Trùng Sinh Rồi Mới Phát Hiện Mình Có Thanh Mai

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 12

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 114

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Quyển 03: Cao Trung - Chương 139: Quỳ lên đó cho mẹ

Mai Phương và Hạ Duyên thân mật một hồi xong thì tâm trạng tốt vô cùng.

Không thể không nói, Duyên Duyên nhà chúng ta ngọt ngào quá đi mất!

Sau khi thân mật với Duyên Duyên xong, cậu ra bếp rửa tay thì gặp Lâm Hữu Hề đang cất sủi cảo vào tủ lạnh, cậu bèn vào giúp một tay. Lúc này Lâm Hữu Hề bắt đầu bàn với cậu chuyện mở công ty.

"A Phương, gần đây tớ đã suy nghĩ kỹ rồi, về chuyện chúng ta mở công ty, hay là hai ngày nay nói cho người nhà biết luôn thì sẽ tốt hơn chăng?"

Lâm Hữu Hề giải thích, "Hai năm nay sức khỏe của bố tớ rõ ràng không còn được như trước, tớ hy vọng có thể giảm bớt áp lực công việc cho bố, nhưng bây giờ lại không có cách nào đưa thẳng tiền kiếm được cho bố cả, muốn mua cho bố thứ gì đó cũng luôn cảm thấy không tiện, lỡ bị hiểu lầm thì không hay."

"Cuối cùng cậu cũng quyết tâm làm vậy rồi, cậu nói xem tớ đã khuyên cậu bao nhiêu lần rồi..."

Lâm Hữu Hề không thích thảo luận những vấn đề vô nghĩa với Mai Phương, cô chọn cách dùng miệng chặn miệng Mai Phương lại.

Sau một nụ hôn ngắn ngủi và vội vã, Lâm Hữu Hề vỗ vai Mai Phương.

"Được rồi... chuyện đã qua thì đừng tính toán nữa."

"Tớ cũng không phải đang tính toán, cậu chịu dùng số tiền đó là tốt nhất rồi, đó là những gì cậu xứng đáng nhận được, phải biết là từ hồi tiểu học cậu đã luôn làm không công cho tớ..."

Lâm Hữu Hề vừa nghe Mai Phương cằn nhằn, vừa thử ngẫm lại cảm giác ban nãy, rồi ghé sát vào tai Mai Phương thì thầm, "Hôm nay cậu có mùi của Duyên Duyên... Có phải vừa nãy lén lút sau lưng tớ thân mật với cậu ấy không?"

"Ờm... Cái đó..."

Bình thường Lâm Hữu Hề sẽ không ghen. Trạng thái ghen tuông của cô nàng có chút khó đoán, hoặc có thể nói cô nàng chỉ đơn thuần muốn trêu người ta, khả năng này là cao nhất.

Nhưng Mai Phương không thể tỏ ra không quan tâm, bởi vì đó là sự phản bội đối với "Thần Cân Bằng", vì vậy cậu cũng tỏ ra vẻ ngượng ngùng không biết nên trả lời thế nào, Lâm Hữu Hề thích nhìn thấy vẻ mặt ngại ngùng của Mai Phương, vì như vậy cô mới có cớ để bắt nạt cậu.

"Tớ không có giận, chỉ là cảm thấy hai cậu bây giờ cũng gan thật đấy."

"Dù sao thì dì Hướng không giống mẹ tớ. Mẹ tớ nhiều lúc khá là chậm chạp, nhưng dì Hướng lại nhạy bén lắm, cậu phải chú ý đừng để dì phát hiện ra mối quan hệ với Duyên Duyên trước khi chúng ta công bố, như vậy sẽ không giải thích rõ được đâu."

"Ừm... Tớ biết, tớ biết, mẹ tớ đúng là lợi hại thật... Hồi trước bố tớ giấu quỹ đen bị mẹ phát hiện ngay lập tức."

"Dù thế nào đi nữa thì kế hoạch ba người nhất định phải thực hiện sau cùng, nếu bây giờ mà lộ ra thì tớ nghĩ sẽ rất nguy hiểm."

Vẻ mặt của Lâm Hữu Hề vô cùng nghiêm túc, "A Phương, cậu nhất định phải ghi nhớ lời tớ nói, nếu sau này chúng ta còn muốn nhận được sự ủng hộ và chúc phúc của người nhà, thì nhất định phải để mối quan hệ này tiến triển một cách tuần tự."

"Hiểu rồi."

Mai Phương làm một cử chỉ OK với Lâm Hữu Hề, sau đó cùng cô bận rộn làm việc nhà.

Tối nay đến lượt Lâm Hữu Hề nấu cơm, nhưng lúc ăn tối lại không thấy mẹ Hướng Hiểu Hà đâu, Mai Phương hơi ngạc nhiên, hỏi em gái Mai Nhã, "Mẹ đi đâu rồi, em gọi mẹ ra ăn cơm đi?"

Mai Nhã gật đầu, "Em vừa hỏi rồi, mẹ nói không khỏe, bảo chúng ta ăn trước đi."

Mai Lợi Quân ở bên cạnh vừa gắp thức ăn lia lịa, vừa cằn nhằn, "Chắc là bị cái móng giò heo trưa nay làm cho tào tháo rượt rồi chứ gì? Bố đã bảo là bây giờ dạ dày bà ấy không tốt rồi, đừng có ăn móng giò, mẹ con không nghe, chỉ biết tham ăn, bây giờ biết hậu quả rồi chứ gì?"

Mai Phương lộ ra vẻ mặt vô cùng khinh bỉ với bố mình.

"Bố có dám nói năng ngông cuồng như vậy trước mặt mẹ không..."

Hạ Duyên nghe xong tình hình thì có chút lo lắng cho tình trạng của Hướng Hiểu Hà, bèn đặt đũa xuống đứng dậy nói:

"Vậy, vậy cháu lên phòng thăm dì Hướng, xem dì có muốn ăn chút gì không ạ."

"Cháu cũng đi."

Lâm Hữu Hề cũng đứng dậy.

"Mấy đứa đi làm gì... Các cháu là khách, cứ yên tâm ăn cơm đi."

Mai Lợi Quân nháy mắt với Mai Phương, "Con trai ngoan, con lên xem mẹ con thế nào, xem tình hình bà ấy ra sao."

"Vâng, được ạ."

Mai Phương rời bàn ăn đi lên lầu, đến phòng ngủ chính của bố mẹ, nhẹ nhàng gõ cửa, rồi hỏi: "Mẹ, mẹ sao rồi ạ? Còn đói không, là đau bụng hay là bị cảm ạ? Con mang chút đồ ăn lên cho mẹ nhé?"

...

Mai Phương không nghe thấy tiếng mẹ trả lời trong phòng, cậu lập tức cảm thấy có chút bất an, bèn nhẹ nhàng mở cửa phòng, thấy mẹ đang quay lưng về phía mình, mặc nguyên quần áo ngủ trên giường, cậu liền bước tới bên cạnh mẹ Hướng Hiểu Hà, nhẹ nhàng vỗ lưng mẹ.

"Ngủ rồi ạ?"

Mai Phương quay người lại nhìn mẹ, phát hiện mắt mẹ Hướng Hiểu Hà vẫn đang mở, nhưng hốc mắt lại đỏ hoe, trông có vẻ hơi đáng sợ.

Tuy nhiên sau khi Mai Phương xuất hiện, bà vẫn nhìn chằm chằm cậu một lúc, chỉ là không nói gì ngay.

Mai Phương nửa quỳ vỗ vai mẹ, "Mẹ không khỏe ở đâu ạ? Có cần đi bệnh viện không? Hay là có thể ăn chút gì không ạ?"

"Mẹ không khỏe trong lòng."

Hướng Hiểu Hà nói thẳng.

Con cũng đoán vậy...

Dựa vào sự hiểu biết về mẹ ruột, Mai Phương vừa nhìn là biết ngay bố hoặc em gái lại làm gì khiến mẹ tức giận rồi.

Nếu không phải vì bố uống rượu, thì là vì chuyện mô hình máy bay và học hành của Tiểu Nhã.

Không thể nào là do đứa con trai ưu tú như mình làm mẹ tức giận được, ha ha! Kể cả có bị thấy đang thân mật với Duyên Duyên, bà cũng nên vui mừng mới phải, không thể nào có phản ứng lớn như vậy được.

"Trong lòng mẹ sao lại không khỏe ạ, ai làm mẹ không vui? Là bố hay em ạ?" Mai Phương vỗ ngực, "Mẹ cho con mười phút, con đảm bảo sẽ dẫn họ lên đây xin lỗi mẹ."

"Ừm..."

Hướng Hiểu Hà suy nghĩ một lúc, rồi chống tay ngồi dậy khỏi giường. Mai Phương ở bên cạnh vội vàng đỡ Hướng Hiểu Hà dậy, để bà tựa vào đầu giường.

"Con... Đi tìm cho mẹ cái bàn giặt đi, hoặc là bàn chải bàn phím gì đó cũng được..."

Mai Phương nghe vậy liền sững sờ, sau đó nhắc nhở Hướng Hiểu Hà:

"Mẹ, đang Tết nhất thế này, đừng đánh con nữa mà... Tuy em gái không ngoan, nhưng nó còn nhỏ mà, lớn lên sẽ hiểu chuyện thôi ạ."

Trong lòng Hướng Hiểu Hà vốn đang có chuyện khác, nhưng câu nói này của Mai Phương cũng khơi dậy ham muốn giãi bày của bà, khiến bà không nhịn được mà tiếp lời, "Hữu Hề và Duyên Duyên bằng tuổi Tiểu Nhã nhà mình, đã có thể tự nấu cơm ở nhà rồi, thành tích học tập đều đứng top đầu trong lớp, con nhìn lại em gái con xem."

"Ờm... em gái con đúng là không thể so với hai cậu ấy được..."

Lời phê bình của Mai Phương và Hướng Hiểu Hà khiến cô em gái Mai Nhã đang ăn cơm cứ hắt xì liên tục, từ lúc bị lung lay răng đến giờ cô bé đã không dám ăn uống tử tế, vốn dĩ đang ăn rất vui vẻ.

Thế nhưng khi Hướng Hiểu Hà nhắc đến chủ đề về Hạ Duyên và Lâm Hữu Hề, sắc mặt bà đột nhiên trở nên âm trầm hơn, bà nhìn đứa con nghiệt chướng mà mình đã mang nặng đẻ đau mười tháng, rồi chỉ lạnh nhạt nói một câu, "Mau đi tìm bàn giặt đi, trong phòng chứa đồ ở lầu hai chắc có một cái, lấy bàn phím của con cũng được."

"Con đi tìm bàn giặt."

Mai Phương thầm nghĩ, laptop của mình mấy vạn một cái, quỳ hỏng bàn phím thì thảm lắm, vẫn là bàn giặt dễ dùng hơn.

Lúc ở trong phòng chứa đồ tìm bàn giặt, Mai Phương phát hiện bên cạnh bàn giặt còn có mấy cái bàn chải sắt. Mai Phương thầm nghĩ, Tết nhất thế này mà đôi cha con không nên thân này lại gây chuyện cho mẹ, đáng phải nhận một bài học nhớ đời.

Lúc cậu quay về, ngoài bàn giặt ra còn mang theo cả bàn chải sắt.

Đôi mày nhíu chặt của Hướng Hiểu Hà sau khi nhìn thấy bàn chải sắt cuối cùng cũng giãn ra một chút. Xem ra thằng nhóc Mai Phương này cũng biết điều đấy.

"Con đặt mấy thứ này vào vị trí đi."

"Vâng..."

Mai Phương làm theo yêu cầu của mẹ xong xuôi, rồi đứng dậy hỏi, "Con gọi bố lên hay là gọi Tiểu Nhã lên ạ?"

Hướng Hiểu Hà nghe vậy suy nghĩ một chút, "Gọi bố con lên đây."

Tuyệt vời! Con biết ngay là do bố mà.

Mai Phương hăm hở xuống lầu gọi Mai Lợi Quân, ám chỉ rằng mẹ sắp dùng gia pháp xử lý ông.

Phó cục trưởng Cục Đất đai thành phố Bạch Châu, Mai Lợi Quân, vừa nghe vậy liền sợ đến mức mặt mày xệ xuống, "Bố, bố đã nhiều năm rồi không chọc giận mẹ con, sao bà ấy lại đột nhiên tái phát thế?"

"Chắc chắn không phải chuyện nhỏ, có lẽ là chuyện quan trọng hơn."

Mai Phương nghe vậy cũng nhíu mày, thầm nghĩ bố à, bây giờ bố vẫn còn sợ mẹ như vậy, thật đáng thương. Không giống như con, với địa vị hoàng đế trong nhà của con...

Mai Phương dẫn Mai Lợi Quân lên lầu. Nhìn thấy các dụng cụ bày trong phòng, Mai Lợi Quân có chút không hiểu, vội vàng hỏi Hướng Hiểu Hà:

"Bà xã, em làm gì vậy? Gần đây anh đâu có làm gì sai..."

Hướng Hiểu Hà chỉ xua tay, "Lát nữa nghe tôi nói là được." Bà hất cằm về phía Mai Lợi Quân và cũng là phía Mai Phương, "Qua bên kia ngồi trước đi."

Thế là Mai Phương tìm một chiếc ghế sofa ngồi xuống, còn chưa kịp bắt chéo chân cằn nhằn thì đã bị mẹ Hướng Hiểu Hà quát một tiếng khiến cậu đứng bật dậy ngay tại chỗ.

"Đứng dậy! Mày ngồi đó làm gì?"

"Dạ... Không được ngồi đây ạ? Vậy con ngồi đâu ạ?"

"Mày còn muốn ngồi à? Mày không có chỗ ngồi."

Hướng Hiểu Hà chỉ vào chiếc bàn giặt và bàn chải sắt trên bàn giặt dưới đất, "Quỳ xuống cho mẹ, quỳ ngay trên đó."

"Quỳ ngay bây giờ."

Nghe xong lời khiển trách của mẹ, Mai Phương lập tức lộ ra vẻ mặt ngơ ngác, "Dạ... Hả? Con, con quỳ ạ?"

Ừm, thắp nhang, nhưng không phải cho lão Mai