Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 7

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 103

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Toàn truyện - Chương 579: Ghen

“Bãi biển nhộn nhịp ghê.”

Tuyết đang rơi, bên đường có một đôi tình nhân trẻ đi ngang qua. Chàng trai định giơ dù lên che nhưng lại bị bạn gái chê: “Tuyết rơi mà che dù làm gì?”

Chú mèo bò sữa Đạo Đạo đang nằm trên vai Lộ Mãn.

“Cậu em vợ” này hiếm khi ra ngoài chơi tuyết chứ đừng nói đến việc ra biển. Thấy một vùng trắng xóa và nghe tiếng sóng vỗ vào ghềnh đá từ xa vọng lại nên nó trợn tròn mắt, đầu cứ thò ra thụt vào không biết nên nhìn đi đâu mới phải.

Cố Gia Nhi mặc một chiếc áo khoác dài màu mơ, bên trong là áo len cổ bẻ hai lớp màu trắng ngà kết hợp với chân váy đen và gấu váy hơi có dáng đuôi cá.

Trên tay cô cầm một củ khoai mật nướng, còn Lộ Mãn thì cầm một gói hạt dẻ rang đường.

Dẫm chân đi trên bãi cát, phía trước một nhóm sinh viên Đại học đang vây thành vòng tròn. Có dây đèn nhỏ, nến, loa giả lửa trại, ở giữa là một nam một nữ đàn hát guitar. Nước biển dâng lên rồi rút xuống, có vài chỗ còn phát ra ánh sáng huỳnh quang màu xanh lam.

Giữa ngày tuyết lớn, trên bãi biển lãng mạn có ca sĩ hát dân ca, có những cặp tình nhân đang nghe nhạc và ăn những món ăn vặt nóng hổi. Bên cạnh là người bạn trai yêu cô đến điên dại đang cố gắng trò chuyện với chú mèo cưng của nhà cô bằng tiếng mèo kêu “meo meo”.

“Muốn thời gian chậm lại quá.” Cố Gia Nhi tràn ngập hạnh phúc. Cô mong rằng bãi cát phía trước sẽ đủ dài để gia đình “ba người” bọn họ có thể đi mãi.

…Thêm cả chị gái Linh Y nữa thì thành gia đình bốn người cũng đâu có sao…

Nhưng hôm nay chị gái mình hơi lạ, gọi thế nào cũng không chịu ra mà chỉ bảo cô cứ ở lại chơi vui vẻ với Lộ Mãn.

Theo lý mà nói, một hoạt động lãng mạn phù hợp với các cặp đôi như ngắm tuyết trên biển và đi dạo, Linh Y đâu có lý do gì để lười biếng đến mức không muốn tham gia chứ?

Một đôi tình nhân đi ngược chiều đến, chàng trai trong số đó có vẻ mặt hơi ngượng ngùng: “Cố sư tỷ…có phải là Cố Gia Nhi sư tỷ không ạ?”

“Ừm, chào em.”

Cố Gia Nhi nhanh chóng giấu củ khoai mật nướng ra sau lưng. Lộ Mãn thấy vậy bật cười. Cô nàng này cũng có cái dáng vẻ của một sư tỷ rồi sao?

“Học đệ và bạn gái cùng ra ngoài chơi à?”

“Ừm ừm…đúng vậy ạ…”

Khách sáo vài câu rồi chàng trai liền vội vàng dẫn bạn gái đi mất.

Cố Gia Nhi cười hì hì ghé sát vào tai Lộ Mãn: “Trong tiết học tự chọn, cậu ta từng muốn đổi chỗ với Lăng Chi để ngồi cạnh em đấy.”

Kết quả đương nhiên là bị Lăng Chi không chút khách khí mắng cho một trận.

“Ồ.” Lộ Mãn đáp lại một cách hờ hững: “Chàng trai này hiệu suất khá cao đấy chứ. Ở chỗ Gia Nhi sư tỷ bị từ chối rồi lại lập tức tìm được cô gái khác để thoát ế.”

“Anh không ghen sao?”

“Có chứ.” Lộ Mãn véo véo dái tai cô nàng: “Anh dễ ghen lắm, mức độ cũng gần bằng chị em đấy.”

“Vậy anh đúng là giỏi ghen thật đấy, hi hi.”

Lộ Mãn liếc nhìn cô: “Đừng nói là có người trong lớp muốn bắt chuyện với em. Ngay cả khi trước đây chúng ta tham gia hoạt động thư viện, lúc em làm bài kiểm tra ghép đôi trực tuyến đó anh cũng ghen.”

“Lâu như vậy rồi mà anh vẫn còn nhớ sao?”

Cố Gia Nhi cười càng vui hơn: “Em dùng tài khoản nam, cuối cùng chẳng phải là ghép đôi với Linh Y sao? Hi hi, anh ơi, đừng ghen nữa mà.”

Cô lại nghĩ một chút rồi hừ hừ ư ử nói: “Hồi đó anh còn ra vẻ nghiêm túc giữ khoảng cách với em… Xì! Hóa ra tất cả đều là giả vờ, anh miệng nói một đằng mà trong lòng lại không nỡ xa em~ Oái——”

Lộ Mãn từ phía sau ôm eo cô nàng rồi khẽ thì thầm bên tai cô: “Nếu không thể ở bên nhau thì anh chỉ có thể thầm chúc em hạnh phúc thôi——nhưng đã có cơ hội để cả hai cùng hạnh phúc thì hãy nắm chắc lấy, cũng là để anh đỡ phải uống mấy vại giấm chua.”

“Hì hì, anh ơi, anh ghen tuông kiểu gì vậy chứ.”

Cố Gia Nhi quay người lại, Lộ Mãn liền cúi xuống hôn một cái lên môi cô.

“Rõ ràng từ đầu đến cuối, trong mắt em chỉ có mình anh thôi.”

“Mấy cậu con trai khác em còn chẳng thèm nhìn một cái.”

Chỉ có mỗi tên này thôi.

“Anh ơi, nếu anh nghĩ anh có thể dễ dàng tán đổ em thì cứ thử xem, em sẽ cho anh biết thế nào là——”

“Hơi khó khăn một chút hả?”

“Dễ như trở bàn tay! Muốn gì được nấy!”

Trong đôi mắt hạnh của Cố Gia Nhi chan chứa tình ý: “Là bạn gái của anh, em và Linh Y mang lại cho anh cảm giác an toàn so với tất cả các cặp đôi khác cũng phải là nhất nhì rồi chứ? Thế mà anh vẫn còn ghen được nữa, hứ~”

“Bản tính xấu của đàn ông… Thôi, không làm liên lụy đến mấy anh em tốt khác nữa, chỉ là bản tính xấu của anh trỗi dậy thôi mà.”

Lộ Mãn ôm cô chặt hơn và thừa nhận: “Các em trong số các cặp song sinh cũng thuộc dạng cực kỳ giống nhau rồi. Em là cô em vợ có vẻ ngoài y hệt Linh Y, anh không có ý gì với em vợ thì không sao chứ một khi đã có ý rồi——nếu bỏ lỡ em, nhìn khuôn mặt vợ mình mà không được ôm ấp ngọt ngào trong lòng thì vẫn sẽ không kìm được mà ghen lồng lộn lên đấy.”

“Xì! Anh làm ơn phân biệt rõ thứ tự trước sau giùm em đi chứ.”

Cố Gia Nhi nhấn mạnh sửa lại: “Linh Y mới là chị vợ của anh chứ không phải em là em vợ của anh…”

“Trước đây chúng em còn từng nghĩ vu vơ rằng chị em song sinh cùng trứng về mặt sinh học cũng rất đặc biệt mà, nếu Linh Y sinh con thì về lý thuyết cũng là con của em——bình thường người đàng hoàng không nghĩ đến thì thôi bỏ qua đi, nhưng nếu nghĩ kỹ lại thì tên giò heo như anh có phải lại ghen không?”

“Ừ.”

Lộ Mãn mặt dày nói: “Vậy nên chúng ta cứ giải quyết dứt điểm cái nan đề song sinh này đi——con của cả hai chị em song sinh đều là con của anh, vậy chẳng phải mọi chuyện sẽ được giải quyết dễ dàng sao?”

“Đồ sói dê! Đồ xấu xa!”

Hai người vừa nói chuyện riêng vừa quay lại buổi biểu diễn guitar và ca hát nho nhỏ khi nãy thì thấy hai ca sĩ đang cố gắng mời khán giả khác lên hát một bài.

Một cô gái lên hát bài 《Nói Dối》 của Lâm Hựu Gia, hát đến nửa chừng thì khóc nức nở không thành tiếng. Mọi người đoán cô ấy thất tình rồi nên liền nhao nhao hô hào động viên cô ấy cố gắng lên.

“Đừng khóc, đừng khóc! Người đó không đáng đâu!”

“Người tiếp theo sẽ tốt hơn! Người tiếp theo sẽ ngoan hơn!”

Cố Gia Nhi bị cuốn theo không khí đó thì đứng ở vòng ngoài lặng lẽ nhìn.

“Anh ơi, em muốn lên hát một bài nhưng mà vẫn chưa luyện quen.”

“Không sao, hát chơi thôi mà.”

“Bài hát mới ra hôm qua, tên là 《Chung Vô Diệm》.”

Cố Gia Nhi ngước mắt nhìn anh: “Anh nghe nhiều lần rồi đúng không?”

Dù sao thì tên này cũng có thêm mười mấy năm thời gian và ký ức hơn người khác mà.

“Ừm.”

Lộ Mãn nghĩ một lát rồi nói: “Lời của Lâm Tịch viết. Cũng giống như nhiều bài hát trước đây viết về tình yêu không thành đầy tiếc nuối, anh ấy đã viết rất nhiều tình ca nhưng tình yêu thì mãi chẳng thể trọn vẹn.”

“Người anh ấy thích tên là Huỳnh Diệu Minh đã công khai là người đồng tính với một người đàn ông ngoại quốc. Trong lời bài hát có câu 【Người ấy của anh làm sao cho phép, cùng ngắm giọt nước mắt của tuyết, chai nước ngọt mãi không mở nắp, để em ôm vào lòng mà hôn mãi】, mọi người phân tích rằng đó chính là sự tiếc nuối của chính anh ấy.”

Dưới sự khuyến khích của Lộ Mãn, Cố Gia Nhi tiến lên nhận lấy micro.

Bỗng nhiên lúc này bên bờ biển bỗng vụt lên hai chùm pháo hoa.

“Oa!”

Cố Gia Nhi che miệng kinh ngạc kêu lên một tiếng: “Đẹp quá, anh ơi, anh nhìn kìa!”

Cô quên mất micro vẫn đang bật. Âm thanh được khuếch đại qua micro, tất cả mọi người có mặt ở đó đều nghe rõ mồn một.

Mọi người đều mỉm cười thiện ý, ai cũng thấy cô bé chia sẻ niềm vui với chàng trai mình thích thật đáng yêu.

[Chung Vô Diệm - Tạ An Kỳ]