Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11275

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 162: Có thể thích một người vì một giấc mơ không?

"Linh Y, con dậy rồi à?" Mẹ cô là Văn Nghệ nghe thấy tiếng động liền đẩy cửa bước vào: "Gọi em con dậy luôn đi, sửa soạn chải chuốt một chút rồi chúng ta đi sớm."

"Ưm... Mẹ ơi, mấy giờ rồi ạ?"

Trên giường, Cố Gia Nhi đang ngủ ở phía trong mơ mơ màng màng miệng lẩm bẩm.

Cô bé trở mình ôm chăn mà vùi mặt vào: "Mọi người cứ làm trước đi. Con xuống lầu sau cùng, nhanh thôi mà..."

"Đừng có mà ngủ nướng. Gia Nhi, mẹ cảnh cáo con đấy nhé."

Văn Nghệ khoanh tay, cưng chiều nhìn cô con gái út còn ngái ngủ: "Mẹ đi chợ mua ít đồ, tiện đường mang biếu bà ngoại và bà hai luôn. Lúc về, mẹ muốn thấy hai con đã là đôi lòng đỏ trứng non ngoan ngoãn mặc quần áo chỉnh tề ngồi đợi mẹ ở phòng khách..."

Văn Nghệ còn chưa nói hết câu thì chú chó Husky Hàm Hàm đã lao nhanh đến cửa, hai chân trước chống xuống đất suýt chút nữa thì không phanh kịp.

Nó vẩy mông húc vào cửa mà đóng sầm cửa lại.

Sau đó con chó này vênh váo đắc ý ngồi xổm tại chỗ, lè lưỡi nịnh nọt nhìn Cố Linh Y.

"Phụt ha ha, chó ngốc..." Cố Linh Y che miệng cười thành tiếng.

Sau đó cửa lại bị Văn Nghệ mở ra. Văn Nghệ nhìn chú chó Hàm Hàm với vẻ mặt vô tội dưới chân: "Ai cho mày ăn thức ăn cho chó mỗi ngày, có biết điều không hả?"

Hàm Hàm mặc kệ, lại đạp chân sau một cái đóng cửa lại lần nữa.

Ngoài cửa vọng vào tiếng Văn Nghệ bất lực: "Cả nhà không ai khiến người ta bớt lo... Các con mau dậy đi."

Chú chó Hàm Hàm dùng ánh mắt thông minh nhìn Cố Linh Y, ý tứ rõ ràng là "Có ta ở đây, cứ ngủ đi".

"Ha ha ha, Hàm Hàm, cảm ơn."

Cố Linh Y cười rồi đứng dậy đi đến tủ quần áo tìm đồ.

Vài phút sau, Cố Gia Nhi cũng tỉnh giấc bật dậy. Nhìn thấy chị gái Linh Y liền mở miệng làm nũng: "Chị ơi, em tức quá, chị mau đến phân xử cho em đi~"

"Ngủ đến hồ đồ rồi hả?" Cố Linh Y liếc nhìn em gái mình rồi tiếp tục phối đồ: "Đám cưới của chị Thiến Thiến chúng ta mặc đồ nhã nhặn một chút đi, đừng chọn màu quá sáng hoặc quá đậm nhé?"

"Linh Y, chị nghe em nói này." Cố Gia Nhi bực bội ngồi trên giường: "Em mơ thấy anh ấy bị mười mấy học tỷ của Đại học Sư phạm Tân Hải vây quanh, ai ai cũng muốn hẹn hò với anh ấy!"

"Ừmmmm..."

Cố Linh Y cạn lời quay sang nhìn cô em gái song sinh của mình: "Em rảnh quá đấy..."

"Hơn nữa, cái tên đó còn đang nghiêm túc cân nhắc xem nên đi với ai!"

Cố Gia Nhi ôm con Pikachu trên giường mà véo hai cái tai bông: "Xem anh ta sướng chưa kìa!"

"Hơn nữa Linh Y nè, cái học tỷ kia còn muốn anh trai đến nhà chị ta xem cây dưa hấu chị ta trồng! Anh ấy lại còn đồng ý nữa chứ!"

"Gia Nhi..." Cố Linh Y hoàn toàn chịu thua: "Dưa hấu mọc dưới đất, là mọc trên dây leo."

Tuy nhiên, Cố Linh Y lúc này cũng không tiện trách mắng em gái.

Giấc mơ của cô còn hoang đường hơn...

"Em đúng là thiệt thòi quá mà!" Cố Gia Nhi siết chặt cổ Pikachu: "Trong mơ bị anh ta cắm sừng, giận thì giận thật đấy, nhưng tỉnh dậy cơn giận vẫn còn mà không thể tìm anh ta để báo thù được!"

Cố Linh Y cũng hiểu cảm giác này. Cảm xúc trong giấc mơ mang đến hiện thực sau khi tỉnh dậy, giấc mơ là giả tan thành mây khói nhưng cảm xúc chân thật vẫn còn lưu lại.

Nhưng mà...

Cố Linh Y có một chút sai sót nhỏ cần phải chỉnh lại cho em gái: "Em và anh ấy chia tay rồi thì không gọi là cắm sừng..."

"Trong mơ còn chưa phân rõ mà." Cố Gia Nhi mạnh miệng.

"..." Cố Linh Y chịu thua.

Tìm ra bộ váy áo đôi mà hai chị em sẽ mặc hôm nay, Cố Linh Y nghiêng nghiêng đầu rồi đột nhiên hỏi em gái Gia Nhi.

"Gia Nhi, nếu như trong mơ em mơ thấy cùng...cùng người em thích làm những chuyện thân mật vui vẻ, em có cảm thấy cảm giác đó không chân thật không?"

"Không đâu ạ." Cố Gia Nhi ngây ngốc cười: "Nếu anh ấy trong mơ đối tốt với em, em có thể đợi gặp ngoài đời rồi ôm anh ấy một cái."

"Nhưng mà giấc mơ là hư ảo, anh ấy có thật sự làm đâu." Cố Linh Y đi đến bên giường, nghi hoặc nói: "Thật ra giấc mơ chẳng phải là ý nghĩ của chúng ta thôi sao? Hơn nữa có những thứ vô nghĩa mà thậm chí không phải là điều chúng ta nghĩ ra. Chị nghi ngờ là não bộ ngẫu nhiên tạo ra..."

"Vậy cũng không sao." Cố Gia Nhi dùng ngón tay vẽ vòng lung tung trước con ngươi của Hàm Hàm: "Có thể mơ thấy như vậy thì nhất định là trong thực tế đã có sự tích lũy cảm xúc mới tái hiện lại trong mơ thôi."

Cố Linh Y im lặng một lát. Đúng là vậy, ngoại trừ những giấc mơ kỳ quái chẳng liên quan gì, phàm là những giấc mơ liên quan đến thực tế có lẽ là sự tiếp nối của tình cảm chân thật.

Nhìn từ góc độ này, nếu bạn mơ thấy một người thì có lẽ không phải là bạn nhớ người đó; nhưng nếu bạn nhớ người đó, vậy thì nội tâm bạn sẽ tìm mọi cách để mơ thấy người đó.

Cố Linh Y nhớ lại đám cưới trong giấc mơ vừa rồi mà thở dài một tiếng.

"Gia Nhi, chị đột nhiên nghĩ ra một vấn đề."

Cố Linh Y mở miệng hỏi.

"Em có vì một giấc mơ mà thích một người không?"

Cảm giác trong mơ rốt cuộc có nên áp đặt vào thực tế không?

Cố Gia Nhi lại nghiêng đầu và nói một cách đương nhiên: "Người có thể xuất hiện trong mơ, hơn nữa còn là người mình để ý, chẳng phải là đã thích rồi sao?"

Cố Linh Y ngẩn người, một lúc lâu không nói nên lời.

...

Hai tiếng sau, Văn Nghệ lái xe chở hai cô con gái đến một ngôi làng nhỏ dưới chân núi.

Trong ngôi làng này có bà ngoại và dì hai của Văn Nghệ, cũng chính là cụ ngoại và bà ngoại nuôi của Cố Linh Y và Cố Gia Nhi.

Mẹ của Văn Nghệ tức là bà ngoại của Linh Y và Gia Nhi cũng có một người chị em song sinh. Vào những dịp lễ tết, Văn Nghệ cũng đối xử với người dì út có khuôn mặt giống mẹ mình đến tám phần như đối với mẹ ruột, hiếu kính vô cùng.

"Cụ ngoại!"

Cố Gia Nhi từ trên xe chạy xuống, không thể chờ đợi mà chạy vào phòng khách của căn nhà nhỏ.

Cụ ngoại đã hơn chín mươi tuổi, mái tóc bạc trắng và trên mặt đầy nếp nhăn như vỏ quả óc chó nhưng tinh thần vẫn minh mẫn và thân thể tráng kiện. Cụ xách một chiếc ghế đẩu nhỏ ngồi ở bậc cửa, đang mượn ánh nắng mặt trời mà xâu kim trên một mảnh vải lụa đỏ.

"Ôi trời, là Gia Nhi hả?"

Cụ ngoại cười móm mém nhưng ánh mắt đầy vẻ hiền từ: "Đến đây với cụ ngoại, nào."

Cố Linh Y và Văn Nghệ chậm rãi đi theo vào.

Văn Nghệ cười nói với con gái lớn: "Cũng may có em con xông xáo. Nếu hai đứa cùng vào một cách dịu dàng thì cụ ngoại con mắt đã kém, chỉ riêng việc phân biệt hai đứa thôi cũng tốn cả đống công sức rồi."

Ba mẹ con Cố Gia Nhi bận rộn một hồi trong phòng khách để bày biện đồ ăn và quà cáp mang đến rồi đun nước pha trà. Cụ ngoại ngồi lặng lẽ ngay cửa phòng thêu thùa, lắng nghe cháu gái và chắt gái đi lại nói chuyện trong nhà. Khóe miệng cụ ngoại nở nụ cười, đôi tay thoăn thoắt đưa kim lên xuống càng thêm đắc ý.

"Bà ngoại ơi, bà ăn sáng chưa ạ? Đã bận rộn thế này rồi à?"

Văn Nghệ ghé đầu nhìn: "Bà đang làm gì đấy ạ?"

"Ăn rồi, ăn rồi." Cụ ngoại dùng chiếc nhẫn có nắp bằng kim loại bọc đầu ngón tay để gãi gãi thái dương: "Con bé Thiến Thiến đi lấy chồng mà chẳng có gì cho nó nên bà tự tay thêu cho nó một tấm hôn thư."

Cố Gia Nhi đứng ngay sau lưng cụ ngoại chăm chú nhìn không rời mắt.

Nghe thấy vậy, Cố Linh Y và Văn Nghệ đều nhích lại gần.

Trên tấm vải đỏ trong tay cụ ngoại, những đường kim mũi chỉ bằng sợi chỉ vàng óng ánh, từng đường từng đường phác họa nên những lời thề nguyện trong hôn thư bằng chữ phồn thể.

Tiền duyên tương xứng, tình định kiếp này.

Vịnh thơ Quan Thư, hát khúc Lân Chỉ.

Kể từ nay:

Kết mối lương duyên, thành đôi giai ngẫu, tơ hồng buộc chặt, bạc đầu bên nhau, hoa nở trăng tròn, chim én hân hoan, nguyện cùng biển cạn đá mòn.

"Linh Y, Gia Nhi, cụ ngoại không biết chữ nên nhờ bí thư thôn in cho cụ một cái khuôn mẫu, cụ cứ theo chữ trên tờ giấy này mà thêu đấy."

Cụ ngoại vẫy tay với hai cô chắt gái và vui vẻ nói: "Cho con xem thử đấy, mấy chữ này có bị méo mó không? Có chữ nào không hay không?"

"Không có đâu cụ ngoại ơi, đều là những lời chúc tốt đẹp cả ạ." Cố Linh Y ngoan ngoãn trả lời, mắt không rời khỏi tấm hôn thư độc đáo.

"Cụ ngoại ơi, cụ thêu đẹp quá, giống y như chữ thư pháp trên tờ giấy này vậy!" Cố Gia Nhi kêu lên một tiếng chân thành khen ngợi.

"Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi."

Đôi mắt đã mờ đục của cụ ngoại nhìn Cố Linh Y và Cố Gia Nhi, phát hiện ánh mắt hai cô chắt gái bảo bối này đều bị tấm hôn thư thu hút. Trong đôi mắt hạnh của hai chị em đều lấp lánh một thứ ánh sáng giống nhau và long lanh như nước mùa thu.

Cụ ngoại lộ ra nụ cười thấu hiểu: "Đợi Linh Y và Gia Nhi lấy chồng, cụ cũng sẽ thêu cho mỗi đứa một tấm."

[Gia Nhi nói cây dưa hấu nhưng dùng chữ Thụ (树) có nghĩa là cây thân gỗ] [Quan Thư và Lân Chỉ là hai bài trong bộ thơ cổ Kinh Thi. Quan Thư trong hôn nhân là chúc cho tình yêu đôi lứa và hôn nhân viên mãn hoà hợp. Lân Chỉ là chúc cho vợ chồng sinh được nhiều con cái hiền lành, nhân hậu, đức độ, tài năng giống như phẩm chất của con lân]