Chương 26 - Ánh nhìn
Từ khi bước vào học kỳ hai, thứ Hai là ngày khiến tôi u uất nhất, tâm trạng nặng nề, nhưng hôm nay thì khác đã lâu rồi cơ thể lẫn tinh thần tôi mới nhẹ nhõm đến vậy.
Chỉ cần không có “mục tiêu” thôi mà đã khác biệt lớn đến thế.
Cho đến hết học kỳ một năm nay, đây vốn là trạng thái bình thường của tôi. Giờ nghĩ lại mới thấm thía rằng cái gọi là “bình thường”, hay “những ngày tháng nhàm chán” quý giá đến mức nào. Mà thôi, có nhận ra thì cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Tâm trạng có nhẹ hơn, nhưng không thể cứ thế mà không làm gì. Dậm chân tại chỗ là không được. Cứ đứng yên thì chỉ có tiến gần hơn đến thất bại thôi. Muốn phá vỡ tình trạng hiện tại thì phải lập kế hoạch.
Tôi cố gắng vắt óc suy nghĩ, nhưng vẫn chẳng nảy ra được ý tưởng hay ho nào.
Dù vậy, sau khi suy nghĩ suốt cả ngày, cuối cùng tôi cũng quyết định được phương hướng.
Thay vì nhắm vào hai công chúa còn lại, tốt hơn là tập trung vào những người mà tôi đã quen biết. Tỷ lệ thành công chắc chắn sẽ cao hơn, mà về tinh thần cũng đỡ áp lực hơn.
Khi đã có phương hướng, việc tiếp theo là hành động.
Tôi nghĩ xem phải làm thế nào để thắt chặt mối quan hệ với mấy cô công chúa, rồi đi đến kết luận rằng thứ tôi đang thiếu chính là kinh nghiệm tình cảm.
Tôi lập tức bắt tay vào hành động. Bắt đầu đọc ngấu nghiến mấy light novel và manga romcom mà bình thường tôi chẳng bao giờ đụng tới. Tôi dành vài ngày để “nghiên cứu” cái được gọi là tình yêu.
Nhưng tất cả đều là lãng phí thời gian.
Tác phẩm nào cũng để nữ chính yêu nam chính một cách dễ dàng. Thông số của nam chính thì quá cao. Mấy bộ mà chỉ cần nam chính đẹp trai cố gắng một chút là lập tức được dàn harem thì chẳng có tí giá trị tham khảo nào.
Không nghĩ ra được phương án nào đàng hoàng, tôi đổi gió bằng cách xem livestream, rồi vui vẻ đi săn quái cùng cô vợ trong game của mình.
Cứ thế, một tuần trôi qua. Tháng chín cũng sắp kết thúc.
Tuần này không có buổi báo cáo định kỳ. Khi tôi báo trước rằng mình chưa làm gì cả, Ayane cũng không vào phòng tôi.
Nghĩ lại thì đây đúng là một tháng đầy sóng gió. Chắc chắn là tháng đậm đặc nhất trong cuộc đời tôi từ trước đến nay. Tháng sau, tôi chỉ mong có thể sống yên ổn.
Mang theo nguyện vọng mà có lẽ là bất khả thi đó, tôi bước vào ngày cuối cùng của tháng chín...
Sau giờ học, tôi về nhà một lần rồi đạp xe đến một nơi nhất định.
Điểm đến là cửa hàng tiện lợi. Do có sự kiện hợp tác với một nhóm idol Vtuber nổi tiếng nên tôi định đi mua chút đồ. Tôi không muốn bị người của Himegasaki bắt gặp, nên cố tình chọn một cửa hàng tiện lợi xa khu nhà mình nhất có thể.
Đáng tiếc là Vtuber mà tôi thích thuộc dạng cá nhân, không bán bất cứ thứ gì cả. Nên chuyện này không phải là ngoại tình. Tuyệt đối không phải.
Tôi đang trên đường đến cửa hàng tiện lợi thì từ phía đối diện, bỗng nhiên lọt vào mắt tôi một bộ đồng phục.
「A, là Kanbara Yuuma-Senpai kìa」
「Uwa… Onii-chan」
Đứa em gái ngu ngốc của tôi và Kanon đang đi cùng nhau. Cả hai đều mặc đồng phục, chắc là tan học xong rồi đi thẳng tới đây.
Hai người họ cực kỳ nổi bật. Bộ đồng phục đặc trưng kết hợp với ngoại hình chỉnh chu khiến họ thu hút ánh nhìn đến mức quá đáng.
「Ch…chào. Trùng hợp thật đấy」
Tôi xuống xe đạp và chào hỏi.
「Lại đây chút coi!」
Ngay sau khi chào xong, Ayane liền mạnh tay kéo tôi đi.
「Anh đang làm cái gì vậy hả? Em đã nói là dừng lại rồi mà!」
「Chỉ là tình cờ thôi. Anh có việc phải đến cửa hàng tiện lợi này」
「…Đừng nói là vụ collab với Vtuber nhé?」
Sao nó biết hay vậy. Trong khi rõ ràng là dạng người không quan tâm mấy chuyện này.
「Vì đám otaku trong lớp cứ luyên thuyên mấy chuyện đó thôi. Mấy thằng khó chịu giống anh ấy」
「Cái cách nói đó làm người ta tội nghiệp đấy, thôi đi」
「Với tụi đó thì thế là đủ rồi. Cũng tại bọn nó nói mấy chuyện đó trong lớp nên Kanon mới nảy sinh hứng thú」
「……Hả, thật à?」
Kanon mà cũng quan tâm đến Vtuber sao. Thú thật là ngoài dự đoán. Nhìn không giống kiểu người có hứng thú với mấy thứ đó. Nếu vậy thì mục đích đến đây của họ cũng giống tôi à.
「Nói là hứng thú thì cũng không đến mức đó đâu. Chỉ là tò mò nên muốn xem thử thôi」
「Nhưng vẫn thấy lạ thật」
「Con bé đó được nuôi trong lồng kính mà, nên những thứ lần đầu nghe thấy thì sẽ tò mò thôi. Giống kiểu tiểu thư nhà giàu lại đem lòng thích mấy thằng yankee ngu ngốc ấy」
Đúng là ví dụ dễ hiểu nếu là đứa em gái của tôi.
「Không liên quan, nhưng phiền lắm nên biến nhanh đi」
「Yên tâm, anh cũng định vậy」
Liếc mắt nhìn sang, tôi thấy Kanon vẫn đang chăm chú nhìn về phía này.
「…Hai người vẫn thân nhau thật đấy」
Cô ấy buột miệng nói vậy.
Hiểu lầm. Hoàn toàn là hiểu lầm. Chỉ có thể là hiểu lầm. Tôi mà thân với con nhỏ này thì tuyệt đối không thể xảy ra.
「À… ừm, cũng đúng. Anh trai với em gái thân lắm mà」
「Ghen tị thật」
「Ê, chờ đã nhé. Người ghen tị phải là tớ mới đúng chứ. Kanon-chan với chị gái cũng thân lắm mà. Ở học viện còn nổi tiếng là cặp chị em thân thiết nữa」
Nếu hỏi đâu là cặp chị em hòa thuận nhất học viện, chắc chắn ai cũng sẽ trả lời là chị em nhà Hikawa.
Hai người họ thường xuyên cùng nhau đi học và tan học.
Hikawa Arisa, công chúa mạnh nhất học viện kiêm nữ hoàng băng giá nhưng khi ở cạnh em gái luôn mang nét mặt ôn hòa. Vẻ dịu dàng trên gương mặt xinh đẹp lạnh lùng của cô ấy từng trở thành đề tài xôn xao lớn vào mùa xuân, như một khía cạnh hoàn toàn mới.
「Với Onee-chan thì… cũng thân」
Cách nói đầy ẩn ý nhỉ.
Chẳng lẽ quan hệ thật ra không tốt sao?
Không thể nào. Khi nói chuyện cũng chẳng thấy có chút gì là ghét bỏ. Nhìn kiểu gì cũng rất thân mà.
「Chị ấy hơi quá bảo bọc. Hôm nay chỉ vì em nói không về cùng mà bị hỏi lý do rất kỹ. Chị ấy dịu dàng thật đấy, nhưng mấy chuyện đó thì phiền phức lắm」
À, ra là vậy.
「Thế cũng đành chịu thôi. Vì Kanon-chan dễ thương quá mà」
「Người dễ thương là Ayane-chan mới」
「Hả!? 」
「Trông nhỏ nhắn hơn Kanon, lại còn có chút hậu đậu. Từ ngoại hình đến hành động, cái gì cũng đáng yêu」
Ayane được khen thì không giấu nổi nụ cười, đỏ mặt thấy rõ.
Đúng là em gái tôi, dễ dụ thật.
Mới mấy hôm trước còn coi người ta như kẻ thù, vậy mà giờ đã bị thuần hóa hoàn toàn rồi. Mà cũng phải thôi, vì người khen là Kanon. Con nhỏ này từ xưa đã ngưỡng mộ các “Hime”, được một trong những công chúa khen thì đúng là hạnh phúc tột đỉnh với nó.
「Kanon à, sau này cũng nhớ đối xử tốt với em gái anh nhé」
「Vâng」
Nhìn Ayane đỏ mặt không thôi, cả tôi lẫn Kanon đều mỉm cười.
「Hửm?」
Đúng lúc đó, tôi bất chợt cảm nhận được ánh nhìn của ai đó và quay đầu lại.
「…...?」
Nhưng chẳng thấy ai cả.
Lạ thật, rõ ràng là tôi có cảm giác bị nhìn chằm chằm.
「Senpai?」
「Không, chỉ là cảm thấy có ánh mắt nào đó đang nhìn về phía này thôi」
Dạo gần đây tôi khá nhạy cảm với mấy chuyện này.
Từ khi khoảng cách với các công chúa rút ngắn, tôi thường xuyên bị nhìn bằng ánh mắt đầy địch ý. Đặc biệt là từ sau khi có tiếp xúc với Shiranui thì càng rõ rệt.
Nhưng ánh mắt vừa rồi không phải địch ý. Nó gần với sát khí hơn.
「…Không sao đâu. Em đã chú ý để không bị theo dõi mà」
Kanon lẩm bẩm một mình.
Bình tĩnh nghĩ lại thì trong tình huống này, bị hướng sát khí vào cũng chẳng lạ.
Nếu nhìn khách quan, hiện tại tôi đang vui vẻ trò chuyện với hai mỹ nữ. Một người là em gái tôi, nhưng trong mắt người ngoài thì có lẽ tôi chỉ là một thằng con trai đang cười nói thân mật với hai cô gái xinh đẹp.
Việc chinh phục Kanon vốn đã dừng lại rồi, nên tôi cũng không có lý do gì để đứng đây nói chuyện lâu.
「Vậy anh xin phép đi trước」
「Khoan đã」
Khi tôi định rời đi, Kanon nắm lấy tay tôi.
「Sao vậy?」
「...Hẹn gặp lại, Senpai」
「Ờ… hẹn gặp lại」
Đích thân chào hỏi như vậy, đúng là có mặt đáng yêu ghê.
Ngay khoảnh khắc đó, tôi lại cảm nhận được ánh mắt mang đầy sát khí.
…Quả nhiên là vậy. Fan của Kanon đang nhìn sao?
Cũng có thể. Kanon là người đứng hạng hai trong lần bầu chọn trước mà, lượng fan đông đảo cũng là chuyện hiển nhiên thôi. Tốt nhất là nên rời đi càng sớm càng tốt để tránh hiểu lầm.
Ngay lập tức tôi đạp xe rời khỏi đó.
Cuối cùng thì sau đó chẳng có chuyện gì xảy ra, tôi mua được đồ mà mình muốn. Không biết chủ nhân ánh nhìn kia là ai, nhưng có vẻ như đã được bỏ qua.
.......
................
Nhưng ngay ngày hôm sau, bi kịch đã bất ngờ ập đến.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
