Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

1200 4710

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

212 1033

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

7 17

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

205 663

Chương 201-300 - Chương 294: Niềm vui nhân đôi, ai mà chịu nổi?!

Chương 294: Niềm vui nhân đôi, ai mà chịu nổi?!

Lưu Tuyết Lệ cảm thấy cả người mình tê dại, cô vốn đang ngồi hóng chuyện thị phi của ông chủ và tiểu bà chủ, kết quả bỗng nhiên "dưa" lại rơi trúng đầu mình.

Cô đành lúng túng nhìn sang Tiêu Sở Sinh. Vừa nãy khi trò chuyện với mấy bạn nữ trong lớp, họ có hỏi thăm tình hình gia đình cô dạo này thế nào, cũng như nơi cô đang làm thêm. Lưu Tuyết Lệ tuy có nói mình làm việc ở tiệm trà sữa, nhưng không hề tiết lộ chuyện Tiêu Sở Sinh là ông chủ. Thực tế, Tiêu Sở Sinh hiện tại cũng không muốn bại lộ, giai đoạn này người biết cậu là ông chủ càng ít càng tốt.

Lưu Tuyết Lệ cũng giấu nhẹm chuyện cả hai tiệm trà sữa đều là của Tiêu Sở Sinh, nên đám bạn học chỉ biết cô đang làm thuê ở Sam Sam Chi Trà. Còn về việc kiếm được bao nhiêu tiền? Về cơ bản mọi người đều có thể thấy rõ, giá một ly trà sữa bao nhiêu, lượng khách đông thế nào, chỉ cần tính toán sơ qua là biết. Dù con số cụ thể mỗi tháng không rõ, nhưng chẳng ngăn được người ngoài ngành đoán mò.

Lúc này Lưu Tuyết Lệ chỉ thấy da đầu tê rần, cô chưa từng thấy cảnh tượng này bao giờ, cũng không chắc có nên nói cho họ biết Tiêu Sở Sinh chính là ông chủ của mình hay không.

Đám học sinh khi nghe thấy một tiệm trà sữa có thể kiếm được nhiều tiền như vậy, ai nấy đều lộ vẻ kinh ngạc. Dù sao thì vài chục nghìn tệ và vài nghìn tệ là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Thời đại này thông tin chưa minh bạch, nên nhiều người vẫn nghĩ sinh viên đại học là rất giá trị, rồi sinh ra tâm lý coi thường những người làm kinh doanh nhỏ vì cho rằng nó không "thể diện".

Đó cũng là lý do tại sao những học sinh này, dù còn chưa bước chân vào cánh cửa đại học, khi nghe Tiêu Sở Sinh chỉ mở một sạp đồ nướng thì lại tỏ thái độ không coi ra gì. Đó là sự hạn hẹp trong nhận thức. Trong đầu họ, sạp đồ nướng là việc kinh doanh nhỏ lẻ, không danh giá, cho dù có kiếm được tiền thì cũng chẳng bấy nhiêu, thậm chí còn nghĩ làm cái này chắc chắn không bằng đi làm công nhân trong nhà máy.

Thực tế thời này không chỉ học sinh, mà ngay cả nhiều người đi làm cũng nghĩ vậy. Họ cho rằng những người bán hàng rong hay làm dịch vụ là thấp kém hơn một bậc. Chỉ có thể nói sự phát triển của xã hội thực chất cũng chính là sự phát triển của nhận thức.

Nhưng tiệm trà sữa thì khác. Những tiệm bình thường hiện nay vẫn đang bán loại trà sữa pha từ bột béo. Thế nhưng Sam Sam Chi Trà, bất kể là từ trang trí cửa hàng, danh mục đồ uống cho đến bao bì, đều không phải là thứ mà các đồng nghiệp cùng ngành hiện tại có thể so bì được. Nói trắng ra, ngoài việc không có chỗ ngồi thoải mái như tiệm A Di Thượng Hải ở sát vách, thì tổng thể Sam Sam Chi Trà không có cách biệt quá lớn, đều đẩy sự "tinh tế" lên mức tối đa.

Nói một cách thông tục hơn, chính là có "đẳng cấp". Đẳng cấp đã có thì chẳng ai coi nó là việc kinh doanh nhỏ nữa, huống hồ khách đến uống còn cực kỳ đông, không ít cô gái còn chụp ảnh đăng lên trang cá nhân (QQ Space). Có thể nói, lúc này hai tiệm trà sữa cơ bản đã trở thành những cửa hàng "nổi tiếng trên mạng" đầu tiên của thời đại này. Dùng dấu ngoặc kép là vì năm nay khái niệm "người nổi tiếng mạng" (KOL/Influencer) vẫn chưa thực sự ra đời.

Hơn nữa, nếu một cửa hàng thu nhập mỗi tháng vài chục nghìn tệ (tương đương hàng trăm triệu VNĐ thời đó) mà vẫn gọi là kinh doanh nhỏ, thì cái gì mới gọi là kinh doanh lớn? Những học sinh sắp vào đại học này, dù có mơ mộng sau khi ra trường thu nhập hàng năm cả triệu tệ... thì đó cũng chỉ là triệu tệ. Cái tiệm trà sữa này còn kiếm được nhiều hơn cả giấc mơ của họ, vậy lấy tư cách gì mà coi thường?

Con người là thế, dù bản thân không nhận ra nhưng thực tế đã vô thức trở nên thực dụng. Thế nên có nữ sinh kia cầm đầu, không ít người bắt đầu xì xào bàn tán. Ác ý thì không hẳn, nhưng lời ra tiếng vào đúng là có ý coi thường sạp đồ nướng của Tiêu Sở Sinh.

Nhưng càng như vậy, sắc mặt của Trịnh Giai Di sau khi tỉnh rượu lại càng trắng bệch. Bởi vì chỉ có cô ta mới là người hiểu rõ nhất: Sạp đồ nướng là của Tiêu Sở Sinh, và tiệm trà sữa... ôi thật khéo làm sao, nó cũng là của Tiêu Sở Sinh!

Thực ra còn một người nữa lúc này vẻ mặt rất kỳ quái, chính là đại lớp trưởng Dao Khiết. Bởi vì vừa nãy cô mới biết được, cái tiệm trà sữa mà mọi người đang bàn tán xôn xao kia chính là do Tiêu Sở Sinh mở!

Đúng lúc Lưu Tuyết Lệ định mở miệng giải thích, Trịnh Giai Di như sụp đổ hoàn toàn, tiếng khóc "òa" lên còn lớn hơn lúc trước... Vừa khóc, cô ta vừa hướng về phía Tiêu Sở Sinh mà chất vấn đầy uất ức: "Sở Sinh, rõ ràng là em đến trước mà... Sam Sam Chi Trà vốn dĩ phải là của em, Sạp nướng Tây Thi cũng phải là của em, là Trì Sam Sam đã cướp đồ của em... Hôm đó em không hề muốn từ chối anh, là tự anh bỏ cuộc đấy chứ. Anh đã theo đuổi em bao nhiêu lần rồi, dựa vào cái gì mà nói bỏ là bỏ ngay được?"

"?" Tiêu Sở Sinh chỉ thấy đau cả đầu. Cú đấm này mang theo nội công hai mươi năm, lại còn được gia trì thêm hiệu ứng "White Album", cậu suýt chút nữa là không đỡ nổi...

Nhưng cậu đã nhìn ra rồi, hiện tại Trịnh Giai Di thực sự đang phát điên. Có lẽ ban đầu cô ta chưa có cảm giác mãnh liệt đến thế, nhưng khi thấy Tiêu Sở Sinh ở bên cô gái khác và ngày càng phất lên, cô ta liền có cảm giác mình vừa bán tháo một mã cổ phiếu ở vùng đáy, để rồi ngay hôm sau nó bắt đầu tăng trần liên tiếp. Và điều đó chứng tỏ cô ta cực kỳ thiếu tầm nhìn.

Nói trắng ra, đây không phải là cô ta hối hận vì Tiêu Sở Sinh ưu tú đến mức nào, mà phải gọi là... thấy Tiêu Sở Sinh sống ngày càng tốt, tâm lý cô ta trở nên mất cân bằng.

Tiêu Sở Sinh cứ đứng đó ngây người nhìn cô gái vừa quen thuộc vừa xa lạ trước mặt. Thực ra ký ức của cậu về Trịnh Giai Di đã không còn quá rõ ràng nữa. Sau khi trọng sinh, đời sống tình cảm của cậu cơ bản đã bị đồ ngốc trong lòng và Lâm Thi lấp đầy. Khi trái tim một người đàn ông đã bị một người phụ nữ lấp đầy, anh ta thực sự không còn tâm trí đâu mà nghĩ đến người khác. Huống hồ, thứ lấp đầy tim cậu... là tận hai người!

Niềm vui nhân đôi, ai mà chịu nổi chứ?!

Hơn nữa, ngay cả trước khi trọng sinh, thực tế cậu và Trịnh Giai Di cũng đã nhiều năm không gặp, ấn tượng về cô ta chỉ còn đọng lại trong ký ức. Mà con người vốn là sinh vật hay mỹ hóa ký ức của chính mình. Nhưng dù đã qua "bộ lọc" mỹ hóa, thì đa phần thời gian ở bên Trịnh Giai Di trong ấn tượng của Tiêu Sở Sinh đều là những cuộc cãi vã. Thật sự không tính là ký ức đẹp đẽ gì.

Thế nên Tiêu Sở Sinh hoàn toàn không có cảm xúc gì trước vẻ mặt "sám hối" của Trịnh Giai Di, nội tâm không một gợn sóng. Cứ như thể những thứ cô ta nói đều chẳng liên quan gì đến cậu vậy. Và thực tế, vốn dĩ là như thế.

Tiêu Sở Sinh ấn chặt cái đồ ngốc vẫn đang vùng vẫy định xông lên làm hiệp hai "solo khô máu" kia lại. Cái đồ này đúng là một "bé đáng yêu bạo lực".

"Ngoan, đừng quậy."

Tiêu Sở Sinh vỗ nhẹ vào mông cô một cái, trực tiếp khiến cô nàng ngây người ra, im bặt không nhúc nhích.

"Chà, đừng nói nhé, cái 'công tắc' này dùng hay phết..." Tiêu Sở Sinh thầm lẩm bẩm.

Ngay sau đó, cậu nhìn cô gái đã có vài năm vướng bận ở kiếp trước với vẻ mặt không cảm xúc. Khi tình cảm đã tan biến, dường như một người thực sự sẽ trở nên có cũng được mà không có cũng chẳng sao. Đó chính là cảm nhận của cậu lúc này. Tuy nhiên, cũng thực sự nên đoạn tuyệt hoàn toàn với quá khứ, cứ thế này mãi chính cậu cũng thấy phiền.

"Dù là Sam Sam Chi Trà hay Sạp nướng Tây Thi, vốn dĩ đều không liên quan gì đến cậu. Nếu nhất thiết phải để tôi nói thẳng ra thì... cậu cũng không xứng." Vẻ mỉa mai hiện rõ trên mặt Tiêu Sở Sinh.

"Trịnh Giai Di, đã là người trưởng thành thì làm sai lựa chọn phải tự chịu trách nhiệm. Chẳng ai đứng yên một chỗ đợi cậu đâu. Tôi không thấy cậu quan tâm đến con người tôi bao nhiêu, thứ cậu quan tâm hơn là cái gì? Trong lòng cậu tự rõ nhất."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!