôn chủ động bắt chuyện, nên tôi cũng chẳng lúc nào thấy chán.

Tôi mơ hồ hình dung ra được viễn cảnh nếu mình hẹn hò với Kazama.

「Ở bên Kanbara-kun đúng là thích thật. Nhịp nói chuyện hợp, phản ứng cũng không tệ, mà còn rất đáng để trêu nữa」

「Tớ cũng nghĩ giống vậy. Nhưng trêu thì miễn đi」

「Nhưng mà thật sự rất vui. Còn vui hơn cả năm ngoái」

「Nhắc mới nhớ, năm ngoái thì sao?」

Nghe câu hỏi của tôi, Kazama suy nghĩ một chút.

「Ừm, cũng vui bình thường thôi. Đi cùng bạn bè mà. Với lại hồi đó mình có một cậu con trai mà tớ đang trong quá trình chinh phục nữa. Dắt cậu ta đi khắp nơi」

Đúng là ác nữ mà.

Nếu năm ngoái Kazama đã là Hime thì chắc đã thành đại họa. Năm nay thì tôi mặc đồ quản gia, có lẽ nhờ vậy mà mọi thứ được che giấu ổn thỏa… chắc là thế.

「Dù cũng đi cùng ‘mục tiêu chinh phục’, nhưng cảm giác hoàn toàn khác khi đi với Kanbara-kun. Kỳ lạ thật. Chắc là vì tớ chẳng thích cậu ta chút nào, nên ở đâu đó thấy chán chăng. Lúc đó tớ chỉ xem như đang chơi game thôi mà」

Chơi game à…

Về chuyện này thì tôi cũng chẳng có tư cách gì để nói. Dù với tôi đó là vấn đề sống còn, nhưng với phía bên kia thì có lẽ chẳng liên quan gì.

「Dù sao thì buổi hẹn với Kanbara-kun đã khiến tớ rất mãn nguyện rồi. Tớ còn nghĩ là sau này cũng muốn tiếp tục trêu cậu nữa đó」

「…Nếu là trêu thì xin tha cho tớ đi mà」

Kazama không đáp lời. Có vẻ cô ấy hoàn toàn không có ý định dừng lại.

「Thôi, chúng ta về lớp thôi nhỉ」

「Ừm. Về làm việc tiếp」

Kazama đi trước dẫn đường, rồi như sực nhớ ra điều gì, cô quay lại nói:

「Tớ thực sự mong chờ câu trả lời của cậu đó!」

Đúng như lời nói ấy, Tiên nữ gió mỉm cười rạng rỡ một nụ cười tràn đầy mong đợi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!