Trùng Sinh Đâu Đồng Nghĩa Với Việc Muốn Bị Các Mỹ Thiếu Nữ Chinh Phục

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

200 3835

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

36 126

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Hoàn thành)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

242 2776

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

174 1907

Long Tộc

(Đang ra)

Long Tộc

江南

Tác phẩm truyền tải thông điệp rằng, dù có là một "đứa trẻ thất bại", thì cuộc đời vẫn luôn tồn tại những khả năng khác. Ai cũng có thể trở thành anh hùng.

157 7038

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

(Đang ra)

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

Rượu Makgeolli

Tưởng chỉ là macro bình luận thôi.Ai ngờ làm theo xong thì tôi lại giác ngộ thành ‘pháp sư’ mà họ bảo chỉ có bốn người.

219 1787

Quyển 2: Tiếng ve và bức thư tình - Chương 15: Ballade pour Adeline (2)

Chương 15: Ballade pour Adeline (2)

Lâm Tri Diệc nán lại trong nhà vệ sinh một lúc, lướt điện thoại xem tin tức, tiện tay trả lời vài tin nhắn của Lâm Ánh Nguyên và Triệu Thanh Ninh.

Đợi đến khi ước chừng thời gian đã hòm hòm, cậu thong dong thả bộ quay trở lại bàn ăn, lại phát hiện chỉ còn trơ trọi một mình Lý Nghệ Chỉ ngồi đó, thong thả uống nốt chút nước ép trái cây cạn kiệt dưới đáy ly.

“Cậu về rồi à? Chúng ta đi thôi.”

“Cậu nói chuyện xong với lớp trưởng rồi à?”

“Ừm.” Lý Nghệ Chỉ đặt ly xuống, cầm lấy chiếc ví cầm tay của mình, giọng điệu nhạt nhẽo, “Cô ấy đang dùng bữa cùng người nhà, chắc cậu không có cơ hội ra chào tạm biệt đâu.”

“Được.” Lâm Tri Diệc gật đầu, “Tôi đưa cậu về.”

“Ai bảo là tôi muốn về nhà chứ?” Lý Nghệ Chỉ hỏi ngược lại.

“Cậu không về nhà sao?” Lâm Tri Diệc đưa mắt nhìn ra ngoài tấm cửa kính sát đất khổng lồ của nhà hàng. Bầu trời đã tối đen từ lâu, những ánh đèn neon chốn phồn hoa đô hội lần lượt bừng sáng, phác họa nên những đường nét rực rỡ của màn đêm.

“Không về.” Lý Nghệ Chỉ đáp lời với thái độ coi đó là điều hiển nhiên, “Tôi đã nói rồi, tôi mua đứt cậu một ngày. Một ngày trọn vẹn, đúng như tên gọi của nó, là 24 tiếng đồng hồ.”

Cô khựng lại một nhịp, nhìn vẻ mặt cứng đờ ngay tắp lự của Lâm Tri Diệc, rồi khẽ bật cười thành tiếng: “Tôi đã đặt sẵn phòng tổng thống ở khách sạn rồi, thế nên lịch trình tiếp theo là: Cậu phải dỗ tôi đi ngủ.”

Lâm Tri Diệc há hốc mồm: “Không phải chứ, đại tiểu thư ơi, tôi bán nghệ chứ không bán thân đâu, có ai còn nhớ ban đầu tôi chỉ định tìm một công việc gia sư thôi không vậy?”

“Ha ha ha…” Cô lại bật cười, cái huyệt cười của người này thực sự rất kỳ lạ, “Thôi được rồi, tôi đùa đấy. Đi cùng tôi thêm hai tiếng nữa, sau đó tôi sẽ trả lại tự do cho cậu.”

“Được thôi.”

Bước ra đến cửa nhà hàng, Lý Nghệ Chỉ đột nhiên bảo Lâm Tri Diệc đứng đợi ở đó một lát. Cô quay người đi ngược trở lại vào bên trong. Lâm Tri Diệc nhìn theo hướng cô đi về phía người quản lý, hai người hạ giọng trao đổi với nhau vài câu.

Chẳng bao lâu sau, cô bước ra, trên mặt hiện rõ vẻ thư thái, nhẹ nhõm.

“Xong rồi, chúng ta đi thôi.”

“Lúc nãy cậu quay lại đó là để…?” Lâm Tri Diệc có chút tò mò.

“À, không có gì đâu.” Giọng Lý Nghệ Chỉ vô cùng tùy ý, “Chỉ là dặn dò tay quản lý một tiếng, cái tên phục vụ lúc nãy, có thể cuốn gói cút đi được rồi.”

Lâm Tri Diệc cực kỳ kinh ngạc, đâu cần phải làm đến mức tuyệt tình như vậy chứ? Mặc dù cậu cũng thấy tên phục vụ đó hơi ngứa mắt, nhưng cậu không ngờ hậu quả lại khiến anh ta đánh mất luôn chén cơm của mình.

“Nói đúng hơn thì cái thể loại người như vậy tôi đã gặp quá nhiều rồi, đến mức lười chẳng buồn đôi co tính toán với từng kẻ một nữa.” Suy cho cùng, nếu cứ rảnh rỗi đi so đo với từng người một thì chẳng còn thời gian đâu mà làm việc khác.

“Cậu có thể không thèm tính toán, nhưng ngày hôm nay, hắn ta làm tôi hơi ngứa mắt.” Cô quay sang nhìn Lâm Tri Diệc mỉm cười, “Thật ngại quá, con người tôi hơi hẹp hòi một chút.”

Đúng khoảnh khắc ấy, Lâm Tri Diệc nhìn vào đôi mắt đang đong đầy ý cười của cô, chợt cảm thấy…

Cô ấy hình như cũng có chút đáng yêu.

Hai người dùng bữa xong, Lý Nghệ Chỉ đề nghị đi dạo trên bãi biển một lát, Lâm Tri Diệc cũng không có ý kiến gì.

Gió biển về đêm mang theo hơi thở mặn mòi, ẩm ướt, từng đợt sóng vỗ từ xa xăm vọng lại, nối đuôi nhau gột rửa bờ cát phẳng lặng. Cả gau kề vai tản bộ dọc theo đường bờ biển, dưới chân là lớp cát mịn màng, mềm mại, bên tai chỉ còn vang vọng tiếng sóng vỗ, tiếng gió thổi cùng với tiếng bước chân thật khẽ của nhau.

Lý Nghệ Chỉ đột nhiên dừng bước, quay mặt hướng về phía biển cả bao la. Ánh trăng bàng bạc phủ lên người cô một lớp vầng sáng thanh tao, khiến góc nghiêng của cô trông thật mờ ảo.

“Hôm nay là sinh nhật của tôi.” Cô nhẹ giọng cất lời.

Lâm Tri Diệc thực sự sững sờ trong giây lát, đôi chân khựng lại. Cậu quay sang nhìn cô, nhưng trong màn đêm mờ mịt, biểu cảm trên gương mặt cô chẳng thể nhìn thấu được. Cậu không ngờ lại đột ngột nghe thấy điều này, bèn buột miệng theo phản xạ: “Chúc mừng sinh nhật.”

Lời chúc này nghe có vẻ hơi khô khốc, thậm chí còn mang theo chút luống cuống vì bị đánh úp bất ngờ. Cậu ngẫm nghĩ một lát, rồi nói tiếp: “Tôi đi vệ sinh một lát. Cậu đứng đây đợi tôi một chút, đừng đi đâu xa đấy.”

Lý Nghệ Chỉ gật đầu, lặng lẽ nhìn theo bóng lưng cậu đang vội vã rảo bước về phía trạm dịch vụ của công viên bờ biển đang sáng đèn phía xa xa, rồi dần dần hòa lẫn vào màn đêm tĩnh mịch.

Lâm Tri Diệc tất nhiên không phải bị đau bụng thật. Vừa khuất khỏi tầm mắt cô, cậu lập tức rút điện thoại ra, mở ứng dụng giao hàng, tìm kiếm một tiệm hoa gần nhất vẫn còn đang mở cửa, ngón tay thoăn thoắt lướt trên màn hình để chọn lựa.

Cậu chẳng có chút kinh nghiệm nào trong việc mua hoa tặng con gái, cuối cùng đành nhắm mắt chọn bừa một bó hoa được thiết kế tối giản, bao gồm những bông hồng Champagne phơn phớt đỏ điểm xuyết thêm vài nhành hoa xanh lam nhạt.

Cậu chốt đơn, điền cẩn thận địa chỉ giao hàng và không quên ghi chú thêm dòng chữ "Đang cần gấp, cảm ơn shop".

Cậu đứng nán lại tại chỗ ngót nghét mười lăm phút đồng hồ, cho đến khi bóng dáng người giao hàng xuất hiện.

“Cảm ơn anh nhiều nhé,” Cậu đón lấy bó hoa, hơi cúi người cảm ơn cậu shipper.

“Không có gì không có gì đâu.” Cậu shipper xua xua tay, rồi nhanh chóng quay người chạy đi.

Cậu ôm bó hoa tươi rói, mang theo hương thơm thanh khiết xuyên qua màn đêm, sải bước đi về phía bờ biển nơi có người đang chờ đợi.

Từng đợt sóng biển vẫn miệt mài vỗ vào bờ cát không biết mệt mỏi. Lý Nghệ Chỉ ôm đầu gối ngồi xuống nền cát, hoàn toàn chẳng buồn bận tâm đến việc chiếc váy đắt tiền lộng lẫy kia bị dính đầy cát bụi, đôi mắt cứ đăm đắm nhìn ra mặt biển tối đen như mực. Nghe thấy tiếng bước chân, cô ngoảng đầu lại.

Lâm Tri Diệc tiến đến trước mặt cô, đưa bó hoa về phía cô.

“Tặng cậu này. Chúc mừng sinh nhật.”

Gió biển khẽ thổi tung lớp giấy gói bọc bên ngoài, tạo ra những âm thanh sột soạt vui tai, hòa quyện cùng mùi hương hoa nhè nhẹ thoang thoảng trong không khí. Lý Nghệ Chỉ ngước mắt nhìn cậu, rồi lại cúi xuống nhìn bó hoa nằm gọn trong vòng tay mình, tận sâu trong đáy mắt xẹt qua một tia ngạc nhiên ngỡ ngàng.

“Cảm ơn.” Cô đón lấy bó hoa, ngừng lại một nhịp, rồi cất giọng thật khẽ, “Tôi thích lắm.”

“Vậy thì tốt rồi.” Lâm Tri Diệc cũng nhẹ nhàng đáp lại.

Giữa hai người lại rơi vào một khoảng lặng tĩnh mịch, có lẽ là năm phút, cũng có thể là mười phút, chẳng ai buồn lên tiếng, cứ để mặc bóng đêm lan tràn giữa hai người.

Lý Nghệ Chỉ đột nhiên phá vỡ bầu không khí: “Thực ra… tôi không bao giờ tổ chức sinh nhật cả.”

Lâm Tri Diệc nhìn hàng lông mày đang rủ xuống của cô, “Tôi hiểu mà, trước đây tôi cũng chẳng bao giờ tổ chức sinh nhật.”

Lời vừa ra khỏi miệng, trong tâm trí cậu chợt ùa về một đoạn ký ức cũ.

Đó là chuyện của vài năm trước, lúc ấy Lâm Ánh Nguyên chạy lon ton đến trước mặt cậu, ngón tay nhỏ nhắn lướt lướt trên màn hình điện thoại, giơ ra cho cậu xem: “Anh ơi, anh thích cái bánh kem nào nhất?”

Lâm Tri Diệc lắc đầu, tỏ vẻ không mấy bận tâm: “Anh không tổ chức sinh nhật đâu. Để dành số tiền này làm việc khác còn có ích hơn.”

“Không được!” Lâm Ánh Nguyên đan mười ngón tay vào nhau, tạo thành hình dấu X từ chối trước mặt cậu, khuôn mặt vô cùng nghiêm túc nói.

“Ngày sinh nhật đối với bất kỳ ai trên đời này cũng là một ngày cực kỳ đặc biệt! Cho dù tất cả mọi người có quên đi chăng nữa, thì bản thân mình nhất định phải nhớ lấy. Phải tự mua quà tự thưởng cho mình, phải tự khen ngợi bản thân, tự dặn lòng rằng ‘năm nay mình đã làm rất tốt rồi, thế nên phải vui vẻ lên, sang năm phải sống vui vẻ hơn nữa’! Bắt buộc phải tổ chức sinh nhật!”

“Tèn te! Anh ơi, bánh kem sô-cô-la em đặt cho anh giao đến nơi rồi này. Mau ra đây, hai anh em mình cùng cắm nến nào.”

“Anh ơi, anh thích ăn vị này lắm à? Tuyệt quá, sang năm em lại đặt vị này cho anh nhé!”

“Anh ơi, chúc mừng sinh nhật, sang năm cũng phải sống thật vui vẻ nha!”

Cậu vẫn còn nhớ như in thứ cảm giác của chính mình lúc đó, hóa ra cảm giác được một người quan tâm, nhớ nhung lại tuyệt vời đến vậy.

Thế nên khoảnh khắc nhìn thấy sườn mặt vương nét lạc lõng, đơn độc của Lý Nghệ Chỉ, một sợi dây đàn nào đó trong tim cậu dường như đã bị ai đó khẽ khàng gảy lên.

Cậu chỉ là hành động theo bản năng, khao khát cô ấy cũng có thể cảm nhận được thứ tình cảm ấm áp tương tự.

Cô ấy xứng đáng được mọi người nhớ đến vào ngày này, xứng đáng được nhận những lời chúc phúc, và xứng đáng được vui vẻ.

Cơn gió biển thổi lướt qua, kéo cậu trở về với thực tại. Ánh mắt cậu dừng lại trên bó hoa trong vòng tay Lý Nghệ Chỉ, giọng điệu càng trở nên dịu dàng, trầm ấm hơn: “Nhưng bây giờ tôi lại thấy khi có người nhớ đến, hoặc tự bản thân mình nhớ đến, cũng là một điều rất tuyệt vời.”

Thế nhưng Lý Nghệ Chỉ lại quay mặt đi, hướng ra phía biển lớn. Cô cứ lặng lẽ ngắm nhìn mặt biển tối đen đen đặc và những đốm sáng lẻ loi phía chân trời xa xăm.

Lâm Tri Diệc không cách nào nhìn thấy biểu cảm trên gương mặt cô lúc này.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!