"Chào mừng đến với Hoàn Mỹ Nhân Sinh, tựa game có thể nuôi dưỡng tâm hồn, xoa dịu thể xác. Nơi đây có những tình tiết khiến bạn phải mỉm cười, những sinh hoạt đời thường ấm áp, chúng tôi sẽ lấy hy vọng và hạnh phúc làm giai điệu chính, mang đến cho tất cả người chơi nguồn năng lượng tích cực..."
Thời gian trôi qua từng giây, mãi đến 23 giờ 59 phút, cái giọng nói máy móc vang lên trong đầu mới chịu im bặt.
"Bây giờ, bạn có thể lựa chọn cuộc sống hoàn mỹ cho riêng mình."
Mặt áp xuống sàn nhà cứng ngắc và lạnh lẽo, Hàn Phi từ từ mở mắt ra. Cậu phát hiện mình đang nằm sấp trong một căn phòng xa lạ.
Căn nhà rộng chừng bảy mươi mét vuông, đồ đạc phủ đầy bụi, tường thì loang lổ những vết bẩn màu đỏ đen.
"Đầu đau như búa bổ, cảm giác như có thằng nào vừa khoan một lỗ sau gáy mình vậy."
Mùi ẩm mốc thoang thoảng bay vào mũi, Hàn Phi có thể cảm nhận rõ ràng mọi thứ xung quanh. Thính giác, thị giác, khứu giác, xúc giác... cái game này với thế giới thật gần như chẳng có gì khác biệt.
Cậu ngơ ngác ngồi bệt dưới sàn phòng khách, nhìn quanh căn phòng trống rỗng, lạnh lẽo. Cách bài trí và đồ đạc vẫn giữ nguyên phong cách của mấy chục năm về trước, chỗ nào cũng bám đầy bụi, có vẻ như đã lâu không có ai ở.
"Đây là cái 'nhà' của mình trong game á hả?"
Hàn Phi vừa xoa gáy vừa lồm cồm bò dậy: "Theo giới thiệu thì đây là game mô phỏng cuộc sống hệ chữa lành, thế giới mở, không có lối chơi cố định. Mình có thể cày cấp tăng thuộc tính, hoặc cày tiền ăn chơi hưởng lạc, thậm chí có thể kiếm một cô bạn gái ảo, tận hưởng tình thân và tình yêu ảo."
Đang suy nghĩ xem nên làm gì tiếp theo, Hàn Phi bỗng nghe thấy tiếng gõ cửa.
Cốc! Cốc! Cốc!
Cậu đi về phía cửa chính, vừa mở ra, ánh đèn vàng leo lét điều khiển bằng giọng nói ngoài hành lang liền chiếu vào, xua tan đi vẻ lạnh lẽo và cô quạnh.
"Chàng trai trẻ, cháu là người mới chuyển đến phải không?"
Một giọng nói thân thiện và hiền từ vang lên. Đứng giữa hành lang chất đầy đồ đạc lộn xộn là một bà cụ tóc bạc trắng, khuôn mặt phúc hậu.
"Hôm nay là Tết Dương lịch, nhà bà có gói sủi cảo, qua ăn cùng cho vui. Ngày lễ thì phải đông vui náo nhiệt mới phải đạo."
Trong cái xã hội hiện đại nhà nào biết nhà nấy, hàng xóm có khi mấy tuần chẳng nói với nhau câu nào. Cái cảnh lễ tết mời hàng xóm qua nhà ăn cơm thế này, ít nhất là từ bé đến lớn Hàn Phi chưa từng gặp bao giờ.
"Thôi ạ, cháu không muốn làm phiền bà đâu ạ." Từ lúc bị công ty cho thôi việc, Hàn Phi trở nên ít nói, cậu không muốn giao tiếp quá nhiều với người khác.
"Con trai với con dâu bà đều đi làm ăn xa, ở nhà chỉ có bà với thằng cháu nhỏ thôi. Bà nấu nhiều đồ ăn lắm, ăn không hết thì lãng phí."
Ánh mắt bà cụ nhìn Hàn Phi trìu mến như nhìn con cháu trong nhà, mỗi câu nói của bà đều ấm áp như nắng sớm mai.
"Sủi cảo mang ý nghĩa tiễn năm cũ đón năm mới, đoàn viên phúc lộc. Ăn sủi cảo có thể xua đi vận xui của cả năm đấy. Cháu một mình bươn chải bên ngoài không dễ dàng gì, qua ăn bát sủi cảo nóng hổi cho ấm bụng nào."
Bà cụ mời tới mời lui. Nếu là ngoài đời thật, Hàn Phi tám phần mười sẽ tìm cớ từ chối, nhưng đây là trong game, có lẽ bà cụ chỉ đang muốn dẫn dắt cậu vào nhiệm vụ cốt truyện mà thôi.
Nghĩ vậy, cậu gật đầu, tiện tay vớ lấy chùm chìa khóa trên bàn trà rồi bước ra ngoài, đỡ bà cụ đi xuống lầu.
"Bà ơi, bà đi cẩn thận kẻo vấp ạ."
Hành lang trước mắt chất đầy đồ đạc và rác, lan can sắt đã hoen gỉ, hai bên tường dán chi chít quảng cáo vặt và những hình vẽ nguệch ngoạc của trẻ con. Nơi đây trông hệt như một khu chung cư cũ kỹ từ hơn chục năm trước, thứ mà bây giờ gần như đã tuyệt chủng.
Bà cụ dẫn Hàn Phi xuống một tầng, dừng lại trước cửa phòng 1031.
Con số được sơn bằng màu đỏ máu trên tường đã hơi mờ, bà khẽ ho một tiếng rồi mở cửa phòng.
Mùi thịt thơm nồng nặc từ trong nhà bay ra, Hàn Phi nuốt nước bọt, nghển cổ nhìn vào trong.
Nhà bà cụ không bật đèn, chỉ thắp vài ngọn nến trên bàn ăn.
"Cầu chì bị cháy rồi, chắc do nghỉ lễ nên thợ sửa mãi chưa thấy qua."
"Bà ơi, hay để cháu sửa giúp cho. Hồi trước ở nhà cháy cầu chì toàn một tay cháu thay thôi." Hàn Phi không hề xem bà cụ như một NPC game, chính cậu cũng không hiểu tại sao, có lẽ vì bà mang lại cho cậu cảm giác quá đỗi chân thật.
"Cháu cẩn thận nhé, cầu chì dự phòng ở trong ngăn kéo ấy." Bà cụ dặn dò xong liền đi vào bếp, có vẻ như nồi thịt hầm của bà đã chín rồi.
Ting!
Một giọng nói máy móc lạnh lẽo vang lên trong đầu Hàn Phi ngay khi cậu vừa sửa xong cầu chì và bật công tắc, ánh đèn ấm áp bừng sáng khắp căn phòng.
"Người chơi mã số 0000 chú ý! Nhiệm vụ thường cấp G - Thay cầu chì đã hoàn thành. Độ thiện cảm của Mạnh Thi +5. Mối quan hệ hàng xóm hòa thuận là bước đầu tiên của một cuộc sống hoàn mỹ."
"Hệ thống nhiệm vụ đã kích hoạt, nhiệm vụ tân thủ được cập nhật. Hoàn thành nhiệm vụ tân thủ sẽ giúp bạn nhanh chóng tìm hiểu mọi thứ về thế giới này."
Nghe giọng nói lạ hoắc trong đầu, một bảng thuộc tính hiện ra trước mặt Hàn Phi. Nhưng cậu còn chưa kịp nhìn kỹ thì bà cụ đã bưng một nồi canh cá từ bếp đi ra.
"Canh cá vừa nấu xong, uống khi còn nóng đi cháu." Bà cụ cười hiền, đặt nồi canh lên bàn rồi quay người ra cửa phòng ngủ, mở cái khóa sắt trên cửa: "Thần Thần, ra ăn cơm thôi con."
Một lát sau, một cậu bé chừng năm, sáu tuổi bước ra, mặt cứ cúi gằm, trông như đang dỗi.
"Hai đứa cứ ăn trước đi, bà còn mấy món nữa chưa xong." Bà cụ mở tủ lạnh, lấy nửa con gà đông đá từ ngăn trên ra: "Mất điện lâu thế rồi mà vẫn chưa rã đông nhỉ?"
Bà cho con gà vào một cái chậu nhỏ, tiện tay đặt lên bàn ăn.
"Bà ơi, đừng nấu nhiều món quá, chúng ta ăn không hết đâu ạ."
"Khó khăn lắm nhà mới có khách, không nấu nhiều, thịt trong tủ lạnh để lâu lại hỏng mất." Dáng vẻ bận rộn trong bếp của bà cụ khiến Hàn Phi nhớ đến người nhà mình.
Mùi thịt thơm nức mũi, nồi canh cá nóng hổi bốc khói nghi ngút. Khung cảnh mờ ảo khiến Hàn Phi có chút ngẩn ngơ, ký ức trong đầu dường như đang chồng chéo lên thế giới ảo. Ánh đèn vàng ấm áp, tiếng xoong nồi lạch cạch từ bếp, tiếng quảng cáo từ chiếc TV hộp... dường như đã xua tan đi sự lạnh lùng của thành phố xa lạ này.
"Những điều giản đơn tốt đẹp này, có lẽ chính là bản chất của cuộc sống."
Hàn Phi cầm muôi, múc cho mình và cậu bé Thần Thần mỗi người một bát canh. Canh cá trắng sữa tỏa ra mùi thơm hấp dẫn. Cậu vừa thổi nhẹ vào bát, định nếm thử một miếng thì khóe mắt bỗng liếc thấy cậu nhóc đối diện giơ bát canh lên quá đầu.
Thằng nhóc này định làm gì vậy?
Chưa kịp để Hàn Phi phản ứng, cậu bé đã ném mạnh bát canh xuống đất!
"Cháu không ăn đồ lấy từ trong quan tài ra đâu!"
PHỤT!
Nghe cậu bé nói vậy, Hàn Phi phun thẳng ngụm súp cá vừa húp ra ngoài.
Quan tài?
Bát sứ vỡ tan tành, canh đổ lênh láng khắp sàn. Bà cụ nghe tiếng động vội chạy từ bếp ra: "Thần Thần! Cháu làm cái gì vậy?!"
"Đồ bà nấu đều lấy từ trong quan tài ra hết!" Cậu bé năm, sáu tuổi ngẩng đầu lên, mắt nó hằn đầy tơ máu.
"Cháu nói bậy bạ gì thế!" Bà cụ lo cháu bị bỏng, còn chẳng kịp cởi tạp dề đã vội chạy tới.
"Bác trưởng tầng nói chỉ có trong quan tài mới để người chết thôi!" Cậu bé giằng khỏi tay bà, ném nốt con gà đông đá trên bàn xuống đất rồi chạy biến vào phòng ngủ.
"Cháu đứng lại cho bà!"
Bà cụ cũng đi vào phòng ngủ, để lại một mình Hàn Phi trơ trọi giữa phòng khách với bát canh cá trên tay.
"Trẻ con bây giờ ghê thật." Hàn Phi lặng lẽ đặt bát xuống, tìm được cây chổi và cái hót rác sau cửa định giúp bà cụ dọn dẹp. Nhưng khi cậu chuẩn bị nhặt con gà đông đá dưới đất lên, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu.
Cậu bé nói không ăn đồ lấy từ quan tài ra. Nhưng Hàn Phi đã thấy rất rõ, con gà này được bà cụ lấy ra từ tủ lạnh.
Chuyện này vốn cũng chẳng có gì, nhưng nếu kết hợp với câu nói sau đó của cậu bé – bác trưởng tầng bảo chỉ có quan tài mới để người chết.
Tại sao một đứa trẻ lại ví cái tủ lạnh với cái quan tài? Lẽ nào... vì trong tủ lạnh nhà họ có giấu một cái xác?
...Ể?
Nghĩ đến đây, Hàn Phi đơ người.
Khoan đã... Cái hướng đi này hình như không phải của game chữa lành thì phải!
