Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11216

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

Tập 02 - Chương 101 : Cậu có sở thích quái đản gì thế này!

Chương 101 : Cậu có sở thích quái đản gì thế này!

Bạch Thanh Hạ hai tay nắm chặt cái xẻng nấu ăn, vẻ mặt khó xử: “Lục Viễn Thu, tớ không sao... Nấu ăn bị dầu bắn là chuyện bình thường mà, vết bỏng tự nó sẽ lặn thôi.”

Bất ngờ, cậu thiếu niên quay ngoắt lại, nghiêm mặt chỉ vào cô, hét lớn: “Cậu muốn tớ hối hận cả đời đúng không?!”

“Ban đầu chỉ là vết bỏng nhỏ, sau đó da bắt đầu thối rữa, hoại tử, rồi phải cưa chân?! Cậu muốn bắt đền tớ cả đời chứ gì!”

“Đừng hòng mà đạt được mục đích!! Tớ nhìn thấu hết rồi!!”

Thần kinh à... Bạch Thanh Hạ cầm cái xẻng, ngơ ngác ngồi đó, mắt mở to nhìn cậu như nhìn người ngoài hành tinh.

Không lâu sau, Lục Viễn Thu ôm hộp thuốc chạy tới. Cậu đặt bàn chân phải của Bạch Thanh Hạ lên đùi mình, lòng bàn tay áp vào lòng bàn chân mềm mại của cô, năm ngón tay nắm lấy những ngón chân hồng hào, ra sức xoa bóp.

Nhỏ nhắn xinh xắn, mềm như không xương, dùng những từ này để miêu tả bàn chân trước mắt thật sự rất phù hợp.

Lục Viễn Thu thật lòng cảm thấy mọi bộ phận trên cơ thể Bạch Thanh Hạ đều quá đẹp, không một chút tì vết.

“Không phải bôi thuốc sao?”

Bạch Thanh Hạ ngẩng đầu hỏi.

Lục Viễn Thu giải thích: “Ờ... trước khi bôi thuốc phải mát-xa cho lưu thông máu, thế mới dễ hấp thụ thuốc.”

Sau mười phút "lưu thông máu" mà thuốc vẫn chưa được bôi——

“Lục Viễn Thu, em gái cậu nói đúng thật, cậu đúng là đồ luyến túc (yêu chân)!”

Bạch Thanh Hạ nhìn cậu với ánh mắt ghét bỏ, giận dỗi đứng dậy đi vào bếp, đóng sầm cửa lại.

...

Trên bàn ăn.

Ngửi mùi thơm nức mũi từ hai món ăn trước mặt, Lục Viễn Thu cầm đũa, ngập ngừng nhìn Bạch Thanh Hạ: “Thật ra trước đây tớ không như thế đâu, dù cậu có tin hay không...”

“Hôm nay là do quan tâm quá nên loạn thôi.”

Bạch Thanh Hạ ngồi ghế bên cạnh, mặt mày bí xị nhìn chằm chằm mặt bàn, hai tay nhỏ nắm chặt đặt trên đầu gối, hai chân thì rụt hẳn vào gầm ghế.

Cô không muốn để Lục Viễn Thu nhìn thấy chân mình nữa.

“Cậu mau ăn đi, đừng nói nữa, ăn xong mình bắt đầu học.”

Cô gái nhỏ không nhìn cậu, thấp giọng giục.

Lục Viễn Thu gật đầu, cắm cúi ăn. Cậu ăn ngấu nghiến hai món ăn như thể dùng sự "nhiệt tình" của mình để tạ lỗi cho hành động vô lễ vừa rồi.

Bạch Thanh Hạ lén nhìn sang, thấy Lục Viễn Thu ăn ngon lành như thế, cơn giận cũng từ từ nguôi ngoai.

Nhưng ăn xong, thay vì ngồi vào bàn học, Lục Viễn Thu lại ngồi vào máy tính.

Cậu mở máy, gõ vài chữ vào thanh tìm kiếm.

Bạch Thanh Hạ ôm sách vở đi vào, khó hiểu nhìn cậu: “Cậu làm gì đấy? Không học à?”

Lục Viễn Thu cười quay lại. Trên màn hình máy tính sau lưng cậu, một thanh kiếm tỏa ánh sáng trắng chói lòa bay tới, xoay vòng rồi cắm phập xuống tấm màn hình vàng xanh có dòng chữ "Tiên Kiếm Kỳ Hiệp Truyện 3".

Nhạc dạo đầu quen thuộc vang lên.

Lục Viễn Thu vội kéo cô gái nhỏ ngồi xuống mép giường mình: “Xem cái này một lúc đã.”

Bạch Thanh Hạ cau mày, định đứng lên: “Tớ không xem phim truyền hình đâu, học đi, cậu mà không học nghiêm túc lần sau tớ không đến nữa.”

Lục Viễn Thu vội ấn vai cô ngồi xuống: “Xem một tập thôi! Một tập thôi mà!”

Nói xong, cậu cười, hát theo giọng nữ trong bài hát mở đầu: “Yêu~ vẫn chưa đến~ Thiên địa phong vân bỗng đổi thay~”

Quay sang nhìn bộ dạng hát hò vui vẻ của cậu, Bạch Thanh Hạ bất lực, thở dài lắc đầu cười. Cô hít sâu một hơi, ánh mắt cũng dần bị thu hút vào màn hình máy tính.

Bốn mươi phút sau.

Cô gái nhỏ chăm chú nhìn màn hình. Cuối cùng, bài hát kết thúc phim vang lên.

“Lặng im, bước đi, bao xa rồi~”

Lục Viễn Thu quay sang: “Học nhé?”

Bạch Thanh Hạ lúc này mới dời mắt khỏi màn hình, ngẩn ngơ nhìn Lục Viễn Thu, lưu luyến gật đầu, cầm sách định đi về phía bàn học.

Thấy bộ dạng đó của cô, Lục Viễn Thu cười: “Hay là xem thêm tập nữa?”

Cô gái nhỏ nghe vậy, quay phắt lại, vui vẻ gật đầu lia lịa.

Cô lại chạy về ngồi xuống mép giường cùng Lục Viễn Thu.

...

Lục Viễn Thu: “Thêm tập nữa không?”

Bạch Thanh Hạ: “Thời gian có bị...”

Lục Viễn Thu: “Không saoo đâu~”

...

Lục Viễn Thu không ngờ cậu và Bạch Thanh Hạ lại xem phim truyền hình cả buổi chiều.

Cô gái nhỏ từ chỗ e dè lúc đầu, đến sau này ngoan ngoãn ngồi chờ cậu chuyển sang tập tiếp theo.

Trong lúc xem, cô tập trung đến mức cười thành tiếng cũng không biết. Để kiểm tra xem cô tập trung đến mức nào, Lục Viễn Thu lén giẫm chân lên ngón chân cô.

Kết quả Bạch Thanh Hạ chỉ phản xạ rụt chân lại, rồi gác nhẹ bàn chân trắng nõn vừa bị giẫm lên mu bàn chân Lục Viễn Thu. Cô dường như không nhận ra hành động của mình, mắt vẫn dán chặt vào Cảnh Thiên và Mậu Mậu trên màn hình.

Lục Viễn Thu cười, cứ thế để cô gác chân suốt mấy tập phim.

Năm giờ chiều.

Bạch Thanh Hạ ủ rũ đứng ở cửa phòng ngủ, nói với Lục Viễn Thu: “Xin lỗi nhé, lần sau tớ không xem nữa đâu, hôm nay chẳng giúp cậu ôn tập được gì cả.”

“Không sao.”

Lục Viễn Thu cười xoa đầu cô: “Vui là được rồi.”

Bạch Thanh Hạ ngẩng đầu, mặt vẫn buồn thiu. Rõ ràng đến để phụ đạo cho Lục Viễn Thu, kết quả lại xem phim cả buổi chiều.

Chẳng giống dự tính của cô chút nào.

“Tớ nói thật đấy, lần sau tớ nhất định không xem nữa.”

Cô nghiêm túc nói, rồi cất sách vở vào cặp. Đột nhiên cô nhìn thấy chiếc áo đồng phục màu hồng trong cặp.

Bạch Thanh Hạ sực nhớ ra, vội lấy chiếc áo ra, đưa cho Lục Viễn Thu: “Suýt thì quên, tớ dành cả tối qua và sáng nay để thêu xong áo cho cậu rồi đấy.”

Lục Viễn Thu ngạc nhiên nhận lấy.

Lúc này Bạch Thanh Hạ khẽ nhún vai, ngượng ngùng nói:

“Cậu bảo muốn áo của cậu khác biệt với mọi người, tớ không rõ cậu muốn khác biệt thế nào, nên tớ thêu thêm một dòng chữ dưới tên cậu. Lục Viễn Thu, chúc cậu đoạt giải quán quân.”

Nghe cô nói vậy, Lục Viễn Thu mở rộng chiếc áo, nhìn vào mặt sau.

Quả nhiên, dưới tên lớp và tên cậu, có một dòng chữ vô cùng bắt mắt.

"Tằng Hứa Nhân Gian Đệ Nhất Lưu" (Từng hứa sẽ là người xuất sắc nhất thế gian).

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!