Tưởng mình chuyển sinh vào musou game, ai ngờ đây lại là một utsuge game độ khó cực cao

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

11 41

The Revenge of the Iron-Blooded Sword Hound

(Đang ra)

The Revenge of the Iron-Blooded Sword Hound

Zeom

Cách dịch của mình khá khác so với các bạn đã dịch, nên có thể các bạn đã đọc rồi đọc bản này sẽ thấy lạ lạ, nhưng dù sao cũng mong mn ủng hộ.

18 88

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

(Đang ra)

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Kei Futagami

Và kết quả là chuẩn như hàng Nhật.

33 823

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

31 111

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

73 941

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

590 18012

WN 1-30 - Chương 9: Người phụ nữ làng Dolgar

Chương 9: Người phụ nữ làng Dolgar

Đó là một sự việc xảy ra quá đỗi đường đột. Chỉ mới hai ngày trôi qua kể từ khi có tin báo xác nhận Ma tộc đang xâm lược các vùng lân cận, và hai vị Dũng Sĩ đã đến thăm làng Dolgar này. Vậy mà hôm nay, một con quái vật cùng một nữ Ma tộc đã tấn công ngôi làng của chúng tôi.

— Chúng tôi đã từng giết Ma tộc rồi mà! Mọi người cứ yên tâm, chúng tôi sẽ không để một con Ma tộc nào lọt vào ngôi làng này đâu!

— Gần đây hoạt động của Ma tộc có vẻ sôi sục, nên coi như bọn tôi là bảo hiểm đi. Chúng sẽ không đến làng này đâu, mọi người cứ sinh hoạt như bình thường nhé.

Cả làng ai cũng tin vào lời của anh chàng Kane hào sảng và anh chàng Roy có phong thái điềm đạm, cả hai đều là những Dũng Sĩ. Họ mang theo Thần Thánh Binh Trang - thứ vũ khí giết Ma tộc mà chúng tôi vẫn gọi là Thánh Kiếm - để bảo vệ ngôi làng, nên chúng tôi cũng an tâm mà tiếp tục cuộc sống thường nhật.

"Kane, cẩn thận! Bọn này rõ ràng là đẳng cấp khác!"

"Đừng tưởng Dũng Giả chết rồi mà bọn tép riu chúng bay được đà làm tới...! Nhào vô, bọn tao sẽ tiếp chiêu!"

Bỏ lại câu nói "Mọi người hãy chạy đi!", anh Kane và anh Roy lao mình về phía con quái vật và nữ Ma tộc đang xâm nhập vào làng.

Trong lúc trưởng làng Rigald đứng ra dẫn đầu, hối hả đưa chúng tôi di tản sang ngôi làng bên cạnh, chúng tôi chợt nhận ra mình sẽ chẳng bao giờ thoát khỏi cơn ác mộng này.

"Chà, chào Nhân loại. Thời buổi loạn lạc, nhưng ít nhất cũng phải biết tiếp đãi khách khứa chứ nhỉ?"

Vừa nghe thấy một tiếng động lớn rung chuyển mặt đất, một con chó khổng lồ đã đáp xuống, chặn đứng đường lui của đoàn người đang tháo chạy.

Người phụ nữ ngồi trên lưng nó ném về phía chúng tôi một thứ gì đó. Phải, là thủ cấp của anh Kane và anh Roy.

Sự thất bại của hai người từng tuyên bố sẽ bảo vệ chúng tôi cũng chính là điềm báo cho kết cục của cả đoàn người. Sự thất vọng đối với Dũng Sĩ, và nỗi tuyệt vọng trước bi kịch đang ập xuống thân mình. Những kẻ yếu đuối như chúng tôi chỉ còn biết thét lên để thấu hiểu nỗi kinh hoàng ấy.

"Ta là Roseanne Callisto. Em gái của một trong các Hồng Ma Thần, Elsha Callisto. Khỏi cần nói cũng biết ta là thượng khách rồi chứ?"

Kẻ đã giết hai Dũng Sĩ, tên Ma tộc trong trang phục nam giới ấy trâng tráo tự xưng là thượng khách.

Ả ta đưa ra hai yêu cầu đối với cư dân làng Dolgar.

Một, tất cả đàn ông trong làng đều phải chết.

Hai, những phụ nữ vượt qua vòng tuyển chọn phải chọn giữa cái chết hoặc làm nô lệ.

Chúng tôi không có quyền từ chối. Dưới bàn tay của bạo chúa không coi con người là người, tất cả đàn ông, bất kể già trẻ, bao gồm cả trưởng làng Rigald đều bị giết hại. Những người phụ nữ không được chọn cũng bị con chó khổng lồ kia ăn tươi nuốt sống ngay tại chỗ.

Tin đồn Dũng Giả đã chết có lẽ là sự thật. Bởi khi ngài ấy còn sống, dù có những cuộc đụng độ nhỏ lẻ ở biên giới giữa Nhân loại và Ma tộc, tôi chưa từng nghe nói về hành động bạo tàn ngang nhiên đến thế này.

Tại sao Roseanne lại tấn công làng Dolgar? Lý do chỉ vì ngôi làng nằm ngay cạnh một tuyến đường giao thương lớn. Ngôi làng của tôi bị tấn công chỉ để ả moi tin tức từ những thương đoàn bị chặn đứng bởi cuộc tập kích của Ma tộc, rằng "ở đâu có phụ nữ xinh đẹp".

Và nạn nhân của việc đó đã xuất hiện ngay tức khắc. Đó lại là một bé gái vẫn còn rất nhỏ.

Mái tóc bạc dài cùng đôi mắt màu hoàng kim. Lần đầu tiên nhìn thấy cô bé, tôi đã ngỡ rằng đó là thiên thần do Nữ Thần phái xuống để cứu rỗi chúng tôi khỏi cơn ác mộng này.

Tại phòng khách đã thay đổi hoàn toàn của dinh thự Rigald, tôi bị lột bỏ y phục nửa thân trên, nằm rạp xuống đất trong bộ dạng thảm hại, có lẽ tinh thần đã đến giới hạn rồi. Qua những đoạn hội thoại loáng thoáng nghe được, tôi đoán cô bé ấy là món đồ ưa thích của Roseanne, và rồi tôi rơi nước mắt trước hiện thực không thể đảo ngược.

Bởi vì, cô bé bị Roseanne bắt cầm lấy thanh nung đã được nung nóng trong lò sưởi rực lửa, và bị ra lệnh phải ấn nó lên lưng chúng tôi.

Chúng tôi đã làm gì nên tội chứ? Nhưng dù sao thì cũng đỡ hơn là chết. Tôi cắn chặt miếng vải bị nhét trong miệng, cầu nguyện với Nữ Thần một điều ước viển vông rằng "làm ơn đừng đau quá".

— Và rồi, phép màu đã xảy ra. Không ngờ rằng chính cô bé ấy đã biến điều ước đó thành hiện thực.

Cô bé dũng cảm khuyên can Roseanne (dù là đang bị lừa dối) dừng hành động dã man này lại.

Kẻ kia thực chất là một Ma tộc tàn nhẫn. Roseanne đã giấu đi sừng và Ma Hạch, khiến vẻ ngoài của ả thoạt nhìn chẳng khác gì con người. Hơn nữa, ả còn tự xưng là đại diện của trưởng làng Rigald.

Đó là một lời nói dối vụng về như trẻ con nghĩ ra. Thế nhưng, trưởng làng - người có thể chứng minh điều đó - đã bị chính tay ả giết chết. Đừng để bị lừa, việc chúng tôi nói ra sự thật thì quá dễ dàng. Nhưng nếu làm trái ý Roseanne, số phận của chúng tôi sẽ ra sao? Đối mặt với kẻ đã tàn sát dân làng không chút do dự, chắc chắn chẳng ai dám đứng ra tố cáo sự thật.

...Hơn nữa, nói sự thật cho một cô bé ngây thơ như thế thì được ích gì? Ngay cả tôi cũng hiểu rằng làm vậy chỉ khiến tình hình tồi tệ hơn một cách vô ích.

Nhưng điều khiến tôi kinh ngạc là cô bé đã van xin nhận thay dấu nung vốn dành cho chúng tôi: "Làm ơn hãy chỉ đóng lên người tôi thôi". Thật sự, đó là một lời nói đầy dũng khí và hy sinh mà tôi không thể tin được lại thốt ra từ miệng một đứa trẻ nhỏ bé như vậy.

Đứa em gái năm nay mười lăm tuổi vừa nhập học Học viện Ma pháp Galileo của tôi cũng là một đứa trẻ dũng cảm... nhưng trong tình cảnh tuyệt vọng này, liệu nó có thể hành động vì những người yếu thế như cô bé kia không? Huống chi cô bé này trông còn chưa đến mười tuổi.

Cảm giác như tôi đang được tận mắt chứng kiến những giai thoại về lòng dũng cảm và chính nghĩa của Dũng Giả vẫn thường được nghe kể khắp đất nước.

Trớ trêu thay, có lẽ Roseanne cũng cảm thấy như vậy. Ả ta tỏ ra rất hài lòng trước hành động dũng cảm của cô bé.

Thanh nung ấn lên tấm lưng không tì vết của cô bé, mùi da thịt cháy khét, tiếng rên rỉ đau đớn của cô bé... Mọi thứ diễn ra ngay trước mắt tôi, như thể đó là hình phạt cho việc tôi đã bán đứng cô bé cho Ma tộc.

Thời gian trôi qua, màn đêm đã buông xuống. Không ai dám hé môi nhắc lại khoảnh khắc ấy. Tôi thậm chí còn chẳng có thời gian để thương tiếc cho bạn bè và người thân đã bị giết, cũng chẳng có quyền để cầu xin sự tha thứ từ cô bé ấy.

Liệu đây có phải là sự trừng phạt vì chúng tôi đã đùn đẩy mối đe dọa mang tên Ma tộc cho Dũng Giả gánh vác? Hay nếu chúng tôi có được trái tim cao thượng như cô bé kia, thì mọi chuyện đã khác?

Trong căn nhà tĩnh lặng của trưởng làng Rigald, chúng tôi suy nghĩ miên man về nhiều thứ. Nhưng chắc chắn, ước nguyện của tất cả đều giống nhau.

Cầu xin trời cao hãy giáng hình phạt xuống đầu ả Roseanne kia.

"Không chịu đâu, mày chẳng đáng yêu tí nào! Tao không cần mày nữa! Đừng có lại đây, đừng có lại đây màaaaaaaaaa!"

Khi Roseanne lao vào phòng cùng với tiếng thét thảm hại đó, tôi đã không tin vào mắt mình. Roseanne, kẻ đã đối đầu với hai Dũng Sĩ mà không hề xây xước, giờ đây lại đang khóc lóc với cơ thể bầm dập te tua, bảo sao mà tôi không sốc cho được.

Rốt cuộc là ai...? Tôi căng mắt nhìn về hướng ả vừa lao tới, chỉ thấy mái tóc bạc tắm mình trong ánh trăng đang lắc lư tỏa sáng, cùng đôi mắt vàng kim đang lườm Roseanne trân trân.

"Nói năng nghe phũ phàng thế hả, Roseanne! Chẳng phải chúng ta sẽ yêu thương nhau thắm thiết hơn sao!? Mau lết xác ra đây, tao sẽ đập chết mày giống hệt con chó chết tiệt kia đấy!"

...Là tôi nghe nhầm sao. Giọng nói quen thuộc này, chính là của cô bé đáng yêu, hiện thân của lòng dũng cảm và chính nghĩa đó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!