Trùng Sinh Rồi Cũng Khó Thoát Khỏi Tình Yêu Của Cô Ấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2899

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3646

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9625

Tập 1: Trùng Sinh - Chương 68: Dòng Chảy Ngầm

Chương 68: Dòng Chảy Ngầm

Họ chụp xong ảnh tập thể lại chụp thêm rất nhiều ảnh kỷ niệm riêng, đợi đến khi chơi mệt rồi mới xuống núi trở về homestay. Sự cố cáp treo đã làm mất đi không ít hứng thú, họ chỉ đi xem lướt qua những điểm tham quan hôm qua chưa kịp tới, rồi thu dọn hành lý chuẩn bị về nhà.

Vốn định đi về theo cách lúc đến, nhưng An Chi ôm chặt lấy vali nhất quyết không chịu ngồi xe đại hành nữa, cô bé bảo đường quá dốc, say xe khó chịu lắm.

“Nhưng không ngồi xe đại hành thì ở những nơi thế này rất khó gọi được taxi đấy.” Tô Ngữ cố gắng khuyên nhủ, “Hay là uống chút thuốc say xe, rồi ngủ một giấc là được mà.”

“Không, không là không!” An Chi nhe răng trợn mắt, chỉ hận không thể lao lên cắn Tô Ngữ một cái, trông chẳng khác nào một con mèo nhỏ đang xù lông, “Em sẽ đợi cho đến khi có xe thì thôi, thà chết ở đây chứ không ngồi xe đại hành đâu!”

Hạ Thiên Ca vỗ về An Chi, lên tiếng: “Nếu Tiểu Chi không thích thì cứ đợi một chút vậy, dù sao cũng không vội.”

“Đúng đấy đúng đấy, vẫn là chị Thiên Ca tốt nhất.” An Chi lập tức trốn sau lưng Hạ Thiên Ca, ló đầu ra thè lưỡi với Tô Ngữ, “Lêu lêu lêu… anh cứ mắng em nữa đi.”

Tô Ngữ đảo mắt, anh lại trở thành người xấu rồi.

Đợi nửa ngày trời, taxi thì chẳng thấy đâu, ngược lại một chiếc sedan trông có vẻ đắt tiền lại dừng lại vững chãi ngay trước mặt họ. Tô Ngữ không am hiểu về xe cộ lắm, nhưng hình như anh nhớ trước đây giám đốc công ty cũ cũng lái một chiếc xe mang thương hiệu này, là kiểu xe sang luôn khiến người ta phải ngoái nhìn khi chạy trên phố.

So với sự sang trọng của chiếc xe, dáng vẻ họ ngồi xổm bên lề đường trông chẳng khác nào những kẻ lang thang thảm hại, nhưng cửa xe từ từ hạ xuống, nhìn thấy khuôn mặt cười nhơn nhơn đáng ghét đằng sau cửa kính, Tô Ngữ bỗng thấy đẳng cấp của chiếc xe này giảm đi không ít.

“Này, các ông thật không nể mặt gì cả, bỏ rơi tôi rồi đưa các bạn gái đến đây chơi.” Cố Xuyên vỗ bồm bộp lên vô lăng, dáng vẻ đầy chính nghĩa như thể nhóm Tô Ngữ đã làm chuyện gì đó cực kỳ tàn ác, “Các ông có biết hai ngày nay tôi đã sống thế nào không? Vốn định đến tìm các ông, không ngờ hôm nay các ông đã chuẩn bị về rồi.”

“Chẳng phải ông đột nhiên lại có việc sao?” Tô Ngữ mỉm cười, tựa người vào ghế phụ rồi mở cửa sổ ra, gió lùa vào khiến mái tóc lại hơi rối.

“Đúng vậy, không thể để mọi người chờ đợi một mình ông được, vé cũng đã mua xong cả rồi.”

Lục Tư Viễn bĩu môi, “Ở đó không cho uống rượu cũng chẳng cho hút thuốc, liệu ông có nhịn nổi không?”

“Xì, ông cũng chẳng phải hạng tốt lành gì, Đường Hân sau này cô nên tránh xa ông ta ra, tên này xấu tính lắm!”

“Cố Xuyên à, chuyện cho tôi quen biết Tư Viễn tôi phải cảm ơn ông, nhưng tình bạn giữa hai ta hôm nay coi như chấm dứt tại đây đi, thứ lỗi cho người chị em này trọng sắc khinh bạn một phen nhé.”

Đường Hân cố ý trêu chọc Cố Xuyên, rồi cùng Lục Tư Viễn tình tứ ở hàng ghế sau một hồi. Mặt Cố Xuyên tức đến trắng bệch, mọi người trên xe đều bật cười, không khí nhất thời vô cùng náo nhiệt.

“Tô Ngữ, sao ông đột nhiên không giúp tôi nói vài câu thế? Tôi đến muộn một ngày hoàn toàn là vì ông đấy!”

“Vì tôi?” Tô Ngữ ngạc nhiên nhướng mày, “Có liên quan gì đến tôi đâu?”

“Hôm đó họp mặt gia đình tôi chẳng phải đã gặp chị họ Cố Chi sao, sau đó chị ấy cứ tìm tôi để hỏi chuyện về ông, bảo là sợ lâu ngày không gặp sẽ trở nên xa cách, còn rất quan tâm đến ông nữa.”

Chân mày Tô Ngữ nhíu chặt hơn, “Chị ấy hỏi chuyện của tôi với ông?”

“Cái đó, Cố Chi… là ai vậy?”

Hạ Thiên Ca vốn ngồi im lặng trên xe bỗng nhiên lên tiếng, trong giọng nói mang theo sự thắc mắc nhẹ nhàng, “Tô Ngữ, cậu vẫn còn người quen ở Thanh Xuyên sao?”

Không khí náo nhiệt trong xe chẳng hiểu sao đột nhiên chững lại, rơi vào sự im lặng kỳ quái.

Tô Ngữ ngẩn người một lát, không để tâm mà giải thích: “Là cô giáo tiểu học trước đây, sau này cô chuyển đi nơi khác, không ngờ lại gặp lại ở Thanh Xuyên.”

“Cố Chi? Là cô Cố phải không, em biết đấy, cô giáo dạy môn tâm lý của tụi em.” An Chi đang cúi đầu nghịch điện thoại bỗng phấn chấn hẳn lên, giơ tay bổ sung thêm vài câu, “Đẹp lắm luôn, quan trọng là giọng nói cực kỳ dịu dàng, em chưa thấy cô ấy tức giận bao giờ đâu.”

“Vậy sao, thế thì đúng là trùng hợp thật.” Hạ Thiên Ca mỉm cười, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, cảnh sắc xanh rì dọc đường cao tốc lướt qua đôi đồng tử đen kịt một cách nhanh chóng.

“Khụ khụ, chị họ nói sau này ông có việc gì thì cứ đến tìm chị ấy.” Cố Xuyên ho hai tiếng, lại kéo chủ đề quay về, “Hazzi, mấy lời lần trước tôi nói với ông thuần túy là lo bò trắng răng thôi, hiện giờ địa vị của chị họ trong nhà cao lắm, không cần lo mấy chuyện linh tinh kia đâu.”

“Hửm? Cái tên này… sao đột nhiên lại quan tâm đến tôi thế?” Tô Ngữ nghi ngờ nhìn Cố Xuyên một cái.

Cố Xuyên nhếch môi, sắc mặt lộ ra vẻ trắng bệch bệnh hoạn.

“Làm gì có, chỉ là chị họ đặc biệt dặn dò thôi mà, sau này ông tốt nghiệp cũng phải tìm việc làm chứ, giữ quan hệ gần gũi với chị họ cũng chẳng mất mát gì, người có thể bám được quan hệ với chị ấy không nhiều đâu, coi như là cơ hội đi.”

“Ồ, theo lời ông nói thì tôi đúng là gặp may lớn rồi.”

Tô Ngữ cười không phủ nhận, anh không quá để tâm đến lời Cố Xuyên nói, kiếp này dù anh có sống tệ đến đâu cũng chẳng đến mức phải đi nhờ vả khắp nơi hay sống dựa dẫm vào người khác.

“Đúng rồi, nhà tôi mấy ngày nay mới khai trương nhà hàng, vừa hay mọi người đều có mặt, đông vui thế này cùng đi nhé, lông cừu của bố tôi không vặt thì uổng lắm.”

“Nhà hàng gì vậy? Nhà ông khai trương nhà hàng mới từ khi nào thế?”

Đường Hân đang tựa vào lòng Lục Tư Viễn cũng tò mò, cô rướn người hỏi.

“Xuân Tư, hai ngày nay đã được giao cho bố tôi tiếp quản rồi.”

“Xuân Tư!”

Đường Hân trợn tròn mắt, gần như không thể tin nổi. Nhà cô ở Thanh Xuyên cũng có cơ ngơi không nhỏ, tầm nhìn không hề thấp, cái tên Xuân Tư cô đã từng nghe qua, mỗi lần có tiệc tất niên gia đình đều phải đặt chỗ trước cả một hai tháng.

Mặc dù nói trắng ra đó chỉ là một nhà hàng danh giá, nhưng tầm ảnh hưởng và dòng tiền đứng sau đó thì vượt xa những gì một nhà hàng có thể đong đếm được. Có thể lấy được quyền điều hành Xuân Tư từ tay nhà họ Cố, e rằng địa vị của bố Cố Xuyên là Cố Lỗi trong gia tộc sẽ tăng lên vài bậc.

Sự chuyển giao quyền lực không có điềm báo trước này, chắc chắn ẩn chứa một cuộc giao dịch nào đó đằng sau. Nội bộ nhà họ Cố lục đục không phải ngày một ngày hai, cho dù Cố Lỗi đã chọn phe, nhưng việc giao thứ quan trọng như vậy cho một người họ Cố ngoại tộc?

Thật quá nực cười.

Trừ khi… Đường Hân đột nhiên nghĩ đến nhân vật chính trong chủ đề vừa rồi, Cố Chi, cô đã từng gặp một lần trong bữa tiệc, một người phụ nữ xinh đẹp với tính cách ôn hòa. Cô lờ mờ cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng lại không thể nói rõ là ở đâu.

“Sao vậy, bảo bối?”

Lục Tư Viễn thấy Đường Hân nằm trong lòng mình thẫn thờ, liền vuốt tóc cô, “Sao cứ ngẩn người ra thế? Say xe à?”

“Ồ, không có gì đâu, chỉ là chợt nhớ chút việc ở nhà thôi, không sao đâu.” Đường Hân hoàn hồn, cười lớn tiếng reo hò, “Vậy Cố thiếu gia đã mời khách, mọi người đừng khách sáo nữa, cùng đi thôi.”

“Hay quá, có đồ ăn ngon rồi!” An Chi cũng hết say xe, vui sướng vỗ tay, gương mặt nhỏ ửng hồng, “Cơm hộp ở khu du lịch chán quá đi, em đang muốn về trường ăn món gì đó ngon ngon đây.”

“An Chi tôi nói cho em biết, hải sản ở Xuân Tư là nhất đấy.”

“Hải sản?” Đôi mắt nai của An Chi mở to tròn xoe, sáng lấp lánh như phát quang, “Cố Xuyên, tôi thật sự sẽ không bao giờ mắng ông nữa đâu, ông tốt quá đi!”

Dáng vẻ khoa trương của An Chi khiến cả xe bật cười. Cố Xuyên liếc nhìn Tô Ngữ đang cúi đầu mỉm cười nhẹ nhàng qua gương chiếu hậu, anh cảm thấy dường như có một sợi dây vô hình nào đó đang siết chặt lấy cổ mình, khiến anh có chút nghẹt thở.

Bàn chân đạp ga của anh vô thức nhấn mạnh thêm, chiếc xe lao vun vút dọc theo đường cao tốc trên cao.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!