Tuy chỉ là một linh mục vô danh, nhưng sau khi nhận ra thế giới này là một con game otome, tôi sẽ nuôi dưỡng nhân vật chính.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

(Đang ra)

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

Chi Ge Luo Bu

Bắt đầu với vị Nữ Đế chí tôn, sát phạt quyết đoán, nắm giữ sinh mệnh của hàng tỷ người trong tay — lại run rẩy quỳ xuống trước mặt ta, lệ rơi đầy mặt, cầu xin ta tha thứ.

216 1281

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

116 2585

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

(Đang ra)

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

和鳳ハジメ

Một cô gái bị trói buộc bởi chính kẻ đã cưỡng bức mình và một chàng trai đã bóp méo và làm méo mó tính cách của cô. Hai người đã có một tình yêu sai lầm và vô đạo đức bắt đầu sống chung để thực sự kết

27 464

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

80 887

Vol 2 - Chương 1: Mùa hè ở Eggbell

Chương 1: Mùa hè ở Eggbell

Hồi mới gặp nhau. Khi đó Reina mới mười tuổi, lúc nào cũng là một đứa trẻ nhút nhát, rụt rè.

Mất mẹ từ khi còn nhỏ, lại bị cha ruột và mẹ kế bạo hành, nên cô bé luôn có ánh mắt sợ sệt, dè chừng sắc mặt người khác.

Một thời gian sau khi được Clarel nhận về nuôi tại Thần điện, cô bé đã trở thành một đứa trẻ rất thích làm nũng.

Cứ viện hết cớ này đến cớ khác để bám đuôi Clarel, từ lúc ngủ cho đến lúc tắm, lúc nào cũng cố gắng ở bên anh nhiều nhất có thể.

Khi lớn lên, cô dần trở thành một thiếu nữ trưởng thành và khuôn phép.

Cô bắt đầu chăm lo từng li từng tí cho Clarel, tận tụy đến mức khiến người ta muốn thốt lên chọc ghẹo rằng liệu đây có phải là một cô vợ mới cưới hay không.

Và rồi... đã nửa năm kể từ ngày Reina rời đi Vương đô.

Trở về Eggbell vào kỳ nghỉ hè, thế nhưng... có vẻ như Reina đã biến thành một con gấu Koala mất rồi.

"…Chuyện là như vậy đấy."

"Ờ thì... xin lỗi nhé. Chị chả hiểu cưng đang nói cái gì sất."

Người vừa nghiêng đầu ngán ngẩm kia là chủ tiệm quần áo của thị trấn, một "bà chị" ẻo lả đầy cơ bắp... Oratorio.

Địa điểm là tiệm quần áo do cô ấy (?) làm chủ. Sau khi đưa Reina về thị trấn, Clarel đã ghé qua tiệm của "bà chị" này để vừa chào hỏi vừa giải thích tình hình.

"Cưng gặp ma thú ở thị trấn bên kia rồi gặp nguy hiểm, xong được Reina-chan lao đến cứu... tới đoạn đó thì chị hiểu rồi, nhưng mà tại sao bé Reina lại đang dính chặt vào lưng Linh mục như thế kia hả?"

Đúng vậy... Kể từ lúc về quê, Reina không rời lưng Clarel dù chỉ nửa bước, cứ dính chặt lấy anh. Y như một chú Koala đu bám trên cây, dùng cả hai tay lẫn hai chân. Ôm cứng ngắc luôn.

"Reina..."

Clarel cất tiếng gọi đầy ý trách móc, nhưng Reina chẳng có vẻ gì là sẽ buông ra.

Cô né tránh ánh mắt kháng nghị của Clarel, và lại càng siết chặt tay chân hơn nữa.

(Ờm... ở Bardles con bé vẫn hành xử bình thường mà ta... Sao tự dưng lại thoái hóa về làm trẻ lên ba thế này?)

"Ara Ara, đúng là đồ nhõng nhẽo mà."

Thấy cảnh tượng vừa đáng yêu vừa buồn cười đó, "bà chị" chủ tiệm chỉ biết cười trừ.

"Reina-chan học ở học viện xong chuyển nghề làm balo luôn rồi hả cưng?"

"Làm gì có chuyện đó... Oratorio-san cũng nói gì đi chứ."

"Cũng phải ha... Ờm, Reina-chan này?"

".........Không, chịu đâu."

Reina vẫn bám chặt lấy lưng Clarel, nguầy nguậy lắc đầu.

"Nếu buông ra, nhỡ Clarel-sama lại bị thương thì sao. Đây là biện pháp khẩn cấp."

"Bị thương à… nhưng ở đây làm gì có ma thú, cũng làm gì có ai bắt nạt Linh mục-sama đâu chứ?"

".........Không-chịu-đâu."

"...Con bé nói vậy đó. Nó không chịu thì chị cũng hết cách thôi, Linh mục-sama à."

"Không, hết cách là sao? Chị cố thêm chút nữa đi chứ..."

Clarel buông thõng vai trong khi vẫn đang cõng Reina.

Lý do Reina bám dính lấy Clarel... chính là vì "bảo bọc quá mức".

Việc Clarel bị ma thú tấn công rồi trọng thương hẳn đã để lại một chấn thương tâm lý rất lớn.

Để anh không bao giờ phải chịu cảnh đó lần thứ hai, Reina đang phòng thủ nghiêm ngặt cả về mặt vật lý lẫn tinh thần.

(Làm con bé lo lắng như này thì mình cũng thấy có lỗi thật... nhưng mà cái tư thế này có vẻ hơi bất ổn thì phải?)

Clarel hết sức bối rối. Trọng lượng trên lưng thì chẳng sao cả. Reina rất nhẹ. Nhẹ đến mức anh không nghĩ mình đang cõng một con người, đúng hệt như thành ngữ "nhẹ tựa lông hồng", chẳng cảm thấy chút sức nặng nào.

Nhưng... vấn đề lại nằm ở xúc cảm kia. Bị bám chặt từ phía sau, bộ ngực của Reina đang áp sát vào lưng anh không chút giữ kẽ.

(Đối với mình, Reina là một tồn tại giống như con gái, hay em gái vậy. Chỉ vì bị ngực áp vào mà sinh ra ham muốn thì không đời nào. Chắc chắn là không, nhưng mà...)

Vóc dáng của Reina vô cùng hoàn hảo.

Tay chân thon dài, eo nhỏ nhắn, thế nhưng vòng một lại nảy nở đầy đặn, một thân hình kỳ diệu.

Có thể khẳng định rằng, nếu để lại cho hậu thế một bức tượng tạc hình Reina, cơ thể với tỷ lệ vàng đó chắc chắn sẽ mê hoặc và làm say đắm dân chúng còn hơn cả tượng Thần Milo Venus.

Một bầu ngực như vậy mà cứ áp chặt vào, thì dù Clarel có không mang tạp niệm đến mấy cũng sẽ cảm thấy kỳ lạ thôi.

Tất nhiên, Reina chẳng hề có chút ý định quyến rũ nào... nhưng chính vì vậy, Clarel mới phải tuyệt vọng tìm cách hướng sự chú ý của mình ra khỏi bộ ngực của cô.

"Reina..."

"Clarel-sama. Clarel-sama là người bảo hộ của con. Giống như một người cha, đúng không ạ?"

"...Ừ. Đúng là vậy. Nhưng sao thế?"

"Nếu vậy thì con cõng trên lưng ngài cũng đâu có sao, đúng không ạ? Dù có chạm vào cơ thể con, ngài cũng đâu có cảm giác gì, đúng không?"

"Ư..."

Thật là những lời dồn người ta vào ngõ cụt. Nếu phủ nhận câu nói này, chẳng khác nào thừa nhận anh đang có dục vọng với Reina.

(Không... Việc không có cảm giác kỳ lạ và việc đang cõng con bé có liên quan gì tới nhau đâu. Sao cứ có cảm giác mình đang bị đánh tráo khái niệm ấy nhỉ...?)

"...Ừ. Ta làm gì có cảm giác kỳ lạ nào chứ."

Tạm thời, Clarel cứ khẳng định sự trong sáng của mình cái đã.

Nghe vậy, Reina ở trên lưng anh khẽ gật đầu vẻ mãn nguyện.

"Vậy thì không sao rồi. Khịt khịt."

"Con đang ngửi mùi ta đấy à!?!?!? Sao vậy!?"

"Ngài tưởng tượng thôi... Ngoạm ngoạm."

"Ta có cảm giác con đang nhai tóc ta luôn thì phải!?!?! Khoan đã, con mau xuống đi!"

"Không chịu đâu. Nhóp nhép."

"Phụt...!"

Thấy Clarel và Reina ồn ào qua lại, "bà chị" chủ tiệm không nhịn được bèn bật cười.

Chị ta ôm bụng cười phá lên như thể không thể kìm nén thêm được nữa.

"A ha ha ha ha ha ha! Tự dưng chị thấy yên tâm ghê á. Reina-chan chẳng thay đổi chút nào cả. Vẫn cực kỳ bám Linh mục-sama y như ngày xưa nhỉ."

"Vâng. Con siêu siêu siêu thích Clarel-sama luôn!"

"Tốt quá rồi. Vậy thì cứ tận hưởng kỳ nghỉ hè ở quê đi nha... Linh mục-sama chắc cũng đã vất vả, nhưng mà Reina-chan ở Vương đô hẳn là cũng thấy cô đơn lắm đấy. Ít nhất trong ngày hôm nay cứ để con bé làm nũng đi. Onee-san đây xin cậu đó."

"Onee-san gì chứ... Ta hiểu rồi. Chỉ hôm nay thôi đấy nhé."

Nghe chủ tiệm nói vậy, Clarel đành miễn cưỡng chấp nhận hành động kỳ quặc của Reina.

Biết đâu chừng... lâu lắm mới về thăm quê nên cô mới trở lại làm trẻ con cũng nên.

Quậy phá bung xõa trong kỳ nghỉ hè cũng là đặc quyền của học sinh mà.

Bỏ qua một chút nghịch ngợm cỏn con chẳng phải cũng chính là sự khoan dung của người lớn hay sao.

"Vậy nha, hẹn gặp lại cưng."

"Vâng... Xin phép."

"Cảm ơn Oratorio-san... Liếm liếm."

"Hình như con vừa liếm xoáy tóc ta đúng không!?!?"

Rút lại lời vừa nói. Có lẽ anh vẫn nên dùng vũ lực bắt cô xuống khỏi lưng mới phải.

Cõng theo Reina, một cô gái không chỉ mang tâm lý bảo bọc quá mức mà còn đang bật chế độ "nhõng nhẽo" hết công suất, anh rời khỏi tiệm quần áo của Oratorio.

Sau đó, anh tiếp tục ghé qua vài nơi để chào hỏi, thông báo việc Reina đã về, cũng như giải thích về chuyện ầm ĩ ở thị trấn Bardles.

Cứ thế, mặc cho bị người ta ngán ngẩm, cười cợt, hay ghen tị trước cảnh Reina dính chặt lấy mình, cả hai cũng đã về đến Thần điện.

~*~

"Nào... Reina. Ta muốn ngồi xuống ghế, con mau buông ta ra đi." "

Vâng. Con biết rồi ạ."

Về đến Thần điện, Clarel và Reina quyết định ngồi nghỉ ngơi ở phòng khách để xua tan đi mệt mỏi.

Việc di chuyển bằng xe ngựa quả là một thử thách khó nhằn đối với những người không quen.

Đáng lẽ ra vai và lưng anh phải đau nhức ê ẩm mới đúng... thế nhưng anh lại chẳng cảm thấy chút mệt mỏi nào, lẽ nào do Reina bám trên lưng nãy giờ đã lén dùng ma pháp trị liệu cho anh sao?

"Phù..."

"Con xin phép."

"Hự...??"

Ngay khi Clarel vừa ngả lưng xuống ghế sofa, Reina đã nghiễm nhiên trèo lên ngồi chễm chệ ngay trên đùi anh như một lẽ đương nhiên.

Clarel dùng ánh mắt để kháng nghị... nhưng đáp lại anh chỉ là một nụ cười "Nì cô~!" tỏa nắng rạng rỡ từ Reina.

"Ư gừ gừ gừ..."

Bị một nụ cười xinh đẹp như thế chiếu tướng thì ai mà nỡ nói lời nặng nhẹ cơ chứ... Clarel vừa tự nhận thức được sự "dễ dãi" của bản thân, vừa buông một tiếng thở dài thườn thượt.

(Nói sao nhỉ... Con bé đang bật chế độ làm nũng hết công suất luôn rồi. Con bé có phải đứa thích nhõng nhẽo đến mức này đâu cơ chứ?)

Dẫu biết hồi còn nhỏ cô là một cô bé lúc nào cũng dính chặt lấy Clarel 24/24, nhưng từ khi lớn lên thì tình trạng đó đã đỡ hơn nhiều rồi mà.

Thế mà... Reina của hiện tại có khi còn bám người và thích làm nũng hơn cả hồi bé.

(Hay là do đi học ở học viện, phải xa nhau một thời gian dài nên bây giờ mới sinh ra phản ứng ngược thế này? Mà nói là 'thời gian dài' vậy thôi, chứ cũng chưa tới nửa năm cơ mà...)

"À thì... Reina này. Cuộc sống ở học viện của con thế nào rồi?"

Clarel mang một nửa tâm trạng bất lực, cố gắng khơi mào một chủ đề khác.

"Cuộc sống ở học viện... sao ạ?"

"Ừm. Vừa phải học hành ở học viện, vừa phải lo Thánh vụ ở Đại Thần điện... Quán xuyến cả hai như vậy con có thấy vất vả không?"

"Vâng, con vẫn ổn ạ. Con vẫn hoàn thành tốt cả hai việc mà không gặp vấn đề gì."

Reina nở nụ cười đầy tự tin và quả quyết đáp lời.

"Con kết bạn được nhiều lắm. Các bạn trong lớp đều đối xử rất tốt với con. Việc học cũng rất vui, và Thánh vụ cũng không phải là gánh nặng gì quá lớn đâu ạ."

"Vậy sao... Vậy thì, ờm..."

Clarel ngập ngừng đôi chút, bắt đầu dò hỏi về điều mà anh bận tâm nhất.

"Cái đó, về chuyện bạn khác giới thì... sao rồi? Con đã có cậu con trai nào để ý trong lòng chưa?"

Theo đúng cốt truyện, Reina sẽ gặp gỡ các mục tiêu chinh phục tại học viện và bắt đầu nảy sinh tình cảm.

Hoàng thái tử của đất nước này... Eric Seincle.

Con trai Đoàn trưởng Hiệp sĩ... Vincent Flame.

Thiên tài Ma thuật sư... Will Relais.

Nhạc sĩ thiếu niên "thần đồng"... Ryui Biscuit.

Ngoài ra vẫn còn rất nhiều các mục tiêu chinh phục phụ khác nữa. Rốt cuộc thì, Reina đang tiến vào route của ai đây?

"Con trai ạ? Con không có ai đặc biệt thân thiết đâu."

"Không có... thật sao?"

"Vâng ạ. Bạn bè của con toàn là nữ thôi, còn mấy bạn nam trong lớp thì cao lắm cũng chỉ dừng ở mức chào hỏi xã giao. Con cũng chưa để ý đến ai cả."

Nét mặt Reina chẳng hề mảy may biến đổi. Hoàn toàn không có dáng vẻ ngại ngùng muốn giấu diếm, có lẽ cô thực sự không có bạn nam nào thân thiết thật.

(Mối quan hệ với các mục tiêu chinh phục không có tiến triển gì sao? Thế này chẳng phải hơi toang rồi à?)

Theo cốt truyện của “Phía xa, nơi cầu vồng lấp lánh”, vào nửa sau của kịch bản, Ma Vương sẽ hồi sinh và đất nước này sẽ đứng trước bờ vực diệt vong.

Giữa lúc dầu sôi lửa bỏng đó, Reina sẽ thức tỉnh nhờ vào sức mạnh của tình yêu, đánh bại Ma Vương và cứu lấy vương quốc.

(Nếu mối quan hệ với các mục tiêu chinh phục không tiến triển, đồng nghĩa với việc sức mạnh của Thánh nữ sẽ không thể thức tỉnh đúng không? Nếu thế thì làm sao mà đánh bại được Ma Vương cơ chứ?)

Dẫu vậy, ép buộc cô phải đi yêu đương với ai đó thì cũng sai sai. Suy cho cùng, tình yêu là thứ Reina phải tự mình cảm thấy rung động. Dù có là nhân vật trong game đi chăng nữa, cũng không có lý do gì mà bắt cô phải bị ép buộc vào cái khuôn khổ đó.

(Thêm nữa... lạ thật đấy. Nghe tin mối quan hệ giữa Reina và đám mục tiêu chinh phục kia chưa tiến tới đâu, tự dưng mình lại cảm thấy an tâm một chút. Đây có phải là cái cảm giác của một ông bố không muốn giao cô con gái rượu của mình cho thằng khác trong truyền thuyết không nhỉ?)

"...Hóa ra, kẻ có tính bảo bọc quá mức lại là cả mình nữa sao."

"Clarel-sama? Ngài sao vậy ạ?"

Nghe Clarel thì thầm một mình, Reina đang ngồi trên đùi anh liền ngước lên với vẻ mặt khó hiểu.

Clarel chậm rãi lắc đầu.

"Không, không có gì đâu. Nhân tiện thì... Reina này, con định sẽ ở lại Eggbell trong suốt kỳ nghỉ hè luôn sao?"

"Vâng, con định như vậy ạ. Con cũng đã xin phép và được Hồng y giáo chủ đồng ý rồi."

"Hồng y giáo chủ sao? Ngài ấy thực sự đã cho phép con ư?"

Hồng y giáo chủ Dilette Horst vốn là một tín đồ cuồng nhiệt và cũng là người giám hộ của Thánh nữ.

Nếu ông ấy đã đích thân cho phép, thì có lẽ việc Reina rời khỏi Vương đô thực sự không có vấn đề gì.

"Chà, nếu Hồng y giáo chủ đã nói không sao thì được rồi. Mà nhân tiện... con có dự định gì cho mùa hè chưa?"

"Dự định sao ạ... Đương nhiên là con sẽ ở lại Thần điện để phụ giúp công việc cho Clarel-sama rồi?"

"Đã cất công nghỉ hè rồi mà? Hay là con kiếm chỗ nào đó đi chơi thử xem sao?"

Trải qua một kỳ nghỉ hè quý giá của thời học sinh chỉ để phụ giúp việc nhà thì anh cảm thấy có chút uổng phí.

Đành rằng anh rất muốn khen cô là một người con gái hiếu thảo đấy... nhưng bên cạnh đó anh vẫn thấy lo lo.

"Nếu được đi cùng Clarel-sama thì con muốn đi chơi ạ."

"Ư... Hừm..."

Phụ giúp công việc cho Clarel. Đi chơi cùng Clarel.

Lập trường của Reina chẳng hề lung lay dù chỉ một chút.

Cùng Clarel. Cùng Clarel. Lại là cùng Clarel... Với tư cách là người nuôi dưỡng, anh thấy vui khi cô bám mình đến vậy, nhưng tự dưng anh lại lo lắng không biết bị "cuồng bố" nặng như vậy thì sau này cô có ổn không nữa.

(Hừm... Con bé đã có thể rời khỏi đây để lên Vương đô học, chứng tỏ không phải là con bé không thể sống tự lập. Nghe bảo cũng có kha khá bạn bè rồi. Tuy mối quan hệ với đám mục tiêu chinh phục chưa có gì tiến triển, nhưng tình yêu thì đâu thể nhắm mắt ép uổng được...)

"...Để ta suy nghĩ thêm xem sao."

Clarel quyết định hoãn lại cái vấn đề không có lời giải đáp này, khẽ lảng mắt đi chỗ khác.

~*~

"Uwa, nước ấm thật đấy. Lâu rồi mới được tắm bồn thế này."

“.......”

"Thần điện ở Bardles làm gì có phòng tắm đâu. Tòa nhà thì đổ nát, bệnh nhân thì đông đúc, lúc đó làm gì còn tâm trí nào mà lo tắm rửa. Giờ được gột sạch mồ hôi công nhận sảng khoái thật đó."

"............Lạ thật, chuyện này rõ ràng là sai lắm rồi."

Lắng nghe tiếng nước vỗ bì bõm, Clarel thì thầm một câu đầy vẻ trốn tránh thực tại.

Địa điểm là phòng tắm nằm trong khu sinh hoạt sâu bên trong Thần điện.

Clarel đang tắm. Chuyện đó thì bình thường... nhưng điều đáng sợ là, Reina cũng đang có mặt trong cùng phòng tắm đó.

Hai người đang tắm chung. Cùng ngâm mình trong một chiếc bồn tắm duy nhất. Reina ngồi giữa hai chân của Clarel, tựa lưng vào lồng ngực anh.

Ngay trước mặt Clarel là phía sau đầu của Reina.

(Thế này là sai quá sai rồi... Hoàn toàn sai. Mình cảm thấy tình hình đang cực kỳ, cực kỳ nguy hiểm luôn rồi!)

"Reina..."

Khi anh cất tiếng gọi mang theo chút trách móc, ngay lập tức lời đáp trả vang lên không chút chậm trễ.

"Clarel-sama, chúng ta là gia đình mà. Chính ngài vẫn luôn nói vậy còn gì?"

"Clarel-sama là người cha thay thế của con, nên chắc chắn người sẽ không thấy hưng phấn trước cơ thể của con đâu, đúng không ạ? Dù có nhìn thấy ngực hay mông con thì người cũng chẳng có cảm giác gì đâu nhỉ? Vậy thì tắm chung với nhau cũng đâu có vấn đề gì đâu ạ? Vạn sự đều ổn thỏa cả!"

"Hự..."

Cái lý lẽ đó thật là ăn gian. Chẳng phải đây chính là kiểu "lựa chọn ép buộc" hay sao. Nếu khẳng định lời Reina nói, anh sẽ phải chấp nhận việc tắm chung.

Còn nếu phủ nhận, chẳng khác nào anh đang tự nhận mình có dục vọng với cơ thể của cô. Nói tóm lại, dù chọn đường nào thì Clarel cũng chỉ có lỗ.

AVvXsEi2npvAwH9-rPz6NeoCK-HJaWVEt2Bx_13R4pmGIl67tzgngcmkEG1nH799XzHGR2obMpjlTt7EFAxqs4Hdiat_T267HEyzZpgW8NmfVePwZTbeSndSRjNtkUNx8F17v1-tu3uIsne1ZridCdjQgeMyLRZDzigN2dC9m5iwWnMpsX9WBGCky5vK9S5GB5Jm Mặc dù anh cũng không rõ việc tắm chung với Reina có thực sự là "lỗ" hay không.

(Không, đành rằng là gia đình thật... nhưng Reina đã mười lăm tuổi rồi cơ mà? Bình thường thì một cô con gái học trung học làm gì có chuyện tắm chung với cha mình chứ...?)

Ở kiếp trước anh không có chị em gái, cũng chưa từng kết hôn, nên anh không nắm rõ lắm cảm giác về những chuyện thế này.

Chỉ là... với cái tư thế mà chỉ cần vươn tay ra một chút là có thể ôm trọn mọi thứ của Reina thế này, nó mang lại cho anh một cảm giác nguy hiểm đầy bí ẩn.

"Clarel-sama, hôm nay con cũng sẽ kỳ lưng cho ngài nhé."

"...Ừm."

"Con gội đầu cho ngài luôn nhé."

"......Ừm."

"Ngài cũng kỳ lưng cho con đi nhé? Đừng nói là chỉ lưng, người tắm rửa toàn thân cho con luôn cũng được đó?"

"...Chuyện đó thì, xin hãy tha cho ta đi."

"Fufufu."

Reina nở nụ cười tinh nghịch. Có thể thấy rõ ràng cô đang tận hưởng tình huống này từ tận đáy lòng.

(Sao con bé lại vui vẻ đến thế nhỉ? Chẳng lẽ khái niệm 'thời kỳ phản nghịch' không tồn tại với con bé sao?)

Nếu là một thiếu nữ đang ở tuổi dậy thì, đừng nói là tắm chung với cha, ngay cả việc giặt chung quần áo cũng phải thấy gớm ghiếc mới đúng chứ.

(Việc không bị con bé ghét thì cũng đáng mừng đấy, nhưng được bám riết quá mức thế này thì cũng phiền phức theo một cách khác...)

Clarel tuyệt vọng cố gắng dời sự chú ý của mình khỏi cơ thể của Reina.

Kết thúc một buổi tắm đầy thử thách, nhưng sự đau khổ của Clarel vẫn chưa dừng lại ở đó.

Trận chiến thực sự giờ mới bắt đầu. Chuyển địa điểm sang phòng ngủ, Reina vừa mới tắm xong liền cất lời tuyên bố.

"Nào, hôm nay chúng ta nghỉ ngơi thôi, Clarel-sama."

Reina vỗ vỗ vào chiếc gối, nở nụ cười tươi rói. Trên chiếc giường có kích thước hơi lớn một chút, hai chiếc gối đã được xếp ngay ngắn cạnh nhau.

"Không, Reina..."

"Clarel-sama, chúng ta là gia đình, là cha con mà..."

"Ta hiểu chuyện đó rồi... nhưng dù là cha con thì thế này cũng kỳ cục lắm, con biết mà?"

Thế nhưng... Clarel thừa hiểu. Anh đã nhận ra bài học đó từ lúc ở trong phòng tắm.

Một khi Reina đã quyết định, cô sẽ không bao giờ nhượng bộ. Rõ ràng là mang một thái độ vô cùng mềm mỏng, nhưng thực chất lại cứng đầu đến mức vô lý.

"Đã là mùa hè rồi đấy... Nếu dính chặt lấy nhau mà ngủ thì chắc chắn sẽ rất nóng, đúng chứ?"

"Ngài đừng lo. Con đã chuẩn bị sẵn biện pháp đối phó rồi."

Reina vuốt ve chiếc gối, mỉm cười đầy đắc ý.

"Con đã nhờ Thánh Linh tiên sinh đi lấy băng đá về rồi. Chỉ cần đặt thứ này trong phòng thì dù là đêm giữa mùa hè cũng mát mẻ lắm đó."

Nhìn thử xem, trên bàn có đặt một chiếc thùng gỗ, và bên trong là một khối băng lớn. Rốt cuộc là cô lấy từ đâu ra vậy chứ.

Phía trên chiếc thùng gỗ, một thực thể phát sáng màu trắng... một thiên thần cấp thấp được gọi là Thánh Linh, đang bay lượn vòng vòng.

"Nào, xin mời. Nếu ngài khó ngủ, con sẽ hát ru cho ngài nghe luôn nhé?"

"Chuyện đó thì thôi khỏi... Haiz."

Đã bị bịt kín mọi lối thoát, Clarel chẳng còn cách nào khác đành ngoan ngoãn chui vào chăn.

"Fufu... Chúc người ngủ ngon."

"............C-H-Ú-C C-O-N N-G-Ủ N-G-O-N."

Bị hai cánh tay vòng sang ôm chặt cứng, chẳng hiểu sao giọng điệu của Clarel bỗng chốc trở nên ngắc ngứ và cứng nhắc y hệt như một con rô-bốt vậy.

~*~

"Reina-chan, mừng con về nhà. Mừng về nhà!"

"Reina-chan, bọn ta đợi con mãi đấy!"

"Reina-chwaaaaaan! Mừng em về nhàaaaaaaaaaaa!"

Ngày hôm sau. Từ sáng sớm trước Thần điện đã có một hàng dài người xếp hàng.

Bình thường thì phải từ chiều mới bắt đầu, nhưng vì có quá đông người tụ tập nên đành phải mở cửa Thần điện sớm hơn.

"Mọi người trông khỏe mạnh cả nhỉ. Con an tâm rồi."

"Reina-chan! Ồ, ồ... vẫn dễ thương như ngày nào ha!"

"Cháu vẫn khỏe mạnh là tốt rồi. Trông lại càng xinh đẹp hơn nữa đấy!"

Fan của Reina... toàn là các cụ ông cụ bà. Họ nắm lấy tay Reina, rơi nước mắt vui mừng vì được gặp lại cô.

"Reina-chan không có ở đây, lão, lão..."

"Cái ông già này! Ông lau nước mũi đi. Khó coi quá!"

"Con cũng rất vui khi được gặp lại mọi người. A, chỗ thắt lưng đúng không ạ. Con sẽ trị liệu cho ông ngay nhé?"

Reina với nụ cười rạng rỡ tươi tắn đang tiếp đón các cụ già và thi triển ma pháp trị liệu cho họ.

"Reina-san, Reina-san!"

"Em về rồi đúng không, Reina-san! Xin hãy hẹn hò với anh!"

"Hãy kết hôn với anh... Chết tiệt, cho tao vào trong Thần điện điiiiiiiii!"

Mặt khác. Ở bên ngoài Thần điện cũng có những kẻ đang làm ồn. Trái ngược với những người già ở bên trong, bên ngoài toàn là những thanh niên trẻ tuổi. Những thanh niên ăn mặc chỉnh tề, tay cầm bó hoa đang bị những cái bóng nhỏ bé cản bước, không cho vào Thần điện.

"Kuma!"

"Gâu gâu!"

"Meo~"

Kẻ đang cản trở đám thanh niên chính là những con gấu bông mang hình dáng động vật như gấu, chó, mèo. Những con thú nhồi bông mềm mại có thể tự di chuyển.

Chúng là những vệ sĩ chứa Thánh Linh bên trong cơ thể, có nhiệm vụ bảo vệ để Reina không gặp phải nguy hiểm.

"Khỉ thật... Thế này thì làm sao mà cầu hôn Reina-san được chứ!"

"Cuối cùng Reina-chan đã về đến đây rồi mà...!"

Mục đích của đám thanh niên là cầu hôn Reina. Ngỏ lời kết hôn.

Với nhan sắc hiếm có, từ trước đến nay Reina đã có rất nhiều người đến ngỏ lời.

Những kẻ đã bị từ chối phũ phàng, dù có vẻ cuối cùng cũng chịu bỏ cuộc và im hơi lặng tiếng kể từ khi Reina nhập học vào học viện.

Nhưng khi nghe tin Reina trở về, có lẽ tình cảm của bọn họ lại bùng cháy. Họ cất công mặc bộ lễ phục như tuxedo, mang theo cả hoa tươi để kéo đến Thần điện.

"Khỉ thật... Đã thế thì, đột phá vòng vây thôi!"

"Reina-chan, anh tới đây... Uooooooooo!"

"Kuma kuma!"

"""""Á á á á!"""""

Đám thanh niên cố dùng sức để xông vào Thần điện, nhưng lại bị những cánh tay, cẳng chân ngắn ngủn của bọn thú nhồi bông đánh bay.

Đừng vội coi thường chúng chỉ là thú bông.

Khả năng chiến đấu của chúng sánh ngang với những kỵ sĩ, những chuyên gia chiến đấu thực thụ, nên dăm ba gã đàn ông bình thường làm sao mà làm đối thủ của chúng được.

"Reina-cha... hự."

"Thật, đáng tiếc..."

"Kiếp sau, xin hãy cùng nhau... Guha."

"...Bọn họ đang làm cái gì vậy trời. Trông hài thật đấy."

Nhìn đám thanh niên bị thú nhồi bông đánh đến ngất xỉu, Clarel ngán ngẩm buông thõng vai.

Dù mới là buổi sáng mà đã ồn ào đến mức quá đáng.

Trong số đám thanh niên còn có cả những kẻ không phải người Eggbell mà đến từ các làng, thị trấn lân cận, khiến anh chỉ muốn hét lên rằng bọn mày toàn là bọn rảnh rỗi sinh nông nổi hết à.

"Bọn họ thích con bé đến mức nào vậy hả... Dù rất hiểu tâm trạng nhưng mà thế này thì ngu ngốc quá rồi đấy."

"Hahaha, cảnh tượng buồn cười phết đấy chứ. Clarel!"

"Roywood..."

Người vừa đáp lại lời lẩm bẩm của anh là Roywood Belen, người bạn thời học sinh của Clarel.

Anh bạn hiện là Đội trưởng đội hiến binh bảo vệ Eggbell thân thiết vỗ vai anh.

"Cô bé vẫn được yêu thích như ngày nào nhỉ. Dù là cha nuôi nhưng chắc cũng tự hào lắm đúng không?"

"Tự hào thì có tự hào... nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, sự tồn tại của đám kia phiền phức quá đi mất. Tất nhiên, Reina chẳng có lỗi gì trong chuyện này cả."

Trước khi Reina nhập học vào học viện thì chuyện này xảy ra như cơm bữa... Liệu những tháng ngày ồn ào đó lại bắt đầu nữa sao?

"Hahahaha! Náo nhiệt thì càng tốt chứ sao!"

"Cậu cứ nói như thể đấy là chuyện của người khác ấy... Mà, cũng chỉ kéo dài cho đến khi hết kỳ nghỉ hè thôi. Lại còn có bọn thú nhồi bông ở đây nữa, nên chắc sẽ không có rắc rối nào lớn hơn..."

"Xin thất lễ! Thánh nữ Reina có ở đây không!?!?!?"

"...Chắc là sẽ không có gì xảy ra đâu............ Hả?"

Clarel vừa mới mang tâm trạng thấu hiểu sự đời... thì đột nhiên, cánh cửa Thần điện bị mở toang ra một cách mạnh bạo.

Clarel, Roywood, và cả những người dân thị trấn đang vây quanh tung hô Reina cũng phải cạn lời trước tình huống bất ngờ này.

"Reina! A, tạ ơn trời. Em vẫn bình an vô sự!"

Người vừa lao vào lễ đường của Thần điện là một cậu thiếu niên.

Có thể khẳng định đây là lần gặp gỡ đầu tiên... nhưng dù vậy, Clarel vẫn biết cậu ta là ai.

"Người đó là... Không lẽ nào, Hoàng tử Eric!?!?!"

Một thiếu niên mang dáng vẻ của một quý công tử thanh tú.

Cậu ta là một trong những mục tiêu chinh phục xuất hiện trong “Phía xa, nơi cầu vồng lấp lánh”. Là Hoàng thái tử của đất nước này, chàng Hoàng tử đẹp trai chuẩn mực mang tên Eric Seincle.

(Tại sao Eric lại ở đây... Cậu ta đuổi theo Reina đến tận đây sao?)

Clarel bối rối, nghiêng đầu thắc mắc. Trong game không hề có sự kiện nào như thế này cả. Mà vốn dĩ ngay từ đầu, làm gì có chuyện Reina một mình về thăm quê Eggbell.

(Không, lý do cậu ta ở đây thì chưa rõ... nhưng còn một thắc mắc lớn hơn nữa)

"Tại sao, tóc cậu ta lại là đầu xù Afro vậy...?"

Clarel buông lời lẩm bẩm mang theo thắc mắc từ tận đáy lòng. Cái đầu của Eric... Nếu đúng theo thiết kế nhân vật trong game thì phải là mái tóc thẳng màu vàng óng ả cơ mà.

Thế nhưng, không hiểu sao nó lại biến thành một cái đầu xù Afro trông như cây súp lơ thế kia.

Nhìn gương mặt và trang phục vẫn giống y hệt trong game nên anh mới nhận ra, chứ cái đầu thì đúng là của người khác.

(Không lẽ nào, đây chính là cái gọi là 'Hiệu ứng cánh bướm' sao? Việc mình nhận nuôi Reina và can thiệp vào kịch bản đã khiến cuộc sống của con bé thay đổi lớn, và chính điều đó đã làm cho đầu của Eric biến thành đầu Afro...)

"Không, thế quái nào lại thay đổi được như vậy chứ... Chẳng hiểu cái kiểu gì nữa."

Người ta thường nói 'Gió thổi thì người làm thùng gỗ có lãi', nhưng phải trải qua bao nhiêu nhân quả và sự tình cờ mới dẫn đến cái kết quả như thế này chứ.

Trong lúc Clarel đang hoang mang, từ phía sau Eric lại có thêm ba người con trai nữa ló mặt ra.

"Chậc... Bắt người ta phải cất công làm mấy chuyện thừa thãi. Nhờ ơn ai đó mà ta mới phải đến cái thị trấn quê mùa này đấy."

"Xác nhận được Laurel tiểu thư vẫn bình an vô sự là tốt rồi còn gì."

"A, Reina Onee-chan kìa! Yahoo, tìm thấy rồi!"

Nối gót Eric, những cậu thiếu niên ấy xuất hiện từ cửa Thần điện.

Vincent Flame, Will Relais, Ryui Biscuit... Cũng giống như Eric, các nam sinh đẹp trai là mục tiêu chinh phục trong game lần lượt xuất hiện.

"Uwa... Nguyên dàn mục tiêu chinh phục tụ họp đông đủ luôn kìa..."

Bốn mục tiêu chinh phục của game otome đã tập hợp tại Thần điện ở Eggbell.

Dù mỗi người mang một hình mẫu hoàn toàn khác nhau, nhưng ai nấy đều là những mỹ nam hiếm có.

Hình ảnh bốn người đứng cạnh nhau tỏa sáng lấp lánh như thể có vầng hào quang chiếu rọi từ phía sau vậy.

(Dù cái đầu Afro làm cảnh tượng có hơi kỳ cục một chút... nhưng đúng là tuyệt thật. Y như trong game, một dàn mỹ nam không thể đùa được. Một lần nữa, mình lại có cảm giác chân thực rằng bản thân đã chuyển sinh vào thế giới của một tựa game otome rồi.)

"Em đột ngột biến mất khỏi Đại Thần điện làm ta lo lắng lắm đấy... Nhận được báo cáo rằng em đã tiêu diệt ma thú ở Bardles rồi tiến thẳng tới Eggbell nên bọn ta đến đón em đây! Thật sự thấy em bình an vô sự là tốt quá rồi!"

Mặc kệ Clarel đang thầm cảm động, Eric mang dáng vẻ vô cùng xúc động chạy ào về phía Reina.

Vị quý công tử đột ngột xuất hiện... Nhìn thấy dáng vẻ của thiếu niên mặc bộ đồ trông rõ là cao quý, các cụ già đang vây quanh Reina cũng lùi lại nhường đường vì không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

(Cuộc hội ngộ giữa nữ chính và mục tiêu chinh phục... Không lẽ nào, đây chính là một phân cảnh vô cùng tuyệt vời sao...?)

"...Eric điện hạ. Ngài có việc gì sao?"

Clarel đang mang tâm trạng như thể bắt gặp một sự kiện hiếm có... thế nhưng biểu cảm của Reina lại hoàn toàn khác biệt so với những gì anh dự đoán.

Nụ cười từ nãy đến giờ đã tan biến, thay vào đó là một bầu không khí "lạnh lùng".

Trái ngược hoàn toàn với một Eric đang vui mừng đến phát khóc. Trông cô chẳng có vẻ gì là xúc động cả.

(Hửm... Cái vẻ mặt cố gắng kìm nén sự phiền phức kia là sao vậy. Mà vốn dĩ ngay từ đầu, sao Eric điện hạ lại ở đây...?)

Clarel vừa bối rối vừa cố gắng sắp xếp lại tình hình trong đầu.

Dịch bệnh lây lan ở thị trấn Bardles. Nguyên nhân là do ma thú tấn công.

Để cứu Clarel, Reina đã một mình lao đến Bardles. Lúc đó, chẳng hề thấy bóng dáng của các mục tiêu chinh phục đáng lẽ ra phải ở bên cạnh cô.

Trong game, đáng lẽ họ phải lập thành một party chiến đấu cùng cô cơ mà.

(Không rõ đã xảy ra chuyện gì... nhưng Reina đã hành động tách biệt với các mục tiêu chinh phục. Bị lạc mất nhau chăng, hay là con bé đã tự mình cắt đuôi bọn họ để lao đến đây. Rồi đám mục tiêu chinh phục vì lo lắng nên mới lặn lội đến tận đây tìm con bé... đại loại là thế chăng?)

Dù còn nhiều điểm chưa thực sự thấu đáo... nhưng nếu là vậy thì tạm thời có thể giải thích được.

(Điều khó hiểu là phản ứng của Reina cơ... Tại sao con bé lại giữ cái vẻ mặt vô cảm như thế nhỉ?)

Sống cùng nhau lâu năm nên anh biết rất rõ.

Vẻ mặt đó của Reina chính là nụ cười xã giao đang che giấu đi sự khó chịu.

Trước khi nhập học vào học viện, khi bị những gã đàn ông dai dẳng bám đuôi và tặng đủ thứ hoa cỏ, trang sức, cô cũng trưng ra vẻ mặt y hệt thế này.

Phải đối mặt với các mục tiêu chinh phục, những người đáng lẽ sẽ cùng Reina dệt nên một câu chuyện tình yêu lãng mạn, mà lại bày ra vẻ mặt đó thì đúng là khó hiểu thật.

"Nào, Reina. Trở về Vương đô thôi. Các thần quan ở Đại Thần điện cũng đang lo lắng cho sự an nguy của em đấy?"

"Không, tôi không về đâu."

Lùi lại một bước để giữ khoảng cách với Eric đang sấn tới, Reina buông những lời chẳng mang chút cảm xúc nào.

"Hiện tại đang là kỳ nghỉ hè. Việc về quê tôi cũng đã nhận được sự cho phép từ Hồng y giáo chủ-sama rồi. Điện hạ không có quyền gì xen vào chuyện này cả."

"Reina... Đừng nói những điều thiếu suy nghĩ như thế chứ. Em là Thánh nữ duy nhất của đất nước này đấy. Hãy nghĩ đến vị trí của mình nhiều hơn đi."

"Thị trấn bên cạnh vừa có một đống ma thú xuất hiện đó. Bọn ta không thể để Thánh nữ ở lại cái nơi chả biết lúc nào sẽ gặp nguy hiểm được!"

"Với lý do đó, chúng tôi đã được phái đến đây để đón em. Theo mệnh lệnh của Quốc vương bệ hạ."

Nhìn Reina lắc đầu tỏ ý cự tuyệt, Eric, Vincent và Will lần lượt lên tiếng.

"Biết đâu vẫn còn tàn dư của bọn ma thú thì sao. Sự an toàn của em là quan trọng hơn cả. Xin em đấy, hãy cùng chúng ta trở về Vương đô đi."

Eric chìa tay về phía Reina. Tuy nhiên, Reina không hề nắm lấy tay chàng Hoàng tử mà chỉ lắc đầu.

"Tôi vô cùng xin lỗi, nhưng xin mọi người hãy tự mình quay về có được không? Tôi đã quyết định sẽ dành trọn kỳ nghỉ hè này ở Eggbell rồi."

"Reina...!"

Eric nhíu mày, định dùng giọng điệu mạnh bạo hơn. Vincent cũng cau mày y như vậy, còn Will thì mang vẻ lo lắng, ánh mắt cứ đảo qua đảo lại giữa bọn họ.

"Reina Onee-chan... Dù thế nào, cũng không được sao?"

Giữa lúc đó, Ryui nhẹ nhàng bước lên trước, ngước đôi mắt lên nhìn Reina.

Đôi mắt rưng rưng ướt át, hệt như một chú chó Chihuahua cô đơn đang làm nũng đòi chủ cho ăn.

(Đây rồi... 'Nụ cười Ryui'...)

Clarel nuốt nước bọt.

Đó là tuyệt kỹ của Ryui.

Khuôn mặt làm nũng mang tính sát thương chí mạng, có thể đánh thức tình mẫu tử của bất kỳ người phụ nữ nào, khơi dậy khao khát chở che và khiến họ phải nhượng bộ trước những đòi hỏi ích kỷ của cậu ta.

(Ryui đã dùng ánh mắt hệt như chú cún Chihuahua đó để cướp đi trái tim của các chị gái có sở thích shota, và giành được vị trí thứ hai trong cuộc bình chọn nhân vật yêu thích của các fan nữ tựa game “Phía xa, nơi cầu vồng lấp lánh” đấy...!)

"Reina Onee-chan... Cùng về với em đi mà?"

"Tôi xin lỗi, nhưng tôi sẽ không về đâu."

Thế nhưng... Reina lại phũ phàng bác bỏ lời thỉnh cầu của Ryui mà không chừa lại chút tình mọn nào.

Cô lơ luôn 'Nụ cười Ryui' như thể nó chẳng có chút tác dụng nào với cô.

"Mà vốn dĩ, từ trước tôi đã bảo cậu đừng có gọi tôi là 'Onee-chan' rồi kia mà. Chúng ta bằng tuổi nhau đúng chứ?"

"Chuyện đó... Ờm..."

"Đây là Giáo hội. Là nhà của Nữ thần. Nếu mọi người cứ tiếp tục cố chấp ở lại đây và gây phiền phức cho người dân thị trấn, chắc chắn Nữ thần cũng sẽ nổi giận đấy."

Một tia sáng lóe lên, từ trong hư không, một cái bóng to lớn xuất hiện và đứng chắn phía trước để bảo vệ Reina.

"Cái... Thiên thần sao!?!?"

"Không phải… Là thú nhồi bông à!?!?!?"

Kẻ vừa xuất hiện trước mặt các mục tiêu chinh phục là một thiên thần.

Hoặc cũng có thể là một con gấu bông.

Chắc ai nghe cũng không hiểu tôi đang nói gì đâu... nhưng quả thật chỉ có thể miêu tả nó như thế.

Nửa thân trên ở trần, cơ bắp cuồn cuộn, sau lưng mọc ra đôi cánh, một vị "thiên thần" cao tận hai mét đang khoanh tay, giương ánh mắt đầy áp bức nhìn xuống nhóm của Eric.

"Hyaaa!"

Không chịu nổi cảnh tượng này, Ryui vội vàng lùi lại và trốn ra sau lưng Will.

"Là thiên thần... nhỉ, cái thứ đó ấy. Sao lại gắn cái đầu gấu thế kia...?"

Một cái đầu thú nhồi bông quen thuộc lại được gắn lên thân thể của thiên thần. Chuyện này khiến Clarel cũng phải đứng hình.

Anh có cảm giác mình đã từng nhìn thấy nó ở Bardles rồi, nhưng vì ngay sau đó anh đã bị ma thú tấn công đến ngất xỉu nên chẳng còn tâm trí đâu mà thắc mắc.

Giờ ngẫm nghĩ lại, rốt cuộc vị thiên thần kia là cái thể loại gì vậy.

Việc thiên thần bảo vệ Reina thì anh không lấy làm lạ. Vì trong game, Reina cũng từng triệu hồi thiên thần ra để chiến đấu mà.

Nhưng... những thiên thần được triệu hồi đó chắc chắn không hề có cái đầu của thú nhồi bông.

Tại sao bọn chúng lại mang một dáng vẻ trừu tượng, và theo một cách nào đó, lại đáng sợ đến thế này chứ.

"Tôi rất biết ơn vì mọi người đã lo lắng cho tôi. Thế nhưng, việc mọi người không thèm lắng nghe hoàn cảnh của tôi mà cứ đơn phương đưa ra yêu sách thì chẳng đáng khen chút nào đâu. Xin mọi người hôm nay hãy rời khỏi đây cho được không?"

Từ phía sau Reina, thiên thần thứ hai, thứ ba, và thứ tư lần lượt xuất hiện.

Gấu, Mèo, Chó, và không hiểu sao lại có cả một con thú nhồi bông mang đầu Cò mỏ giày...

Chúng bẻ khớp tay kêu rắc rắc, vào tư thế sẵn sàng chiến đấu để bảo vệ Reina.

"Thật luôn đấy à... Gì vậy, rốt cuộc đây là cái kiểu diễn biến gì thế này..."

"Ồ, bà nó ơi. Tôi nhìn thấy Thiên thần-sama kìa."

"Đội ơn người, đội ơn người..."

"Chắc đến lúc phải về với ông bà rồi. Ai mà ngờ gương mặt của Thiên thần-sama lại dễ thương đến thế."

Mặc kệ Clarel đang bối rối trước tình huống chấn động này, các cụ già đến Thần điện lại chắp hai tay vào nhau và bắt đầu cầu nguyện.

Một phản ứng quá đỗi vô tư lự, hay là theo cách riêng của họ, họ cũng đang bị hoang mang nhỉ?

"Ư...!"

Bị mấy cái đầu thú nhồi bông mang thân hình cơ bắp cuồn cuộn nhìn chằm chằm từ trên xuống, nhóm Eric cũng phải rụt rè.

Nếu họ định dùng vũ lực để đưa em ấy về, chắc chắn những thiên thần kia sẽ không nương tay mà gồng đống cơ bắp đó lên và cho họ những cú đấm trời giáng để bảo vệ Reina.

"Đ-Đành vậy... Hôm nay đành phải xin phép rút lui thôi..."

"Bọn này sẽ quay lại! Nhớ mặt đó!"

"Xin lỗi mọi người... đã gây náo loạn rồi."

"Kyuu..."

Eric và Vincent rời khỏi Thần điện như thể đang chạy trốn.

Will cẩn thận cúi chào một cái rồi nắm lấy cổ áo của Ryui (lúc này đã ngất xỉu) và kéo lê cậu ta đi.

Khi những vị khách không mời đã đi khuất, các thiên thần cũng tan biến tựa như sương mù tan vào không khí.

"Này này, Thánh nữ-sama của cậu vừa đánh đuổi Hoàng tử đi mất rồi kìa... Hay để tôi đi theo xem xét tình hình chút nhé."

Roywood vừa gãi đầu vừa chạy đuổi theo nhóm Eric.

"Bên đó cứ giao cho tôi. Clarel, cậu lo mà xoa dịu Thánh nữ-sama đang khó ở kia đi nhé."

"...Làm phiền cậu rồi. Cảm ơn."

Tiễn Roywood đi xong, Clarel hướng ánh mắt trở lại phía Reina.

Dù đã đuổi nhóm Eric đi, Reina lại đang phồng má với vẻ mặt vô cùng khó chịu. Có lẽ chuyến viếng thăm của bọn họ đã khiến cô phật lòng dữ lắm.

Các cụ già cũng không dám lại gần, chỉ biết đứng lo lắng nhìn ngó xung quanh.

"Reina..."

"A, Clarel-sama!"

Thế nhưng, vừa nghe Clarel cất tiếng gọi, sắc giọng của Reina lập tức trở nên tươi tắn hẳn lên. Khác xa với đôi mắt vô hồn khi đối diện với nhóm Eric. Cô nhìn Clarel bằng một đôi mắt hiền hòa, ngọt ngào và dịu dàng đến mức tưởng chừng như sắp tan chảy.

"Con xin lỗi vì đã gây ồn ào trong giáo đường. Chắc phiền lắm đúng không ạ?"

"Không, chuyện đó thì không sao... nhưng như vậy có ổn không, việc con đuổi nhóm Eric điện hạ về ấy."

Dù có là vương tộc đi chăng nữa thì cũng không có quyền ép buộc Thánh nữ làm bất cứ điều gì.

Đó là luật bất thành văn. Nhưng mà... họ là các mục tiêu chinh phục.

Là những chàng trai mà sớm muộn gì cũng có khả năng sẽ nên duyên với Reina. Nếu đe dọa rồi đuổi họ về thế này, độ hảo cảm của họ có khi sẽ bị tụt dốc không phanh mất.

"Không sao đâu ạ. Chẳng có vấn đề gì sất."

"K-Không có vấn đề gì ư?"

"Vì con đã quyết định mùa hè này sẽ dành trọn cho Clarel-sama rồi mà. Chắc chắn điện hạ và những người khác cũng sẽ hiểu ra điều đó thôi ạ."

Reina khẳng định chắc nịch như thể đó là lẽ đương nhiên. Ưỡn bộ ngực có phần nảy nở hơn hẳn so với các cô gái cùng trang lứa lên.

"V-Vậy sao... Nếu không có vấn đề gì thì tốt rồi..."

Bị nụ cười rạng rỡ kia lấn át, Clarel chẳng còn cách nào khác đành phải gật đầu.

(Con bé thà chọn mình còn hơn là các mục tiêu chinh phục sao... Vui thì cũng vui đấy, nhưng xét trên cương vị nữ chính của một tựa game otome thì thế này có ổn không nhỉ...?)

Là cuồng cha, hay là cuồng anh đây. Vừa cảm thấy dễ chịu trước tình cảm dạt dào quá mức mà Reina dành cho mình, Clarel vừa không khỏi lo lắng cho tương lai của cô.

"Nào, xốc lại tinh thần thôi... Mọi người ơi, xin lỗi đã để mọi người phải đợi lâu. Con xin phép tiếp tục trị liệu nhé~"

"Ồ, Reina-chan. Nhờ con cả đó."

Thấy Reina đã lấy lại vẻ mặt ôn hòa, các cụ già cũng tỏ vẻ an tâm và tụ tập lại quanh em ấy.

Thấy quang cảnh Thần điện đã trở lại như thường ngày, Clarel nhún vai.

"Mà, sao cũng được..."

Dù những gã đàn ông bị phũ phàng kia cũng đáng thương thật đấy, nhưng nếu Reina đã bảo không thích thì cũng đành chịu thôi.

Tình yêu không phải là thứ có thể ép buộc hay vội vã. Cuộc sống học đường vẫn còn dài đằng đẵng tận hai năm rưỡi nữa cơ mà.

Clarel quyết định tạm gác lại vấn đề này sang một bên và quay trở lại với công việc của mình.

~*~

"Reina, xin em hãy quay về Vương đô đi... Hự!?!?"

"Kuma kuma~!"

"Đúng là cái thứ con gái chả dễ thương chút nào! Dám không nghe lời bổn thiếu gia…. Gwaaaaah!!"

"Nya~!"

"Laurel-sama, Eric điện hạ cũng đã nói đến mức đó rồi... A, vâng. Chúng tôi sẽ về."

"Gâu gâu!"

"Reina Onee-cha~n, cùng về với em đi mà... Hyaaaaaaaaaa!!!"

"Hashibirco!"

Kể từ hôm đó, nhóm Eric cứ nán lại Eggbell để tìm cách thuyết phục đưa Reina trở về Vương đô.

Tuy nhiên, cứ mỗi lần như thế, họ lại bị các thiên thần đẩy lưng đuổi về, và bị cưỡng chế tống cổ ra tận ngoài Thần điện.

Kẻ có tính khí nóng nảy như Vincent đã định dùng sức mạnh để thách thức thiên thần, nhưng nhanh chóng bị đánh bật lại một cách dễ dàng.

Reina và các mục tiêu chinh phục, những người đáng lẽ phải cùng nhau trao đổi những lời yêu thương trong game.

Có vẻ như mối quan hệ giữa họ lại nguội lạnh hơn rất nhiều so với những gì Clarel tưởng tượng, Reina thậm chí còn tránh né cả việc nói chuyện tử tế với họ.

"Ồ, hôm nay Thiên thần-sama lại tống cổ Vương tử điện hạ ra ngoài nữa kìa."

"Fofofo, bọn trẻ bây giờ năng nổ quá ha."

"Mà dạo này trời bắt đầu nóng lên rồi đấy. Nếu không chịu khó uống nước cẩn thận là xỉu như chơi đó nha."

Những người dân thị trấn lúc đầu còn ngạc nhiên, nhưng chẳng biết từ lúc nào, họ đã bắt đầu coi cảnh tượng đám mục tiêu chinh phục bị tống cổ về là chuyện xảy ra như cơm bữa.

Dù rất muốn lên tiếng châm chọc xem như vậy có thực sự ổn không... nhưng theo một khía cạnh nào đó thì tình hình hiện tại lại khá bình yên.

(Mình chỉ có nhiệm vụ quan sát thôi. Mình sẽ không nhúng tay vào chuyện tình cảm của Reina đâu)

Để tránh bị cuốn vào vòng xoáy rắc rối, Clarel giữ khoảng cách với các mục tiêu chinh phục bằng gương mặt của một kẻ ngoài cuộc.

Thế nhưng... vào một ngày nọ.

Vị Hoàng thái tử Eric đã lặn lội đến tận Thần điện, không phải để gặp Reina, mà là để gặp Clarel.

"...Eric điện hạ, ngài tìm tôi có việc gì sao?"

Tại phòng khách nằm sâu bên trong Thần điện, Clarel đang tiếp đãi vị khách không mời mà đến.

Ở phía đối diện, Eric thậm chí còn chẳng thèm động đến tách trà hồng đào trên bàn, cứ ngồi im bặm chặt môi như vỏ sò.

Dù những ngày qua Eric luôn dốc sức tìm cách đưa Reina về, nhưng hôm nay cậu ta lại cất công đến Thần điện với lý do là có chuyện muốn nói với Clarel.

Thêm vào đó... cứ như đã canh me từ trước, lại đúng lúc Reina đang ra ngoài mua sắm. Clarel không khỏi có một linh cảm chẳng lành.

(Là cố ý hay vô tình đây......... Lại còn nói chuyện lúc Reina không có nhà, chẳng lẽ, cậu ta định nhờ mình thuyết phục Reina sao?)

Vừa quan sát Eric đang ngồi trên chiếc ghế phía bên kia chiếc bàn, Clarel khẽ buông một tiếng thở dài.

"Kuma kuma"

Nếu cậu ta định kéo Clarel về phe mình thì vô ích thôi. Về cơ bản, Clarel luôn tôn trọng ý muốn của Reina.

Anh hoàn toàn không có ý định xen vào mối quan hệ giữa cô và các mục tiêu chinh phục.

Nhân tiện thì, ngay cạnh Clarel hiện đang có một con gấu bông ngồi chễm chệ.

Đó là thú nhồi bông chứa Thánh Linh do Reina triệu hồi. Nếu Eric có ý định ép buộc Clarel làm điều gì đó, thì chắc chắn "vệ sĩ" này sẽ không để yên đâu.

Dù chắc chẳng phải vì sợ uy áp của con gấu bông đó... nhưng Eric nãy giờ vẫn im lặng.

(Cơ mà... giờ nhìn gần mới thấy, cậu ta đẹp trai thật đấy. Dù cái đầu xù Afro hơi làm vướng bận thật, nhưng chẳng tìm ra được khuyết điểm nào cả)

Trong lúc chằm chằm quan sát Eric, Clarel thầm cảm thán.

Tại Thần điện này, dù cậu ta luôn phải phơi bày những dáng vẻ thảm hại như bị Reina ngó lơ, bị thiên thần nhồi bông cho ăn hành... nhưng khi nhìn gần thì cậu ta lại là một quý công tử không tì vết.

Từng đường nét trên khuôn mặt đều được sắp xếp một cách hoàn mỹ và xinh đẹp, cơ thể thì vừa vặn, không quá gầy cũng chẳng quá vạm vỡ.

Ngay cả dáng ngồi mang chút ưu phiền cũng toát lên vẻ phong nhã, trông hệt như một bức họa vậy.

(Chưa kể tính cách còn tốt, xuất thân lại là Vương tộc. Vượt qua cả Ryui để giành vị trí số 1 trong bảng xếp hạng yêu thích của các fan nữ cũng là điều dễ hiểu thôi)

Clarel nghiêng đầu thắc mắc không hiểu Reina còn bất mãn điều gì ở cậu ta nữa.

Không chỉ riêng Eric. Cả Vincent, Will hay Ryui dù mang hình mẫu khác nhau nhưng ai cũng đều là những mỹ nam hiếm có.

Việc Reina chẳng thèm ngó ngàng tới họ thực sự là một bí ẩn lớn trong lòng anh.

"Eric điện hạ, ngài có thể đi vào vấn đề chính được chưa?"

"Ngươi... là Clarel Burn, vị Linh mục đã nuôi dưỡng Reina đúng không?"

Sau một hồi im lặng chìm trong suy nghĩ, cuối cùng Eric cũng chịu mở lời.

"Vâng, đúng là tôi. Có chuyện gì sao?"

"Ta đã... ừm, nhận được sự giúp đỡ rất nhiều từ anh trai ngươi... Hầu tước Burn."

"Hả? Là vậy sao?"

Clarel trợn tròn mắt kinh ngạc.

Người anh trai đã kế thừa tước vị Hầu tước nhà Burn của anh hiện đang làm việc trong Vương cung với tư cách là một quý tộc cung điện.

Nên việc Eric biết anh trai anh cũng không có gì đáng ngạc nhiên.

"Không lẽ, ngài có chuyện gì liên quan đến anh trai tôi sao?"

"Kh-Không... Không phải vậy, ta đã nghe danh ngươi từ lâu rồi."

Eric bắt đầu ấp úng lảng tránh.

Trong game, cậu ta luôn tự tin đầy mình và vô cùng lịch thiệp.

Rõ ràng cậu ta là tấm khiên sắt đá bảo vệ Reina, thế mà hôm nay lại tỏ ra rụt rè và thiếu khí phách đến lạ.

(Chắc do mình tưởng tượng thôi... nhưng sao có cảm giác cái đầu xù Afro của cậu ta cũng xẹp lép đi và trông thiếu sức sống hẳn thì phải......)

"Nghe danh... tôi sao?"

"Bởi vì Reina luôn đi rêu rao về ngươi ở học viện và Đại Thần điện mà. Ai cũng đồn thổi rằng ngươi là một vị thánh nhân thanh liêm chính trực, đầy tinh thần trách nhiệm, cao thượng, thuần khiết và vô cùng nhân hậu."

"Th-Thánh nhân ư... Thực sự có những lời đồn thổi như vậy sao?"

"Đúng thế. Ta cũng đã luôn muốn được nói chuyện với ngươi một lần xem sao, nhưng thấy ngươi cũng bình thường hơn ta nghĩ... à không, ta thất lễ rồi."

Eric tằng hắng giọng. Dù rõ ràng là lỡ lời, nhưng vốn dĩ những đánh giá đó đã bị thổi phồng quá mức nên Clarel cũng chẳng thấy khó chịu gì.

"Ngài đừng bận tâm. Chắc do Reina đánh giá tôi quá cao thôi. Như ngài thấy đấy, tôi chỉ là một Linh mục hết sức bình thường."

"Vậy sao... Nhưng mà, ngươi không hề lợi dụng vị trí là người nuôi dưỡng Thánh nữ, mà bằng lòng làm một Linh mục ở vùng quê hẻo lánh thế này. Chắc hẳn lời đánh giá thanh liêm chính trực kia không phải là nói quá đâu."

"Chỉ là tôi không hợp với những cuộc tranh giành quyền lực thôi... Nhân tiện thì, việc ngài cất công đến đây chỉ vì muốn gặp tôi thử một lần thôi sao?"

"Không, không phải... Vấn đề chính là từ chỗ này đây."

Eric lại hắng giọng, to hơn cả lúc nãy. Rồi cậu ta thò tay vào trong ngực áo, lấy ra một mảnh giấy nhỏ và đặt lên bàn.

"Đó là......... Vé tàu hỏa ma thuật sao?"

Nhìn mảnh giấy đặt trên bàn, Clarel nghiêng đầu. Tàu hỏa ma thuật đúng như tên gọi của nó, là loại tàu di chuyển bằng ma pháp.

Quả không hổ danh là thế giới Fantasy. Ở thế giới này, tàu hỏa không chạy bằng than đá hay điện, mà sử dụng nguồn tài nguyên là Ma thạch rớt ra từ lũ ma thú để làm động cơ.

Tàu hỏa ma thuật kết nối Vương đô với một vài thành phố khác. Một thị trấn nhỏ và quê mùa như Eggbell thì tất nhiên là không có đường ray chạy qua rồi.

"Điểm đến là thị trấn 'Amira' nhỉ. Nơi có bãi biển nổi tiếng là khu nghỉ mát."

"Thực ra ta định gọi Reina về Vương đô rồi sẽ rủ em ấy đi... cho kỳ nghỉ mát mùa hè này."

"À... Ra là vậy."

Clarel đã hiểu ra vấn đề. Trong game, nếu đẩy nhanh tiến độ chinh phục Eric thì sẽ kích hoạt được sự kiện du lịch vào kỳ nghỉ hè.

Người chơi sẽ được đến thăm thị trấn nghỉ mát ven biển Amira, và có thể tận hưởng các hoạt động giải trí mùa hè như tắm biển hay cắm trại.

(Có vẻ độ hảo cảm của Eric điện hạ khá cao đấy, nhưng nhân vật chính là Reina lại có vẻ chẳng mảy may để tâm gì đến điện hạ cả. Chắc flag sự kiện đang bị kẹt ở trạng thái nửa vời rồi đây?)

"Dù nói vậy... Reina lại chẳng thèm nghe ta nói. Giờ thì đừng nói là rủ đi du lịch nữa."

Trông thấy Clarel đang ngầm đoán mò, Eric trưng ra vẻ mặt đầy sầu não. Nhìn vẻ mặt đó, Clarel cũng lờ mờ đoán được đại khái tình hình.

"Không lẽ nào, ngài muốn tôi rủ con bé đi thay ngài sao?"

"Không, không phải vậy... à không, dù cũng không hẳn là sai."

Eric lảng mắt đi chỗ khác với vẻ lúng túng.

"Ta cũng đã đặt sẵn khách sạn rồi, nếu cứ thế này thì vé cũng lãng phí mất đúng không? Thế nên, ta nghĩ hay là ngươi và Reina hai người cùng đi đi."

"Tôi và Reina... á?"

"Đúng vậy. Hai người giống như cha con đúng chứ? Cùng nhau đi du lịch thì cũng có gì bất tự nhiên đâu."

Eric bồi thêm lời như đang cố lấp liếm điều gì đó.

"Ta có vài việc phải giải quyết ở Vương đô rồi mới đến Amira được. Biết đâu đấy, chúng ta lại tình cờ chạm mặt nhau ở đó thì sao."

"...Ra là vậy. Ngài muốn vậy sao."

Clarel đã hiểu lý do tại sao Eric lại có vẻ e dè đến vậy.

Nói tóm lại, Clarel sẽ rủ Reina đi du lịch gia đình. Rồi tình cờ gặp Eric tại đó và cùng nhau tận hưởng chuyến đi... Cậu ta muốn anh tạo ra kịch bản đó.

Dù đây chẳng phải là cách đàng hoàng gì cho cam. Nhưng thà vậy còn đỡ hơn là nói thẳng toẹt ra 'Hãy rủ em ấy đi thay ta'.

"Nếu ngươi đồng ý, ta sẽ nhờ Đại Thần điện sắp xếp một Linh mục thay thế tạm thời đến quản lý Thần điện này trong lúc ngươi vắng mặt... Ngươi có thể giúp ta chuyện này được không?"

"Hừm... Xem nào..."

Clarel đưa tay lên cằm trầm tư.

Anh đã không đi nghỉ mát suốt bao nhiêu năm nay rồi. Không chỉ riêng Clarel, anh cũng chưa từng có cơ hội đưa Reina đi du lịch đâu xa.

Cùng lắm cũng chỉ là đưa cô ra mấy ngọn núi hay con sông quanh thị trấn chơi thôi.

Reina có vẻ dự định sẽ dành trọn mùa hè ở Eggbell... nhưng nếu để một thiếu nữ mười lăm tuổi chôn vùi cả mùa hè chỉ để phụ giúp việc nhà thì đúng là buồn tẻ thật.

(Địa điểm lại là Amira thì cũng hơi lo... Không sao đâu. Sự kiện 'đó' đáng lẽ phải rất lâu nữa mới xảy ra mà. Nếu là năm nay thì chắc sẽ tận hưởng kỳ nghỉ mát bình thường được thôi)

"Tôi hiểu rồi... Để tôi thử nói chuyện này với Reina xem sao."

Sau khi suy nghĩ cặn kẽ, Clarel gật đầu.

"Nhưng mà, tôi chỉ nói chuyện với con bé thôi nhé. Tôi không dám chắc Reina sẽ gật đầu đồng ý đâu."

"Vậy là đủ rồi... Ta biết ơn ngươi lắm."

Eric vỗ ngực thở phào nhẹ nhõm và nở một nụ cười.

~*~

"...Chuyện là như vậy đó, nếu Reina thấy được thì chúng ta cùng đi nghỉ mát nhé?"

"Con đi. Rất sẵn lòng ạ!"

Tối hôm đó. Ngay khi Clarel vừa mở lời trên bàn ăn tối, anh đã nhận được sự đồng ý không chút chần chừ.

Dù trên bàn ăn đang bày biện bánh mì đã cắt lát, súp hầm kem trắng và salad, nhưng Reina lại nhoài người qua cả mặt bàn để sáp lại gần Clarel.

"Được đi du lịch cùng Clarel-sama thật là tuyệt quá đi mất! Aaa, mong chờ quá... Con vui lắm ạ!"

Reina chắp hai tay lại, nở một nụ cười rạng rỡ hệt như một đóa hướng dương nở rộ.

Thấy cô vui mừng đến thế thì quả là không uổng công rủ rê... nhưng không được quên, người khởi xướng thực sự là Eric điện hạ cơ mà.

"Ờm... Con có nghe ta nói không đấy? Người rủ rê chúng ta là Eric điện hạ đó nha?"

"Vâng. Thế thì con cũng phải gửi lời cảm ơn đến Eric điện hạ mới được. Lần tới gặp ngài ấy con sẽ nói lời cảm ơn sau ạ."

Reina vẫn chắp hai tay, đáp lời bằng một giọng điệu vui tươi rạng rỡ. Có vẻ như đánh giá của Reina về Eric đã tăng lên được đôi chút rồi.

Việc thông qua Clarel để rủ rê đi du lịch xem ra cũng không hoàn toàn vô ích.

"Chuyện đó tính sau đi ạ... Được đi chơi cùng Clarel-sama! Đi du lịch! Sẽ được tắm biển rồi cắm trại đúng không ạ! Aaa, con thật sự mong chờ quá. Con nên mặc gì đi đây nhỉ?"

Dù đang trong bữa ăn, Reina vẫn háo hức nhún nhảy trên ghế. Hệt như một đứa trẻ con vậy.

Dù xét về phép tắc trên bàn ăn thì thế này là mất điểm hoàn toàn, nhưng bấy nhiêu cũng đủ thấy cô đang mong chờ chuyến du lịch này đến nhường nào.

"Thị trấn Amira nghe lạ hoắc à, Clarel-sama từng đến đó rồi sao ạ?"

"Ừm... Hồi còn nhỏ ta từng đến đó cùng cha mẹ và các anh."

Clarel phóng tầm mắt ra xa xăm đáp lời. Nhà Hầu tước Burn là một trong những gia tộc danh giá bậc nhất Vương đô.

Gia tộc anh có một căn biệt thự ở thị trấn nghỉ mát Amira, và cứ đến mùa hè là cả nhà lại đến đó nghỉ ngơi.

(Hồi đó cha mẹ vẫn còn khỏe mạnh, anh em trong nhà cũng hòa thuận lắm... Vậy mà giờ đây, mọi thứ đã chẳng còn lại chút nào nữa)

Mẹ anh qua đời vì bạo bệnh, cha anh vì muốn xua đi nỗi đau buồn nên đã lao đầu vào công việc để rồi kiệt sức ngã bệnh và liệt giường.

Kết quả là, một cuộc chiến tranh giành quyền thừa kế khốc liệt đã nổ ra trong gia tộc Hầu tước Burn.

Clarel, cậu con trai thứ năm khi đó còn chưa đến tuổi trưởng thành, hoàn toàn đứng ngoài cuộc chiến.

Nhưng bốn người anh trai của cậu lại tranh đấu vô cùng gay gắt, thậm chí còn xảy ra cả những vụ mưu sát. Cuối cùng thì mọi chuyện cũng ngã ngũ khi người anh cả lên kế thừa tước vị... nhưng ba người anh còn lại thì bặt vô âm tín.

Chỉ là Clarel không được thông báo thôi, chứ biết đâu chừng đã có người mất mạng rồi cũng nên.

(Mình nhớ hồi nhỏ mấy anh em cũng thân thiết lắm cơ mà... Con người đúng là sẽ thay đổi khi trưởng thành và nảy sinh lòng tham nhỉ)

"Clarel-sama?"

"Không... Không có gì đâu. Phía Nam của Amira giáp biển, phía Bắc giáp núi, nên đây là nơi con có thể vừa tận hưởng việc tắm biển vừa cắm trại được luôn đấy."

"Vậy sao ạ...! Chắc hẳn sẽ có rất nhiều chỗ để tham quan nhỉ!"

"Ngoài tắm biển ra, con còn có thể đi câu cá, hoặc đi thuyền vào khám phá hang động nữa. Ta tin chắc đây sẽ là một kỳ nghỉ mát vô cùng thú vị."

Dù chuyến du lịch này được quyết định dựa trên ý đồ của Eric, nhưng nếu nó có thể tạo ra những kỷ niệm đẹp mùa hè cho Reina thì cũng không đến nỗi tệ.

Reina cũng đang rất vui, có thể nói ý đồ của Eric tạm thời đã thành công tốt đẹp.

"Ta sẽ tự mình báo lại câu trả lời cho điện hạ. Sớm muộn gì Linh mục thay thế cũng sẽ đến, nên con hãy chuẩn bị hành lý cho chuyến đi dần đi nhé."

"Vâng! Rõ rồi ạ!"

Reina làm động tác giơ tay chào vô cùng đáng yêu. Không biết cô học cái trò đó ở đâu ra nữa.

"Hiếm lắm mới được đi du lịch, hay là chúng ta đi mua quần áo mới nhé? Chắc chắn sẽ cần cả đồ bơi nữa, và cũng phải mua thêm đồ lót mới mới được. Dạo này áo lót của con bắt đầu chật chội rồi, nhân cơ hội này mua luôn là chuẩn bài!"

"Th-Thế à... Đồ lót à..."

"Ngay ngày mai chúng ta đến tiệm quần áo của Oratorio-san luôn nhé... À, con không có ý gì sâu xa đâu nha, nhưng mà Clarel-sama thích màu gì ạ?"

"Ý tứ sâu xa đang hiện rõ mồn một ra đấy nhé!?!?!"

Nhận được câu hỏi đầy khả nghi từ một Reina đang háo hức hơn mức bình thường, Clarel đáp lại bằng một chất giọng vỡ vụn, kèm theo đó là tiếng ghế lùi lại vang lên cái "cạch".

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Trans: còn thích hơn ý chứ