Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

1200 4710

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

212 1033

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

7 17

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

205 663

Chương 701-800 - Chương 792: Làm sao mà cứ chơi mãi không chán

Chương 792: Làm sao mà cứ chơi mãi không chán

Trận tuyết này rơi xuống còn lớn hơn nhiều so với dự kiến, chỉ sau một bữa cơm, lớp tuyết ngoài cửa đã dày lên gấp đôi.

Tiêu Sở Sinh đành phải tranh thủ nắm hai bàn tay nhỏ của hai cô gái dắt về nhà của cô nàng ngốc, buổi tối cũng không định sang nhà anh ăn cơm nữa, dù sao thời tiết cũng quá khắc nghiệt rồi.

Về đến nhà, vừa bật chế độ sưởi của điều hòa lên, cả ba người cứ ở trong nhà cũng thấy khá nhàm chán. Cô em họ Hữu Dung còn gọi điện tới than vãn rằng tuyết lớn thế này, cô muốn tới đây chơi cũng không được.

"Em cứ thành thật ở nhà đi." Tiêu Sở Sinh ném cho cô một câu.

Sau khi cúp máy, Lâm Thi đột nhiên hỏi: "Mà này, cô Tô không cần về quê nữa à?"

Tiêu Sở Sinh ừ một tiếng: "Tầm này chắc chắn đợt xuân vận bị đình trệ rồi, cô ấy chắc chắn không về được."

Thực tế thì Tết cũng chẳng còn mấy ngày nữa, hai ngày này chính là cao điểm của xuân vận, bị kẹt trên đường thì có khi một hộp mì tôm cũng phải mất mấy chục tệ. Tô Vũ Hà cũng nhờ trận tuyết này mà coi như thoát được một kiếp. Bởi vì theo lịch trình bình thường, nếu cô ấy không tìm được chỗ ở thì chắc chắn cũng sẽ về quê vào hai ngày này, và có lẽ đang phải ngồi ăn hộp mì tôm giá cắt cổ đó rồi.

"Em nhìn cái gì đấy?" Tiêu Sở Sinh đưa tay quơ quơ trước mặt cô nàng ngốc đang dán mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Cô nàng ngốc ngẩn ra một lúc rồi nói: "Vâng ạ... Em muốn ra ngoài chơi tuyết."

"?"

Tên súc sinh nào đó khựng lại: "Chơi tuyết? Em không sợ lạnh à?"

"Nhưng mà em cứ muốn chơi cơ." Cái đồ này quả thực rất ham chơi.

Lâm Thi thì mỉm cười nói: "Muốn chơi thì chúng mình đi cùng Sam Sam ra ngoài chơi một chút thôi, lạnh thì lại vào nhà sưởi ấm."

Tiêu Sở Sinh suy nghĩ một chút, thấy cũng không phải là không được, nhưng anh vẫn đi lấy ba đôi găng tay cho Lâm Thi và cô nàng ngốc đeo vào. Găng tay đã được anh mua sẵn từ trước, dù sao biết rõ là sẽ có tuyết lớn mà không chuẩn bị thì thật thiếu sót.

Không chỉ găng tay, mà cả quần áo giữ nhiệt, thức ăn, thịt thà cho mấy ngày tới cũng như đồ Tết đều đã được chuẩn bị đầy đủ. Ngay cả câu đối đỏ anh cũng đã mua xong, chỉ chờ đến đêm Giao thừa là dán lên.

"Đợi chút, mặc thêm áo len vào đã."

Cô nàng ngốc nhăn nhó cái mặt nhỏ, rõ ràng là không thích mấy cái áo len trông hơi đần đần đó, nhưng vẫn không cãi lại được tên tiểu xấu xa của mình.

Ba người đi xuống dưới lầu, tuyết vẫn đang rơi. Tiêu Sở Sinh đành hỏi cô muốn chơi trò gì.

"Em muốn xây nhà." Cô nàng ngốc nói: "Để nhốt 'gâu gâu' vào."

"..."

Tiêu Sở Sinh thầm cảm thán, cũng may là đống chó mèo vẫn đang gửi ở chỗ chị họ Tô Mai chưa dắt về, nếu không thì đúng là gặp họa lớn.

"Gâu gâu hôm nay không có ở đây, em chỉ có thể tự xây nhà cho mình thôi."

Cô nàng ngốc ngẩn ngơ một hồi rồi gật đầu: "Ngao, được thôi ạ."

Tiêu Sở Sinh cầm một cái xẻng, giúp cô nàng ngốc dồn tuyết lại trước cửa, sẵn tiện dọn luôn một lối đi nhỏ, dù rằng dọn xong thì xe cũng chẳng thể lái ra ngoài được. Thực ra lúc này tuyết vẫn chưa thích hợp để chơi vì mới rơi chưa lâu, tuyết còn khá xốp. Cô nàng ngốc vất vả lắm mới đắp được cái nhà tuyết thì nó đã nhanh chóng bị sập.

Nhìn cái biểu cảm đầy ủy khuất của cô, Tiêu Sở Sinh cứ tưởng cô sắp khóc đến nơi, nhưng cô vẫn bướng bỉnh không khóc mà lẳng lặng đắp lại từ đầu. Tiêu Sở Sinh bất lực thở dài, quay vào trong nhà, lúc trở ra trên tay đã cầm một bình nước.

Lâm Thi và cô nàng ngốc không hiểu anh cầm nước làm gì, nhưng khi thấy anh tưới nước lên ngôi nhà tuyết cô vừa đắp lại thì càng thêm thắc mắc. Tiêu Sở Sinh liền giải thích: "Làm thế này thì lúc em chơi, nó sẽ bị đóng băng và chắc chắn hơn một chút."

"Hóa ra là vậy ạ."

Tiêu Sở Sinh và Lâm Thi cũng gia nhập cuộc chơi, giúp cái đồ đần này đắp nhà tuyết. Phải biết rằng lúc này trên đường chẳng còn bóng người nào, vậy mà ba người trưởng thành lại đang ở ngoài trời chơi tuyết như trẻ con. Cuối cùng, chơi đến mức tay cô nàng ngốc đỏ ửng vì lạnh, Tiêu Sở Sinh đành phải kéo cô vào nhà sưởi ấm, xoa tay cho cô một hồi lâu mới ấm lại.

"Hửm? Có điện thoại này." Tiêu Sở Sinh nhìn điện thoại trên bàn, lại có cuộc gọi lỡ. "Tô Vũ Hà."

Gọi lại, Tiêu Sở Sinh hỏi cô có chuyện gì.

"Tôi không cần về quê nữa rồi!" Trong điện thoại, giọng Tô Vũ Hà vô cùng phấn khích.

Tên súc sinh nghe xong mà thấy dở khóc dở cười. Định chúc mừng một câu nhưng lời đến cửa miệng lại thấy hơi sai sai. Chúc mừng người ta không cần về nhà ăn Tết? Nghe cứ trừu tượng thế nào ấy. Bất đắc dĩ, anh đành ho khan một tiếng, nói mấy câu khách sáo.

Ví dụ như trong dịp Tết nếu gặp chuyện gì thì cứ tìm người của anh ở đó là được. Sở dĩ anh dặn dò kỹ như vậy là vì trận tuyết này chắc chắn sẽ khiến vật giá leo thang trong dịp Tết. Giá tăng còn dễ nói, quan trọng là có tiền cũng không mua được đồ mới là điều nhức đầu nhất. Bản thân Tô Vũ Hà chắc chắn chưa nghĩ đến việc tuyết lớn sẽ khiến chuyện ăn uống trở nên khó khăn, và có khi gặp chuyện cũng chẳng tiện nói với anh.

Vì vậy Tiêu Sở Sinh dặn trước một câu: "Tủ lạnh trong hai tòa nhà đó dự trữ rất nhiều đồ ăn, trong Tết nếu không tiện ra ngoài thì cứ tìm bọn họ mà lấy."

Tô Vũ Hà lúc này đương nhiên vẫn chưa biết trận tuyết này sẽ phát triển thành tuyết tai, cô vẫn đang đắm chìm trong niềm vui không phải về quê ăn Tết. Cô cũng chưa thực sự để tâm đến lời dặn của Tiêu Sở Sinh, mà không hề biết rằng nếu không có anh, cô có thể sẽ phải nhịn đói qua Tết.

Mặc dù tuyết rơi trắng trời, nhưng hai ngày này, doanh thu của các tiệm trà sữa ở những khu vực ngoài trường học vẫn rất ấn tượng. Đặc biệt là tỷ lệ khách hàng nữ vào quán cực kỳ cao. Sản phẩm bán chạy nhất chính là dòng trà sữa đường đen, vốn là sản phẩm mới được Tiêu Sở Sinh tung ra dành riêng cho mùa đông.

Vì trời lạnh nên không khí trong các quán đồ nướng trong nhà cũng nóng lên hẳn, tiệm Tây Thi những ngày này đông khách lạ thường. Dù thực ra lúc chưa có tuyết, Tây Thi cũng đã luôn trong tình trạng kín chỗ rồi.

Nếu là mười năm sau, trong thời tiết này dịch vụ giao hàng (shipper) sẽ là "vua", nhưng tiếc là lúc này hạ tầng còn kém xa, dịch vụ giao hàng tận nơi là điều bất khả thi. Nó đòi hỏi hiệu năng điện thoại và độ chính xác của bản đồ đạt chuẩn nhất định, nên dù Tiêu Sở Sinh có tư duy vượt thời đại thì cũng không thể triển khai được. Một vị sáng lập nào đó của "Đói Bụng Chưa" (Ele.me) ở Đại học Giao thông đã làm như vậy, dậy sớm thật đấy nhưng lại đi chợ muộn.

Tuyết mỗi lúc một lớn hơn, ngay cả đài truyền hình địa phương cũng bắt đầu đưa tin về tình hình thiên tai và ảnh hưởng đến xuân vận ở các nơi. Ba người Tiêu Sở Sinh lúc này dù chân không bước ra khỏi cửa nhưng cũng thực sự cảm nhận được mức độ nghiêm trọng của trận tuyết tai này. Thậm chí nhà của cô nàng ngốc còn bị mất điện cục bộ một thời gian ngắn.

Cũng chính vì cả ba chẳng đi đâu nên mấy ngày này cảm thấy khá nhàm chán. Trai đơn gái kép ở trong nhà, chán quá thì làm gì? Xem tivi, chơi game máy tính, nhưng mấy thứ đó cũng có lúc chán.

Thế nhưng, có một chuyện mà người ta làm mãi không bao giờ chán, ví dụ như... việc "tạo ra con người"! Tuyết lớn thế này, cũng chẳng lo có ai tới quấy rầy, vậy là giữa thanh thiên bạch nhật, họ cứ thế mà triển thôi. Tiêu Sở Sinh cũng nghi ngờ rằng với tiến độ này, khéo qua Tết bụng cô nàng ngốc to lên mất.

Tuy nhiên, mặc dù tuyết tai nghiêm trọng, Tiêu Sở Sinh vẫn nhận được một cuộc điện thoại xuyên biên giới từ Lưu Vũ Điệp, chỉ có điều nội dung là...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!