Chương 98 : Những điều chưa biết mới khiến người ta khao khát
“Cậu nói thẳng đi, tại sao tâm trạng lại không tốt?”
“Chuyện gia đình, không liên quan đến cậu.”
“Được, vậy tôi không hỏi nữa.”
Hai người tiếp tục chạy song song.
Trịnh Nhất Phong đã cảm nhận rõ rệt thể chất của Lục Viễn Thu tốt đến mức nào.
Dù cậu ta mới chạy được một đoạn, nhưng nhịp thở của Lục Viễn Thu vẫn đều đều như đang đi bộ, chẳng có chút xáo trộn nào.
Trịnh Nhất Phong lờ mờ đoán được, kỳ nghỉ vừa rồi chắc chắn đã có chuyện gì đó xảy ra với Lục Viễn Thu, khiến cậu thiếu niên đầu húi cua này thay đổi như một người khác chỉ trong vòng hai tháng ngắn ngủi.
“Lục Viễn Thu, cậu có muốn thắng giải bóng rổ lần này không?”
“Muốn.”
“Tại sao?”
“Chuyện gia đình, không liên quan đến cậu.”
Trịnh Nhất Phong ngạc nhiên quay đầu nhìn Lục Viễn Thu. Không phải lạ vì Lục Viễn Thu nhại lại lời mình, mà lạ là... một giải đấu bóng rổ thì liên quan quái gì đến chuyện gia đình?
Lục Viễn Thu: “Nhưng chỉ dựa vào hai đứa mình thì hơi khó đấy. Cậu nhìn ba tên cẩu kia xem, tối đến cũng chẳng chịu ra tập thể lực.”
Vừa dứt lời, giọng nói không phục của Chung Cẩm Trình vang lên từ bên cạnh: “Lục Viễn Thu, mày coi thường ai đấy?!”
“Cẩu chửi ai thế?!”
“Đúng đấy! Tưởng chỉ có hai đứa mày coi trọng giải đấu này à?!”
Giọng của Vương Hạo Nhiên và Cao Cường cũng vang lên từ phía sau.
Lục Viễn Thu và Trịnh Nhất Phong ngạc nhiên quay lại, thấy ba tên này đã chạy đến đường chạy và bắt đầu chạy theo.
Trịnh Nhất Phong lắc đầu cười, vẻ mặt đẹp trai ngời ngời.
Lục Viễn Thu: “Vãi chưởng? Tụi bay đến từ lúc nào thế?”
Chung Cẩm Trình đẩy gọng kính, mặt lạnh tanh: “Vừa xong.”
Cao Cường đột nhiên trầm giọng: “Anh em, vì chiến thắng, xông lên!”
Lục Viễn Thu: “Thế làm năm vòng khởi động trước nhé!”
“Cái gì?!” Chung Cẩm Trình thốt lên kinh hãi.
Nửa tiếng sau.
Năm cậu thiếu niên nằm vật ra bãi cỏ sân vận động, cùng nhau ngước nhìn bầu trời đêm đen kịt. Họ chụm đầu vào nhau, tạo thành một vòng tròn.
Bầu trời chẳng có gì, nhưng họ cứ nhìn mãi.
Im lặng một lúc lâu, Cao Cường đột nhiên lên tiếng: “Thoắt cái đã lớp 12 rồi, nhanh thật đấy. Sắp tốt nghiệp rồi, tự nhiên thấy hơi tiếc nuối.”
Lục Viễn Thu cười: “Ít nhất thì tụi bay đang nằm trên sân vận động trường cấp ba mà nói câu luyến tiếc này. Chứ đợi đến lúc bước chân ra xã hội rồi mới nói tiếc, thì cũng chẳng vãn hồi được gì đâu.”
Chung Cẩm Trình quay đầu, suýt nữa thì hôn trúng Vương Hạo Nhiên, vội rụt cổ lại: “Thằng chó Lục Viễn Thu lại ra vẻ thâm trầm.”
Trịnh Nhất Phong: “Cậu ấy nói đúng mà.”
Cao Cường: “Tụi bay định sau này làm gì?”
Vương Hạo Nhiên: “Đỗ đại học thì học, không đỗ thì về nhà kế thừa cái xưởng của bố tao, nằm mát ăn bát vàng, đời vẫn tươi.”
Lục Viễn Thu biết, Vương Hạo Nhiên trượt đại học. Tốt nghiệp cấp ba xong, xưởng nhà cậu ta cũng phá sản sau đó hai năm. Thiếu gia nhà xưởng cuối cùng trở thành nhân viên phục vụ quán bar.
Cao Cường hào hứng: “Tao hả, tao muốn thi đỗ đại học trọng điểm, sau đó kiếm thật nhiều tiền, ở biệt thự, đi du lịch vòng quanh thế giới, ngắm nhìn phồn hoa thế gian.”
Lục Viễn Thu biết, Cao Cường đỗ một trường đại học hạng hai bình thường. Tốt nghiệp xong trở thành nhân viên văn phòng lương ba cọc ba đồng, ngày ngày ăn mì gói, chen chúc trên tàu điện ngầm, ngắm nhìn phồn hoa thế gian... qua màn hình điện thoại.
Chung Cẩm Trình cười hê hê: “Tao thì đương nhiên là ngủ với những cô gái xinh đẹp, quyến rũ nhất thế giới. Phải trắng trẻo, xinh đẹp, ngực to mông cong.”
Lục Viễn Thu biết, tương lai cậu ta đắc tội với cấp trên, sau đó cứ ru rú ở nhà ăn bám bố mẹ. Học sinh ưu tú cuối cùng biến thành một gã đàn ông ế vợ bỉ ổi, chẳng ai thèm ngó ngàng.
Trịnh Nhất Phong giọng uể oải: “Tao ăn no chờ chết, tiếp tục làm một phế vật rác rưởi.”
Lục Viễn Thu biết, trong số mấy người này, chỉ có Trịnh Nhất Phong là có cuộc sống tương lai viên mãn, hạnh phúc.
“Còn mày Lục Viễn Thu? Sao không nói gì?”
Chung Cẩm Trình hỏi.
Trịnh Nhất Phong cũng liếc mắt sang, có vẻ như họ đều mong chờ câu trả lời của Lục Viễn Thu.
Cậu thiếu niên 17 tuổi đầu húi cua khẽ nhếch mép cười:
“Tao không thích nói chuyện tương lai. Những gì chưa biết... mới khiến người ta khao khát.”
...
Sáng hôm sau.
Tiết đầu là Hóa học.
Giáo viên Hóa là một bà giáo già rất dữ, đeo kính gọng tròn, nếp nhăn trên mặt sâu đến mức kẹp chết được cả đàn muỗi. Học sinh hay gọi bà là "Bà Lý".
Kỳ thi tháng vừa rồi, Lục Viễn Thu tiến bộ môn Hóa rất nhiều, nhưng Bà Lý nhất quyết không cho cậu bông hoa điểm tốt nào.
Lý do là học kỳ 1 năm lớp 11, Lục Viễn Thu nghịch ngợm trong giờ, làm vỡ cái cốc thí nghiệm ngay trước mặt bà ta.
Từ đó về sau, Bà Lý cực kỳ có thành kiến với cậu học trò này.
Bắt đầu vào học, Lục Viễn Thu lấy sách giáo khoa để lên bàn. Bạch Thanh Hạ cứ lục lọi trong cặp mãi, một lúc sau mới rút tay ra... tay không.
Lục Viễn Thu: “Quên mang à?”
Bạch Thanh Hạ ngượng ngùng gật đầu.
Lục Viễn Thu cười, hào phóng đẩy sách của mình ra giữa bàn: “Thế xem chung đi.”
Cô gái nhỏ cũng cười, hơi nghiêng người về phía cậu thiếu niên.
Giọng nói già nua của Bà Lý vang lên từ bục giảng: “Mở sách trang 51.”
Lục Viễn Thu xoay bút, ngáp ngắn ngáp dài, nước mắt chảy ròng ròng, lười chẳng buồn động tay. Bạch Thanh Hạ bèn đưa tay lật sách sang trang 51.
Đột nhiên, cả hai sững sờ.
Bạch Thanh Hạ mở to mắt nhìn chằm chằm vào trang sách. Ông Avogadro (nhà hóa học) trong sách đang... chổng mông về phía hai người!
Hai bờ mông đó là do Lục Viễn Thu vẽ thêm vào, tư thế vô cùng gợi cảm, khiến ông Avogadro trông... phong tình vạn chủng.
Cậu thiếu niên cười gượng gạo, vội vàng lấy bút xóa tô một vòng lên cái mông: “Xin lỗi xin lỗi, tiết trước ngứa tay quá không nhịn được.”
Bạch Thanh Hạ vành tai ửng đỏ, nén cười, không nói gì.
Xóa xong, Lục Viễn Thu đặt sách xuống. Nhưng Bạch Thanh Hạ dường như không quên được hình ảnh đó, nhìn vết mực đen sì bên cạnh ông Avogadro, cô lại không nhịn được bật cười.
“Còn cười nữa?”
Lục Viễn Thu trừng mắt.
Bạch Thanh Hạ vội đỏ mặt nín cười. Nghe giáo viên giảng bài trên bục, cô cầm bút, gạch chân dưới những câu quan trọng.
Mấy cái này Lục Viễn Thu lười làm lắm, cô biết thừa.
Hiếm khi được ngồi gần cô gái nhỏ trong giờ học thế này, Lục Viễn Thu cầm bút bi... vẽ một đường lên mu bàn tay trắng nõn của cô.
Bạch Thanh Hạ rụt tay về, ngước mắt lườm Lục Viễn Thu.
Lục Viễn Thu chỉ im lặng làm mặt quỷ với cô.
Bạch Thanh Hạ lườm cậu một cái, không thèm chấp.
Lục Viễn Thu lại bắt đầu giở trò, rung đùi, đầu gối cố tình chạm vào phần thịt mềm mại dưới đùi trái của Bạch Thanh Hạ. Chạm vào... mềm ơi là mềm.
Cô gái nhỏ vội co chân lại, tức giận đập một cái rõ mạnh vào đùi Lục Viễn Thu. Lục Viễn Thu ngừng rung đùi, ngoan ngoãn ngồi im.
Nhưng lúc này, Bà Lý trên bục giảng đã chú ý đến động tĩnh bên dưới, bà ngẩng đầu nhìn xuống: “Hai em bàn cuối kia!”
Bạch Thanh Hạ hoảng hốt, lập tức ngồi ngay ngắn, cúi đầu nhìn chằm chằm vào sách giáo khoa.
Lục Viễn Thu thấy Bà Lý đang đi xuống.
“Hai em, ai không mang sách giáo khoa?”
Bà Lý hỏi giọng hung dữ. Hỏi thì hỏi thế thôi, chứ bà đã chuẩn bị sẵn tinh thần phạt Lục Viễn Thu rồi.
Bạch Thanh Hạ định đứng lên, Lục Viễn Thu vội đưa tay ấn đùi cô xuống, rồi tự mình bình thản đứng dậy, dõng dạc trả lời: “Em ạ!”
Bà Lý cau mày: “Biết ngay là cậu mà! Lục Viễn Thu! Ra ngoài cửa đứng phạt cho tôi!”
Phạt thì phạt.
Lục Viễn Thu bĩu môi, đứng dậy đi ra cửa lớp. Cậu biết bà già này ngứa mắt mình từ lâu rồi.
Giáo viên khác phạt cùng lắm là bắt đứng tại chỗ, hoặc đứng cuối lớp. Bà già này bắt ra hẳn ngoài cửa đứng.
Thấy Lục Viễn Thu nhận tội thay mình, đi ra cửa lớp, Bạch Thanh Hạ cúi đầu, hai tay nắm chặt đầu gối.
Hai nhịp thở sau, cô lập tức đứng dậy, cầm cuốn sách trên bàn lật trang đầu tiên, nghiêm túc nói với Bà Lý: “Thưa cô, đây là sách của Lục Viễn Thu, người không mang sách là em ạ.”
Nói xong, khi Bà Lý còn chưa kịp phản ứng, Bạch Thanh Hạ như lấy hết can đảm, hít sâu một hơi, đứng dậy đi ra khỏi lớp.
Lục Viễn Thu há hốc mồm nhìn cô gái thanh thuần đỏ mặt, đi ra khỏi lớp trước ánh mắt của bao người, rồi đến đứng cạnh cậu, dựa lưng vào tường.
Ánh mắt cô gái nhỏ tuy lo lắng, bất an, nhưng vẫn quay sang nhìn Lục Viễn Thu, mím môi cười ngọt ngào.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
