Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

1200 4710

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

212 1033

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

7 17

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

205 663

Chương 101-200 - Chương 181: Trí tuệ đến từ đồng chí Chu Thụ Nhân

Chương 181: Trí tuệ đến từ đồng chí Chu Thụ Nhân

Tiêu Sở Sinh vội vàng đáp ứng: "Vâng vâng vâng, để con tìm cơ hội dẫn các cô ấy về ra mắt bố mẹ."

Nói xong, hắn chuồn lẹ về phòng. Lão Tiêu và Lão Sở đứng đó nhìn nhau ngơ ngác.

"Bà nó này, nãy tôi có nghe nhầm không? Nó bảo là 'các cô ấy'?"

"Chắc là nói hớ thôi?"

Dù Lão Tiêu cảm thấy có gì đó sai sai, nhưng ông vẫn tự trấn an mình như vậy. Ông đâu biết rằng, cô em họ Hữu Dung đang đứng đờ người ra tại chỗ.

Không phải chứ anh trai, anh thật sự định vác cả hai chị dâu về nhà à? Anh không sợ bị đánh gãy chân sao?

Nhưng Hữu Dung nghĩ lại, so với việc bị hiểu lầm là "thịt" luôn em họ, thì việc anh mình bắt cá hai tay dường như... cũng chẳng là gì quá to tát? Thậm chí, vụ hiểu lầm với con bé hôm nay đã vô tình "chia lửa" cho Tiêu Sở Sinh.

Đây chính là trí tuệ của Chu Thụ Nhân (tên thật của nhà văn Lỗ Tấn) mà Tiêu Sở Sinh đang vận dụng: Nếu bạn muốn mở một cửa sổ, người ta sẽ không cho, nhưng nếu bạn đòi dỡ luôn mái nhà, người ta sẽ sẵn lòng thương lượng để bạn mở cửa sổ. Việc "thịt em họ" chính là "dỡ mái nhà" – một tội tày đình. Khi tội đó được xóa bỏ, thì việc "yêu hai cô gái" chỉ còn là "mở cửa sổ" – một sự việc nhẹ nhàng hơn hẳn trong mắt phụ huynh lúc này.

Dù thoát nạn, nhưng Tiêu Sở Sinh cũng cảm thấy kiệt sức vì màn kịch vừa rồi. Hắn định đi tắm vì lúc chiều bị dính mưa, nhưng lại thấy ngại vì không khí trong nhà vẫn còn dư âm của vụ hiểu lầm "đồ trong giỏ rác".

Vừa nằm xuống không lâu, cái đầu của Hữu Dung đã lén lút thò vào phòng hắn.

"Này... em sang đây làm gì?" Tiêu Sở Sinh hốt hoảng: "Đang lúc nhạy cảm, em không sợ mẹ anh tưởng hai đứa mình có gì thật à?"

Hữu Dung lườm hắn: "Bác cả và bác gái đâu có ngu, biết là hiểu lầm rồi mà. Chính bác gái bảo em sang đây đấy!"

"..." Tiêu Sở Sinh cạn lời.

"Nhà anh làm gì còn giường cho em, không ngủ ở đây thì anh định để em ngủ sofa à? Bác gái sao nỡ để em chịu khổ thế được."

"Thì... bố anh ngủ sofa cũng được mà?" Tiêu Sở Sinh lầm bầm.

Hữu Dung lặng thinh nhìn hắn. Đúng là con trai ruột, tuyệt đối là con ruột!

"Bố anh ngủ sofa cũng được, nhưng anh nghĩ xem, giờ bác gái đang ngại với em vì vụ hiểu lầm ban nãy, làm sao hai bác cháu ngủ chung giường được?"

Tiêu Sở Sinh tức cười: "Ngại với em nên đẩy em sang ngủ với anh thì không ngại à?"

Hữu Dung lý lẽ đanh thép: "Người ngại là anh, chứ bác gái có ngại đâu!"

"Tê..." Tiêu Sở Sinh hít một hơi lạnh. "Anh không còn lời nào để phản bác luôn!"

Hai anh em nằm chung một giường (nhưng không làm gì), bỗng nhiên Hữu Dung cười khúc khích như chuông bạc trong bóng tối.

"Anh này, nghĩ lại em thấy buồn cười quá, suýt chút nữa em bỗng nhiên có thêm một người chồng..."

Tiêu Sở Sinh xấu hổ, định vung tay cốc đầu con bé một cái rồi lại thôi. Nghĩ lại thì cách xử lý của mẹ hắn dù có hơi "dị" nhưng lại rất lý trí. Nếu chuyện đó thực sự xảy ra, việc "đâm lao phải theo lao" là cách tốt nhất để bảo vệ danh dự cho cả hai đứa và hai gia đình.

Sáng hôm sau, cả nhà thức dậy và ăn ý coi như chuyện hôm qua chưa từng xảy ra. Tiêu Sở Sinh bắt đầu hỏi về việc kinh doanh tôm của nhà:

"Bố, tôm ở cửa hàng nhà mình bán thế nào rồi ạ?"

Lão Tiêu hào hứng: "Khá lắm, mỗi ngày bán được tầm 1000 tệ, ít cũng phải 700-800 tệ. Bạn con tốt thật đấy, cơ hội kiếm tiền thế này mà cũng nhường cho nhà mình."

Tiêu Sở Sinh hơi ngượng, gật đầu: "Vâng, vì thị trường này còn trống, ai bán cũng vậy thôi ạ." Hắn thầm nghĩ: Dù sao tiền cũng chảy vào túi người nhà mình, có khác gì đâu.

Hắn cũng thông báo việc mình sẽ đi học lái xe. Lão Tiêu rất ủng hộ và hứa khi con lấy bằng sẽ cân nhắc mua một chiếc xe hơi, thay cho chiếc xe tải van chở hàng hiện tại.

Khi quay lại nhà của Sam Sam và gặp lại Lâm Thi cùng cô nàng đồ đần, Tiêu Sở Sinh bày ra bộ dạng đầy cảm xúc:

"Thiếu chút nữa thôi là các em đã mất đi anh rồi!"

"Hả?" Cả hai nàng đồng thanh ngơ ngác.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!