Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

1200 4710

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

212 1033

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

7 17

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

205 663

Chương 201-300 - Chương 299: Phải bóc lột con bé thật nặng!

Chương 299: Phải bóc lột con bé thật nặng!

Tiêu Sở Sinh thực ra cũng hiểu tại sao cô em họ lại nghĩ như vậy, bởi vì giá cả... trong mắt mỗi người là khác nhau. Sau một hồi suy nghĩ, cậu bắt đầu chậm rãi giải thích và lấy ví dụ cho cô nghe.

"Anh hỏi em, em nghĩ trong số những người đang ăn ở đây, có bao nhiêu người có thể ăn hết lượng thực phẩm có giá vốn vượt quá 88 tệ?"

Cô em họ ngẩn ra, khẽ nhíu mày suy nghĩ rất nghiêm túc, nhưng nghĩ mãi vẫn không thông, liền rụt rè nói: "Anh... thứ cho em nói thẳng, em thấy muốn ăn đủ 88 tệ thì dễ như trở bàn tay mà? Ví dụ nhé... anh nhìn năm miếng thịt bò trong đĩa của chú kia kìa, cái đó tính là bít tết được nhỉ?"

Tiêu Sở Sinh liếc nhìn một cái rồi gật đầu: "Thịt nạc vai và thịt mông, tuy không phải ba phần thịt làm bít tết thượng hạng nhất, nhưng ăn như bít tết thì không vấn đề gì."

"Chỉ riêng chỗ đó thôi chắc cũng đáng 88 tệ rồi chứ?" Cô em họ băn khoăn.

"Ồ... thì ra em nghĩ thế." Tiêu Sở Sinh bừng tỉnh đại ngộ, rồi mỉm cười nói: "Giá cả không phải hiểu theo cách đó. Khi em là người tiêu dùng đi ăn, em phải cân nhắc làm sao để ăn được đồ hời nhất dựa trên kênh mua lẻ của em. Nhưng những thứ đó đối với người kinh doanh thì chưa chắc đã giá trị đến thế."

"Hửm?" Cô em họ ngẩn người, vội hỏi ý là sao.

"Nếu anh nói với em rằng, so với đống thịt này, thực ra mấy cây xà lách bày đằng kia lại còn đáng tiền hơn thì sao?" "?"

Câu nói này thốt ra, không chỉ cô em họ mà cả bố mẹ ruột của cậu cũng nghệt mặt ra. Bởi vì điều này đã vượt quá kiến thức thông thường của họ, mặc dù bố mẹ cậu cũng đã làm ngành ăn uống được vài năm. Tuy nhiên, những góc khuất này không phải cứ mở một cái quán nhỏ là có thể tiếp xúc được...

"Anh nói thế này nhé, đống rau củ kia, nếu chúng để vài ngày thì mọi người có còn muốn ăn không?" Tiêu Sở Sinh hỏi ngược lại. Cả ba người đồng loạt lắc đầu.

"Không muốn ăn là đúng rồi. Dù có tính đến cả kho lạnh bảo quản, thứ này vẫn không để được lâu. Huống hồ... để lâu là mất nước, héo úa, chẳng ai muốn ăn cả." "Cho nên..."

Lúc này trong đầu cô em họ dường như đã chạm được vào mắt xích mấu chốt, chỉ là vì hiểu biết về ngành này quá ít nên nhất thời chưa phản ứng kịp.

Tiêu Sở Sinh giải thích: "Nghĩa là so với thịt, thực ra rau củ vì đặc tính của nó nên em chỉ có thể chọn loại tươi mới, dẫn đến giá vốn tự nhiên sẽ cao."

"Ồ... nhưng cho dù là vậy, đống thịt này phải rẻ đến mức nào thì mới khiến người ta không ăn lại vốn nổi 88 tệ chứ?" Cô em họ hít sâu một hơi, đôi mắt nhỏ nhìn chằm chằm Tiêu Sở Sinh, cô thực sự tò mò phát điên rồi!

Tiêu Sở Sinh không trực tiếp trả lời mà bảo cô: "Giá thịt em không thể chỉ nhìn vào khu vực mình sống, mà phải nhìn ra cả nước. Hiện tại ở hầu hết các nơi trong nước, cứ lấy thịt lợn làm ví dụ, trung bình khoảng 7 tệ một cân (0.5kg). Nhưng thực tế ở một số vùng sâu vùng xa, hoặc những thành phố chăn nuôi lớn, 7 tệ đó em mua được không phải là một cân (cân Trung Quốc), mà là một kg (cân quốc tế)."

"Rẻ thế ạ?" Cô em họ há hốc mồm đến mức có thể nhét vừa cả một quả táo.

Tiêu Sở Sinh chưa dừng lại, tiếp tục giảng giải: "Còn thịt bò, những phần em thấy thực ra không phải là những phần được tiêu thụ nhiều nhất ở nước ngoài. Những phần đó thậm chí còn bị họ ghét bỏ, cộng thêm đa số là bò ăn cỏ hoặc bò ăn ngũ cốc ngắn ngày, lại là hàng nhập khẩu số lượng lớn. Vì vậy, trong điều kiện không có trung gian ăn chênh lệch... giá vốn thậm chí còn có thể đè xuống mức rẻ hơn cả thịt lợn em mua ngoài chợ." "???"

Có thể nói, bố Tiêu mẹ Tiêu nghe xong những điều này đều bắt đầu nghi ngờ nhân sinh. Chỉ có Lâm Thi và đồ ngốc Sam Sam là khá bình tĩnh. Lâm Thi thì đã biết từ lâu vì chính chị là người đi cùng cậu trong các hạng mục thu mua. Còn đồ ngốc ư... cô ấy chỉ thuần túy nghĩ đến việc ăn, chẳng thèm quan tâm đến mấy thứ này!

Lúc này, cô em họ đã bắt đầu bấm đốt ngón tay tính giá thịt: "88 tệ... nếu một cân thịt tính giá 6 tệ... thì em phải ăn hết hơn mười cân thịt mới gỡ lại vốn được ư?!"

Người bình thường làm gì có ai nhét nổi mười cân thịt vào bụng chứ! Cô cuối cùng đã hiểu cái lợi nhuận 40%-50% kia từ đâu mà ra...

Khóe miệng Tiêu Sở Sinh khẽ nhếch lên: "Em tưởng thế là hết rồi à?" "Hả? Chẳng lẽ không phải sao?" Cô em họ có chút run rẩy, vì những gì biết được ngày hôm nay đã đảo lộn hoàn toàn nhận thức của cô.

Tiêu Sở Sinh không định buông tha cho cô, dù sao cậu đã quyết định rèn luyện con bé này thật tốt, sau này để cô làm một con "trâu ngựa" giá rẻ. Là một nhà tư bản, cậu còn đang mong chờ sau này sẽ bóc lột và ép uổng cô thật nặng nề đây. Dĩ nhiên, đầu tiên phải đập tan những nhận thức thông thường của cô, để cô hiểu rõ rốt cuộc làm thế nào mới kiếm được tiền!

Kiếp trước sự nghiệp của cậu cơ bản là do cậu và Lâm Thi cùng gây dựng, nhưng... kiếp này Tiêu Sở Sinh không muốn Lâm Thi phải quá vất vả, chị đã khổ cực quá lâu rồi, nên được tận hưởng cuộc sống. Thế nên... một cấp dưới trực hệ đủ năng lực, hiểu chuyện lại đáng tin cậy là vô cùng quan trọng. Người này sẽ trở thành người đại diện cho chính cậu – vị tổng giám đốc tập đoàn. Và quyền lực, ngoài vài người đứng đầu ra, thì sẽ thuộc về cô ấy.

Loại người này thực sự rất khó tìm, hơn nữa còn cần năng lực nhất định. Ban đầu Tiêu Sở Sinh cũng khá đau đầu, vì suy cho cùng người ngoài không bao giờ dùng tốt bằng người nhà. Chẳng phải sao, cô em họ này tự mình nhảy ra đấy thôi. Tiêu Sở Sinh thầm nghĩ, con bé này thậm chí vì mình mà đổi sang học kinh tế. Tuy thỉnh thoảng hơi "trẻ trâu" một chút, nhưng... thực sự xứng đáng để tin tưởng! Tâm cơ thì có, nhưng góc nhìn lại rất độc đáo. Con người lanh lợi, đủ thông minh, chỉ cần chịu học cộng thêm sự rèn giũa của cậu, đảm nhiệm vị trí này cơ bản không thành vấn đề.

Thế là Tiêu Sở Sinh tiết lộ thêm một bí mật lớn khác của ngành ăn uống, đó chính là...

"Hàng cận hết hạn!" (Hàng sắp hết hạn sử dụng) "Cận hết hạn?"

Mọi người đều ngẩn ra. Bố Tiêu lên tiếng trước, giọng ông không chắc chắn lắm: "Con trai, ý con nói cận hết hạn... là đồ sắp hỏng ấy hả?" "Vâng." "Hả? Như vậy không tốt lắm đâu? Có xảy ra chuyện gì không đấy?" Mẹ Tiêu vội vàng nhỏ giọng nói, bà thực sự thấy lo lắng.

Hai ông bà trước đây mở quán cơm là làm ăn thật thà, lợi nhuận không cao nhưng thắng ở chỗ đông khách, mọi người ăn uống yên tâm, uy tín đầy mình nên mới kiếm được tiền. Nhưng... đôi vợ chồng như vậy, sao lại dạy ra được đứa con trai thế này? Bố Tiêu mẹ Tiêu biểu thị không thể hiểu nổi.

Tuy nhiên, Tiêu Sở Sinh không định bào chữa cho bản thân, mà dùng một câu nói khiến hai người cứng họng: "Là cận hết hạn, chứ không phải hết hạn!"

Hai ông bà nhìn nhau, thực sự không hiểu rõ sự khác biệt giữa hai cái này cho lắm. Lâm Thi định giải thích cho bố mẹ chồng tương lai, nhưng cô em họ đã nhanh nhảu cướp lời: "Bác ơi, bác gái ơi, hết date là quá hạn sử dụng rồi, cái đó không nhất thiết là đã hỏng nhưng chắc chắn nhà nước không cho bán nữa. Còn cận hết hạn... thì chỉ là sắp hết hạn thôi, thực tế vẫn ăn được bình thường, nhà nước vẫn cho phép bán ạ."

"Thế à... nghĩa là ăn vào sẽ không có vấn đề gì chứ?"

Tiêu Sở Sinh nhún vai bất lực: "Đừng nói là cận hết hạn, ngay cả hết hạn... thực ra ăn vào cũng chẳng sao cả. Hạn sử dụng thực phẩm nói trắng ra là khoảng thời gian lý thuyết để né tránh rủi ro pháp lý, thực tế nó để lại một khoảng sai số rất lớn. Vì vậy chỉ cần không phải là thực phẩm có hạn dùng ngắn ngày, thì cơ bản... nếu điều kiện bảo quản đạt chuẩn, để thêm một vài tháng cũng chẳng phải là vấn đề gì lớn."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!