Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

54 396

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

8 27

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

(Đang ra)

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Hibariyu

Và thế là, lời hứa sẽ mãi là bạn của hai đứa trẻ năm nào vẫn sẽ được giữ vững. Nhưng liệu tình bạn ấy vẫn sẽ được yên bình như ngày xưa chăng?

54 662

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

1 4

Sắc Nét Chiến Cơ

(Đang ra)

Sắc Nét Chiến Cơ

ML "Exlor" Duong

"Chào mừng đến với Hệ Thống Thiết kế Chiến Cơ. Vui lòng thiết kế chiến cơ mới của cậu."

170 10323

Vol 2 - Chương 24 - Kỷ yếu tốt nghiệp

Chương 24 - Kỷ yếu tốt nghiệp

「Sao tự nhiên lại vậy?」

Rõ ràng nãy giờ còn đang nói về Shiranui, vậy mà không hề có báo trước, câu chuyện lại chuyển thẳng sang Kanon. Không hiểu phải xảy ra chuyện gì thì hướng nói chuyện mới lệch sang bên đó được.

Thắc mắc đó nhanh chóng được giải đáp.

「Tớ nhận được một tin nhắn trông cực kỳ tức giận từ Hikawa-san. Nội dung là… em gái cô ấy, Kanon-san, đã tỏ tình với Yuu-kun」

Vậy là Hikawa đã tỉnh lại rồi sao.

Biết cô ấy bình an vô sự thì tạm thời yên tâm, nhưng ngay sau đó một loạt câu hỏi lại hiện lên.

Tại sao lại gửi thông tin đó cho Tsukihi? Vì sao cơn giận lại hướng về phía Tsukihi? Với cả, từ bao giờ hai người họ đã trao đổi liên lạc với nhau? À, chuyện liên lạc thì… dạo gần đây họ thân nhau hơn, nên cũng chẳng có gì lạ.

「Chuyện này… là thật sao?」

Nhận ra có giấu cũng vô ích, tôi khẽ gật đầu.

「Vậy à...」

Tsukihi lại cúi mắt nhìn vào màn hình điện thoại.

「Trong này còn viết là cậu đã kết hôn trong game với Kanon-san nữa sao」

「Cô ấy gửi cả thông tin đó luôn à!?」

「Viết dài dòng lắm nên hơi khó hiểu, nhưng đúng là có. Do tức giận quá nên dùng đi dùng lại cùng một từ, trông như đang ở trạng thái tinh thần rất nguy hiểm」

Xem ra Arisa sau khi tỉnh lại đã trong cơn giận mà gõ một tràng dài.

Tôi hoàn toàn không hiểu vì sao cơn giận lại nhằm vào Tsukihi, nhưng chắc là do quá tức nên mất kiểm soát rồi. Chứng kiến cảnh đứa em gái yêu quý nhất tỏ tình một thằng ất ơ nào đó ngay trước mắt thì… cũng khó trách được.

「Người vợ trong game online mà cậu từng kể trước đây… là Kanon-san sao?」

Bị cô ấy nhìn chằm chằm, tôi hiểu rằng có chối cũng vô ích, nên thành thật đáp.

「Đúng là vậy thật」

「Cậu biết từ đầu à?」

「Không, tớ cũng chỉ biết hôm nay thôi. Tớ cũng bất ngờ lắm. Có vẻ Kanon đã nhận ra từ trước một chút. Và trước khi đến đây thì con bé đã tỏ tình với tớ」

Nếu thông tin đã bị rò rỉ từ Arisa, thì có cố che giấu cũng vô nghĩa. Xin lỗi Kanon, nhưng trong tình huống này, anh không còn cách nào nói dối được.

Tsukihi trông như đã hiểu ra nhiều chuyện.

「Ra vậy. Thế là lúc tỏ tình, Hikawa-san cũng có mặt」

「Ừm」

「Giờ thì tớ hiểu vì sao Yuu-kun trông mệt mỏi như vậy rồi. Cô ấy rất coi trọng Kanon-san mà」

Không phải tôi mệt vì bị tỏ tình. Đối phương là một cô bé cực kỳ dễ thương, đã thế lại còn là vợ trong game của tôi nữa chứ. Nói thật thì dù không xinh đẹp đến mức vô lí đi chăng nữa thì, bị tỏ tình cũng đủ khiến người ta phấn khởi rồi.

Thứ khiến tôi kiệt sức vô ích chính là sự hiện diện của Hikawa. Tỏ tình trong khi bên cạnh là một con mãnh thú đang đứng đó mức độ bào mòn tinh thần vượt xa tưởng tượng.

Sau đó cô ấy còn ngất xỉu, khiến tôi vì áy náy mà tinh thần lại tiếp tục bị bào mòn. Dù sao thì chúng tôi cũng từng là đồng minh. Trên đường đến đây tôi còn lo lắng cho Hikawa đang ngã gục, nên tâm trạng chẳng thể thoải mái.

「Cậu đã trả lời rồi sao?」

「Tớ định trả lời vào ngày hội văn hóa」

「…Hội văn hóa à」

「Tớ đã nhờ họ phối hợp theo lịch đó」

Nghe tôi nói vậy, biểu cảm của Tsukihi liền tối lại.

「Vậy là không chỉ mỗi Kazama-san nhỉ」

「Hả...」

「Nếu chỉ là Kazama-san thì cậu đâu có nói như vậy」

Chết rồi. Tôi vô thức nói ra, trong đầu thì hiện lên khuôn mặt của Kazama và Shiranui. Đúng là nếu chỉ có Kazama, thì phải nói là “theo Kazama” mới đúng.

「Người kia là Shiranui-san à?」

「……」

「Không cần giấu đâu. Shiranui-san từng nói là thích Yuu-kun rồi mà. Tớ nghĩ cũng chỉ là vấn đề thời gian thôi」

Họ thân đến mức có thể nói chuyện như vậy sao?

「Tớ đoán là vì nghe tin Kazama-san đã tỏ tình nên cô ấy mới bắt đầu hành động. Nội dung buổi stream có nguy cơ lộ thân phận kia, nghĩ vậy thì cũng thấy hợp lý」

Nếu Tsukihi đã biết cảm xúc của Shiranui, thì chắc cũng không cần giấu nữa rồi.

「Đúng vậy. Cô ấy còn rất nghiêm túc tự tiết lộ thân phận của mình rồi mới nói」

Tôi ngoan ngoãn thú nhận.

Sau đó là một khoảng im lặng. Tôi thấy hơi ngượng nên không nói gì, còn Tsukihi thì trông như đang suy nghĩ điều gì đó.

Người phá vỡ sự im lặng là tiếng cười của Tsukihi.

「Đúng là ghê thật nhỉ」

「Hả?」

「Tớ cứ nghĩ con gái trên đời này chẳng có mắt nhìn, nhưng được các “công chúa” chọn trúng thì đúng là có lý do. Có mắt nhìn thật đấy. Mà còn rất can đảm nữa」

Tsukihi gật gù “ừm ừm”.

「À mà, cậu không cần bận tâm đâu. Lúc Kazama-san thì đột ngột quá nên tớ giật mình, nhưng giờ thì tớ tiếp nhận bình thường rồi. Tớ vốn đã biết từ lâu Yuu-kun là người rất ngầu và rất tuyệt rồi. Tớ luôn nghĩ là sớm muộn gì cũng sẽ có người nhận ra sức hút của cậu」

Cô ấy đánh giá tôi cao quá mức rồi đó.

「Chỉ là… nhiều và toàn những cô gái hấp dẫn thế này thì ngoài dự đoán thật」

「…Về phía tớ thì, ngay người đầu tiên đã ngoài dự đoán rồi」

「Càng không thể tha thứ cho bản thân hơn nữa. Lại còn bị Hikawa-san mắng nữa chứ. Không cần ai nói thì tớ cũng biết mình kém cỏi rồi. Nhưng tớ thật sự không nghĩ mọi chuyện lại chuyển biến nhanh đến vậy」

Tsukihi lại phồng má lên, rồi lại bốp bốp đấm nhẹ vào giường.

Cô ấy làm vậy chừng vài chục giây, có lẽ đã nguôi ngoai hơn, rồi bước xuống giường đi về phía bàn học. Sau đó ôm một thứ gì đó quay lại.

「Đó là…?」

「Vì nghe nói cậu sẽ đến thăm nên tớ đã chuẩn bị」

Nói rồi, cô ấy lấy ra một cuốn kỷ yếu tốt nghiệp cấp hai.

「Kỷ yếu à?」

「Tớ định xem cùng cậu」

「……」

「Mặt cậu lộ rõ vẻ không muốn kìa」

Thời cấp hai đối với tôi là một lịch sử đen tối. Liên tục thua bọn đẹp mã, đúng nghĩa là thời kỳ “chó thua trận”. Tôi không hối hận vì đã lao vào sở thích của mình, nhưng cũng chẳng có kỷ niệm vui vẻ gì. Thực tế là từ khi tốt nghiệp đến giờ, tôi chưa từng mở cuốn kỷ yếu ra lần nào.

Giờ nghĩ lại thì chuyện “thua bọn đẹp trai” hóa ra chỉ là ảo tưởng, nhưng thôi nhỉ.

「Tớ cũng chưa từng mở kỷ yếu lần nào」

「Thật sao?」

「Vì có quá nhiều ký ức không vui」

Bất ngờ thật.

Tsukihi thời cấp hai đương nhiên là cực kỳ được yêu thích, bạn bè cũng nhiều. Tôi cứ nghĩ toàn là kỷ niệm đẹp.

「Ơ, nhưng trong điện thoại cậu có rất nhiều ảnh mà?」

「Phần lớn là hồi tiểu học thôi. Ảnh cấp hai cũng có, nhưng chỉ là lúc đầu」

Tôi không biết chuyện đó.

「Vì toàn thất bại thôi. Bây giờ nghĩ lại vẫn thấy hối hận vì đã lãng phí quá nhiều thời gian. Với tớ, cái này là một đống hắc lịch sử nên tớ không muốn nhìn lại」

Hóa ra với Tsukihi cũng là lịch sử đen tối sao.

「Lên cấp ba rồi mà thời gian lãng phí vẫn dài lắm đấy」

Cô ấy cười tự giễu.

「Tsukihi?」

「Tớ nói thừa rồi nhỉ. Thôi, cùng mở ra xem nhé」

Sau ảnh chụp tòa nhà trường và hiệu trưởng, là những tấm ảnh chân dung của cả lớp.

「Hoài niệm thật nhỉ」

「Ừ」

Những gương mặt bạn học quen thuộc khiến ký ức tự nhiên ùa về.

Sau ảnh chân dung là ảnh các sự kiện: hội thao, lễ hội văn hóa, chuyến đi tu nghiệp…

Dù là hắc lịch sử, nhưng khi nhìn lại thế này thì tôi nhớ khá nhiều.

「A, Yuu-kun kìa」

「Nhìn mặt tớ đúng là chẳng có chút nhiệt huyết nào」

「Còn đây có tớ nữa」

「Trông cậu vui vẻ với bạn bè nhỉ」

Vừa nói mấy chuyện vặt vãnh, vừa thưởng thức cuốn kỷ yếu.

Trước đây tôi luôn né tránh, nhưng đọc xong thì chẳng có cảm xúc gì đặc biệt. Có lẽ là vì những hiểu lầm liên quan đến Tsuchiya và Tsukihi đã được giải tỏa. Những thứ giống như chấn thương tâm lý trong quá khứ dường như đã biến mất hoàn toàn.

Đọc xong, Tsukihime lại mở kỷ yếu ra lần nữa.

「Lúc nãy tớ có nói là lịch sử đen tối, đúng không」

「Ừm」

「Vì hồi cấp hai tớ bị thất tình」

「Thật à?」

「…Đối phương là mối tình đầu, cũng là bạn thuở nhỏ」

Tsukihi ngẩng mặt lên, ánh mắt chạm thẳng vào tôi.

Mối tình đầu… bạn thuở nhoe?

Ngoài tôi ra thì cô ấy còn có người bạn thuở nhỏ nào nào khác sao? Nhưng chắc chắn không phải tôi. Ngược lại thì đúng hơn tôi còn từng tự cho là mình đã bị cô ấy từ chối cơ mà. Rồi vì được Tsuchiya dịu dàng với mình một chút mà tôi lại thích Tsuchiya.

「Chính là cậu con trai này đây」

Tsukihime chỉ vào một người trong cuốn kỷ yếu.

Ở đó là tôi với gương mặt uể oải, chẳng có chút động lực nào.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!