Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 580: Tỏ tình với Gia Nhi

Cố Gia Nhi mặt hơi ửng hồng dần trấn tĩnh lại. Giữa muôn vàn pháo hoa, cô cất tiếng hát bài 《Chung Vô Diệm》.

"Thật ra đôi khi muốn gục ngã, yếu mềm như tình nhân~

Ngã vào vòng tay anh, nhỏ bé tầm thường không cần danh phận~"

Giọng hát tuy còn chút ngượng ngùng nhưng lại trong trẻo và du dương bù đắp cho chút khuyết điểm nhỏ nhoi ấy.

"Thương tiếc cho ý niệm ấy lại bị anh nhìn thấu~

Người được lợi là anh lại nói rõ không muốn mất đi người bạn thân thiết nhất~"

Cùng tên giò heo Lộ Mãn đi suốt chặng đường này, thật sự suýt nữa thì... Đã có không ít lần họ suýt nữa đã bỏ lỡ nhau cả đời.

"Không có sự đồng ý của anh em vẫn sẽ yêu~

Khi chúc phúc cho nhau, mềm lòng rồi có lẽ sẽ cho phép em trao nụ hôn~"

Cô vốn đã chuẩn bị sẵn sàng vì anh mà có thể cả đời không yêu đương không lấy chồng, lặng lẽ giữ gìn mối tình của riêng mình.

"Em căm hận sự trưởng thành đến mức không muốn anh nhìn thấy em rơi lệ~

Nhưng vẫn xinh đẹp mỉm cười lại tựa như uống nước lạnh giữa ngày đông~"

May mắn thay, họ đã có thể có một cái kết bên nhau.

Dù cho có đi ngược lại lẽ thường với chị gái song sinh của mình một lần, nhưng dù thế nào đi nữa...vẫn hơn rất nhiều so với việc cả đời này không được gặp anh.

"Em cam tâm làm lốp dự phòng, cũng vui vẻ mà thở dài~

Đôi ta hiểu nhau đến vậy, trách sao số phận định sẵn như một cặp anh em~"

Tên giò heo ở dưới sân khấu hình như không được ngoan ngoãn cho lắm.

"Đạo Đạo! Đạo Đạo! Đừng có quậy phá!"

Dưới màn pháo hoa, Cố Gia Nhi bỗng nhiên rất muốn được ở bên anh và công khai tình yêu của họ.

Không có sự cho phép cũng phải hôn, có sự cho phép thì càng phải hôn. Đời này cô đã bám lấy anh rồi, đừng hòng vứt bỏ cô nữa!

Cô thẳng bước về phía trước, khán giả sau một tràng kinh ngạc liền chuyển sang hò reo cổ vũ nhiệt liệt.

"Tốt tốt tốt lắm!"

"Cô bé! Dũng cảm lên!"

Cô nắm lấy tay Lộ Mãn rồi kéo anh đến giữa sân khấu nơi đám đông đang vây quanh.

Cố Gia Nhi và Lộ Mãn nhìn nhau, cả hai đều đọc được sự đồng thuận trong mắt đối phương.

"Cảm ơn mọi người đã lắng nghe tôi hát xong bài này. Xin giới thiệu một chút, đây là bạn trai của tôi——"

"Meo~~~~"

Đạo Đạo từ vai Lộ Mãn cứ thế "meo" liên tục và trượt xuống, móng vuốt sắc nhọn móc vào mép túi quần anh.

Lộ Mãn sợ Đạo Đạo cào rách quần nên vội vàng ngồi xổm xuống ôm lấy chú nhóc.

Trong lúc một người một mèo đang đấu trí đấu dũng, từ trong túi quần Lộ Mãn trượt ra một chiếc hộp đựng trang sức nhỏ xinh.

Cố Gia Nhi đứng sững người tại chỗ, ánh mắt thẳng tắp nhìn về phía Lộ Mãn.

"Mày rốt cuộc là đến để hỗ trợ hay là muốn đến phá đám vậy?"

Đạo Đạo "meo" một tiếng rồi thử cắn lấy chiếc hộp nhỏ này.

Lộ Mãn bất đắc dĩ vỗ vỗ mông mèo: "Vốn dĩ tao định đợi đến khi pháo hoa kết thúc mới đưa... Hay mày mang đến tay chị mày đi?"

Đạo Đạo lạch bạch bước những bước chân mèo nhỏ, thoắt cái đã chạy đến dưới chân Cố Gia Nhi.

Mắt Cố Gia Nhi rưng rưng lệ, cô vuốt ve đầu mèo rồi cầm lấy chiếc hộp nhỏ.

Lộ Mãn đưa tay mở chiếc hộp ra. Lúc này những người hóng chuyện xung quanh đều đã hiểu ra đây là màn kịch gì, người thì huýt sáo, người thì hò reo, người lại vẫy tay cổ vũ, cả hiện trường sôi động hẳn lên.

"Gia Nhi, tuy chúng ta đã là một phần không thể tách rời của nhau rồi."

Lộ Mãn nghiêm túc cầm cặp nhẫn đôi, ánh mắt tràn đầy yêu thương nhìn Cố Gia Nhi.

"Chúng ta là thanh mai trúc mã, là bạn bè thân thiết, là anh em, là đồng nghiệp và chiến hữu cùng nhau tiến bộ trong sự nghiệp, hơn nữa còn là tình yêu đích thực của nhau, vậy nên——"

“Gia Nhi, em đồng ý làm bạn gái anh nhé?”

“Lộ Tiểu Mãn! Trong lòng em…”

Cố Gia Nhi mắt rưng rưng lệ và lớn tiếng đáp: “Em đã đồng ý từ lâu rồi mà!”

Hai người ôm hôn.

Chú mèo nằm phục dưới chân hai người, vẻ mặt như thể công lao to lớn này không đáng nhắc tới. Chú nhóc lười biếng cuộn tay lại như thể đang nói “loài người ngu ngốc, vẫn phải phiền đến ta ra tay.”

Tiếng vỗ tay từ bốn phía như sấm, pháo hoa rực rỡ trên không trung. Giữa tiếng sóng biển rì rào và tuyết trắng bay lả tả, Lộ Mãn và Cố Gia Nhi một lần nữa khẳng định tình yêu vĩnh cửu của mình.

Ca sĩ vừa đàn vừa hát. Nhân lúc pháo hoa vừa tàn thì một nam một nữ cùng song ca bài "Yêu Chỉ Một Chữ", như thể đó là nhạc nền dành riêng cho Lộ Mãn và Cố Gia Nhi.

Nghe thấy giai điệu quen thuộc này, Cố Gia Nhi sau nụ hôn thì ánh mắt long lanh nhìn Lộ Mãn: “Anh ơi, tất cả những điều này đều do anh tỉ mỉ sắp đặt sao?”

“Em có biết dùng từ không đấy?”

Lộ Mãn cười nói: “Phải gọi là đã 'âm mưu từ lâu' rồi chứ.”

“Trừ tuyết là anh không thể điều khiển được, còn pháo hoa và buổi biểu diễn thì đã được chuẩn bị sẵn rồi. Hai người họ là thành viên mới của câu lạc bộ Thiên Văn, là Linh Y đã phát hiện ra ‘tế bào âm nhạc’ của họ đấy.”

“Anh ơi, hóa ra anh vẫn luôn nhớ! Em đã nói với anh vào dịp sinh nhật đêm giao thừa mà!”

Cố Gia Nhi lau nước mắt và cười ngây ngô nói: “Em thích tuyết, muốn được tỏ tình vào một ngày tuyết rơi!”

“Sau này, những ngày tuyết rơi chúng ta cứ xem như một ngày lễ nhỏ mà tự mình kỷ niệm nhé.”

Lộ Mãn dịu dàng nói.

Cố Gia Nhi gật đầu lia lịa: “Vâng!”

“Meo~~~”

Đạo Đạo bất mãn lắc lắc đầu, nó nằm nãy giờ đã bị tuyết vương đầy trên đầu rồi.

“Đạo Đạo, hôm nay cảm ơn mày nhé.”

Cố Gia Nhi nhẹ nhàng bế chú mèo lên rồi phủi phủi tuyết trên bộ lông của nó.

Cô liếc nhìn Lộ Mãn rồi lại cúi đầu nhìn Đạo Đạo, bỗng “phì cười” một tiếng.

“Sao thế?”

“Không có gì đâu anh, em đang nghĩ Đạo Đạo thật ra cũng là một thành viên trong gia đình mình mà, chỉ là đến lúc đó ba mẹ chưa chắc đã đành lòng cho nó đến nhà mới của chúng ta, hi hi.”

Lộ Mãn nắm lấy tay cô rồi hai người tựa sát vào nhau. Anh nhìn chú mèo trong lòng bạn gái và nghĩ đến cụm từ 'gia đình ba người': “Anh hình như đoán được em đang cười gì rồi, có phải em đang nghĩ đến câu nói đùa trước đây không?”

Mắt hạnh của Cố Gia Nhi sáng bừng: “Anh ơi, chúng ta lại tâm đầu ý hợp đến thế sao?”

Lúc này, hai ca sĩ đưa micro tới mời cặp đôi “mới xác định quan hệ” này nói vài lời.

Lộ Mãn như thường lệ nói vài lời cảm ơn vì sự ủng hộ, rồi lại giới thiệu thêm về khu suối nước nóng bên cạnh. Khóe mắt anh liếc thấy nụ cười trên môi cô nàng Cố Gia Nhi không thể kìm nén được.

“Nhân cơ hội này, tôi cũng muốn nói một câu với bạn gái mình.”

Lộ Mãn khe khẽ huých tay vào Cố Gia Nhi.

Đôi tình nhân trẻ nhìn nhau, Cố Gia Nhi giơ cao chú mèo bò sữa Đạo Đạo rồi cùng Lộ Mãn đồng thanh nói: “Ba người chúng ta sống tốt cuộc sống này, còn hơn bất cứ điều gì!”

“Hay quá!”

“Chúc hạnh phúc!”

“Chúc bền lâu!”

Những khán giả không rõ sự tình còn tưởng Lộ Mãn và Cố Gia Nhi đang nói về việc cặp đôi trẻ cộng thêm một chú mèo sẽ sống thật tốt...

...

...

Cuối tháng lại đến sinh nhật của Cố Linh Y và Cố Gia Nhi, ngày 31 tháng 12.

Lộ Mãn và cặp song sinh xin nghỉ hai ngày tính cả kỳ nghỉ Tết Dương lịch rồi mang theo Đạo Đạo vội vã trở về quê nhà huyện Tào.

Cố Ngạn và Văn Nghệ thì vô cùng hoan nghênh việc hai cô con gái bảo bối về nhà đón sinh nhật.

Còn đối với Lộ Mãn, người đi cùng về…thì có thể dùng hai từ để hình dung: “gác lại mọi tranh cãi” và “tạm thời không bàn tới”.

Lộ Mãn vội vã trở về, dù khó xử đến mấy cũng phải tìm Cố Ngạn vì cái dự án công ích phòng chống thiên tai mà họ hợp tác chung vừa mới có chút tiến triển. Lộ Mãn nhớ rằng đầu năm 2008 sẽ có một trận tuyết lớn đặc biệt nghiêm trọng, và đây chính là lúc để diễn tập trước khả năng vận hành thực tế của dự án.

Thế là hai người đàn ông một trung niên và một thiếu niên ngồi lại với nhau. Một mặt, Lộ Mãn khéo léo tiết lộ một số thông tin “dự báo” của mình; mặt khác, họ cùng nhau tổ chức sinh nhật thật vui vẻ cho hai cô nàng song sinh.