Trùng Sinh Đâu Đồng Nghĩa Với Việc Muốn Bị Các Mỹ Thiếu Nữ Chinh Phục

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

200 3835

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

36 126

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Hoàn thành)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

242 2776

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

174 1907

Long Tộc

(Đang ra)

Long Tộc

江南

Tác phẩm truyền tải thông điệp rằng, dù có là một "đứa trẻ thất bại", thì cuộc đời vẫn luôn tồn tại những khả năng khác. Ai cũng có thể trở thành anh hùng.

157 7038

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

(Đang ra)

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

Rượu Makgeolli

Tưởng chỉ là macro bình luận thôi.Ai ngờ làm theo xong thì tôi lại giác ngộ thành ‘pháp sư’ mà họ bảo chỉ có bốn người.

219 1787

Quyển 2: Tiếng ve và bức thư tình - Chương 14: Ballade pour Adeline (1)

Chương 14: Ballade pour Adeline (1)

Khi cậu mở mắt ra, căn phòng vẫn chìm trong một sự tĩnh lặng tuyệt đối, hệt như cậu đang trôi dạt giữa một vũ trụ vô thanh vô sắc.

Có được sự yên tĩnh này tất thảy là nhờ Lý Nghệ Chỉ vốn là khách VIP thẻ đen, sở hữu một khoản tiền ký gửi không hề nhỏ ở đây, thế nên có ngủ bao lâu đi chăng nữa cũng tuyệt đối không có ai đến làm phiền.

Lâm Tri Diệc quay đầu sang, phát hiện cô đã tỉnh giấc từ lúc nào. Cô không nói gì, vẫn cuộn tròn người trong chiếc áo khoác của cậu, chỉ để lộ ra một khuôn mặt tinh xảo xinh đẹp, lẳng lặng nhìn cậu.

“Cậu tỉnh rồi à?” Lâm Tri Diệc lên tiếng, “Có muốn ăn chút gì không.”

Lý Nghệ Chỉ gật đầu.

Cậu với tay bật đèn lên. Ánh sáng chói lòa chiếu xuống khiến cô gái chói mắt khép hờ mí lại theo phản xạ, giống hệt một chú mèo con vừa bị đánh thức, cô phát ra một tiếng rên rỉ nho nhỏ rồi rúc sâu hơn vào lớp áo khoác.

“Mắt tôi…” Cô lầm bầm, nhưng chiếc áo khoác đã bị Lâm Tri Diệc vô tình rút ra mất rồi. Cô đành phải giơ cánh tay lên che chắn trước mắt. Dưới ánh đèn, cánh tay mảnh khảnh ấy trông lại càng thêm trắng trẻo, nõn nà.

“Đáng ghét…”

“Cậu muốn ăn gì nào?” Lúc đang rảo bước trên phố, Lý Nghệ Chỉ lên tiếng hỏi.

“Cơm bình dân.” Lâm Tri Diệc buột miệng đáp.

Lý Nghệ Chỉ suy nghĩ một lát, “Còn món gì khác không?”

“Thịt hầm chảo gang.”

“Món này tôi không muốn ăn.”

“Lẩu xuyên tiêu.”

“?”

“Mấy quán nhậu vỉa hè bình dân ấy.”

“Thôi để tôi tự sắp xếp vậy.” Lý Nghệ Chỉ đành bỏ cuộc.

Hai người bước vào nhà hàng. Cánh cửa kính dày cộp được người phục vụ trong bộ đồng phục phẳng phiu mở ra một cách tĩnh lặng, một luồng không khí mát lạnh trong trẻo phả vào mặt.

“Chào buổi tối, thưa quý khách.” Một người phục vụ khác mỉm cười bước đến đón tiếp, “Quý khách đã đặt bàn trước chưa?”

“Chưa. Nhưng mà, tôi có cái này.” Giọng Lý Nghệ Chỉ điềm nhiên như không, đưa ra một tấm thẻ.

Ánh mắt người phục vụ thoáng chấn động, nụ cười trên môi càng thêm phần cung kính, gập người cúi chào một góc 90 độ: “Vậy thì không cần đặt trước đâu, thưa tiểu thư, mời đi lối này. Chúng tôi đã giữ sẵn cho ngài một vị trí sát cửa sổ.”

Lâm Tri Diệc đi theo sau, ánh mắt lướt qua những cảnh vật xung quanh. Chiếc đèn chùm pha lê trên trần nhà tỏa ra ánh sáng lộng lẫy chói lóa, những bộ dao nĩa bằng bạc lấp lánh sang trọng, trong không khí du dương những bản nhạc tao nhã. Từng chi tiết nhỏ nhặt nhất ở nơi đây dường như đều đang gào thét hai chữ "đắt đỏ" vào mặt cậu.

Cậu vô thức thầm nghĩ trong lòng, một bữa ăn ở đây có lẽ phải bằng sinh hoạt phí mấy tháng trời của cậu cộng lại.

Người phục vụ dẫn hai người đến bàn ngồi, hai tay dâng lên một cuốn thực đơn dày cộp. Lâm Tri Diệc mở ra xem thử. Nhìn thấy những cái tên món ăn được trau chuốt mỹ miều và những con số dài thòng bám theo phía sau, cậu quyết định lát nữa lúc tính tiền, cậu sẽ đâm sầm qua tấm cửa kính sát đất bên trái, nhảy thẳng từ lầu hai xuống rồi liều mạng bỏ trốn.

“Đừng có sợ,” Lý Nghệ Chỉ ngồi phía đối diện thậm chí còn chẳng buồn ngẩng đầu lên, những ngón tay thon dài gõ nhẹ lên cuốn thực đơn, dường như đã nhìn thấu tâm tư của cậu, “Cứ gọi thoải mái đi, tôi bao.”

Bên trong nhà hàng Tây đang dập dìu một bản dương cầm êm ái. Ở chính giữa sảnh, một nữ nghệ sĩ người nước ngoài diện bộ đầm dài khoét lưng đang lướt những ngón tay trên phím đàn đen trắng, dệt nên khúc nhạc Clair de Lune của Debussy.

Một nam phục vụ ăn vận vô cùng bảnh bao bước đến, rót đầy thứ chất lỏng màu tím sẫm vào ly vang có chân dài. Đợi người phục vụ rời đi, Lâm Tri Diệc mới dùng giọng điệu đều đều nhắc nhở thiếu nữ: “Người chưa đủ 18 tuổi thì không nên uống rượu đâu.”

Lý Nghệ Chỉ khẽ cười đáp: “Thì cái này có phải rượu đâu.”

Cô nâng ly lên, “Đây là một loại nước ép trái cây. Nó được sản xuất từ nông trang Ánh Dương ở vùng châu thổ sông Vistula, Ba Lan. Ở đó có một giống dâu tằm lùn vô cùng đặc biệt, mỗi năm chỉ có thể thu hoạch vào lúc chạng vạng tối của tuần lễ cuối cùng trong tháng Sáu. Dưới ánh trăng, chúng phải trải qua mười chín công đoạn chiết xuất lạnh, cuối cùng được hòa quyện cùng những tinh thể bụi hổ phách lấy từ vùng biển Baltic. Đó cũng chính là lý do vì sao nó mang cái tên 'ánh sao dưới đáy ly'.”

Cô nhẹ nhàng lắc lư chiếc ly, để lại những vệt tím sẫm bám trên thành thủy tinh. “Người Ba Lan gọi nó là 'giọt lệ của thần Vệ Nữ', các bếp trưởng Michelin 3 sao thường dùng nó để kết hợp với nấm cục trắn. Còn ngày hôm nay...” Cô đưa ly nước về phía Lâm Tri Diệc, khẽ chạm ly với cậu, “Nó chỉ được khui ra vì cậu mà thôi.”

Lâm Tri Diệc chẳng biết phải nói gì cho phải, “Thật à? Cảm ơn?”

“Ha ha ha…” Lý Nghệ Chỉ lại bật cười: “Đùa thôi, thực ra đây chỉ là đồ uống kèm bữa ăn mới ra mắt của nhà hàng, nước ép trái cây cô đặc nhập khẩu từ Ba Lan pha với soda đấy.” Cô chỉ tay vào một dòng chữ nhỏ xíu nằm ở góc thực đơn, “Ly thứ hai được giảm giá một nửa, tôi thấy hời nên mới gọi.”

Lâm Tri Diệc thực sự bái phục cái tài nói hươu nói vượn không chớp mắt của cô nàng, “Chịu cậu luôn…”

Nhạc nghe cũng bắt tai phết.

Thực ra ở kiếp trước, sau khi đã đạt được tự do tài chính, Lâm Tri Diệc cũng từng lui tới một vài nhà hàng cao cấp kiểu này. Nhưng cậu lại không quen với khẩu vị đồ ăn ở đây, phần lớn thời gian, cậu vẫn chuộng những nhà hàng món Trung hơn.

Một lát sau, người phục vụ đẩy chiếc xe đẩy thức ăn sáng bóng loáng đến phục vụ. Nắp đậy đầu tiên được mở ra, bên trong là trứng cá muối thượng hạng dùng kèm với bánh crepe nhỏ xíu. Tiếp đến là nắp đậy thứ hai, những con sò điệp tươi đạt chuẩn ăn sống được điểm xuyết vài lát nấm cục, khoảnh khắc chiếc nắp bạc được nhấc lên, một lớp sương lạnh tỏa ra mờ ảo.

Món chính có hai lựa chọn là bò bít tết vân mỡ cẩm thạch thượng hạng và tôm hùm Boston, Lý Nghệ Chỉ đã chọn món thịt bò. Món cuối cùng được mang lên là kem vani tươi xay tại chỗ.

“Thưa ngài, ngài có cần tôi hướng dẫn cách dùng chiếc thìa vỏ sò đặc chế này để ăn trứng cá muối không?”

“Không cần đâu, phiền anh đổi cho tôi cái thìa bình thường là được rồi.” Lâm Tri Diệc nói.

Người phục vụ liếc nhìn chiếc áo sơ mi thuộc hàng bình dân đã giặt đến mức sờn cả màu của Lâm Tri Diệc, thầm bĩu môi trong lòng: Cái đồ nhà quê từ đâu chui ra đây, chắc lại ỷ cái mác bạn cùng lớp, giúp đỡ vị tiểu thư này vài chuyện vặt vãnh rồi mặt dày bám đuôi đòi đi theo chứ gì. Tiểu thư đây người ta ngại từ chối, đành phải mời hắn một bữa để cảm tạ thôi.

Cái thể loại người này tôi còn lạ gì nữa, đúng là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, hạng như cậu mà cũng xứng đáng được ngồi ăn cùng vị tiểu thư xinh đẹp này sao… Gã phục vụ thầm nghĩ với một suy nghĩ vô cùng tăm tối.

“Còn nữa,” Lâm Tri Diệc nhìn chằm chằm vào miếng bít tết màu hồng đào nhạt, nhíu mày nói, “Cái thứ này có thể làm welldone được không? Cái kiểu mà không nhìn thấy một chút máu nào ấy.”

Hừ, tinh túy của món ăn này chính là thịt bò Wagyu medium-rare kết hợp với vang đỏ Bordeaux, cái thằng nhãi vắt mũi chưa sạch này thế mà lại đòi ăn chín kỹ? Khéo lại còn đòi thêm cả nước sốt BBQ nữa không biết chừng?

Người phục vụ cố tình thở dài một cái, nặn ra một nụ cười công nghiệp giả tạo: “Thành thật xin lỗi, bít tết Angus của nhà hàng chúng tôi khuyến nghị chỉ nên dùng ở mức độ chín tái ba phần thì mới có thể tôn lên được trọn vẹn…”

“Bớt nói nhảm đi, làm chín kỹ lại cho cậu ấy.” Lý Nghệ Chỉ lạnh lùng cắt ngang, “Có cần tôi phải gọi quản lý của các anh ra đây không?”

“Ấy không cần không cần đâu, làm được làm được! Trong bếp của chúng tôi có đầu bếp người Quảng Đông, làm Teppanyaki hay xào lửa lớn đều cân được hết ạ! Tôi sẽ sắp xếp cho ngài ngay lập tức!”

Người phục vụ gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, khom lưng chạy lon ton rời đi, tiếng bước chân hối hả nghe có phần nực cười.

“Cảm ơn nhé.” Lâm Tri Diệc nói với Lý Nghệ Chỉ.

“Không có gì.” Lý Nghệ Chỉ cắt một miếng thịt nhỏ, tao nhã đưa vào khuôn miệng chúm chím như quả anh đào, từ tốn nhai nuốt.

Động tác của cô vô cùng thanh nhã, hệt như một người đã được rèn giũa nghi thức trên bàn ăn từ rất lâu rồi.

Bữa tối cứ thế trôi qua quá nửa trong một bầu không khí tĩnh lặng.

Ánh đèn trong nhà hàng vô cùng dịu mắt, những đường nét mạ vàng hắt ra những tia sáng trầm mặc, khiêm nhường. Khoảng cách giữa các bàn ăn rất rộng, tạo ra một không gian trò chuyện cực kỳ riêng tư cho thực khách. Đôi khi lại vang lên vài tiếng ly cụng nhẹ nhàng và những lời thủ thỉ trầm ấm, càng làm tôn lên vẻ thanh tao, trang nhã của nơi này.

“Hương vị thế nào?” Cô đặt dao nĩa xuống, lên tiếng hỏi.

“Nói thật nhé? Không ngon bằng canh sườn hầm bí đao.” Đây là câu trả lời của Lâm Tri Diệc.

“Cậu có biết bữa ăn này thừa sức mua được bao nhiêu nồi canh sườn hầm bí đao không hả?” Lý Nghệ Chỉ buồn cười đáp.

“Không biết, mà tôi cũng chẳng thiết tha gì muốn biết.” Lâm Tri Diệc nói. Cậu nhìn miếng bít tết trong đĩa của Lý Nghệ Chỉ, vẫn còn ứa ra những dòng nước thịt đỏ au, cậu chẳng hề cảm thấy ngon miệng chút nào. Đối với cá nhân cậu, cậu không hợp với đồ ăn sống cho lắm.

Lý Nghệ Chỉ cầm chiếc khăn ăn lên, khẽ thấm khóe môi, mỉm cười nói:

“Cậu biết không? Cái kiểu phát ngôn này của cậu mà ở trong gia tộc tôi, chắc chắn sẽ bị chỉ trích là một kẻ phàm phu tục tử không biết thưởng thức đấy. Sẽ bị mắng cho xối xả luôn.”

“Cứ phải ăn tươi nuốt sống thì mới chứng tỏ được mình là giới thượng lưu à?” Lâm Tri Diệc chẳng thèm đoái hoài, “Thế thì may mà tôi không sinh ra trong gia tộc của cậu. Nghe qua cứ như bọn họ đang ăn sự phù phiếm, hư vinh chứ chẳng phải đang ăn thức ăn vậy. Tha cho tôi đi, tôi không thể nào hòa nhập nổi với mấy kẻ làm màu như thế đâu.”

Lý Nghệ Chỉ không đáp lời, chỉ khẽ cong khóe môi.

Đúng lúc này, tầm nhìn của Lâm Tri Diệc chợt bị thu hút về phía xa, một bóng dáng vô cùng quen thuộc vừa bước ra khỏi khu vực phòng VIP.

Hôm nay cô ấy diện một chiếc đầm dài màu tím sẫm, cả người toát lên một vẻ thanh tao, thoát tục và vô cùng nổi bật.

Trình Hy Nhiên khẽ dừng chân ở cửa, hai tay khoanh trước ngực, trông có vẻ hơi mệt mỏi. Cô liếc nhìn về phía cây đàn dương cầm đen bóng đặt ở giữa sảnh, nữ nghệ sĩ người nước ngoài lúc nãy biểu diễn ở đó đã rời đi từ lúc nào. Cô cất bước đi về phía đó, khẽ vén tà váy rồi ngồi xuống ghế đàn.

Lâm Tri Diệc không ngờ hôm nay cô ấy cũng đến đây. Lý Nghệ Chỉ chỉ thoáng chần chừ trong ánh mắt một giây lát, nhưng cũng không tỏ vẻ ngạc nhiên gì cho lắm.

Bản nhạc cô ấy đang đánh là khúc Ballade pour Adeline (Bản ballad dành cho Adeline).

Vừa dứt một câu nhạc, Trình Hy Nhiên nhẹ nhàng vén lọn tóc vương bên tóc mai ra sau tai. Đột nhiên, dường như nhận ra có người đang nhìn mình, cô đưa mắt hướng về phía bàn của Lâm Tri Diệc, vừa vặn chạm phải ánh mắt cậu. Cô lại liếc sang Lý Nghệ Chỉ đang ngồi đối diện, khẽ sững người lại, rồi sau đó sải bước đi thẳng về phía họ.

“Lớp trưởng.” Lâm Tri Diệc lên tiếng chào hỏi trước.

“Sao hai người lại ở đây?” Cô hỏi.

“Trùng hợp thật đấy.” Lý Nghệ Chỉ đáp lời.

“Lớp trưởng, cậu và Lý Nghệ Chỉ là bạn bè à?” Lâm Tri Diệc bất ngờ hỏi.

“… Lý Nghệ Chỉ?” Trình Hy Nhiên khẽ nheo mắt lại.

Kẻ đang là tâm điểm của câu chuyện thì lại tỏ ra vô cùng dửng dưng. Cô ta thong thả nhấp một ngụm nước ép, nụ cười trên môi vẫn mang vẻ phớt lờ, bất cần.

“Tri Diệc, mình có vài chuyện muốn nói riêng với ‘Lý Nghệ Chỉ’, cậu có thể tạm thời lánh mặt đi một lát được không.” Cảm giác như Trình Hy Nhiên đã cố tình nhấn mạnh thật rõ cái tên đó.

“Trùng hợp ghê, tôi cũng đang muốn đi vệ sinh.” Lâm Tri Diệc lau miệng một cái, “Hai người cứ tự nhiên.”

Thiếu niên vừa rời đi, Trình Hy Nhiên bình tĩnh ngồi xuống ghế, chằm chằm nhìn "Lý Nghệ Chỉ" trong im lặng.

Thế nhưng "Lý Nghệ Chỉ" lại chống cằm, mỉm cười dịu dàng vô cùng: “Sao thế, nhìn đáng sợ vậy? Cậu định nói chuyện gì với tôi thế?”

Trình Hy Nhiên mở miệng. Ánh mắt cô vô cùng tĩnh lặng, nhưng giọng điệu lại chọc thẳng vào vấn đề.

“Diệu Diệu, rốt cuộc cậu đang muốn làm cái trò gì vậy?”

‘Lý Nghệ Chỉ’ nghe xong, nụ cười trên môi lại càng thêm sâu đậm.

Cô hơi nghiêng đầu, những tia sáng lấp lánh lưu chuyển nơi đáy mắt, phản chiếu một vẻ đẹp và sự chân thật gần như đạt đến độ thuần khiết tuyệt đối.

“Tôi à?” Thiếu nữ bật cười thành tiếng, “… Đương nhiên là đang chơi một trò chơi có thể khiến bản thân tôi cảm thấy vui vẻ rồi.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!