Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11201

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

Toàn truyện - Chương 161: Tại sao con quạ lại giống cái bàn viết

Trên sân khấu hôn lễ, bóng bay đủ màu tung bay, các bậc trưởng bối khách khứa vui vẻ trò chuyện, người dẫn chương trình thao thao bất tuyệt chúc phúc bằng những lời sáo rỗng.

"Rốt cuộc là đám cưới của ai vậy, nói nhanh lên đi!"

Cố Linh Y sốt ruột không thôi. Cô thầm nghĩ cái tên MC này thật đáng ghét, cứ cố gắng khơi gợi cảm xúc bằng những lời hoa mỹ nghe nổi cả da gà mà tên của cô dâu chú rể quan trọng nhất thì lại chẳng hề nhắc đến.

Trước mắt cô là một cô dâu có tướng mạo giống hệt mình đang khoác tay Lộ Mãn bảnh bao trong bộ vest và nở nụ cười rạng rỡ, ánh mắt tràn ngập hạnh phúc hướng về phía người thân bạn bè.

Trong giấc mơ, Cố Linh Y vô cùng rối rắm.

"Nếu đó là Gia Nhi thì sao?"

Dù miệng luôn nói có thể ủng hộ Lộ Mãn và em gái song sinh tái hợp, nhưng khi mơ thấy cảnh tượng này thì Cố Linh Y phát hiện trái tim mình khó mà không gợn sóng.

Giấc mơ có thể kỳ quái và hư ảo nhưng những cảm xúc và thái độ thể hiện trong đó lại là những hoạt động nội tâm chân thật của cô.

Nếu Lộ Mãn thật sự cưới em gái Gia Nhi của mình…

Một cảm giác mất mát trào dâng trong lòng.

Cố Linh Y ngơ ngác nhìn chiếc váy cưới của cô dâu. Cô không vui.

Không biết từ khi nào, tâm tư vốn nên toàn tâm toàn ý chúc phúc cho em gái bỗng trở nên biến chất và mang theo một chút ích kỷ nhỏ nhen của riêng cô…

Giấc mơ với cốt truyện không do mình kiểm soát thật phiền phức. Không có trao nhẫn, không có những nghi thức yêu thương khác, người dẫn chương trình hô hào một tiếng khoa trương tuyên bố đôi tân nhân đi thay lễ phục, lát nữa sẽ đi từng bàn kính rượu.

"Cái gì vậy chứ!"

Cố Linh Y muốn dậm chân nhưng chỉ đổi lại tiếng lá cây xào xạc xung quanh.

Đến cuối cùng vẫn không biết cô dâu là mình hay là em gái Gia Nhi.

"Đám cưới kiểu này thật sự chẳng có ý nghĩa gì cả! Sau này nếu thật sự kết hôn với anh…thì cũng phải bắt anh ấy hứa trước không được làm những thứ dài dòng nhàm chán này, chi bằng đi du lịch kết hợp hưởng tuần trăng mật luôn cho xong."

Cô cũng không để ý tại sao khi nhắc đến đối tượng kết hôn sau này, cô chưa từng nghĩ đến ai khác mà rất tự nhiên và hiển nhiên nghĩ đến Lộ Mãn.

Cố Linh Y vừa oán trách một câu thì thân thể con quạ trong mơ lại không tự chủ được mà bay lên, xuyên qua một hành lang dài phía sau sân khấu rồi góc nhìn xoay chuyển méo mó——đột nhiên tiến vào một phòng thay đồ.

Lúc này Cố Linh Y bị cố định ở một góc trước bàn trang điểm, trước mặt là cô dâu có khuôn mặt giống hệt mình và chú rể Lộ Mãn.

"Ưm——"

Cố Linh Y giật giật hai bên thì phát hiện mình bị cố định ở đây, còn phát ra tiếng lạch cạch khi kéo ngăn kéo.

"Sao bàn trang điểm lại đột nhiên động đậy vậy?" Cô dâu nghi hoặc nhìn vị trí của Cố Linh Y.

Cố Linh Y đầy vạch đen trên trán. Cô hiểu rồi, nửa sau của giấc mơ này cô lại biến thành bàn trang điểm!

"Là câu nói kia của anh ta!"

Cô cuối cùng cũng biết nguồn gốc ý tưởng của giấc mơ kỳ quái này là từ đâu rồi!

Quạ, bàn trang điểm, đám cưới… Rõ ràng đây là câu trả lời chẳng đầu chẳng cuối của Lộ Mãn khi trước đây cô hỏi anh tại sao lại trêu chọc cô.

“Tại sao con quạ lại giống cái bàn viết?”

Cố Linh Y bực mình. Đợi tỉnh dậy nhất định phải tính sổ với cái tên nói chuyện chẳng ra gì kia!

Cô đang tức giận thì cô dâu khoác lên mình bộ váy cưới trắng tinh khôi lại khẽ cười duyên, nghiêng người ngồi lên đùi chú rể Lộ Mãn.

“Hả?!” Cố Linh Y trợn tròn mắt. Tình tiết sao đột nhiên lại đi theo hướng những video giấu trong máy tính của bạn thân Lăng Chi của cô theo cái kiểu sắc sắc ấy rồi?

Cô dâu lại vòng tay ôm cổ Lộ Mãn, khuôn mặt trang điểm tỉ mỉ lộ vẻ quyến rũ nũng nịu: “Giúp em kéo khóa váy cưới phía sau đi, em không với tới~”

Lộ Mãn cười không nói mà từ từ cúi xuống ghé sát đôi môi anh đào của cô dâu.

Cố Linh Y nhìn mà sốt ruột. Không được, cuộc hôn nhân này cô không đồng ý!

Ý nghĩ này vừa nảy ra thì tầm nhìn lại trở nên mơ hồ.

Giây tiếp theo, Cố Linh Y ngỡ ngàng phát hiện mình đột nhiên biến thành cô dâu mặc váy cưới đang ngồi trên đùi Lộ Mãn mà ôm cổ anh…

Chiếc bàn trang điểm bên cạnh ầm ầm ầm điên cuồng rung lắc.

“Ự…”

Cố Linh Y xâu chuỗi lại suy nghĩ. Vậy có nghĩa cô dâu vừa rồi là em gái Gia Nhi, bây giờ hai người đã hoán đổi thân xác và em gái biến thành góc nhìn của bàn trang điểm đang giận dữ bất lực sao?

Vậy bây giờ cô phải làm sao?

Cố Linh Y đột nhiên vùng vẫy đứng dậy khỏi người Lộ Mãn.

“Không được!”

Cố Linh Y che ngực váy cưới và khó xử nói với Lộ Mãn trong mơ: “Em gái em đang nhìn kìa!”

Lộ Mãn trong mơ vẻ mặt khó hiểu: “Em sao vậy?”

Giấc mơ này còn muốn tiếp tục sao? Cố Linh Y lại băn khoăn nghĩ.

Cô cũng thấy mình thật ích kỷ, Lộ Mãn và em gái thân mật thì cô không nhìn nổi…

Đổi thành mình… Cô lại nhút nhát e thẹn và cũng không muốn tiếp tục…

Đây cũng là nội tâm thật sự của cô bây giờ. Cô đã cảm thấy mất cân bằng về mối quan hệ giữa em gái và Lộ Mãn, còn đối với việc tiến xa hơn cùng Lộ Mãn thì cô lại hoàn toàn chưa chuẩn bị.

“Em…em không muốn…”

Cố Linh Y ấp úng nói ra câu này. Không ngờ Lộ Mãn chỉnh lại áo vest rồi an ủi cười nói: “Vậy chúng ta tạm thời không kết hôn nữa.”

“Hả?” Đến lượt Cố Linh Y kinh ngạc trợn tròn mắt.

“Nếu em không muốn thì anh sẽ không ép.” Lộ Mãn nhẹ giọng nói: “Anh hy vọng em thật lòng tự nguyện, chúng ta tâm đầu ý hợp, tâm hồn hòa quyện mới có thể có một đám cưới hoàn hảo được người thân chúc phúc.”

“Anh ơi…”

Lộ Mãn cười nhìn ra cửa: “Vậy anh ra nói lời xin lỗi với mọi người bên ngoài. Có lẽ Lão Ngoan Cố và dì Văn sẽ đánh anh một trận nên thân mất…”

Cố Linh Y cắn môi không nói gì, trong lòng nghĩ giấc mơ này thật là hoang đường…

Nhưng mơ hồ cô lại cảm thấy nếu là Lộ Mãn ngoài đời thật thì có lẽ thật sự có thể làm ra chuyện này.

Dù sao trước đây anh ta đối với em gái song sinh của cô trăm bề chiều chuộng và quan tâm dịu dàng, cô đều thấy rõ trong mắt.

“Này, anh ơi.” Cố Linh Y khẽ mở môi: “Tại sao con quạ lại giống…”

Cộc cộc cộc cộc——

Một tràng tiếng gõ cửa khiến Cố Linh Y từ trong giấc mơ bị kéo về thực tại.

“Ư…” Cố Linh Y dụi dụi mắt: “Mời vào.”

Cánh cửa hé ra một khe nhỏ, một chú chó Husky đã hăm hở chui vào trước.

Bộ lông của chú chó mượt mà óng ả. Vừa rồi chính là chú Husky này dùng đầu húc vào cánh cửa tạo ra tiếng gõ cửa, sau đó nghe thấy Cố Linh Y cho phép mới dùng tay với tới tay nắm cửa mở ra.

Cái giống loài này ấy mà, bảo nó thông minh thì nó cứ thiếu thiếu cái gì đó mà bảo nó không thông minh thì có vài chỗ nó lại khôn ranh đáo để…

"Hàm Hàm?"

"Chó ngốc." Cố Linh Y hồi tưởng lại giấc mơ vừa rồi, miệng lẩm bẩm không biết đang nói ai.

Cô ngồi thẳng dậy rồi vỗ vỗ vào vị trí bên cạnh giường: "Lại đây nào~"

Husky Hàm Hàm trợn tròn đôi mắt đầy vẻ thông minh rồi nghiêng nghiêng cái đầu chạy đến trước giường Cố Linh Y và ngoan ngoãn ngồi xuống.

Cố Linh Y vô cùng để bụng về giấc mơ mình vừa mơ.

Cô nhớ tới khi còn ở nhà dì Phùng Văn Thu, cô từng đăng bài trên diễn đàn Tieba Baidu và Triều Thanh BBS của Đại học Sư phạm Tân Hải hỏi "Vì sao con quạ lại giống cái bàn viết".

Cô lấy điện thoại ra, tiện tay xoa xoa đầu Hàm Hàm đang gác cằm lên mép giường.

Quả nhiên, sau một thời gian dài cuối cùng cũng có người trả lời đúng đáp án.

"Trước hết chúc mừng chủ thớt, nếu có một cô gái nói với bạn như vậy thì chứng tỏ cô ấy thích bạn."

"Đây là nguyên văn trong 《Alice ở xứ sở thần tiên》: Trong buổi tiệc trà chiều kỳ lạ, người bán mũ hỏi Alice: 'Vì sao con quạ lại giống cái bàn viết?'"

"Con quạ giống cái bàn viết không có lý do gì cả. Giống như cô ấy thích bạn, không có lý do gì cả."

Cố Linh Y vuốt ve đầu Hàm Hàm. Hàm Hàm nghi hoặc nhìn chằm chằm vào cô chủ nhỏ của mình, nó không hiểu vì sao Cố Linh Y lại đột nhiên thất thần.

"Sao có thể không có lý do gì chứ..."

Đôi mắt hạnh của Cố Linh Y long lanh, hàng mi dài khẽ chớp.

Nhưng cô dường như đã hiểu được cảm giác này rồi.

Giống như cô vì một giấc mơ mà đột nhiên nhận ra mình đang ghen tị với em gái.

Dù Gia Nhi là em gái song sinh thân thiết nhất của cô.

Dù Cố Linh Y hiện tại không có loại khát khao mãnh liệt như giữa bạn trai và bạn gái với Lộ Mãn.

Dù chỉ là mơ thấy Lộ Mãn và em gái ở bên nhau chứ không phải là sự thật.

Nhưng cô vẫn ghen.

Không có lý do gì cả.