Tưởng mình chuyển sinh vào musou game, ai ngờ đây lại là một utsuge game độ khó cực cao

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 925

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 683

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2702

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3627

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 151

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

WN 1-30 - Chương 8: Gã côn đồ bảo vệ những người phụ nữ

Chương 8: Gã côn đồ bảo vệ những người phụ nữ

Nguyên tắc hành động của con người mang tên tôi - Sharon Berna - rất đơn giản. Kẻ nào đáng đấm là tôi đấm thẳng tay không cần hỏi han. Và cái đối tượng "đáng đấm" đó, không cần nói cũng biết, chính là lũ Ma tộc.

Bọn chúng ngang nhiên giày xéo lãnh thổ của con người, tàn sát không phân biệt già trẻ gái trai. Ở đó chẳng có cảm giác ghê tởm hay thù địch cá nhân gì cả. Chỉ cần xác nhận được tính [Chính Đáng], rằng dù tôi có đập chết bao nhiêu con Ma tộc hành xử ngang ngược đi nữa thì cũng chẳng ai phàn nàn, là đủ.

Có lẽ chính vì vậy mà đối với những kẻ bị người đời gọi là ác nhân, dù chúng có gây ra bao nhiêu tội ác tày trời, về cơ bản tôi cũng không động tay vào. Tại sao ư? Không phải vì "quỷ dữ cũng có lúc rơi lệ". Mà là vì người đời - hay chính xác hơn là cái đám tự nhận là người lương thiện ấy - không bao giờ chấp nhận việc dùng tư hình để phán xét, bất kể kẻ đó có xấu xa đến đâu.

"...Sao thế? Đừng căng thẳng, chỉ cần ấn cái thứ em đang cầm vào người cô ta là được. Đâu có khó khăn gì đâu nhỉ?"

Không làm hại ác nhân. Vậy thì, có thể làm hại người vô tội không? Liệu con người tên Sharon Berna có thể ấn thanh nung đỏ rực này lên người một cô gái không có khả năng kháng cự? A, làm được chứ. Chẳng có tí cắn rứt lương tâm nào đâu. Tôi là loại người như thế đấy.

Nhưng mà.

"Thưa Roseanne đại nhân, xin người hãy suy nghĩ lại. Nữ Thần sẽ không tha thứ cho hành động như thế này đâu ạ. Giữa lúc trật tự đang bị Ma tộc đảo lộn, người là đại diện của trưởng làng mà lại đi phá rối sự bình yên thì còn ra thể thống gì nữa?"

Trong kế hoạch cuộc đời của tôi có một mục quan trọng: trở thành Dũng Sĩ. Đó là một công việc vô cùng cao quý, bảo vệ con người khỏi Ma tộc. Thật ra tôi cũng chẳng ngưỡng mộ gì cái sự "cao quý" đó đâu. Tôi chỉ muốn nhanh chóng có được Thần Thánh Binh Trang chuyên dụng cho riêng mình mà thôi.

Tuy nhiên, trong quá trình leo lên chức vụ đó, không được phép phạm tội. Giống như tội phạm không thể trở thành công bộc, kẻ khuất phục trước cái ác tuyệt đối không bao giờ có thể trở thành Dũng Sĩ.

"Ôi Sharon, em thật dịu dàng làm sao. Em khuyên can ta chỉ vì một lòng không muốn làm tổn thương người phụ nữ mà mình còn chẳng biết tên. ...Nhưng mà, xin lỗi nhé. Chuyện đó không thể thương lượng được."

Nói rồi, Roseanne vuốt ve ngực mình.

"Nỗi đau của ta cần phải được chữa lành. Và thứ duy nhất có thể xoa dịu nỗi đau này là vết thương của ai đó, hoặc hơi ấm của một cô gái."

...Mụ điên à? Hay là giới thiệu liệu pháp động vật cho mụ ta nhỉ. Cái quái gì mà nỗi đau chỉ có thể chữa lành bằng cách làm tổn thương người khác hoặc hơi ấm đàn bà chứ. Tôi không rảnh để ngồi nghe mấy lời triết lý luẩn quẩn này đâu.

Tôi muốn nhanh chóng tống cổ mụ đàn bà này vào chỗ thích hợp, nhưng ngặt nỗi vẫn chưa tìm ra nguyên nhân mụ ta điều khiển được quái vật. Chỉ cần biết được điều đó thì cái chốn này chẳng còn giá trị gì với tôi nữa.

"Nếu vậy... xin hãy làm tổn thương cơ thể tôi. Nếu phải làm hại những người vô tội một cách vô nghĩa, thì một mình tôi không đủ để làm người thỏa mãn sao?"

Điều cần thiết trong tình huống này không phải là trở thành đồng phạm, mà là chứng minh rằng tôi cũng là một nạn nhân.

"Em đúng là một cô bé ngoan. Không chỉ có dung mạo xinh đẹp mà tâm hồn cũng thật cao quý...! Ta đã quen với việc làm tổn thương con người, nhưng làm tổn thương em thì ngay cả ta cũng thấy do dự đấy."

Do dự thì có, nhưng dừng lại thì không.

Như thể đang lột đồ búp bê, Roseanne cởi bỏ y phục của tôi. Tất nhiên, tôi không phản kháng. Cứ thế, làn da trắng trẻo khỏe mạnh của tôi phơi bày ngay trước mắt mụ đàn bà biến thái.

"Hư hư hư, ngay từ lần đầu nhìn thấy ta đã cảm nhận được rồi, nhưng quả là một làn da tuyệt mỹ...! Vậy mà ta lại sắp phải khắc dấu nung lên làn da mềm mại [Không Một Vết Xước] này... Ta thật là...!"

Xin lỗi vì phá đám lúc mụ đang tự biên tự diễn xúc động một mình, nhưng muốn làm thì làm lẹ lên giùm cái. Tôi còn phải nhanh chóng vạch trần mánh khóe của mụ ta để đuổi theo đoàn buôn của ông chú đang đợi ở ngôi làng khác nữa.

So với những vết thương khi đi săn Ma tộc, thì cái thanh nung nóng cỏn con này chẳng đủ để khiến cuộc đời tôi phải run sợ. Có vẻ Roseanne đang sướng rơn vì có thể để lại vết sẹo là dấu nung trên người tôi... nhưng vết thương cỡ đó, cơ thể tôi sẽ tự chữa lành ngay thôi.

Nói về độ kinh khủng, thì việc bị Roseanne chạm vào còn gây áp lực tinh thần gấp mấy lần. Con mụ này, dường như tiếc nuối hay sao mà cứ vuốt ve lưng tôi mãi, cuối cùng còn dùng cái lưỡi bẩn thỉu liếm một cái. Muốn bị đập chết lắm hả?

"Nào, cố gắng chịu đựng nhé."

Có vẻ đã tận hưởng tấm lưng tôi đủ rồi, Roseanne nói xong liền nhét miếng vải vào miệng tôi, rồi ấn mạnh thanh nung đỏ rực lên lưng tôi.

Xèo...! Cùng với âm thanh đó, da lưng bị đốt cháy. Thịt bên dưới và máu trào ra cũng bị nung chín, mùi thịt cháy đặc trưng tỏa ra nồng nặc khắp không gian.

Đau đớn ư, hoàn toàn không. Kỹ năng [Độn Cảm] được tôi luyện qua những trận săn Ma tộc đã tự động ngắt bỏ cảm giác đau đớn vượt quá ngưỡng chịu đựng.

Nhưng mà, thế này thì hỏng bét. Tôi đã dự đoán là sẽ không đau lắm, nhưng không ngờ là chỉ cảm thấy nhiệt độ cỡ túi chườm nóng bắt đầu nguội thôi chứ...!

"Ư~~~~~~~~~~~~~~~!"

Kỹ năng [Diễn Xuất] bật hết công suất. Tôi cắn chặt răng qua lớp vải, móng tay cào mạnh xuống sàn nhà ken két. Đối với một kẻ chưa từng thấy ai bị nung lưng bằng thanh sắt nóng như tôi, đây là màn diễn xuất hết mình nhất có thể rồi.

"Đau không? Đó là nỗi đau của sự hy sinh đấy... Khi vượt qua được nó, em sẽ càng xứng đáng với ta hơn!"

Thứ đó cho tôi xin kiếu. Roseanne đời nào biết được suy nghĩ thật của tôi, mụ ta vẫn vui sướng ấn đi ấn lại thanh nung. Tôi thề sẽ tống mụ vào cái nhà ngục kiên cố nhất Thánh Quốc Vacion.

Thỏa mãn rồi, Roseanne nhấc thanh nung ra, nhìn chằm chằm vào dấu triện hằn trên lưng tôi và nở một nụ cười bệnh hoạn.

"A, trông đau quá nhỉ... Không sao đâu, ta sẽ bôi thuốc cho em. Đêm nay, đến lúc ngủ cùng ta thì cơn đau chắc sẽ dịu đi thôi. Phần còn lại chúng ta sẽ tiếp tục trên giường, để hoàn thành tác phẩm này nhé."

Làm tổn thương người khác mà cứ ra vẻ nghệ sĩ à. Đúng là con đàn bà hết thuốc chữa.

Tuy nhiên, cãi lại lúc này thì hỏng hết việc. Tôi nằm rũ rượi, như thể muốn nói rằng cơ thể nhỏ bé này vừa vượt qua một kiếp nạn và cam chịu để mặc Roseanne bôi thuốc lên lưng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!