Tựa game chữa lành của tôi

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1295

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21728

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1346

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2130

Tập 01 - Chương 06 : Hết sợ xã hội rồi, nhưng người thì điên rồi

Sau khi mất việc, Hàn Phi đã chơi rất nhiều game, chủ yếu là để giải tỏa áp lực nội tâm, hy vọng có thể nhanh chóng điều chỉnh lại trạng thái và tìm lại động lực sống.

Bây giờ, mục đích của cậu đã đạt được. Sau khi chơi cái game Hoàn Mỹ Nhân Sinh, cậu đã thấm thía được vẻ đẹp của cuộc sống, hóa ra những bất công mà cậu gặp phải chẳng là cái đinh gì so với mấy con ác quỷ và bọn biến thái.

Ở một khía cạnh nào đó, cậu đúng là đã được chữa lành.

Chỉ là phương pháp chữa lành này có hơi thô bạo, giống như bị một cái dằm gỗ đâm vào ngón tay, kết quả là cậu tự chặt phăng cả cánh tay đi vậy.

Nằm liệt trên sàn, cơn đau và sự mệt mỏi hành hạ từng dây thần kinh. Hàn Phi cũng không biết cuối cùng mình đã ngủ thiếp đi hay là ngất đi nữa.

...

Cốc! Cốc! Cốc!

Bảy giờ sáng, Hàn Phi bị tiếng gõ cửa đánh thức. Cậu lồm cồm bò dậy từ dưới đất, đầu óc vẫn còn hơi mơ màng.

Mãi cho đến khi nhìn thấy chiếc mũ game trên bàn và vết máu bên trong, cậu mới nhận ra trò chơi tối qua không phải là một giấc mơ.

"Nhiệm vụ tân thủ mà đã khó như vậy, sau này chắc chắn còn có nhiệm vụ kinh khủng hơn. Đây không phải là bắt mình đi nộp mạng sao? Mình chỉ là một diễn viên hài, đánh nhau còn không biết, làm sao mà chống lại cả một tòa nhà toàn 'hàng xóm' hung thần ác bá thế kia?"

Cốc! Cốc! Cốc!

Tiếng gõ cửa vẫn tiếp tục vang lên. Nếu là trước khi chơi game, với chứng sợ xã hội nặng của mình, Hàn Phi chín phần mười sẽ giả vờ trong nhà không có ai, lẳng lặng đợi người ta bỏ đi.

Nhưng sau khi trải nghiệm tựa game kia, cậu chẳng thèm nghĩ ngợi gì, cứ thế đi thẳng ra mở toang cửa.

"Chào anh, chúng tôi là cảnh sát từ đồn công an phường Hạnh Phúc, khu phố cổ. Tôi là Triệu Minh, đây là đồng nghiệp của tôi, Trương Tiểu Thiên."

"Cảnh sát?"

Nhìn hai viên cảnh sát mặc sắc phục trước cửa, mắt Hàn Phi sáng rực lên. Cái thứ gọi là "hộp đen" trong đầu dọa cậu chết não, không cho cậu báo cảnh sát, nhưng bây giờ cảnh sát tự tìm đến cửa rồi.

"Mời vào, mời vào mau!" Hàn Phi chưa bao giờ giao tiếp với người khác một cách tích cực như vậy. Cậu mời hai viên cảnh sát vào nhà, rồi lại tất tả chạy ra tủ lạnh tìm nước uống.

"Chúng tôi đến đây có việc muốn hỏi anh. Trong địa bàn của chúng tôi đã xảy ra một vụ hỏa hoạn, camera giám sát đã quay được cảnh anh xuất hiện tại hiện trường." Hai viên cảnh sát nhìn bộ dạng nhiệt tình của Hàn Phi, cảm thấy hơi kỳ lạ. Triệu Minh còn rút điện thoại ra xem lại, anh phát hiện biểu hiện của Hàn Phi hoàn toàn khác với những gì ghi trong hồ sơ điều tra.

"Thật ra tôi cũng có chuyện muốn nói với các anh." Hàn Phi cầm nước ngọt ngồi xuống đối diện cảnh sát.

"Ồ?" Hai người liếc nhìn nhau, vẻ mặt dần trở nên nghiêm túc, họ nhìn chằm chằm vào Hàn Phi: "Anh muốn nói gì với chúng tôi?"

"Tối qua tôi..."

"Cảnh cáo! Người chơi mã số 0000 chú ý! Tuyệt đối không được tiết lộ sự tồn tại của phiên bản sơ khởi Hoàn Mỹ Nhân Sinh! Sau ba lần cảnh cáo! Hộp đen trong não bạn sẽ phát nổ!"

Dây thần kinh trong não như bị ai đó túm lấy giật mạnh. Cảm giác run rẩy từ sâu trong đại não khiến Hàn Phi há hốc miệng, nhưng lại không tài nào nói tiếp được.

Hai viên cảnh sát nhìn cái miệng đang há hốc của Hàn Phi. Ba người cứ thế trơ mắt nhìn nhau trong vài giây.

"Tối qua anh làm sao?" Hai người cứ chờ mãi. Họ không biết áp lực mà Hàn Phi đang phải chịu đựng, mồ hôi to như hạt đậu chảy ròng ròng trên má cậu.

Trán nổi gân xanh, Hàn Phi nghiến chặt răng, cậu đấm mạnh một cú xuống ghế sofa, cuối cùng vẫn không thể nói ra sự tồn tại của trò chơi.

Hai viên cảnh sát giật nảy mình: "Anh bình tĩnh lại, có gì từ từ nói, chống đối bằng vũ lực là hành động ngu ngốc nhất đấy."

Vắt óc suy nghĩ, Hàn Phi cố tình lảng tránh trò chơi, cậu thử diễn tả vấn đề của mình từ một góc độ khác. Để ngăn cái hộp đen trong đầu phát nổ, cậu nói từng chữ một cách vô cùng cẩn thận: "Tối qua lúc nửa đêm, các anh chú ý thời gian nhé, có một bà cụ mời tôi ăn sủi cảo, cháu trai bà ấy ném RẦM bát canh cá xuống đất, nói là đồ ăn lấy từ trong quan tài ra, nhưng rõ ràng là lấy từ tủ lạnh. Tôi cảm thấy trong tủ lạnh nhà họ hình như có giấu một cái xác."

"Có thể nghĩ ra được chuyện này, không phải anh càng nên tự xem lại bản thân mình sao?" Hai viên cảnh sát nhìn bộ dạng nghiêm túc của Hàn Phi, Triệu Minh lén bật máy ghi hình chấp pháp, còn một tay của Trương Tiểu Thiên thì kín đáo đưa ra sau lưng: "Sau đó thì sao?"

"Tôi về nhà, bắt đầu đi ngủ. Cửa nhà vệ sinh tự động, có một thứ từ trong đó đi ra. Các anh có tin trên đời này có ma không?"

"Hả?"

"Ma đó! Cái loại mà đang ngồi xổm dưới đất, đột nhiên biến mất, mặt trắng bệch, người như không xương ấy! Vừa mở mắt ra đã thấy nó trốn bên cạnh đèn ngủ ấy!" Hàn Phi càng lúc càng kích động, cậu sợ cảnh sát sẽ bỏ đi, lỡ mất cơ hội cầu cứu, nên vừa nói vừa múa may tay chân, phô diễn hết mọi kỹ năng diễn xuất của mình.

"Tôi đã rút cả máy ghi hình ra rồi mà anh lại bảo tôi có ma à?" Triệu Minh hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh nhất có thể: "Nếu anh chỉ muốn nói với chúng tôi những điều này, thì thôi bỏ đi. Tiếp theo chúng tôi sẽ hỏi anh vài câu, mời anh trả lời thành thật."

"Trời đất chứng giám, tôi nói toàn là sự thật mà!" Lần này Hàn Phi không hề diễn. Cậu chớp mắt lia lịa, trông hệt như một con tin đang bị uy hiếp, chỉ có điều thứ uy hiếp cậu không phải là bọn bắt cóc, mà là một tựa game.

"Câu hỏi đầu tiên, tại sao lúc một giờ ba mươi phút trưa hôm qua, anh lại xuất hiện ở phố đồ cổ khu phố cổ?" Triệu Minh không vòng vo nữa, hỏi thẳng vào vấn đề.

"Tôi đi mua game cũ. Đúng rồi! Chúng ta có thể đi tìm ông chủ tiệm! Đồng chí cảnh sát! Các anh đi cùng tôi tìm ông chủ tiệm đó đi..."

"Làm gì có ông chủ tiệm nào? Con phố đó có rất nhiều nhà nguy hiểm, ba tháng trước tất cả các cửa hàng đều đã đóng cửa rồi."

"Không thể nào! Tôi đã mua game ở tiệm đồ cũ đó ba ngày liên tiếp rồi! Chúng ta đi ngay bây giờ đi! Tôi dẫn các anh đến đó!" Hàn Phi đứng bật dậy.

"Anh thật sự không biết hay là đang cố tình giả ngơ? Chiều hôm qua phố đồ cổ xảy ra hỏa hoạn lớn, tất cả các tiệm đồ cũ đều bị thiêu rụi. May mà các cửa hàng đã đóng cửa từ lâu nên không có ai bị thương." Cả Triệu Minh và Trương Tiểu Thiên đều cảm thấy Hàn Phi rất đáng ngờ.

"Tất cả các tiệm đồ cũ đều bị cháy hết rồi ư?" Hàn Phi ngây người nhìn hai viên cảnh sát, một lát sau, ánh mắt cậu lại trở nên kiên định: "Không thể nào! Có lỗ hổng! Tôi nhớ rất rõ ngoại hình của ông chủ tiệm! Chỉ cần các anh tìm được người này, là có thể chứng minh tôi không nói dối!"

Hàn Phi là diễn viên chuyên nghiệp, trí nhớ của cậu vốn đã rất tốt. Cậu lấy giấy bút ra, viết lại đặc điểm ngoại hình của ông chủ tiệm: "Các anh cứ theo cái này mà tìm! Chắc chắn sẽ tìm được ông ấy!"

"Tôi có thể nói cho anh biết một cách có trách nhiệm, nơi đó không thể nào có cửa hàng kinh doanh được..." Triệu Minh còn định nói gì đó thì điện thoại anh ta đột nhiên rung lên. Anh ta bảo Trương Tiểu Thiên để mắt đến Hàn Phi, còn mình thì đi ra ngoài.

"Alo? Đội trưởng Vương?"

"Các cậu đến nhà nghi phạm vụ phóng hỏa ở phố đồ cổ chưa? Có phát hiện gì không?" Một giọng đàn ông trung niên vang lên từ đầu dây bên kia.

"Chúng tôi đến rồi ạ. Sau khi nói chuyện và hỏi han thì phát hiện người này đúng là có chút không ổn." Triệu Minh liếc vào trong nhà, rồi hạ thấp giọng.

"Nói cụ thể xem."

"Dựa trên mô hình nhân cách được xây dựng từ dữ liệu lớn thông tin công dân, anh ta là một diễn viên hài rất nội tâm và nỗ lực. Chúng tôi còn tra ra được hồ sơ tư vấn tâm lý của anh ta, trong đó nói anh ta mắc chứng sợ hãi xã hội rất nghiêm trọng."

"Diễn viên hài mắc chứng sợ xã hội?"

"Thông tin công dân và phân tích dữ liệu ghi nhận như vậy. Nhưng sau khi tiếp xúc thực tế, chúng tôi phát hiện nghi phạm có cảm xúc hưng phấn, hành vi cử chỉ cực kỳ quái dị. Tôi nghi là chứng sợ xã hội của anh ta đã khỏi rồi, chỉ là..."

"Chỉ là sao?"

"Chỉ là... người có vẻ điên rồi."