Chương 15 - Đòn chí mạng
Sao Kazama lại ở đây chứ?
Đang ngạc nhiên vì cuộc chạm trán bất ngờ thì Tsukihi nhanh chóng bước lên đứng cạnh tôi. Khoảng cách gần hơn lúc nãy rõ ràng không phải là tưởng tượng.
「Chào cậu, Yukina-san」
「Chào cậu, Yoiyami-san」
Cả hai mỉm cười chào hỏi nhau, nhưng trong không khí lại có một cảm giác căng thẳng kỳ lạ.
Mối quan hệ giữa hai người chắc chỉ dừng ở mức quen mặt. Không nói chuyện ở trường, cũng chưa từng học cùng lớp. Số lần nói chuyện chắc đếm trên đầu ngón tay.
「Ừm… hai người đang hẹn hò à?」
「Đúng vậy」
Tsukihi trả lời thay cho tôi.
「Nhưng hai người chưa phải là người yêu của nhau đúng không?」
「Không phải người yêu thì vẫn hẹn hò được mà」
「Đúng là vậy thật. Với lại, hình như hôm qua Kanbara-kun cũng đi hẹn hò rồi nhỉ. Tớ nghe nói rồi, vất vả lắm đúng không?」
Tại sao Kazama lại biết chuyện này?
Kazama không thể biết chuyện hôm qua được. Ở trường tôi không hề nói về vụ hẹn hò đôi. Thông tin lọt ra từ đâu chứ? Hay là… cô ấy đã nhìn thấy tận mắt?
Không, chắc không phải. Nghe cách nói thì giống như nghe lại từ người khác. Với lại, nếu thực sự nhìn thấy thì cô ấy đã tiếp cận rồi. Kazama là bạn với Shiranui và Tsuchiya hai người cùng lớp năm ngoái ít nhất cũng sẽ chào hỏi nhau một tiếng.
Có lẽ sau khi giải tán, cô ấy đã gặp một trong hai người đó và nghe kể lại.
「Haha, đúng là vất vả thật」
Nếu đã bị biết thì cũng chịu thôi. Dù tôi có tò mò là nghe từ Shiranui hay Tsuchiya, thì giờ hỏi cũng muộn rồi.
Hôm qua đúng là mệt thật, nhưng một nửa cũng là tự làm tự chịu. Việc tôi giành chiến thắng ở đại hội thể thao là sai lầm của tôi. Mà dù vậy, chuyện buổi hẹn hò đôi biến thành không khí như hỗn chiến thì đúng là khó hiểu.
「À mà này Kazama, cậu đi một mình sao?」
「Không đâu, tớ đi cùng bạn ở lớp cơ. Họ đang chụp purikura ở đằng kia kìa. Tớ có con thú bông rất muốn lấy được nên mới tách ra đó」
Trong tay Kazama là một con thú nhồi bông chắc là vừa gắp được từ máy gắp. Một con gấu nhỏ rất dễ thương.

Trong chốc lát, chuyện hôm qua lướt qua trong đầu tôi. Tôi đã đề phòng, sợ rằng lại rơi vào cảnh tuyệt vọng khi bị Tsukihi và Hikawa dồn ép. Nhưng nghĩ kỹ lại thì Kazama chẳng có lý do gì để làm vậy. Cuộc gặp này có vẻ thực sự chỉ là trùng hợp.
「A, đúng rồi. Thật ra nói vào thứ hai cũng được, nhưng sẵn tiện cậu ở đây rồi nên tớ nói luôn」
「…?」
「Tớ có chuyện muốn nói với Kanbara-kun nè」
「Sao tự nhiên nghiêm túc thế」
Kazama khẽ hít một hơi.
「Tớ thích cậu, Kanbara-kun」
「Hả」
Cả tôi lẫn Tsukihi đều cứng người trước câu nói bất ngờ đó.
Ơ, là tỏ tình sao?
Quá ngoài dự đoán khiến tôi hoảng loạn, nhưng ngay sau đó tôi nhớ ra. À đúng rồi, chắc là chuyện kia.
「Lại đây với tớ một chút!」
「Kyaa, cậu mạnh tay quá đó!」
Tôi nắm lấy tay Kazama, kéo cô ấy rời khỏi chỗ đó.
Kazama từng chơi một trò khá xấu tính khiến mấy cậu con trai ngồi bàn bên phải lòng mình. Thực chất không hẳn là trò chơi, mà do chấn thương tâm lý trong quá khứ. Tôi đã nhìn thấu chuyện đó.
Nhưng có vẻ điều đó làm tổn thương lòng tự trọng của Kazama, nên đến giờ cô ấy vẫn hay trêu chọc tôi. Có lẽ là để trả đũa.
「Tha cho tớ đi. Dù có là trả thù chuyện lúc đó thì Tsukihi cũng đâu liên quan tới chuyện này đâu」
Hôm nay dù gì cũng là hẹn hò. Ban đầu tôi chỉ nghĩ là đi xách đồ, nhưng giờ thì rõ ràng là hẹn hò thật sự. Trong lúc hẹn hò mà có cô gái khác xuất hiện rồi tỏ tình thì chẳng khác gì khiêu khích Tsukihi.
「…Cậu hiểu lầm rồi. Ban đầu đúng là trò đùa, nhưng giữa chừng tớ đã nghiêm túc thật. Giờ thì tớ thích Kanbara-kun thật sự. Dĩ nhiên là tình cảm nam nữ」
「Hả, thật à?」
「Thật 100%. Với lại, tớ nghĩ Kanbara-kun là kiểu phải nói thẳng mới hiểu. Nếu chỉ úp mở thì cậu sẽ không nhận ra đâu. Dù sao thì cậu cũng thiếu tự tin mà」
Cô ấy nhìn thấu ghê thật.
Dù chỉ là hiểu lầm, nhưng việc từng từ bỏ chuyện yêu đương khiến tôi không sao có được tự tin.
Thật ra tôi có cảm nhận được thiện cảm từ Tsukihi. Cô ấy đã làm bento cho tôi, cùng đi về chung. Ngay cả buổi hẹn hò hôm nay chắc cũng mang ý nghĩa đó.
Tôi mơ hồ cảm nhận được, nhưng ở đâu đó trong lòng vẫn nghĩ rằng một thằng “bình thường” như tôi thì chắc không được để ý đâu.
「Với lại, Yoiyami-san có liên quan chứ」
「Hả?」
「Vì là đối thủ mà. À mà thôi, nếu bản thân cô ấy không nói thì cũng chẳng cần tớ phải nói thay」
Kazama nở nụ cười đầy khiêu khích.
「Vậy thì sao đây, Kanbara-kun? Cậu cảm thấy thế nào khi nghe lời tỏ tình này của tớ?」
Hẹn hò với Kazama sao?
Ngay khi tôi bắt đầu mô phỏng trong đầu, vài gương mặt hiện lên. Tsukihi đứng đó, rồi Vtuber yêu thích của tôi, rồi cả vợ trong game online.
「Cậu vừa nghĩ đến ai đó đúng không?」
「Hả」
「Có người cậu thích rồi nhỉ」
「Ờ, chuyện đó thì…」
「Mà người đó cũng không phải Yoiyami-san. Đúng chứ?」
…Nói chính xác thì Tsukihi cũng nằm trong đó, nhưng mà.
「Tớ đã thấy lạ rồi. Bình thường thì cậu sẽ ngay lập tức hẹn hò với Yoiyami-san rồi kết thúc gọn gàng, nhưng thực tế lại không phải vậy. Nghĩa là cậu có người trong lòng khác. Nói là không tò mò xem một người nữa còn “trên cơ” hơn cả Yoiyami-san trông như thế nào thì cũng là nói dối nhỉ」
Không thể nói ra được.
Không đời nào tôi dám nói rằng người trong lòng lại là một Vtuber luôn che mặt và một vợ trong game mà tôi còn chưa từng gặp ngoài đời. Biết chắc sẽ bị dọa cho tụt cả cảm tình.
「Thôi thì, tớ cũng không định hỏi người đó là ai đâu」
「Hả?」
「Vì hỏi xong chưa chắc đã biết. Có khi là người tớ không quen. Điều quan trọng là trong ý thức của cậu, không có tớ. Lời tỏ tình này chỉ để khiến Kanbara-kun phải để ý đến tớ thôi」
Kazama đưa con gấu bông đang cầm cho tôi. Không hiểu ý nghĩa gì, nhưng theo đà tôi vẫn nhận lấy.
「Vậy nhé, câu trả lời cho lời tỏ tình thì để sau cũng được. Nếu nghe ngay bây giờ thì chắc chắn tớ sẽ bị từ chối mất」
Thật lòng mà nói, cô ấy nói vậy khiến tôi nhẹ nhõm.
Đầu óc tôi lúc này hoàn toàn rối loạn.
Kẻ đi “chinh phục” người khác như tôi lại bị tỏ tình. Hơn nữa còn là đối tượng tôi từng để ý đầu tiên nhưng không biết phải tiến triển thế nào nên bỏ giữa chừng. Lại còn xảy ra ngay trong lúc tôi đang hẹn hò với người khác cơ chứ. Có ai trong hoàn cảnh này mà vẫn giữ được bình tĩnh thì mới đáng sợ.
「Chỉ cần cậu nghĩ rằng tớ đã thích Kanbara-kun là được rồi」
「…」
「Are, phản ứng này ngoài dự đoán đấy. Hay là cậu đang bận tâm đến tính cách của tớ à?」
「Hả?」
Tôi hoàn toàn không để tâm đến chuyện tính cách.
Có lẽ thấy tôi bối rối mà im lặng, Kazama phồng má lên.
「Tớ đúng là kiểu con gái xấu tính, hay trêu chọc mấy cậu con trai ngồi bàn bên đó. Tự nói thì cũng kỳ nhưng tính cách tớ không tốt, chuyện đó tớ thừa nhận. Nhưng mà này, Kanbara-kun cũng đâu có hơn gì. Về mặt tính cách thì chúng ta khá hợp nhau đấy. Thậm chí, hai kẻ xấu tính ở bên nhau còn là cặp hoàn hảo cơ」
「Ý cậu là sao?」
「Đúng nghĩa đen đó. Bởi vì…」
Rồi Kazama nói ra.
「Kanbara-kun đã đi chinh phục các công chúa của học viện chỉ để bảo vệ bí mật của mình mà」
Tim tôi đập mạnh.
Câu nói đó như một đòn chí mạng giáng thẳng vào tôi. Không, trong trường hợp bị đánh thế này thì phải gọi là “đòn đánh chí tử” mới đúng.
Sao cô ấy lại biết chuyện đó?
Nhìn biểu cảm là hiểu ngay đây không phải nói bừa. Kazama chắc chắn đã biết chuyện “chinh phục công chúa” là sự thật. Gương mặt cô ấy như đang nói: Tớ biết hết rồi nhé.
Thủ phạm là…
Không cần nghĩ cũng ra. Người duy nhất ngoài tôi biết chuyện đó chỉ có một người.
「Dù nói là để tự vệ thì cũng tàn nhẫn quá. Hình như có người đã nghiêm túc thật rồi đấy, cậu đúng là tạo nghiệp cho bản thân mà. Cậu có từng nghĩ nếu lỡ dụ được nhiều người thì sẽ thế nào không?」
「…」
「Chắc chắn sẽ rất hỗn loạn. Nói trước nhé, chuyện này sẽ không thể kết thúc êm đẹp như mấy bộ anime harem đâu. Nhất định là đại hỗn loạn. Cậu xem thường lòng chiếm hữu của con gái quá rồi đó」
Tôi vẫn luôn nghĩ mình đã ý thức được đó là hành vi tồi tệ.
Nhưng khi bị nói thẳng ra thế này thì… khá đau.
「Yên tâm đi. Chuyện này tớ chưa nói với ai cả, và sau này tớ cũng sẽ không nói đâu」「Eh, tại sao?」
「Vì Kanbara-kun đã biết bí mật của tớ nhưng không dùng nó để uy hiếp tớ. Thế nên tớ nghĩ nếu dùng chuyện này để đe dọa cậu thì không công bằng. À mà tiện nói luôn, tớ không biết nội dung bí mật của cậu đâu nhé. Hỏi rồi mà không chịu nói. Miệng thì độc như tớ mà lại được yêu mến ghê ha」
Thủ phạm tiết lộ chuyện “chinh phục công chúa” đã được xác nhận. Mà thôi, thật ra từ đầu tôi đã biết rồi.
Con nhỏ đó rốt cuộc đang tính làm gì chứ.
Nhưng mà không ổn rồi. Cuối cùng cũng bị phát hiện. Dù cô ấy nói sẽ không đe dọa, nhưng chỉ cần có người biết thôi cũng đã là vấn đề lớn.
「Mặt cậu tái mét rồi kìa. Không sao chứ?」
Có lẽ thấy tôi đứng đơ ra, Tsukihi tiến lại gần.
Vừa xoa lưng tôi, Tsukihi vừa trừng mắt nhìn Kazama.
「Cậu đã nói gì với Yuu-kun vậy?」
「Ai mà biết, lát nữa cậu tự hỏi đi」
「…」
「Vậy nhé, câu trả lời cho lời tỏ tình thì cho tớ nghe vào ngày diễn ra lễ hội văn hóa đất. Sau đó thì dù kết quả thế nào cũng sẽ ảnh hưởng đến kỳ thi cuối kỳ. Trước đó, tớ sẽ cố gắng hết sức để chinh phục Kanbara-kun. Cho nên, nhớ dành cho tớ một chỗ trong trái tim của cậu nhé」
Kazama quay người, bước về phía chỗ bạn mình đang đứng.
「À, mà này, Yoiyami-san」
「…Chuyện gì?」
「Tớ không định thua cậu đâu」
Không quay đầu lại, Kazama nói vậy rồi rời đi.
Chỉ nhìn từ sau lưng cũng thấy cô ấy đang rất vui. Bước chân nhẹ nhàng đến mức như sắp nhảy múa, tựa điệu nhảy của một nàng tiên trong truyện cổ tích.
Tôi nhìn sang bên cạnh.
Tsukihi đang mang một biểu cảm tôi chưa từng thấy. Không biết trong đó pha trộn những cảm xúc gì, nhưng trông như vừa phải hứng trọn một đòn chí mạng vậy đấy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
