Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

(Đang ra)

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

Kronos, một tay buôn nô lệ trẻ tuổi với giấc mơ tạo dựng một hậu cung trụy lạc, đã bắt giữ một cựu công chúa, nay đang lẩn trốn khỏi đất nước, làm nô lệ của mình… “Nếu nàng chấp nhận sự huấn luyện của

2 8

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

골드행

…Nhưng trước hết,hắn cần phải xây dựng lại cái lãnh địa chết tiệt này.

1 2

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

(Đang ra)

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

Sakuragi Sakura

Những con người không thể thành thật với cảm xúc của chính mình mặc dù tình cảm của họ chắc chắn đã dành cho nhau.

34 5331

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

(Đang ra)

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

Tôi nổi tiếng năm nay (Ngã Kim Niên Hỏa Liễu)

Câu chuyện là hành trình Trần Gia Ngư dần khám phá ra bí mật đằng sau vòng lặp thời gian, lý do Thái Giai Di xuất hiện, và quan trọng nhất là xác định xem trái tim mình thực sự thuộc về ai.

10 2

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

430 11606

Vol 1 - Chương 23 - Bữa trưa cùng công chúa

Chương 23 - Bữa trưa cùng công chúa

Việc tôi từng nghĩ có thể sẽ thất bại giờ nghĩ lại thấy thật xấu hổ.

Quả nhiên, người hiểu rõ tâm lý con gái nhất vẫn là con gái. Tin vợ là quyết định đúng đắn. Chỉ cần thoáng nghi ngờ thôi cũng đã là điều đáng để tự kiểm điểm rồi.

Nhưng hóa ra, với con gái thì kiểu bắt chuyện như vậy mới là chính xác sao?

Tôi có từng nghe qua về mấy kiểu bắt chuyện làm quen ngoài đời, nhưng thực sự họ mời gọi người ta kiểu gì thì tôi cũng chả biết. Không lẽ đám trai đểu đấy vẫn thường dùng mấy cách như thế này á? Dù chẳng giúp ích gì cho tương lại, nhưng cứ ghi nhớ mấy cái này lại cũng không thừa.

Thôi, bỏ qua chuyện đó đã.

Thời gian thoáng chốc trôi qua, đã đến giờ nghỉ trưa.

Đúng như đã hẹn, bọn tôi tập trung trong một phòng học trống.

「.............」

「.............」

「.............」

Bầu không khí trong phòng nặng nề như địa ngục. Không ai nói gì, chỉ im lặng ăn cơm. Cảm giác khó chịu này chẳng khác nào bữa cơm gia đình khi bố mẹ đang cãi nhau.

「Này, cái vụ này là sao vậy?」

Ayane thì thầm hỏi.

「Tại sao ba người chúng ta lại phải ăn trưa cùng nhau ở chỗ thế này?」

「Là do em ép anh phải chinh phục công chúa đấy thôi」

「Thế tiếp theo thì sao?」

Không có "tiếp theo" gì cả.

Tôi đã làm theo lời khuyên của Nonnon, nhưng lại chỉ hỏi cách mời đi, chứ không hỏi cách tiếp theo phải làm gì. Đây hoàn toàn là lỗi của tôi.

Không thể cứ dựa dẫm vào vợ mãi được. Từ đây trở đi, tôi phải tự mình xoay xở thôi.

Giữa tôi và Hikawa Kanon không có điểm chung hay chủ đề chung nào cả. Vì vậy, nhân vật quan trọng nhất trong buổi gặp này chính là Ayane. Tôi chỉ còn cách lợi dụng con bé này mà thôi.

「Này, anh hỏi chút nhé. Em từng nói là muốn kéo HIakawa Kanon xuống đúng không? Vậy có khả năng nào tồn tại một tương lai nơi mà em với con bé thân thiết với nhau không?」

「Gượm đã nào」

Ayane suy nghĩ một lúc rồi nói.

「Có lẽ là được. Dù không cam tâm mấy nhưng thú thật là nhỏ rất được yêu thích. Gái xinh thì nên tụ tập lại với nhau mới phải. Mấy mỹ nhân mà thân thiết với nhau thì nhìn cũng nịnh mắt, gây ấn tượng tốt, nhờ thế mà mức độ chú ý xung quanh cũng tự nhiên tăng lên」

Chuyện các công chúa tụ lại với nhau thì ai cũng biết là sẽ rất rực rỡ.

Dù vậy, tình bạn kiểu tính toán thế này nghe cũng hơi khó chịu. Nhưng mỗi người có cách xây dựng quan hệ riêng, nên thôi kệ.

「Rồi anh tính làm gì với cái đó đây」

「Làm cho em và Hikawa thân thiết hơn, rồi lấy đó làm điểm xuất phát」

Tôi còn chưa nói xong thì...

「…Hai người là anh em ruột sao?」

Một câu hỏi được thốt ra gần như thì thầm.

「Ừ, đúng rồi! Tớ và onii-chan là anh em rất thân thiết với nhau đó!」

Ayane nở nụ cười rạng rỡ trả lời.

Hả, gì cơ?

Tôi với nó mà là anh em thân thiết á?

Nếu tôi không bị mất trí nhớ thì hiện tại tôi còn đang bị nó đe dọa. Đã thế ở nhà ngày nào cũng bị nó nhìn với ánh mắt khinh bỉ rồi chửi bới um sùm cơ mà.

Tôi định lên tiếng giải oan thì Ayane đột nhiên nắm lấy tay tôi.

「Bọn mình là cặp anh em cực kỳ thân thiết luôn đó. Phải không?」

Nó vừa nói vừa nháy mắt rồi còn nhéo mạnh tay tôi. Tôi giật mình vì đau, nhưng cố chịu.

Tôi hiểu ý nó rồi.

Có vẻ trong tình huống này, việc giả vờ là anh em thân thiết sẽ có lợi hơn. Nếu bị biết là anh em không hòa thuận thì sẽ bị đánh giá xấu.

Dù rất không cam tâm khi phải làm theo ý đồ của nó, nhưng nếu nhìn từ phía đối phương thì ăn cùng ặp anh em bất hòa đúng là tra tấn tinh thân. Vì Hikawa, thôi thì cứ nói dối vậy.

「À ừ, đúng vậy. Bọn anh rất thân thiết với nhau đấy!」

「Đúng vậy đó! Là anh em cực kỳ thân luôn!」

Khi tôi nói vậy với nụ cười trên môi, Hikawa Kanon nhìn chằm chằm vào mặt tôi.

「...Em muốn biết tên của senpai」

「Của anh á?」

Tôi hỏi lại, con bé khẽ gật đầu.

「Anh chưa tự giới thiệu mình nhỉ. Anh là Kanbẩ Yuuma, học sinh năm hai」

「Kanbara Yuuma-senpai. Em nhớ rồi」

Nói xong, ánh mắt cô ấy chuyển sang Ayane.

Ánh nhìn hơi do dự của Ayane, đang giả nai va chạm với ánh mắt như đang đánh giá đối phương của Hikawa Kanon.

Vài giây trôi qua, Hikawa lên tiếng.

「...Đồng phục của trường này rất dễ thương nhỉ」

「À, ừ. Tớ cũng thấy dễ thương」

Có lẽ cảm thấy đây là thời cơ tốt, Ayane nở nụ cười.

「Dễ thương lắm phải không? Tớ cũng có chút bị bộ đồng phục này thu hút nên mới chọn trường này đó」

「Hiểu rồi」

「Cơ sở vật chất cũng tuyệt vời nữa. Đồ ăn ở nhà ăn thì siêu ngon luôn」

「Tớ chưa ăn thử ở đó nữa」

「Hả, thật à? Vậy lần sau chúng ta cùng nhau đi nhé!」

「...Ừm」

Cuộc đối thoại ấy trở thành điểm khởi đầu, khiến bầu không khí căng thẳng dần được thả lỏng.

Ayane nắm quyền chủ động, dẫn dắt câu chuyện tiếp diễn.

Dường như quên mất sự tồn tại của tôi, hai người họ nói chuyện vô cùng sôi nổi. Nội dung chỉ là mấy chuyện xã giao, chẳng có gì đặc biệt, nhưng tôi có thể cảm nhận được khoảng cách giữa họ đang dần thu hẹp.

「....?」

Giữa cuộc trò chuyện, Hikawa Kanon thỉnh thoảng liếc nhìn tôi.

Tôi không hiểu có chuyện gì xảy ra, nhưng cô ấy nhanh chóng quay lại phía Ayane và tiếp tục nói chuyện.

Ánh nhìn đó... Không lẽ nào là kiểu "anh ở đây vướng víu quá" không nhỉ?

Suy đi tính lại thì đúng là kỳ lạ. Dù có là nghe lời khuyên từ vợ, nhưng việc một cô gái chịu nhận lời mời từ một người không phải trai đẹp như tôi vốn đã không tự nhiên rồi. Bỗng nhiên tôi chợt nhớ ra, lúc được mời thì con bé vẫn còn do dự, nhưng chỉ sau khi tôi rủ cả Ayane thì mới chịu đồng ý. Hơn nữa, con bé còn chẳng biết tên tôi

...Có khi nào con bé ấy muốn thân thiết với Ayane sao?

Khả năng đó khá cao.

Ayane khi "đeo mặt nạ" thì là kiểu con gái dễ gần, giống linh vật của lớp. Theo lời nó nói, bạn bè cũng rất nhiều. Chỉ cần giấu đi bản tính thật, nó đúng chuẩn một nữ sinh dễ thương, có nhiều bạn bè. Muốn làm bạn với nó cũng là chuyện dễ hiểu. Dù trong cuộc bầu chọn không giành được danh hiệu công chúa, nhưng hạng 7 cũng đủ để gọi là nổi tiếng.

Ngược lại, Hikawa dường như không có bạn bè. Nhìn cách cô ấy phản ứng lúc được mời thì có vẻ không chỉ không có bạn, mà ngay cả người để nói chuyện cũng không có.

Nghe đồn cô ấy lạnh như băng, nhưng biết đâu nguyên nhân thật sự chỉ là do khả năng giao tiếp kém. Muốn kết bạn nhưng lại không có cơ hội.

Tôi thử suy đoán rằng cô ấy đồng ý lời mời là vì có Ayane đi cùng.

Không biết thực hư thế nào, nhưng thôi thì đừng xen vào nữa, cứ lặng lẽ quan sát diễn biến vậy.

Tôi ngồi nhìn hai người trước mặt cười nói rôm rả. Một lúc sau, Ayane nói đi mua nước rồi đứng dậy rời chỗ.

「..........」

「..........」

Chỉ còn lại hai người, bầu không khí lại rơi vào im lặng.

Vài giây sau, Hikawa hít một hơi thật sâu rồi nhìn về phía tôi.

「Có chuyện gì sao, Hikawa-...」

「Là Kanon」

「Hả?」

「Nếu gọi bằng họ thì sẽ trùng với chị gái của em. V-với lại... Kanon là hậu bối, nên là em muốn được gọi như vậy」

「À, đúng là vậy thật」

Quả thật, gọi là Hikawa thì hơi kỳ, mà không gọi bằng tên thì cũng thất lễ. Lý do trùng với chị gái cũng rất hợp lý.

「Anh hiểu rồi. Vậy có chuyện gì không?」

「...Ngày hôm nay, cảm ơn anh ạ」

「Hả…」

「Em rất vui vì được anh mời ăn trưa ạ」

Nói xong, Kanon đỏ mặt cúi đầu. Trông như một con búp bê, nhưng dáng vẻ ngượng ngùng ấy lại khiến con bé trông đúng như một thiếu nữ cùng lứa tuổi. Nếu toàn trường nhìn thấy biểu cảm này, có khi hạng nhất cũng không phải là mơ.

Và từ lời này, có vẻ giả thuyết của tôi là đúng. Đây là lời cảm ơn vì đã tạo cơ hội để con bé thân với Ayane hơn.

「...Tại sao senpai lại mời em ăn trưa vậy?」

「À, chuyện đó thì...」

Không thể nói là vì bị ép đi chinh phục được. Tôi cũng chưa hề nghĩ trước lý do để mời cô ấy. Lẽ ra tôi nên nói mấy câu kiểu trai đểu như “vì em dễ thương” chăng?

Trong lúc còn đang do dự—

「Không sao đâu. Em hiểu rồi」

Hiểu cái gì cơ?

Tôi chẳng hiểu gì cả, nhưng nếu cô ấy đã tự thuyết phục được bản thân thì cũng tốt.

Dù sao, nếu cô ấy đang hiểu lầm rằng chúng tôi là anh em thân thiết thì cứ tận dụng điểm này vậy. Không làm gì dư thừa, cứ đóng vai một người anh tốt là được.

「Từ giờ mong em tiếp tục thân thiết hơn với em gái anh nhé, Kanon」

「...Vâng」

Ayane quay trở lại sau khi mua nước và cuộc trò chuyện lại tiếp diễn như ban nãy. Hai người trông có vẻ còn thân thiết hơn hẳn, nói chuyện rất hợp nhau

Bữa trưa với “Công chúa Băng Giá” kết thúc trong yên ổn như vậy đấy.

Nếu hỏi rằng cá nhân tôi có rút ngắn được khoảng cách với Kanon hay không thì khá là mơ hồ, nhưng ít nhất thì Ayane đã thân thiết hơn với con bé rồi. Dù mọi chuyện có hơi sai kịch bản, nhưng thế này cũng không tệ. Nhìn Ayane vui vẻ như vậy là đủ rồi

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!