Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11275

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 119: Gọi cho Tiểu Mãn

Ngay lúc đó.

Điện thoại của Cố Gia Nhi không gọi được cho Lộ Mãn vì anh đang bận một cuộc gọi khác với một cô gái.

"Tiểu Mãn!" Một giọng nói quen thuộc, trong trẻo như tiếng chim oanh vang lên.

"Tiểu Sương?" Lộ Mãn bắt máy, mặt lộ rõ vẻ vui mừng. Nghe thấy giọng nói tràn đầy sức sống của em gái, trong lòng anh cảm thấy vô cùng thoải mái.

"Em đang ở trường à? Tuần này trường chưa nghỉ đúng không?"

"Dạ, thứ Bảy tuần sau mới nghỉ, học sinh nội trú được về nhà rồi." Giọng Lộ Tiểu Sương trong trẻo vang vọng: "Anh tuần sau về không?"

"Sao, nhớ anh rồi à?"

"Ọe..." Lộ Tiểu Sương làm bộ nôn mửa: "Tiểu Mãn, anh có cần tự luyến vậy không!"

"Vậy em muốn anh ở lại Hải Khúc chơi thêm một thời gian nữa à?" Lộ Mãn bật cười.

"Anh là chó à!"

Lộ Tiểu Sương hít hít mũi, giọng điệu tràn đầy ngưỡng mộ: "Đúng là sinh viên Đại học sau khi thi xong sướng thật. A a a ghen tị quá, sao bây giờ em không phải là học sinh lớp 12, thi xong được nghỉ ba tháng không bài tập chứ."

Lộ Mãn cười. Hồi Trung học Phổ thông anh cứ nghĩ thi đỗ Đại học là được xả hơi, tuy nhiên thực tế thì dù học ở một trường Đại học bình thường có thời gian thường dư dả, nhưng gánh nặng tinh thần kéo theo lại càng chiếm giữ và giằng xé tâm can hơn.

"Thôi đi." Lộ Mãn an ủi, "Dù sao thì hai năm nữa em cũng phải nghênh đón nhát dao mang tên 'thi Đại học' thôi. Học hành cho tốt, đừng làm mất mặt nhà họ Lộ, thi tốt hơn anh là anh có phần thưởng siêu to khổng lồ đấy."

Lộ Tiểu Sương tặc lưỡi cho rằng anh trai mình đang hứa hão. Cô khinh bỉ ra mặt.

"Tiểu Mãn, anh mau về đi. Mẹ chụp ảnh gửi cho em xem nhà mình rồi."

Lộ Tiểu Sương ba hoa nói: "Anh không ở trong phòng của mình, mẹ để tiện vận chuyển hàng liền đem cả đống quần áo cần bán ở cửa hàng để hết vào phòng anh rồi."

"Ồ?" Lộ Mãn cười và thầm nghĩ không sao, qua một thời gian nữa mình có thể đổi hai căn nhà lớn hơn rồi.

"Mấy chồng hộp giày của mẹ và em với cả đống đồ lặt vặt không dùng đến chất đầy phòng anh luôn."

"Ha ha ha."

Kiểu hành động của mẹ này, Lộ Mãn lại cảm thấy thoải mái khiến những ký ức quen thuộc của anh ùa về. Thích chất đống đồ lung tung vào phòng con cái, nghe thấy thói quen này của mẹ khiến anh bỗng thấy thân thiết và an tâm.

"Anh còn cười được à, không về nhanh là anh đến chỗ ngủ cũng không có đâu!"

Lộ Tiểu Sương oang oang đe dọa.

"Đến lúc đó đừng hòng tranh giường với em, em đá cho rớt xuống đất luôn! Anh cứ kéo giường sofa ở phòng khách ra mà ngủ, vừa mát vừa tiện, ngủ tạm đi!"

Lộ Mãn nghe ra ẩn ý sau lời nói của em gái Tiểu Sương là chỉ muốn đứa con xa nhà là mình đừng có lông bông nữa, mau chóng về nhà đi.

"Được rồi, được rồi, anh cũng nhớ em. Thứ Sáu tuần sau về gặp em."

"Ớ..."

Lộ Tiểu Sương thở dài một tiếng: "Tiểu Mãn, anh đi du lịch một chuyến về đúng là sến súa hẳn ra."

"Tối thứ Bảy tuần sau, em muốn về nhà là phải thấy quà anh mang về cho em đó!"

Lộ Mãn vừa định gật đầu thì chợt khựng lại, thời gian em gái hẹn có vẻ không đúng lắm.

"Thứ Bảy các em mới được nghỉ tối à?"

Lộ Tiểu Sương nói: "Không phải, chiều thứ Sáu đã được nghỉ rồi, nhưng mà em muốn đi Tuyền Thành với bạn. Yên tâm đi, em nói với ba mẹ rồi, tối sẽ về."

"Đi Tuyền Thành làm gì?"

Lộ Tiểu Sương nín thở, một lúc lâu sau mới ngập ngừng thú thật: "Bạn học thường làm người mẫu bán thời gian cho các cửa hàng online ở Tuyền Thành, em nhờ bạn ấy dẫn em đi cùng."

Lộ Mãn cố gắng lục lại trí nhớ, mơ hồ nhớ rằng em gái Tiểu Sương hình như từng đến Tuyền Thành làm người mẫu bán thời gian vài lần, nhưng ấn tượng không sâu sắc.

Đó là chuyện của hơn mười năm trước, một chuyện nhỏ nên ký ức đã phai nhạt nhiều.

Nhưng với sự hiểu biết của Lộ Mãn về tính cách em gái, nếu là một công việc người mẫu bán thời gian có thu nhập tốt và có thể giúp đỡ gia đình thì em ấy chắc chắn sẽ không bỏ cuộc chỉ sau vài lần mà sẽ phát triển thành một công việc lâu dài.

"Công việc này có chính quy không? Thủ tục có đầy đủ không? Bạn học của em làm thế nào?"

Trong đó có lẽ có vài vấn đề. Nhưng trước khi trùng sinh, Lộ Mãn mười tám tuổi năm đó đã không nhận ra.

"Tiểu Mãn...anh sao vậy..."

Sự tra hỏi đột ngột của anh trai khiến Lộ Tiểu Sương có chút bối rối, cô giải thích: "Có gì mà không chính quy chứ, Hạo Mẫn đã đi mấy lần rồi."

"Bạn học của em là Hạo Mẫn tìm một shop Taobao rất lớn, mùa hè chụp áo phao mùa đông. Chỉ là quá nóng nên bạn ấy suýt bị say nắng, ngoài ra không có vấn đề gì."

Lộ Mãn suy nghĩ một chút. Việc bán quần áo online thường chuẩn bị hàng trước một mùa, vì vậy ảnh người mẫu càng phải chụp sớm.

Quần áo mùa đông phải tranh thủ chụp vào mùa hè nóng nực.

Chu kỳ chuẩn bị hàng này cũng cho thấy shop này ít nhất là người bán hàng chính quy có nguồn vốn và hàng hóa lưu thông tốt.

Lộ Mãn vẫn muốn cẩn thận hơn nên liền nói: "Em gửi thông tin liên lạc của bạn học và thông tin của shop đó, tốt nhất là cả giấy phép kinh doanh và địa điểm chụp ảnh, tất cả gửi cho anh qua QQ đi."

"Tiểu Mãn..."

"Thứ Sáu anh từ Hải Khúc về huyện Tào, tàu hỏa phải ghé qua Tuyền Thành. Anh đến thăm em rồi tối thứ Bảy cùng nhau về nhà."

"Anh trai..." Lộ Tiểu Sương ở đầu dây bên kia lại sụt sịt mũi, "Vâng ạ, thứ Sáu gặp."

Lộ Mãn cúp điện thoại, ngón tay vô thức vuốt ve mặt bàn.

Lần này phải cùng Tiểu Sương trở thành một cặp anh em nương tựa lẫn nhau và làm tốt vai trò người nhà.

……

Ba ngày sau, ngày 21 tháng 6, Hạ Chí.

Tám giờ sáng, Cố Gia Nhi ngáp dài tỉnh giấc, tay áo ngủ đã gần như trễ xuống vai giống như là kiểu không tay.

Duỗi đôi tay trắng nõn như ngó sen khiến thân hình uyển chuyển hiện rõ, Cố Gia Nhi nhìn Cố Linh Y bên cạnh rồi véo véo khuôn mặt mềm mại của chị gái.

Giây tiếp theo, mí mắt cô có hơi trĩu xuống. Cố Gia Nhi dụi dụi mắt cố nén cơn buồn ngủ rồi mò lấy điện thoại trên tủ đầu giường.

Mở QQ, tin nhắn, lịch sử cuộc gọi.

Giống như trước khi ngủ, không có thêm bất kỳ tin nhắn nào.

"Sáng nay cũng không liên lạc với mình..."

Cố Gia Nhi có chút ủ rũ cúi đầu, sau đó cô vỗ vỗ má vực dậy tinh thần.

"Linh Y lười biếng, dậy thôi!"

Cố Gia Nhi lay lay chị một hồi.

"Ưm, Cố Gia Nhi, em phiền quá đi..."

Mặt trời buổi sáng đã lên cao, hệ thống sưởi sàn làm ấm lại, Cố Linh Y cảm thấy bộ đồ ngủ Doraemon trên người có hơi nóng nên mắt còn chưa mở đã vô thức cởi hai cúc áo trước ngực.

Cố Gia Nhi tinh nghịch thò đầu nhìn trộm. Da trắng như ngọc, mịn màng như tuyết, trong veo như bạch ngọc, mềm mại trơn tru, giữa những đường cong ẩn hiện lại càng non mịn như bơ.

Cô bé tìm quanh thấy trên tủ có chiếc ly thủy tinh đã nguội, Cố Gia Nhi nắm lấy. Mát lạnh, vừa đúng ý.

"Linh Y~"

Một tay Cố Gia Nhi luồn vào áo ngủ của chị.

"Á!!"

Năm phút sau...

Cố Gia Nhi bị chị đè dưới thân, đầu bị gối ngủ úp chặt. Cô bé không ngừng van xin: "Chị ơi, em không dám nữa đâu, tha cho em đi mà, ha ha ha~ đừng cù."

Cố Linh Y lại sờ soạng eo Cố Gia Nhi một cái, chỗ nhột của em gái bị trêu chọc khiến cô bé cười đến mức chân tay vung loạn xạ, nửa thân trên mềm nhũn ra.

Cố Linh Y ban đầu còn cười tủm tỉm. Dù sao cũng không có nhiều khoảnh khắc chế ngự được em gái, thường thì cô mới là người bị đè nằm dưới.

Nhưng sau đó, cô vừa cù lét em gái Gia Nhi vừa miên man suy nghĩ.

Mấy ngày trước, Lộ Mãn ở dưới lầu khi ôm cô...

Tên dê xồm đó! Tìm được vùng nhạy cảm nhất ở eo cô, tay anh ta ấn xuống!

Lúc đó cô còn chưa kịp nghĩ Lộ Mãn từ khi nào mà lại quen thuộc với eo cô đến vậy.

Bây giờ nghĩ lại...

Cố Linh Y trừng mắt nhìn em gái dưới thân.

Chẳng lẽ Lộ Mãn đã luyện tay trên eo em gái trước?

Rồi vì hai chị em song sinh nên Lộ Mãn thử cô xem có giống điểm nhạy cảm của em gái không?

Đây là loại tuyệt thế tra nam gì vậy?!

Ngực Cố Linh Y có chút phập phồng, ra tay với eo em gái càng thêm mạnh bạo.

"Chị ơi~ chị ơi~"

"Cố Linh Y! Chị tốt nhất đừng để em hồi sức~ Ha ha ha~ Ư——"