Chương 14 - Thánh nữ và buổi hẹn hò
Từ nãy đến giờ tôi cứ thấy bồn chồn không yên, chắc là do căng thẳng.
Sáng Chủ nhật. Tôi đang đứng trước một ngôi nhà.
Đó là nhà của Yoiyami Tsukihi, cô bạn thuở nhỏ của tôi. Nhà cô ấy cách nhà tôi chỉ vài phút đi bộ.
Hôm nay là ngày hẹn hò đầu tiên trong đời tôi. À không, nói chính xác thì là lần thứ hai. Nhưng buổi hôm qua có được gọi là hẹn hò hay không thì còn khó nói, vậy nên xét về mặt ghi chép thì hôm nay mới là lần đầu thì đúng hơn.
Thật ra chuyện là lần đầu hay lần thứ hai cũng không quan trọng. Chỉ là không ngờ lại có ngày tôi đi chơi với con gái hai ngày liên tiếp. Nghĩ lại quãng thời gian từng từ bỏ chuyện yêu đương rồi tự nhốt mình trong nhà mà thấy xa xôi thật.
Hôm nay tôi có hơi chăm chút cho bản thân một chút. Tôi dùng sáp vuốt tóc, quần áo cũng là bộ mình thích nhất.
Lý do tôi ăn mặc chỉnh tề như vậy là vì trước khi ra khỏi nhà thì bị mẹ nhắc nhở. Mẹ biết chuyện hẹn hò hôm nay. Nghe nói vài ngày trước mẹ tình cờ gặp Tsukihi và được cô ấy kể cho nghe. Mẹ không cho tôi ra ngoài với bộ đồ xuề xòa, thế là thành ra bộ dạng hiện tại. Chắc bà lo chuyện thể diện, hoặc là sợ sau này bị mẹ của Tsukihi nói này nói nọ.
「…Dù sao thì mấy chuyện như hôm qua làm ơn đừng lặp lại nữa」
Tôi bất giác nhớ lại bi kịch trong phòng karaoke.
Sau khi Tsukihi buông ra câu nói thừa thãi kia, bầu không khí lập tức trở thành địa ngục. Không hiểu sao tôi lại bị Shiranui và Kanon gọi ra hỏi cung, tra hỏi một cách cưỡng ép. Có lẽ vì tôi là một trong số ít người quen nam giới của họ nên hành tung của tôi khiến họ để tâm.
Hỏi địa điểm hẹn hò ư?
Tiếc thật, đến tôi còn không biết. Tsukihi nói sẽ giữ bí mật đến ngày hẹn, nên dù có bị tra hỏi thế nào tôi cũng không trả lời được.
Tệ nhất là việc Arisa và Tsuchiya nhìn tôi bằng ánh mắt như nhìn kẻ thù giết cha vậy đấy.
Arisa thì là siscon, có vẻ không thể tha thứ cho việc em gái mình bị kích động cảm xúc. Còn Tsuchiya thì không hài lòng với thái độ của Shiranui người mà cô ấy thầm thích. Tôi hiểu lý do của cả hai, nhưng làm ơn đừng có trút giận lên tôi chứ.
Giữa cảnh hỗn loạn ấy, chỉ có mình Tsukihi là giữ được vẻ mặt thản nhiên…
...Thôi, đủ rồi. Tôi không muốn nhớ lại nữa.
Điều khiến tôi thấy khó hiểu hơn cả là Ayane.
Con nhỏ đó sau khi bỏ trốn thì mãi đến khi tôi về nhà mới quay lại. Nó không nói một lời về việc đã đi đâu, làm gì, hay chuyện với Yamada ra sao. Tôi hỏi gì cũng bị nó gạt phăng bằng một câu “ồn ào quá”. Thật tình, không biết ai mới là người phải khổ vì ai đây.
「Xin lỗi đã để cậu đợi lâu, Yuu-kun」
Trong lúc tôi còn đang chờ, cửa nhà mở ra và Tsukihi bước ra ngoài.
Tôi bất giác nhìn đến ngẩn người.
Mái tóc đen dài óng ả của cô ấy được búi lên thành kiểu bánh bao. Đây là lần đầu tiên tôi thấy kiểu tóc này nên cảm giác rất mới mẻ. Trang phục là áo sơ mi rộng phối với quần short. Từ gấu áo thấp thoáng lộ ra chiếc quần short sự kết hợp ấy thật sự rất đáng yêu.
「Th…thế nào?」
「Hợp với cậu lắm」
Tôi không rành về thời trang nên cũng chẳng biết khen sao cho hay. Nhưng rõ ràng là rất hợp, nên tôi nói thẳng suy nghĩ của mình.
「Hehe, cảm ơn cậu」
Ngay cả gương mặt đỏ lên vì ngượng của cô ấy cũng đáng yêu nữa chứ.
「Dù hẹn ở điểm gặp cũng được, nhưng đến đón thế này cũng hay mà, đúng không?」
「…Tớ thì không phản đối, nhưng tớ có thể hỏi lý do không?」
「Vì nó làm tớ nhớ lại ngày xưa」
Nghĩ lại thì hồi trước tôi hay đến nhà Tsukihi thật. Khi đó chẳng phân biệt trai gái hay yêu đương gì cả, chỉ đơn giản là rảnh nên ghé qua chơi.
Đang mải hồi tưởng thì Tsukihi khẽ ho một tiếng.
「Cậu ổn chứ?」
「Không sao đâu. Hoàn toàn ổn mà」
Gương mặt cô ấy hơi ửng đỏ, nhưng chắc chỉ là tôi nghĩ nhiều.
「Vậy thì đi thôi. Kế hoạch hôm nay giao cho tớ nhé」
「Không phải đi mua sắm à?」
「Trước đó đi xem phim đi. Dù sao cũng là hẹn hò mà」
Tôi không có lý do gì để từ chối.
Thế là, vừa trò chuyện rôm rả về chuyện ngày xưa, chúng tôi vừa đi ra bến xe buýt gần nhất rồi lên xe, hướng đến điểm đến tiếp theo.
「Ăn ở quán ăn gia đình là được rồi ha?」
Xem phim xong, chúng tôi chuyển sang quán ăn gia đình gần nhất.
「Tớ muốn ăn hamburger」
「Yuu-kun từ xưa đã thích món đó rồi nhỉ」
Vì đã hứa sẽ đãi nên tôi nhận lời một cách tự nhiên, nhưng tôi cũng không phải loại người ác độc đến mức đòi vào quán đắt tiền. Nhân tiện thì Tsukihi gọi món mì pasta.
「Phim hay thật nhỉ」
「Ừ, đúng là thú vị. Không hổ danh là bộ phim được nhiều người khen」
Vừa thưởng thức món ăn ở quán gia đình, chúng tôi vừa nói về cảm nghĩ sau khi xem phim.
Bộ phim chúng tôi xem là một anime đang rất được chú ý. Tác phẩm này từng đứng top cao trong bảng xếp hạng doanh thu phòng vé mọi thời đại, ngày nào cũng xuất hiện trên bản tin, và quả nhiên là mang lại cảm giác thỏa mãn rất lớn.
...Bị từ “hẹn hò” làm cho căng thẳng quá, nhưng thực ra cũng ổn mà.
Chắc là do quen rồi. Tuy từng có thời gian xa cách, nhưng dù sao cũng là bạn thuở nhỏ nên cảm giác đặc biệt không quá mạnh. Nếu là cô gái khác thì có lẽ tôi vẫn còn hồi hộp.
「Có một chuyện tớ nhất định muốn hỏi, được không?」
Trong lúc trò chuyện, tôi chợt nhớ ra điều mình luôn canh cánh.
「Được thôi」
「Giờ có hỏi thì hơi muộn, nhưng tớ muốn biết lý do vì sao cậu đột nhiên bắt chuyện lại với tớ. Dù sao thì giữa tớ và Tsukihi cũng từng có một khoảng cách khó xử, đúng không」
Tôi vẫn luôn tò mò, nhưng vì có mấy tin đồn rồi nào là kiểm tra giữa kỳ, đại hội thể thao nên chưa có dịp hỏi.
Ngày hôm đó, Tsukihi người đã không nói chuyện với tôi suốt nhiều năm đột nhiên đứng trước cửa nhà tôi.
Nghĩ thế nào cũng thấy không tự nhiên. Rồi từ đó còn tung tin đồn, thậm chí làm cả bento tự tay làm. Tôi vẫn chưa hiểu rõ lý do vì sao cô ấy lại đột ngột rút ngắn khoảng cách như vậy.
「Quả nhiên là cậu để ý nhỉ」
「Ừm」
「Vì hiểu lầm đã được giải quyết rồi」
「Hiểu lầm?」
Tsukihi không trả lời ngay câu hỏi đó.
「Tớ cũng muốn nói lắm, nhưng tớ có một chuyện khác đang thắc mắc」
「Chuyện gì vậy?」
「Yuu-kun có thích nghệ sĩ hay idol nào không?」
Câu hỏi gì kỳ vậy chứ.
Tôi hoàn toàn không đoán ra được ý đồ của cô ấy.
「Không có ai cả. Dạo này tớ không xem tivi nên cũng chẳng biết mấy người nổi tiếng đâu」
「Vậy à… thế còn streamer mà cậu thích thì sao?」
Streamer mà tôi thích à.
Câu này thì tôi có thể trả lời ngay. Oshi của tôi là Vtuber tên là “Phượng hoàng bất tử Feni”. Giọng nói ngọt ngào trời phú cùng vẻ đáng yêu của cô ấy hoàn toàn khác biệt so với những Vtuber khác.
Nhưng chuyện này thì khó nói với người khác. Cô ấy không được lòng con gái.
Tôi nói với Shiranui là vì biết cô ấy thích Vtuber.
Hơn nữa, tôi tuyệt đối không muốn để lộ chuyện mình đã donate dài dòng. Nếu chuyện đó bị lộ thì ngay cả Tsukihi chắc cũng sẽ thấy tôi ghê tởm. Những hình ảnh donate dài ngoằng từng được đăng đầy trên các trang tổng hợp, đến chính tôi người đã donate cũng phải rùng mình.
「Nhìn phản ứng là biết có rồi nhỉ」
Sắc bén thật. Đúng là bạn thuở nhỏ của tôi có khác.
「Có. Là một Vtuber」
「Tớ muốn biết tên người đó」
「Tên là Phượng hoàng bất tử Feni」
Ngay khi tôi trả lời xong, Tsukihi lấy điện thoại ra và bắt đầu tìm kiếm.
「Ra là vậy… cậu đã có oshi rồi nhỉ」
Tsukihi lẩm bẩm, gương mặt như đã hiểu ra.
「Cảm ơn vì đã nói cho tớ biết. Lần sau tớ sẽ xem thử」
「Ờ, ừ…」
Xem thì được, nhưng làm ơn nhẹ tay thôi. Nếu bị phát hiện ra account “Valhalla” của tôi thì coi như xong đời.
「Câu hỏi tiếp theo. Trong anime hay game, cậu có nhân vật nào từng thích không?」
「Anime thì tớ thích từ lâu rồi, nhưng nhân vật thì không có ai đặc biệt. Game thì tớ đang nghiện Utopia Online」
「Trong game đó có nhân vật cậu thích à?」
「Không hẳn… mà nói đúng hơn thì tớ đã kết hôn trong game」
「…Hả?」
Tsukihi dừng tay cuốn mì lại.
Ơ, tôi nói gì kỳ à?
Tôi thử ngẫm lại lời mình vừa nói, nhưng thấy cũng đâu có vấn đề. Chuyện này thì ổn thôi. Dù có bị hỏi kỹ thì cũng chẳng có lịch sử đen tối nào như donate dài dòng cả. Dù gọi là kết hôn nhưng cũng chỉ là trong game.
「…Đối phương là ai?」
「Một elf tên là Nonnon」
「Người điều khiển là con gái à?」
「Ờm, tạm thì là vậy」
Vì chưa gặp ngoài đời nên cũng chỉ là tự khai.
Nhưng xét từ việc dễ dàng làm thân được với Kanon người vốn cực kỳ khó tiếp cận thì chắc chắn bên đó là con gái. Một thằng con trai bình thường khó mà buông ra được mấy câu tán tỉnh như vậy.
「Chẳng lẽ hai người đã từng off gặp nhau rồi?」
「Chưa đâu」
「Có dự định gặp nhau không?」
「Chắc là không」
Khi tôi trả lời xong, Tsukihi thở phào nhẹ nhõm như yên tâm hẳn.
「Không gặp thì tốt hơn. Người không rõ lai lịch rất đáng sợ. Tuyệt đối không được gặp đâu. Yuu-kun vốn dĩ đã nhiều sơ hở rồi」
Ngay từ đầu tôi cũng không định gặp offline.
Nhưng đúng là như Tsukihi nói, off gặp mặt xảy ra rắc rối cũng không ít. Dù là Nonnon thì chắc không sao, nhưng trừ khi có lý do đặc biệt thì tôi cũng không gặp ngoài đời.
「…Oshi với vợ à. Trước hết phải tống mấy thứ đó ra khỏi đầu cậu đã」
Tống oshi với vợ ra khỏi đầu là sao chứ.
「Thế là sao chứ. Cậu đang hiểu lầm gì vậy?」
「Khi nào con mèo ăn vụng trong đầu Yuu-kun biến mất thì tớ sẽ trả lời」
「Mèo ăn vụng trong đầu?」
「Chuyện của tớ thôi. Đừng để ý」
Dù chẳng hiểu đầu đuôi gì, nhưng Tsukihi có vẻ đã hài lòng. Từ xưa tôi đã không hiểu được lòng dạ con gái, mà dù bao nhiêu năm trôi qua thì vẫn thật sự không hiểu nổi.
Sau đó, ăn xong, chúng tôi rời khỏi quán ăn gia đình.
Điểm đến tiếp theo là trung tâm game. Nghe chuyện hôm qua tôi đi game center trong buổi hẹn hò đôi, Tsukihi liền nói rằng cô ấy cũng muốn đi.
「Ơ, Kazama-san」
「Eh, Kanbara-kun」
Người đang chơi máy gắp thú ngay gần cửa vào trung tâm game chính là Kazama Yukina, cô bạn ngồi bàn bên của tôi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
