Tuy chỉ là một linh mục vô danh, nhưng sau khi nhận ra thế giới này là một con game otome, tôi sẽ nuôi dưỡng nhân vật chính.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

(Đang ra)

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

Chi Ge Luo Bu

Bắt đầu với vị Nữ Đế chí tôn, sát phạt quyết đoán, nắm giữ sinh mệnh của hàng tỷ người trong tay — lại run rẩy quỳ xuống trước mặt ta, lệ rơi đầy mặt, cầu xin ta tha thứ.

216 1281

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

116 2585

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

(Đang ra)

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

和鳳ハジメ

Một cô gái bị trói buộc bởi chính kẻ đã cưỡng bức mình và một chàng trai đã bóp méo và làm méo mó tính cách của cô. Hai người đã có một tình yêu sai lầm và vô đạo đức bắt đầu sống chung để thực sự kết

27 464

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

80 887

Vol 2 - Chương 2: Thánh nữ, Biển xanh và Ánh mặt trời

Chương 2: Thánh nữ, Biển xanh và Ánh mặt trời

Vài ngày sau khi chuyến đi nghỉ mát mùa hè được quyết định. 

Vị Linh mục thay thế mà Eric đã cất công sắp xếp cuối cùng cũng đến Thần điện ở Eggbell. Clarel và vị Linh mục thay thế chạm mặt nhau ngay tại lối vào lễ đường.

"Tại hạ là Linh mục đến từ Đại Thần điện ở Vương đô, tên là Geavil đó de a~ru! Tại hạ đến đây để tiếp quản Thần điện này với tư cách là người thay thế đó de a~ru!"

Người vừa tự giới thiệu bản thân bằng một chất giọng kỳ quặc ấy là một vị Linh mục trung niên, đầu hói và đeo cặp kính gọng bạc. 

Lão ta ưỡn ngực, thở hắt ra đằng mũi đầy tự đắc trong khi cặp kính thì lóe sáng lóe lên.

"Từ hôm nay, tại hạ xin phép được trông coi Thần điện này đó de a~ru! Nghe nói ngài sắp đi du lịch, xin cứ thong thả mà nghỉ ngơi tịnh dưỡng đi nhé!" 

"À, vâng... Trăm sự nhờ cậy ngài. Mà nói chứ, ngài phải cất công lặn lội từ Đại Thần điện ở Vương đô đến tận đây luôn sao?" 

"Tất nhiên rồi đó de a~ru! Một phần là do yêu cầu của Eric điện hạ... nhưng quan trọng hơn cả, là tại hạ có cơ hội được quản lý Thần điện nơi Thánh nữ-sama vĩ đại đã lớn lên cơ mà! Mọi người đã tranh giành nhau sứt đầu mẻ trán để giành suất đến đây nhậm chức đấy de a~ru!"

Geavil vừa hếch mũi lên phát ra tiếng "Hừ hừ!", vừa phổng mũi tự hào khẳng định. 

Eggbell, một thị trấn từng chỉ là chốn thôn quê hẻo lánh, giờ đây đã trở thành cái tên nổi đình nổi đám không ai là không biết tới, với tư cách là quê hương của Thánh nữ. 

Dù chỉ mới trôi qua khoảng nửa năm kể từ ngày Reina được công bố là Thánh nữ, nhưng những tín đồ sùng đạo đã lũ lượt kéo đến đây để hành hương, biến nơi này chẳng khác nào một địa điểm du lịch. 

Thậm chí còn có một số người tạc tượng gỗ và làm bánh kẹo mô phỏng hình dáng Reina để đem bán, tạo thành một nguồn thu nhập mới cho thị trấn từ các dịch vụ du lịch.

"Ờm... Clarel-sama, đó là Linh mục-sama đến thay thế sao ạ?"

Reina xuất hiện. 

Và ngay lập tức, Geavil quỳ rạp xuống dưới chân Reina, cặp kính lại tiếp tục phát sáng "Kira kira ri~n!".

"Chà chà, Thánh nữ-sama! Đã lâu không gặp người!" 

"A, ờm... Chúng ta... đã lâu không gặp sao?"

Reina chớp chớp mắt bối rối. Vị Linh mục tên Geavil này vừa nói rằng ông ta đến từ Đại Thần điện ở Vương đô. 

Không lẽ nào ông ta có quen biết với Reina sao?

"Reina, con quen ngài ấy à?" 

"Ờm... Trông có vẻ quen mà cũng không hẳn là quen...?"

Trên đầu Reina hiện lên một dấu chấm hỏi siêu to khổng lồ. 

Nói cách khác, mối quan hệ quen biết của họ chỉ dừng lại ở mức đó. 

Đại Thần điện ở Vương đô có đến hàng trăm vị thánh chức, nên chuyện ấn tượng nhạt nhòa cũng là điều dễ hiểu.

"Trong lúc Linh mục Burn vắng mặt, việc được làm việc tại Thần điện này chỉ với hai người cùng Thánh nữ-sama quả là một vinh dự lớn lao đó de a~ru! Cái thân già Geavil này nhất định sẽ liều mạng bảo vệ Thánh nữ-sama đó de a~ru!" 

"「Hả?」"

Clarel và Reina đưa mắt nhìn nhau, rồi cả hai cùng đồng loạt nghiêng đầu khó hiểu. 

Tại sao tự dưng lại thành chuyện Geavil và Reina ở lại đây chỉ có hai người thế này. Chẳng lẽ có sự sai sót nào trong quá trình truyền đạt thông tin rồi sao?

"Ờm... Geavil Linh mục-sama. Con cũng sẽ đi du lịch cùng Clarel-sama, nên con không có ở lại Thần điện đâu ạ?"

Khi Reina ngập ngừng lên tiếng, Geavil bỗng đơ người ra, thốt lên một tiếng "Hể...?".

"A, ờm... Không phải là tại hạ được phân công đến đây để chăm sóc Thánh nữ-sama trong lúc Linh mục Burn vắng nhà sao... de a~ru...?" 

"Dạ không, làm gì có chuyện đó ạ... Phải không, Clarel-sama?"

Reina quay sang nhìn Clarel. Clarel liền gật đầu phụ họa "Tất nhiên rồi".

"Ngài chưa nghe Eric điện hạ nói sao? Cả tôi và Reina đều sẽ đi du lịch, nên ngài mới được cử đến đây để trông nhà thay chúng tôi mà...?"

Geavil há hốc mồm đến mức có thể nghe thấy cả tiếng "Rắc!". 

Hai tay ôm chặt hai bên má, miệng há hốc đến mức tưởng chừng như sắp trật cả khớp hàm, lão ta gào lên hệt như nhân vật trong một bức danh họa nọ.

"Kh, kh kh kh, KHÔÔÔÔÔÔÔÔÔÔÔNGGGGGGGGGGGGGGGGGGG!"

Tiếng hét thất thanh của Geavil vang dọng khắp cả khu xóm, tạo thành một sự quấy rối trật tự công cộng quy mô lớn dù lúc này mới chỉ là tờ mờ sáng. 

Geavil chống hai tay xuống sàn lễ đường, gục đầu xuống với vẻ mặt suy sụp hoàn toàn. 

Dù cũng thấy có lỗi khi phải phá bĩnh lúc lão ta đang đau khổ thế này, nhưng theo đúng kế hoạch thì ngay sau khi Linh mục thay thế đến nơi là họ sẽ khởi hành đi du lịch luôn.

Clarel mang vẻ mặt ái ngại lên tiếng gọi.

"M-Mà, dù sao thì cũng trăm sự nhờ cậy ngài. Việc chúng tôi đi du lịch và ngài đến làm Linh mục thay thế, tôi đều đã giải thích rõ ràng với người dân thị trấn rồi... Đi thôi, Reina." 

"A, vâng. Vậy xin nhờ ngài trông nom giúp ạ."

Clarel nắm lấy tay Reina, nhanh chóng rời khỏi Thần điện như thể đang chạy trốn. 

Đi theo sau hai người là một con gấu nhồi bông đang đội chiếc túi xách du lịch trên đầu.

Geavil không đáp lời. 

Lão ta vẫn đang chìm trong tuyệt vọng với tư thế chống hai tay xuống sàn... Nhưng giờ không phải là lúc bận tâm đến lão nữa. 

Thành thật mà nói, một phần lý do Clarel vội vã rời đi cũng là vì không muốn dây dưa thêm với cái gã Linh mục lập dị này.

(Sao cứ hễ dính dáng đến Reina là ai nấy cũng trở nên kỳ quặc thế nhỉ... Đây cũng là sức mạnh của Thánh nữ sao?)

Clarel chợt nhớ lại lúc anh giải thích chuyện đi du lịch với người dân thị trấn, các cụ già cũng đã bày ra cái vẻ mặt tuyệt vọng y hệt như Geavil lúc này.

『N-Ngươi định cướp Reina-chan khỏi bọn ta một lần nữa sao!?!?』 

『Ngươi, thế mà cũng tự xưng là Linh mục à! Đồ ác quỷ, ma vươngggggggggggg!』 

『Nếu đã thế thì, lão cũng sẽ sửa soạn hành lý... Ui da da da da, cái lưng của tui, cái lưng của tuiiiiiiiiiiii!』

(Sự tồn tại của Thánh nữ khiến con người ta trở nên cực đoan vậy sao... Hay là do sức hấp dẫn của Reina mới là nguyên nhân chính nhỉ?)

Clarel cứ mải vò đầu bứt tai... Nhưng chính anh cũng là một trong những kẻ luôn đặt ưu tiên cho Reina lên hàng đầu trong mọi tình huống. 

Bản thân anh lại chẳng hề tự nhận thức được rằng mình cũng đang chạy theo những suy nghĩ cực đoan vì Reina.

Cứ thế, hai người rời khỏi thị trấn Eggbell, đổi vài chuyến xe ngựa và cuối cùng cũng đặt chân đến thị trấn lớn nhất vùng lân cận. 

Họ trọ lại một đêm tại nhà nghỉ, và sáng sớm hôm sau liền lên chuyến Tàu hỏa ma thuật tiến thẳng về phía nam, hướng tới Amira.

~*~

Đã nửa ngày kể từ khi họ lên Tàu hỏa ma thuật. 

Hôm nay trời quang mây tạnh. 

Tàu chạy bon bon chạy trên đường ray. 

Càng đi về phía nam, khung cảnh ngoài cửa sổ càng được nhuộm đẫm sắc hè. 

Ánh mặt trời chói chang rọi xuống từ trên không trung. 

Ảo ảnh nhiệt bốc lên từ mặt đất khô rang, đường chân trời phía xa xa phản chiếu ánh sáng lấp lánh hệt như những viên ngọc quý. Biển xanh mây trắng. 

Một khung cảnh mang đậm hơi thở mùa hè đang trải rộng ra trước mắt.

"Clarel-sama! Người nhìn kìa, là biển đó, biển kìa!" 

"Ừm, là biển thật nhỉ. Nguy hiểm lắm nên con đừng đứng lên khỏi ghế nhé." 

AVvXsEjy30BKV2lONFjhM9hrTMDVGdBbu4HvTbmWR03gVOx7Shv8fAI-QOC-M7veDnCvIFLag_jEjPh8p06guhV15CC3Q1OB78jcRGAtxi_JcOIOPasMemQtn_kphIC8sFjF3CQOVE58vHB4rDqWS5WSFpO3nWn9uuT9p6EQGpdH47bgyqtIFjPTggV6Vz_rP8UD

"Tuyệt quá... Rộng và đẹp quá đi mất...!"

Reina áp sát mặt vào cửa sổ Tàu hỏa ma thuật, đôi mắt lấp lánh say sưa ngắm nhìn cảnh vật bên ngoài. 

Thấy dáng vẻ phấn khích như một đứa trẻ của Reina, Clarel khẽ giãn nét mặt, mỉm cười êm đềm. 

Tàu hỏa ma thuật càng tiến về phía trước, ánh nắng càng trở nên gay gắt hơn. 

Nhờ có các ma cụ làm mát nên nhiệt độ trong khoang hành khách vẫn được giữ ở mức dễ chịu, chứ nếu không có chúng thì chắc giờ ai nấy đều ướt sũng mồ hôi rồi.

Clarel cũng cảm thấy háo hức trước chuyến đi du lịch hiếm hoi này, nhưng người phấn khích hơn cả vẫn là Reina. Cảnh sắc bên ngoài cửa sổ không ngừng thay đổi càng làm cô phấn khích tột độ.

"Clarel-sama, người nhìn kìa! Là biển đó!" 

"Ừm, biển nhỉ."

"Là núi đó! Là bãi biển kìa!" 

"Ừm, núi nhỉ. Bãi biển nhỉ." 

"Là mòng biển đó! Là cá voi kìa!" 

"Ừm, mòng biển nhỉ. Cá voi nhỉ." 

"Là Rồng kìa!"

Clarel vội vàng đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, và quả thật ở đó có một con Rồng.

"Ừm, Rồng nhỉ... Ế, Rồng á!??"

Một con Rồng đang bay ngay cách đoàn tàu không xa. 

Cơ thể khổng lồ dài tầm hai mươi mét được bao phủ bởi lớp vảy màu xanh lục. Hình dáng trông giống như loài bò sát. Đôi cánh lớn mọc ra từ lưng đang vỗ lên vỗ xuống, nhịp nhàng bơi lội giữa bầu trời một cách tao nhã. 

Nhắc đến Rồng là nhắc đến quái vật kinh điển trong các game RPG. 

Trong thế giới của “Phía xa, nơi cầu vồng lấp lánh”, chúng cũng xuất hiện với tư cách là những kẻ địch vô cùng hùng mạnh.

"Không ngờ ở nơi thế này lại có Rồng... Mong là nó đừng có tấn công chúng ta." 

『Gyui...』

Mối lo ngại của Clarel đã linh ứng theo chiều hướng xấu. 

Con Rồng đang bay song song chếch phía trên đoàn tàu bỗng xoay tròng mắt, dùng đôi mắt màu hoàng kim nhìn xuống Tàu hỏa ma thuật. 

Trong đôi mắt ấy hiện lên một sự thù địch mãnh liệt nhắm vào con người. Nó nhe nanh ra, trông như thể có thể lao xuống tấn công bất cứ lúc nào. 

Thế nhưng, đột nhiên con Rồng lại biến sắc.

『Kyui!?!?』

Nó kêu lên một tiếng thất thanh hệt như tiếng chim non, rồi cuống cuồng bay đi mất hút về hướng nào đó. 

Rõ ràng là nó đang hoảng sợ... Rốt cuộc là nó sợ cái gì mới được chứ.

"Mẹ ơiiiii, có Thiên thần-sama đang bay bên ngoài cửa sổ kìa~" 

"Ara ara, Rio-chan thật là. Con đang nói gì thế?"

Tiếng trò chuyện của hành khách ngồi ở hàng ghế bên kia lối đi vọng lại. Một bé gái nhỏ và một người phụ nữ có vẻ là mẹ cô bé đang ngồi đó, vui vẻ trò chuyện với nhau.

"Nhìn thấy Thiên thần-sama thì tuyệt quá nhỉ. Giờ con còn thấy không?" 

"Không ạ, ngài ấy bay vút lên cao mất tiêu rồi. Ngài ấy đuổi theo một con chim siêu to khổng lồ á~" 

"Vậy sao. Thế Thiên thần-sama trông như thế nào vậy con?" 

"Thiên thần-sama nha, ngài ấy mặc đồ trắng rồi khoác áo giáp màu xanh á~"

 "Ừm ừm. Rồi sao nữa?" "Rồi nha~, ngài ấy cầm một cây thương màu bạc, và có cái đầu của con thỏ nhồi bông á~" 

"Hả, thỏ...?"

Nghe đứa trẻ thốt ra những lời đầy bất ổn, giọng người mẹ bắt đầu căng cứng lại.

"Đầu là của Thỏ-san nhưng mà cơ thể lại cuồn cuộn cơ bắp á~. Lực lưỡng lắm luôn. Ngài ấy vung vẩy cây thương vù vù rồi đuổi theo con chim bự bằng cỡ đoàn tàu này luôn á~" 

"Chờ... Rio-chan!?!? Rốt cuộc là con đã nhìn thấy cái gì vậy hả!?"

Nghe đoạn hội thoại vọng sang từ ghế bên cạnh, khuôn mặt Clarel méo xệch đi. 

Trẻ con thường hay nhìn thấy những thứ mà người lớn không thể thấy. 

Thấy yêu tinh này, thấy Zashiki-warashi (thần giữ nhà trong truyền thuyết Nhật Bản) này... 

Đa phần thì đó chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng chứ không có thật.

(Nhưng mà... những gì đứa trẻ đó nhìn thấy quả nhiên là...?)

"A, Clarel-sama. Sắp đến ga rồi ạ." 

"Ờ, ờ nhỉ... Chúng ta chuẩn bị xuống tàu thôi."

Gật đầu đáp lại lời Reina, Clarel kéo chiếc túi xách du lịch từ trên giá để hành lý xuống. 

Anh cũng xách luôn con gấu bông đang nằm cùng trong đó xuống đặt trên sàn. Chẳng mấy chốc, tàu hỏa ma thuật dừng lại tại ga. 

Clarel và Reina xếp hàng cùng các hành khách khác rồi bước xuống xe.

"Ồ...!" 

"Oa...!"

Ngay khi vừa bước xuống khỏi Tàu hỏa ma thuật, bầu không khí oi bức của mùa hè đã bao trùm lấy hai người. 

Nhiệt độ và độ ẩm đều cao. 

Từ đằng xa văng vẳng tiếng sóng vỗ, và hương vị của muối biển len lỏi qua sống mũi.

"Đây là thị trấn Amira sao ạ. Tuyệt quá, có hoa màu đỏ đẹp quá chừng nè!" 

"Là hoa râm bụt đấy... Nói sao nhỉ, mang đậm không khí miền nam luôn." 

"Nắng gắt quá đi mất. Khác hẳn với Eggbell hay Vương đô luôn ạ!"

Reina cất giọng đầy hào hứng. 

Khung cảnh Amira quả thực đúng chuẩn một thị trấn của miền nam. 

Con đường lớn với hàng dài những tòa nhà xây bằng gạch. 

Dọc hai bên đường là những hàng cây cọ được trồng cách đều nhau, điểm xuyết đâu đó là những bông hoa râm bụt đang nở rộ rực rỡ. 

Trông hệt như đang đi nghỉ dưỡng ở Okinawa hay Hawaii vậy.

"Ồ ồ... Thánh nữ Reina Laurel-sama! Thật vinh hạnh khi người đã cất công đến đây!" 

"Hửm..............?"

Hướng về phía hai người vừa bước ra khỏi nhà ga... à không, hướng về phía Reina, có một người đang lớn tiếng bắt chuyện với vẻ vô cùng xúc động.

"Thần đã nghe chuyện từ Eric điện hạ rồi ạ! Thần sẽ hướng dẫn người đến khách sạn ngay bây giờ!"

Người vừa xuất hiện là một người đàn ông mặc một bộ vest sang trọng. 

Phía sau ông ta là vài nam nữ có vẻ như là cấp dưới. Người đàn ông với bộ ria mép uốn cong hình chữ V (Kaiser) vừa xoa hai tay vào nhau vừa cười toe toét, trong khi đám cấp dưới phía sau thì giương cao tấm biển 『Chào mừng! Thánh nữ Reina-sama!』.

Reina mang vẻ mặt khó hiểu, cất lời hỏi người đàn ông mặc vest.

"...Xin hỏi, ông là ai vậy ạ?" 

"Ồ, xin lỗi vì đã không giới thiệu bản thân! Thần tên là Jarjil, chủ sở hữu của 『Prince Amira』 , khách sạn phục vụ chuyên biệt cho Vương thất ạ!"

Người đàn ông trung niên tự xưng là chủ khách sạn xoa hai bàn tay vào nhau liên tục đến mức tưởng chừng như sắp bốc cháy đến nơi rồi mới chịu xưng tên. 

『Prince Amira』 là cái tên khách sạn mà Clarel cũng biết. 

Nó cũng từng xuất hiện trong game. Đây là khách sạn xa hoa và đẳng cấp nhất Amira, và đúng như lời ông ta giới thiệu, đây là nơi dành riêng cho những người trong Vương thất sử dụng.

(Chắc hẳn Eric điện hạ đã sắp xếp chuyện này rồi... Cậu ta muốn ở cùng một nơi với Reina mà)

Đương nhiên là phòng nghỉ sẽ khác nhau... nhưng nếu ở cùng một khách sạn thì sẽ có vô số cơ hội để cùng nhau dùng bữa tại nhà hàng, uống trà ở khu vực sảnh chờ, từ đó bồi đắp thêm tình cảm. 

Chắc chắn Eric đang nhắm đến điều đó.

"Việc có thể đón tiếp Thánh nữ-sama tại khách sạn của thần quả là một niềm vinh hạnh tột cùng! Một sự tự hào vinh quang như bay lên tận chín tầng mây! Nào, xin mời. Xin mời xin mời xin mờiiii!"

Bộ ria mép rung lên bần bật theo nhịp thở phì phò, gã chủ khách sạn vô cùng kích động muốn dẫn đường cho Reina về khách sạn. 

Nhân tiện thì, gã đàn ông này chưa một lần nào đưa mắt nhìn về phía Clarel. Hắn ta chỉ dán chặt đôi mắt vằn vện tơ máu vì hưng phấn vào duy nhất mình Reina.

(Đằng nào mình cũng chỉ là nhân vật quần chúng nên cũng chẳng sao... nhưng mà thái độ rõ mồn một thế này cũng có hơi tức thật)

"Tôi rất xin lỗi. Tôi không thể nghỉ lại khách sạn của ông được."

Chẳng cần đọc được suy nghĩ trong lòng Clarel, Reina đã từ chối thẳng thừng.

"Tôi đã quyết định được chỗ nghỉ ngơi rồi nên xin phép từ chối nhã ý này... Clarel-sama, chúng ta đi thôi." 

"À... Ừm."

Reina kéo tay Clarel đi. Clarel gật đầu rồi cất bước đi theo.

"Hể............?"

Mặt khác, gã chủ khách sạn vừa bị từ chối thẳng thừng đành đứng chết trân tại chỗ với vẻ mặt há hốc mồm kinh ngạc. 

Prince Amira chắc chắn là một khách sạn hạng siêu cấp. Chắc hẳn hắn chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ bị khách hàng từ chối nghỉ lại.

"Có nhiều cửa hàng quá nhỉ. Toàn là những món ăn con chưa từng thấy bao giờ." 

"Chúng ta vừa đi dạo vừa ăn thử nhé. Rồi mua quà lưu niệm nữa." 

"Vâng! Mong chờ quá đi!"

Reina cất giọng ngân nga vui vẻ. Bước chân của cô nhẹ bẫng như thể có đôi cánh mọc ra từ sau lưng vậy.

"Ch, chờ một chút, xin hãy chờ đã!"

Thế nhưng, cái bầu không khí vui vẻ ấy lại bị dội một gáo nước lạnh. Gã chủ khách sạn lại đuổi theo bám riết lấy họ.

"Th, Thánh nữ-sama! Thần đã nhận được lệnh từ Vương tử điện hạ là phải tiếp đãi ngài thật chu đáo mà!?!?!? Đây là chỉ thị từ Vương thất đó!?!?!?" 

"Vậy thì, xin ông hãy chuyển lời hỏi thăm của tôi đến Eric điện hạ. Và chuyển lời cảm ơn của tôi về tấm vé Tàu hỏa ma thuật nữa nhé."

Reina vẫn giữ nụ cười xã giao trên môi, dứt khoát bác bỏ lời của gã chủ khách sạn. 

Đúng là Eric đã cất công chuẩn bị vé Tàu hỏa ma thuật cho họ, nhưng nó cũng chỉ là một hoặc hai tấm vé mà thôi. 

Nếu coi đó là phần thưởng cho những cống hiến của Reina với tư cách là Thánh nữ cho đất nước này, thì nó chẳng đáng là bao. Hoàn toàn không đến mức phải mang ơn.

(Nếu bị Eric điện hạ quấn lấy thì Reina cũng chẳng thể thoải mái nghỉ ngơi được... May mà mình đã lo sắp xếp chỗ ở thay thế từ trước)

Dù rất biết ơn vì đã được mời đi du lịch, nhưng Clarel cũng chẳng có ý định phải đặc biệt giữ thể diện cho Eric. Kỳ nghỉ mát lần này hoàn toàn là vì Reina. Cảm xúc của Reina mới là ưu tiên hàng đầu.

"Th, thần không biết ngài định ở lại nhà trọ nào, nhưng xin ngài hãy đổi ý và đến khách sạn của thần đi! Thần xin cam đoan sẽ mang đến những dịch vụ vượt xa mấy cái nhà trọ rẻ tiền ngoài kia!" 

"Không cần đâu." 

"Sao lại thế! Thần sẽ bị điện hạ trách phạt mất... Fugya!???" 

"Kuma!???"

Gã chủ khách sạn vẫn cố bám riết lấy, nhưng lại lỡ dẫm phải con gấu nhồi bông đang đi ngay dưới chân mình mà không hề hay biết. 

Con gấu bông hất chân ra, gã chủ ngã chổng vó lên trời kêu cái oạch.

"Guo... Gufu..." 

"Ông, Ông chủ! Ngài có sao không!?!?!?"

Đám cấp dưới hốt hoảng chạy ào tới. Clarel khẽ thở dài, sử dụng thần thánh thuật để phóng ma pháp trị liệu về phía hắn.

"Heal... Như thế này chắc là ổn rồi." 

"Thật tình, đúng là đồ bất lịch sự mà!"

Clarel và Reina bỏ lại gã chủ khách sạn đang ngã lăn ra sùi bọt mép, tiếp tục rời khỏi nơi đó. Vừa nãy Reina vẫn còn nở nụ cười xã giao, nhưng khi đi được một đoạn, cô bỗng dựng ngược lông mày, tỏ vẻ vô cùng khó chịu.

"Thôi nào, chắc là ông ta cũng nhận được lệnh từ Vương thất là phải tiếp đãi Thánh nữ chu đáo thôi mà. Ông ta cũng nhiệt tình với công việc đấy chứ." 

"Chuyện đó làm sao cũng được! Cái người đó, nãy giờ toàn bơ Clarel-sama đi không à!" 

"À, ra là vì chuyện đó."

Clarel cũng cảm thấy khó chịu vì chuyện đó, nhưng xem ra Reina còn bực tức hơn nhiều.

"Dám xem thường Clarel-sama, con tuyệt đối không thể tha thứ! Con chẳng thèm nghỉ lại cái khách sạn do loại người đó làm chủ đâu!"

Reina bĩu môi, dõng dạc tuyên bố. Có vẻ như gã chủ khách sạn kia đã vô tình chọc phải vảy ngược của Reina mất rồi. 

Khả năng Reina và Eric ở chung một khách sạn coi như tiêu tùng.

(Chắc tại hắn hưng phấn quá vì được đón Thánh nữ đến ở nên mới luống cuống như vậy... Đúng là xui xẻo thật)

"Hơn nữa... con cũng muốn đến thăm căn biệt thự nơi Clarel-sama từng ở hồi nhỏ mà. Con mong chờ lắm đó ạ."

Trong thời gian lưu lại Amira, hai người dự định sẽ ở lại căn biệt thự thuộc sở hữu của gia tộc Hầu tước Burn. Clarel đã liên lạc trước với người anh trai hiện đang là Hầu tước Burn để mượn chỗ này.

"Đó không phải là một căn biệt thự xa hoa lộng lẫy gì đâu... Dù sao thì, để ta dẫn đường cho con." 

"Vâng! Chúng ta đi thôi!"

Hai người vừa đi vừa ngắm nhìn cảnh vật đường phố Amira. 

Trên đường đi, họ ghé mua đồ ăn ở các quầy hàng rong trông có vẻ bắt mắt, và nơi họ dừng chân chính là một căn nhà gỗ nhỏ nằm bên bờ biển. 

Một căn biệt thự tọa lạc tại khu đất vàng sát biển. Tiếng sóng vỗ rì rào êm tai văng vẳng bên tai.

"Chà chà, thiếu chủ Clarel. Lão chờ cậu nãy giờ."

Đứng trước căn nhà gỗ là một ông lão. Đó là người quản lý biệt thự.

"Jii, đừng gọi tôi là thiếu gia nữa. Tôi đã trưởng thành rồi." 

"Đối với lão thì dù cậu có bao nhiêu tuổi đi chăng nữa vẫn là thiếu gia thôi. Vậy... cô gái xinh đẹp kia chính là Thánh nữ Reina Laurel-sama phải không?" 

"Chào ông, cháu tên là Reina ạ."

Reina cúi đầu chào bằng những cử chỉ vô cùng lễ phép.

"Cháu luôn nhận được sự chăm sóc từ Clarel-sama. Cháu sẽ rất vui nếu được nghe ông kể về những chuyện hồi nhỏ của Clarel-sama ạ." 

"R, Reina... Xin hãy tha cho ta đi."

Khuôn mặt Clarel méo xệch đi. 

Người quản lý này nắm rõ mồn một mọi thất bại và những trò ngốc nghếch thời ấu thơ của Clarel. Nếu để Reina biết được những chuyện đó thì thật sự quá xấu hổ.

"Fufufu... Ai mà ngờ có ngày Clarel thiếu gia lại dẫn theo một cô gái đến thăm nơi này. Không lẽ, Reina-sama đây là ứng cử viên cho vị trí phu nhân tương lai sao?" 

"Jii, ông lại đùa cái kiểu đó rồi..." 

"Đâu có ạ... chuyện 'ứng cử viên' gì đó, fufufu."

Trái ngược với vẻ mặt khó xử của Clarel, chẳng hiểu sao Reina lại tỏ vẻ ngượng ngùng, hai tay ôm lấy má mình, và chỉ phản ứng lại với đúng từ "ứng cử viên".

"Hô hô hô, tương lai này thật đáng mong chờ đây." 

"Jii... Chuyện đó tính sau đi, tôi muốn dùng biệt thự. Giao chìa khóa cho tôi." 

"Vâng, của cậu đây. Xin cứ thong thả nghỉ ngơi nhé. Hô hô hô hô."

Người quản lý cười lớn khoái chí, trao chìa khóa cho Clarel rồi rời đi. 

Clarel dùng nửa con mắt lườm bóng lưng có vẻ đã nhỏ nhắn hơn một chút so với lần cuối cùng họ gặp nhau của ông lão đang khuất dần.

"Thiệt tình... Ông ta đúng là..." 

"Clarel-sama thân thiết với người đó lắm nhỉ." 

"Chuyện đó thì, à ừm... quen biết nhau lâu rồi mà." 

"Lúc nói chuyện với người đó, Clarel-sama đâu có dùng kính ngữ đâu? Người không nhận ra sao?"

Anh đã nói chuyện một cách vô thức. Cảm giác thân thuộc hệt như hồi còn bé khiến anh buông thõng cách xưng hô lúc nào không hay.

"...Xin con hãy quên chuyện đó đi. Ta đã để con thấy một mặt đáng xấu hổ rồi." 

"Xấu hổ gì đâu chứ ạ. Được thấy một Clarel-sama nói chuyện xuề xòa thế này cũng làm con thấy nhẹ nhõm hơn nhiều." 

"Nhẹ nhõm cái gì chứ... Aaa, thôi. Mau vào trong nào!"

Clarel vội vã đẩy lưng Reina, người đang nở nụ cười trêu chọc mình, lùa cô vào trong biệt thự. 

Căn biệt thự bằng gỗ được dọn dẹp vô cùng sạch sẽ. Có một phòng khách, một phòng ăn liền bếp, và ba phòng ngủ. Thêm vào đó là phòng vệ sinh và phòng tắm vòi sen được trang bị đầy đủ tiện nghi.

"Chỗ này sạch đẹp quá. Có vẻ rất thoải mái đây." 

"Jii... à không, ông ấy có vẻ bảo quản nơi này kỹ lưỡng lắm. Thậm chí còn cất công chuẩn bị sẵn cả nguyên liệu nấu ăn cho chúng ta nữa này."

Nhìn vào bếp, đã có sẵn rất nhiều loại thực phẩm được chuẩn bị. Trên kệ là bánh mì, rau củ, cá và thịt ướp muối, cùng các loại trái cây mà tiêu biểu là xoài. Ngay cạnh đó, trong một cái chum chứa nước, có vài con cá đang bơi lội tung tăng.

"Con cứ chọn phòng ngủ nào mình thích nhé." 

"Con biết rồi. Nhân tiện, Clarel-sama định ở phòng nào ạ?" 

"...Không có chuyện ngủ chung phòng đâu đấy. Ai về phòng nấy giùm ta."

Tuy đã rào trước như vậy, nhưng trong đầu anh dễ dàng hiện lên viễn cảnh sáng mai mở mắt ra đã thấy cô ngủ ngay bên cạnh mình. 

Em đã ở độ tuổi học sinh cấp ba rồi cơ mà. Làm ơn bớt bám bố giùm một chút đi.

"Cũng sắp chập tối rồi, hôm nay chúng ta không ra ngoài nữa nhé." 

"Vâng. Vậy thì con sẽ đi chuẩn bị bữa tối ạ."

Reina đưa ra lời đề nghị như một lẽ đương nhiên. Dù trên đường đến biệt thự họ cũng đã ăn vặt vài thứ, nhưng chẳng có món nào đủ lót dạ cả. 

Clarel cũng có thể làm việc nhà ở mức độ cơ bản, nhưng nếu đem ra so với Reina thì đúng là một trời một vực. 

Đặc biệt là về tay nghề nấu nướng, có lẽ cô đã đạt đến trình độ chuyên nghiệp rồi cũng nên. 

Không chỉ ở thế giới này, mà ngay cả ở Nhật Bản, một đất nước tôn vinh ẩm thực và đồ ăn ngon, chắc chắn Reina cũng có thể mở một nhà hàng ăn nên làm ra.

"Có nhiều loại cá lạ quá, hôm nay chúng ta làm sashimi nhé? Loại rau củ này là gì vậy ạ, trông sần sùi ghê?" 

"Là mướp đắng đấy... Ta thì không ghét đâu, nhưng mà nó đắng lắm nên có lẽ con nên cân nhắc cách chế biến một chút." 

"À, ra là vậy. Quả cứng như đá này là quả gì vậy ạ?" 

"Là dứa đấy... Quả đó để ta gọt cho." 

"Vậy thì trông cậy vào người ạ. Vậy đây sẽ tác phẩm chung của hai chúng ta nhé♪" 

"Hahaha..."

Và thế là, Clarel và Reina đã cùng nhau trải qua đêm đầu tiên của kỳ nghỉ. 

Những món ăn được nấu từ các nguyên liệu lần đầu được trải nghiệm dù mang hương vị hơi là lạ, nhưng bấy nhiêu cũng đủ để làm thỏa mãn vị giác của cả hai.

~*~

Bỏ qua chuyện đôi co qua lại lúc ở phòng tắm với phòng ngủ.

Từ ngày hôm sau, hai người bắt đầu chính thức tận hưởng kỳ nghỉ mát mùa hè.

"Clarel-sama, là biển đó! Biển và bầu trời đều xanh ngắt luôn!"

Một giọng nói trong trẻo, lảnh lót như tiếng chuông ngân vang dội khắp bãi biển mùa hè.

Dưới ánh mặt trời chói chang, người đang vui vẻ chạy nhảy trên bãi cát trắng kia chính là một vị thiên thần giáng trần... à không, là Reina trong bộ đồ bơi.

Bộ đồ bơi Reina đang mặc là kiểu dáng váy liền thân màu xanh trắng. 

Vì phần thân dưới được thiết kế dạng váy nên nó khá kín đáo so với đồ bơi thông thường, mang lại cảm giác vô cùng thanh tao và thuần khiết.

"Cái... Này, nhìn kìa!"

"Mỹ nhân cực phẩm kìa... Cô ấy là ai vậy??"

"Đẹp quá... Cứ như Thiên thần-sama vậy..."

Dù có rất đông du khách đang tắm biển, nhưng ngay khi Reina xuất hiện trên bãi cát, bầu không khí xung quanh lập tức thay đổi.

Không chỉ có đàn ông mới bị hút hồn bởi Reina trong bộ đồ bơi. Cả những du khách nữ cũng đang nhìn cô chằm chằm như thể bị mê hoặc.

Cũng đúng thôi. Reina trong bộ đồ bơi trông chẳng khác nào một vị nữ thần bước ra từ một bức bích họa tôn giáo nào đó. 

Thậm chí người ta còn thấy kỳ lạ khi cô không đứng trên một cái vỏ sò khổng lồ ấy chứ.

"Clarel-sama, đằng này ạ! Cát nóng lắm đó!"

Reina bước đi trên bãi cát, vừa đi vừa ré lên những tiếng lanh lảnh phấn khích.

Clarel khẽ cười trừ, vừa cảnh giác quan sát xung quanh vừa bước chân xuống bãi biển.

(Quả nhiên là nổi bật quá... Mong là đừng có rắc rối kỳ cục nào xảy ra)

Nhìn thấy Reina, không biết bao nhiêu gã đàn ông đang phải nuốt nước bọt cái ực.

Cũng không loại trừ khả năng sẽ có những gã bắt chuyện dạo với những dục vọng đê hèn xuất hiện.

Clarel vừa dán chặt mắt vào Reina không rời để canh chừng, vừa bước đến chỗ cô.

"Reina chưa từng bơi bao giờ đúng không?"

"Vâng, con chưa ạ. Con chỉ mới chơi ở sông thôi."

Thế giới này cũng có văn hóa tắm biển, và đương nhiên là có cả hồ bơi nữa.

Nhưng đó là chuyện ở những nơi khác chứ không phải ở một thị trấn quê mùa như Eggbell.

Reina sinh ra và lớn lên ở Eggbell, lại vừa mới chuyển lên Vương đô chưa được bao lâu nên gần như chẳng có chút kinh nghiệm bơi lội nào.

Cùng lắm cũng chỉ là những trò nghịch nước ở sông mà thôi.

"Vậy thì để ta dạy con nhé. Đầu tiên, chúng ta vươn vai làm vài động tác khởi động đơn giản đã."

"Vâng, nhờ người ạ! Thế này đúng không ạ?"

"Ừm, đúng rồi đấy... Xin lỗi, cho ta chen ngang một chút."

Clarel bước ra chắn ngay trước mặt Reina, dang rộng hai tay sang hai bên.

"Clarel-sama?"

"À- Ừm, cái đó... Hơi bị táo bạo quá rồi đấy."

Những động tác tập thể dục mềm dẻo đã vô tình làm tôn lên những đường cong quyến rũ của Reina.

Clarel đứng chắn như thể muốn giấu đi cơ thể của Reina, lườm nguýt xung quanh.

"Chậc..."

"Khỉ thật..."

Những gã đàn ông nãy giờ đang đỏ mắt thèm thuồng tặc lưỡi đầy tiếc nuối.

Nhìn phản ứng đó, Clarel thậm chí còn bắt đầu tự hỏi liệu đưa Reina ra bãi biển có phải là một quyết định sai lầm hay không.

(Có nhiều mối nguy hiểm thật đấy... nhưng cũng không thể vì vậy mà bắt Reina phải nhịn tắm biển trong kỳ nghỉ hiếm hoi này được. Đâu thể để hành động của Reina bị hạn chế chỉ vì mấy gã tồi tệ này)

"Được rồi... Khởi động chừng đó là ổn rồi đấy."

"Thế này phải không, Clarel-sama?"

Clarel cùng Reina làm vài động tác thể dục đơn giản để chuẩn bị bơi.

Tạm thời thì anh cũng đã bảo vệ được Reina khỏi những ánh nhìn đê tiện.

"Này... Cứ tiến tới bắt chuyện đi. Không còn cơ hội thứ hai để gặp được một mỹ thiếu nữ như thế đâu."

"Nhưng mà cô ta đi cùng đàn ông kìa. Trông có vẻ chênh lệch tuổi tác khá nhiều đấy...?"

"Sợ chó gì. Cứ khéo léo tách gã đàn ông đó ra, rồi nẫng tay trên con nhỏ đó thôi. Kéo nó vào chỗ khuất là việc của chúng ta xong ngay...!"

Thế nhưng... Mối đe dọa vẫn chưa hoàn toàn biến mất.

Thậm chí, dục vọng của đám đàn ông còn đang leo thang. Clarel loáng thoáng nghe thấy vài gã đang rỉ tai nhau những lời đầy mờ ám.

(Lũ khốn này... Dám nghĩ đến chuyện đó thì đúng là quá trớn rồi. Vượt quá giới hạn rồi đấy...!)

Giữa hai hàng lông mày của Clarel nhíu lại vì tức giận.

Tới mức này thì chắc phải báo cho nhân viên cứu hộ nhờ họ xử lý thôi.

"Kuma~!"

"Nya~!"

"「「「Qu-Quái vật kìa!?」」」"

Thế nhưng... Ngay lúc đó, những "nhân viên cứu hộ" đáng tin cậy đã xuất hiện.

Đó là những thiên thần mang thân hình cơ bắp cuồn cuộn của Gấu và Mèo.

Những thiên thần với cái đầu thú bông, thân hình lực lưỡng mặc quần bơi đang kẹp cổ mấy gã tán tỉnh đê tiện kia rồi lôi tuột chúng vào chỗ khuất.

"「「「UWAAAAAA AAAAAAA AAAAAAAA!」」」"

Những gã định kéo Reina vào chỗ tối nay lại bị chính người khác lôi đi xềnh xệch đến một nơi vắng vẻ. Tiếng la hét thảm thiết vang lên một chốc... rồi nhanh chóng chìm vào im lặng, chẳng còn nghe thấy gì nữa.

"Ác giả ác báo. Những gì định làm với người khác giờ lại giáng xuống chính đầu mình à..."

Nhìn thấy cảnh những gã đàn ông bị thiên thần lôi đi, những du khách tắm biển khác vội vã lảng đi chỗ khác như thể đang bỏ trốn.

Kỳ lạ thay, những người duy nhất hoảng sợ và làm ồn trước những "nhân viên cứu hộ" bí ẩn kia chỉ là đám đàn ông nãy giờ nhìn Reina bằng ánh mắt dâm đãng. 

Còn những du khách hiền lành như phụ nữ hay trẻ em thì vẫn vô tư vui đùa như thể không hề nhìn thấy mấy thiên thần mặc quần bơi đầy cơ bắp đó vậy.

Có vẻ như Clarel không phải là người duy nhất đang trông chừng Reina. Tạm thời thì anh có thể yên tâm rồi.

"...Chắc mình cũng vờ như không thấy gì thôi. Cứ giao việc bảo vệ cho bọn chúng vậy."

"Clarel-sama, bơi thôi ạ!"

Reina ôm chầm lấy cánh tay anh. Sự mềm mại nảy nở xuyên qua lớp đồ bơi đang bao bọc lấy bắp tay anh... nhưng Clarel vẫn giữ vững tinh thần thép và tỏ ra không có chút phản ứng nào.

"...Ờ, ừm. Vậy chúng ta xuống biển thôi."

"Vâng!"

Reina hào hứng đáp lời, siết chặt vòng tay hơn nữa, ép bộ ngực sát vào tay anh một cách không thương tiếc.

"Lần đầu tiên xuống biển nên con sợ lắm. Con bám tay người thế này có được không ạ?"

"...Đương nhiên là được rồi."

"...Reina?"

Được thì được... nhưng có nhất thiết phải dùng ngực ép chặt thế này không?

Dù Clarel đã quen với những hành động kỳ quặc của Reina đến mấy, thì sự việc này quả thực cũng đang bào mòn đáng kể sự bình tĩnh của anh.

"V-Vậy chúng ta đi thôi..."

Clarel và Reina sát cánh bên nhau, từ từ lội xuống biển.

"Hya!"

Bị sóng đánh vào chân, Reina giật mình ré lên.

"N-Nước lạnh hơn con tưởng... Khác xa nước trong bồn tắm luôn..."

"Dù sao thì đây cũng là nước biển mà. Con sẽ quen nhanh thôi."

Để Reina không cảm thấy sợ, Clarel dìu cô bước những bước chậm rãi cho đến khi nước ngập đến ngang hông.

"Có sao không? Con không sợ chứ?"

"Vâng... Con cũng hơi quen quen rồi ạ."

"Tốt lắm. Vậy thì, chúng ta thử ngụp mặt xuống nước ngay bây giờ nhé."

"Đ-Đột ngột vậy luôn sao ạ..."

Dù ban nãy vẫn còn đang hào hứng, nhưng giờ Reina lại tỏ ra hơi căng thẳng.

Cửa ải đầu tiên mà những người mới tập bơi phải vượt qua. Đó chính là ngụp mặt xuống nước.

"Nếu không làm được cái này thì không bơi được đâu. Không sao đâu, con cứ tưởng tượng như đang ở trong bồn tắm là được."

"V-Vâng... Cứ nắm tay thế này luôn được không ạ?"

"...Nếu chuyện đó làm con an tâm."

Vẫn nắm chặt lấy tay Clarel, Reina rụt rè đưa mặt lại gần mặt nước.

Đúng lúc đó, một con sóng lớn ập tới và nhấn chìm cả đầu cô xuống nước.

"Hya-un!"

"Hahaha, con không sao chứ?"

"Auu... Người cười con thế là ác lắm đó. Đã thế nước còn mặn chát nữa..."

"Biển là vậy mà. Nhớ cẩn thận đừng để nuốt phải nước nhé."

Nuốt phải nước biển, Reina cuống cuồng cả lên.

Lâu lắm rồi mới thấy dáng vẻ lúng túng này của Reina, thật sự rất đáng yêu.

"Auu... Vậy thì, lần này con làm lại..."

"Đúng rồi đúng rồi, tốt lắm. Cứ giữ nguyên phong độ đó nhé."

Việc bị sóng đánh trúng lúc nãy có lẽ lại là một 'liều thuốc đắng dã tật'. Kể từ đó, mọi chuyện diễn ra vô cùng suôn sẻ.

Reina có thể ngụp mặt xuống biển, và chẳng mấy chốc đã lặn được cả đầu xuống nước.

Khi đã quen với nước biển, tiếp theo là cách bơi. Clarel nắm lấy hai tay Reina và kéo đi.

"Đúng rồi, đập hai chân liên tục để đạp nước nhé. Giỏi lắm giỏi lắm."

"Vâng, người đừng buông tay con ra nhé? Tuyệt đối không được buông đâu đó!"

"Không sao đâu. Ngụp mặt xuống nước, đúng rồi. Lấy hơi nào~"

Thoạt nhìn, Reina có vẻ ngoài thanh mảnh, da trắng sứ, hệt như một tiểu thư khuê các 'bàn tay chưa từng chạm nước'.

Nhưng thực chất, thần kinh vận động của cô lại cực kỳ xuất sắc. Giác quan nhạy bén và khả năng tiếp thu cũng vô cùng nhanh nhạy.

Chẳng mấy chốc, Reina đã có thể tự bơi mà không cần Clarel dắt tay. Chỉ chưa đầy một tiếng đồng hồ, cô đã thành thạo kỹ năng đạp chân. Thậm chí còn bơi sải được luôn.

"Á! Có sóng lớn kìa!"

"Á! Con vừa giẫm phải thứ gì đó nhầy nhụa!"

"Á! Không biết nữa nhưng mà mặt trời chói quá!"

Thế nhưng... Dù đã biết bơi, không hiểu sao cứ dăm ba phút cô lại lao đến ôm chầm lấy Clarel.

Cảm giác bộ ngực đè sát vào tay hay lưng anh qua lớp áo tắm mang lại một sự sung sướng kiểu "tình huống may mắn bất ngờ", nhưng cũng đồng thời khiến anh đỏ mặt tía tai.

(Mà, việc biết bơi và việc sợ biển là hai chuyện hoàn toàn khác nhau mà... Ừm, hết cách rồi, hết cách rồi)

"A! Có sứa kìa!"

(Hết cách rồi... Chuyện con bé cứ tiện tay xoa nắn lồng ngực hay lưng mình lúc ôm chầm lấy cũng phải chịu thôi. Ừm, đừng bận tâm làm gì nữa...)

Clarel cố gắng phớt lờ hết mức có thể cảm giác mềm mại đang dán chặt vào người mình, tận hưởng chuyến tắm biển cùng Reina.

Trong lúc đó, thời gian cứ thế trôi đi.

Những khoảnh khắc vui vẻ dường như luôn trôi qua rất nhanh, chẳng mấy chốc mặt trời đã bắt đầu ngả bóng.

"Trời sắp tối rồi... Chúng ta chuẩn bị lên bờ thôi."

"Ế... Về sớm vậy sao ạ? Con muốn chơi thêm chút nữa cơ..."

Khi Clarel lên tiếng đề nghị, Reina lộ rõ vẻ mặt buồn bã.

Dù có nghỉ ngơi đôi chút giữa chừng, nhưng tính ra họ đã chơi liên tục suốt mấy tiếng đồng hồ rồi.

Clarel đã khá rã rời, trong khi Reina trông vẫn còn sung sức lắm.

(Đây chính là sức trẻ sao... Đúng là cảm nhận rõ rệt sự chênh lệch giữa thế hệ U20 và U30 mà...)

Tuy chưa đến cái tuổi để than già, nhưng vì mang theo cả ký ức của kiếp trước nên anh luôn cảm thấy mình già dặn hơn nhiều so với tuổi thật.

Và lý do lớn nhất khiến thể lực của anh cạn kiệt nhanh chóng như vậy, còn hơn cả chuyện tuổi tác, chính là sự mệt mỏi về mặt tinh thần khi phải liên tục tiếp xúc cơ thể gần gũi với Reina.

Vì cứ phải cố gắng đưa tâm trí về trạng thái 'Vô', anh có cảm giác mình sắp ngộ ra cả thiền đạo luôn rồi.

(Làm sao mà mình dám thốt ra điều đó với một Reina đang vô tư lự thế kia được chứ... Chắc chắn là con bé vẫn giữ nguyên cái cảm giác như hồi bé, cứ thế mà làm nũng với người cha nuôi là mình đây mà...)

Clarel cười khổ, khẽ vỗ nhẹ lên mái tóc còn ướt nước biển của Reina.

"Khoảng một tiếng nữa mặt trời sẽ lặn đấy. Gần đây có một ngọn đồi có thể ngắm hoàng hôn rất đẹp, lát nữa chúng ta cùng đến đó nhé?"

"Con đi ạ! Người dẫn con đi nhé!"

Trả lời ngay tắp lự. Reina reo lên đầy hào hứng, rồi lại ôm chầm lấy anh.

Với cái cảm giác da thịt mềm mại cứ chà sát vào người như thể muốn nói 『Đây là lần cuối cùng trong ngày hôm nay đó!』, Clarel chỉ biết dốc toàn lực làm trống rỗng đầu óc để dời sự chú ý đi nơi khác.

"Ể.........?"

Thế nhưng, vòng tay đang siết chặt bỗng chốc nới lỏng ra.

Reina hướng ánh mắt về phía ngoài khơi xa, khẽ nheo mắt lại với vẻ đầy nghi hoặc.

"Reina, con sao vậy?"

"...Dạ không, không có gì đâu ạ!"

Ngay lập tức, nụ cười lại bừng sáng trên môi Reina.

Cô lại dồn sức ôm chặt lấy cánh tay Clarel một lần nữa.

"Nào, chúng ta đến ngọn đồi đó thôi! Nhanh lên, nhanh lên ạ!"

"Chúng ta phải tắm tráng qua rồi thay đồ đã... Trước mắt thì, con buông tay ra giùm ta được không?"

Clarel khẽ đẩy vai Reina ra, dứt khoát gạt bỏ đi cái cảm giác mê hoặc đang chực chờ cuốn phăng đi chút lý trí còn sót lại của mình.

~*~

Kết thúc buổi tắm biển, Clarel và Reina đi tắm vòi sen, thay đồ rồi hướng đến một ngọn đồi nằm cách bãi biển một quãng.

"Lối này. Con cẩn thận dưới chân nhé."

Clarel dắt tay Reina, bước lên những bậc thang bằng đá.

Leo lên gần một trăm bậc thang... ở phía trước mặt, một công trình kiến trúc trông như ngọn tháp màu trắng dần hiện ra. 

Đó là ngọn hải đăng chiếu sáng vùng biển đêm để dẫn đường cho tàu thuyền.

"Đến nơi rồi. Đây chính là ngọn đồi có thể ngắm hoàng hôn đấy." 

"Oa...!"

Reina bật thốt lên một tiếng thở dài cảm thán. Nơi hai người vừa đến là dưới chân ngọn hải đăng... một ngọn đồi có thể nhìn bao quát toàn bộ vùng biển. 

Lúc này đã là lúc chạng vạng, vầng thái dương rực rỡ sắc cam đang treo lơ lửng trên đường chân trời phía tây, nhuộm mặt nước biển thành một màu lấp lánh tựa hổ phách. 

Bầu trời khoác lên mình một gam màu khó tả pha trộn giữa sắc xanh lam và ánh cam, nhuộm đẫm cả những đám mây lững lờ trôi bằng những dải màu rực rỡ.

"Tuyệt quá..."

"Ừm, đẹp thật đấy. Một khung cảnh thật hoài niệm."

Trước lời lẩm bẩm pha lẫn tiếng thở dài của Reina, Clarel cũng đồng tình.

"Hồi nhỏ, ta từng cùng gia đình ngắm hoàng hôn từ đây... Không ngờ lại có ngày ta trở lại nơi này."

Kể từ khi gia đình ly tán vì cuộc chiến giành quyền thừa kế, anh chưa từng ghé thăm nơi này. 

Hình ảnh gia đình đầm ấm hạnh phúc thuở xa xưa chợt ùa về trong tâm trí, khiến anh có chút chực trào nước mắt.

"Clarel-sama? Người sao vậy ạ?" 

"Không... chỉ là ánh hoàng hôn hơi hắt vào mắt chút thôi... Mà ngẫm lại, ở đây chẳng có ai khác cả nhỉ. Cứ như chúng ta đã bao trọn chỗ này vậy."

Trên ngọn đồi không có bóng dáng ai ngoài Clarel và Reina. 

Đây là một nơi mà ngay cả người dân địa phương cũng hiếm khi ghé thăm, chỉ những ai rành rẽ lắm mới biết. Một khung cảnh hoàn hảo để sát cánh bên người yêu ngắm nhìn, giờ đây đang được hai người độc chiếm.

"Đẹp quá. Một buổi hoàng hôn thật tuyệt vời..."

Ngắm nhìn góc nghiêng của Reina đang mải mê ngắm ráng chiều, Clarel khẽ nín thở. 

Đôi gò má ửng đỏ. 

Đôi mắt màu phỉ thúy hướng về phía xa xăm. 

Tà váy trắng liền thân tung bay nhẹ nhàng trong gió. 

Một khung cảnh huyền ảo như nữ thần giáng trần từ bầu trời. 

Anh gần như nghi ngờ đôi mắt mình, không biết cảnh tượng trước mắt có thực sự là hiện thực hay không.

"...Đẹp quá." 

"Vâng, một bầu trời hoàng hôn thật đẹp ạ." 

"Ể?" 

"Dạ?"

Thấy Clarel bất chợt ngẩn người, Reina tò mò nghiêng đầu.

"A, không... Đúng vậy nhỉ. Là hoàng hôn. Ừ."

Clarel quay mặt đi với khuôn mặt đỏ bừng. Không thể nào nói toẹt ra rằng mình đang mải ngắm nhìn Reina được, anh thực sự cảm thấy vô cùng xấu hổ.

(Kẻ như mình... mà lại bị hớp hồn bởi Reina, một tồn tại chẳng khác nào con gái của mình sao. Tim mình lại còn đang đập thình thịch nữa chứ...)

Clarel đưa tay ôm ngực, liên tục khẽ hít thở sâu.

(Dù sao đi nữa... dẫn Reina đến đây quả là một quyết định đúng đắn. Mình từng nghĩ sẽ chẳng bao giờ đặt chân đến nơi này thêm lần nào nữa, nhưng giờ đây, những ký ức về một gia đình tan vỡ dường như đã trở nên đỡ hơn đôi chút rồi)

Clarel trút ra một tiếng thở phào nhẹ nhõm, với cảm giác như vừa được cứu rỗi. 

Trong lúc đó, tầm nhìn dần được nhuộm lên một màu đỏ rực rỡ. 

Bầu trời hoàng hôn sắp đón chào khoảnh khắc cao trào nhất.

"Clarel-sama..." 

"Sao thế con?" 

"Ưm..."

Đúng lúc đó. Không hiểu đang nghĩ gì... Reina, người đang nép sát ngay bên cạnh, ngước lên nhìn Clarel. 

Đôi mắt màu phỉ thúy rưng rưng ướt át, đôi môi khẽ hé mở để lộ đầu lưỡi... cô đang phô ra một biểu cảm quá đỗi gợi tình so với dáng vẻ nên dành cho một người mang tư cách là cha, là anh.

Trái tim Clarel lại nảy lên một nhịp. Bắt đầu đập dồn dập như tiếng chuông dồn.

"R, Reina?" 

"Clarel-sama......"

Reina gọi tên Clarel thêm một lần nữa. Và rồi, cô khẽ nhắm mắt lại.

"Hê............?"

Biểu cảm đó là sao chứ. Cứ như thể đang chờ đợi một nụ hôn vậy.

(Không không không! Đúng là bầu không khí đang lãng mạn vô cùng tận thật, nhưng mình đâu có dẫn con bé đến đây với mục đích đó đâu!?!? Ai lại đi hôn người nhà bao giờ chứ!?!?)

Clarel gào thét trong lòng... nhưng Reina nhón gót, áp khuôn mặt đang chờ hôn lại gần Clarel. Nhan sắc hoàn mỹ của Reina tiến đến ngày một gần, gần đến mức anh có thể nhìn rõ từng sợi lông mi dài của cô. 

Bị một khuôn mặt diễm lệ có thể làm phát điên bất kỳ gã đàn ông, hay thậm chí là cả phụ nữ nào áp sát vào, Clarel như bị một sức mạnh vô hình thu hút, bất giác đưa môi mình lại gần môi cô.

(Khoan khoan khoan khoan! Khoan đã, thế này có ổn không? Cứ thế này mà hôn thì có thực sự ổn không...??)

Trái tim trong lồng ngực đập thình thịch mãnh liệt đến mức tưởng chừng như sắp vỡ tung. 

Một sự bùng nổ cảm xúc nằm ngoài tầm kiểm soát của lý trí. 

Thậm chí mọi thứ trở nên mơ hồ đến mức không rõ đây có phải chỉ là do bị cuốn theo bầu không khí hay không, và chỉ còn cách vài centimet nữa là hai bờ môi sẽ chạm nhau...

"Reina và... Linh mục Burn!?! Tại sao hai người lại ở đây?"

Một giọng nói sắc bén vang lên xé toạc bầu không khí ngọt ngào. 

Tiếng hét của kẻ thứ ba xen ngang đã khiến Clarel bừng tỉnh, giật mình bị kéo trở lại hiện thực. Anh vội vàng tóm lấy hai vai Reina đẩy ra xa, đồng thời cuống cuồng ngửa người ra sau.

"『Nguy hiểm quá... suýt thì hôn rồi』!"

Nguy hiểm đến mức anh bất giác thốt ra luôn cả tiếng mẹ đẻ Nhật Bản. 

Chỉ một chút nữa thôi là anh đã hôn cô ấy rồi. 

Anh đã hoàn toàn bị nuốt chửng bởi bầu không khí ngập tràn sự lãng mạn, đến mức đánh mất phương hướng, không biết từ lúc nào bản thân đã mất đi ý chí.

(Ra tay với chính cô gái do mình nuôi nấng, mình là Hikaru Genji chắc! Suýt chút nữa là làm ra cái chuyện tồi tệ nhất rồi!)

"Aaa... Chỉ một chút nữa thôi vậy mà...!"

Reina buông tiếng thở dài đầy thất vọng. 

Chẳng còn tâm trí đâu mà truy cứu xem 'một chút nữa' là ý gì, Clarel liên tục đưa tay đập đập vào ngực mình để cố gắng xoa dịu nhịp tim.

"Rốt cuộc là ai... Ể?"

Vừa dỗ dành trái tim đang nổi loạn, Clarel vừa đưa mắt về phía phát ra giọng nói.

"...Eric điện hạ?"

Đứng ở lối vào ngọn đồi là Eric Seincle. 

Kẻ chủ mưu đã mời Clarel và Reina đến nơi này. Vị thanh niên là Hoàng thái tử của vương quốc Seincle đang đứng đó.

"Này này, sao tự dưng lại đứng chết trân ra thế!" 

"Ủa? Reina-san?" 

"Oa, có Reina Onee-chan kìa! Trùng hợp ghê!"

Không chỉ có Eric. Vừa bước lên bậc thang, ba nam sinh khác cũng xuất hiện. 

Vincent Flame, Will Relais, Ryui Biscuit... Cả bốn mục tiêu chinh phục đều đã có mặt đông đủ.

"Tại sao, các người lại ở đây...?" 

"Tại sao ư... Câu đó phải để ta nói mới đúng. Ta không ngờ lại gặp Reina và cả Linh mục Burn ở một nơi thế này đấy."

Dù ngạc nhiên, Eric vẫn cất lời và bước đến chỗ của nhóm Clarel.

"Muu..."

Nhìn nhóm của họ, Reina, người lẽ ra phải là nữ chính, lại mở nửa con mắt và lườm nguýt. 

Clarel đứng phía trước nên không nhận ra... nhưng biểu cảm của Reina lúc này trông vô cùng hằn học, hệt như vẻ mặt của một người vừa bị kẻ khác ăn mất miếng bánh kem mà mình đã cất công cất giữ bấy lâu nay.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!