Chương 129 : Hoàn toàn không xứng làm đối thủ của Lục Viễn Thu
“Bao nhiêu tiền một cái ạ?”
Cô gái nhỏ hỏi nhẹ nhàng với cô bán hàng đội mũ trắng.
Cô bán hàng đang tựa người vào quầy, cả ngày mệt mỏi bỗng thấy vui vẻ hẳn khi gặp cô bé xinh xắn, ngoan ngoãn ở cuối hàng.
Cô cười đáp: “Cháu ơi, mua lẻ 2.5 tệ một cái, hai cái 4 tệ, ba cái 5 tệ.”
Bạch Thanh Hạ dứt khoát quẹt thẻ: “Cho cháu ba cái ạ.”
“Có ngay!”
Lục Viễn Thu đang ăn cơm, ngẩng đầu lên thì thấy Bạch Thanh Hạ bưng khay cơm đi tới. Cô mỉm cười nhẹ nhàng, có vẻ rất vui. Khi cô ngồi xuống, Lục Viễn Thu phát hiện trên khay cơm của cô có ba chiếc bánh tart trứng.
“Chà, hôm nay ăn sang thế? Chia cho tớ một cái được không?”
Bạch Thanh Hạ vội vàng bưng cả ba chiếc bánh tart trứng đặt sang bên Lục Viễn Thu, nói: “Mua cho cậu cả đấy, chúc mừng cậu vào chung kết.”
Lục Viễn Thu sững sờ.
“À... tớ ăn không hết đâu, cậu xem cơm tớ lấy nhiều thế này. Cậu ăn một cái đi, tớ ăn hai cái.”
Cậu cười nói, đưa một chiếc bánh tart trứng cho cô.
Cô gái nhỏ do dự một chút, nhưng cũng không khách sáo, mỉm cười đưa hai tay nhận lấy: “Được.”
Bạch Thanh Hạ cúi đầu nhìn chiếc bánh tart trứng nằm gọn trong hai lòng bàn tay nhỏ nhắn của mình. Cô thực sự thấy món ăn này rất đáng yêu, nhỏ nhắn, thơm phức, đắt như thế chắc chắn là rất ngon.
Thực ra cô cũng mong Lục Viễn Thu chia cho mình một cái, vì cô thực sự muốn nếm thử xem món ăn đáng yêu này có vị gì. Tất nhiên nếu không chia cũng không sao, vì vốn dĩ cô mua để chúc mừng Lục Viễn Thu mà.
Cô gái nhỏ nâng niu chiếc bánh trên tay, từ từ đưa lên miệng. Đột nhiên khuỷu tay cô bị ai đó va mạnh, chiếc bánh tart trứng rơi xuống đất ngay lập tức.
Cô ngơ ngác quay đầu lại nhìn.
Lục Viễn Thu nhìn bóng đen bao phủ lên mặt bàn trước mặt, cũng ngẩng đầu lên.
Đối diện cậu là một nam sinh cao lớn, gần mét chín.
Trong ấn tượng của Lục Viễn Thu, chàng trai có vẻ ngoài điềm tĩnh này dường như lần đầu tiên tức giận đến thế.
Trương Dật Phi trừng mắt nhìn Lục Viễn Thu đầy giận dữ, quát: “Lục Viễn Thu! Tao đéo quan tâm mày có phải con cháu nhà họ Lục hay không, tao chỉ hỏi mày một câu, chuyện quan hệ giữa tao và Liễu Kiến Thanh có phải do mày cố tình tiết lộ cho bố cô ấy biết không?!”
Giọng cậu ta trầm và đầy uy lực, vì chứa đựng sự phẫn nộ nên dù giọng trầm nhưng âm lượng vẫn rất lớn, lập tức thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh.
Anh em của Tào Sảng ở khối 12 đều quay sang nhìn.
Lục Viễn Thu ném đôi đũa xuống bàn, cười lạnh lùng: “Đúng đấy.”
Trương Dật Phi lập tức lao tới, túm lấy cổ áo Lục Viễn Thu, thở hồng hộc.
Bạch Thanh Hạ giật mình, theo phản xạ, cô vội vàng đưa tay nắm lấy cánh tay Trương Dật Phi.
Cô không biết Trương Dật Phi là ai, cũng không biết giữa Trương Dật Phi và cô có mối liên hệ dây mơ rễ má nào, cô chỉ biết người con trai cao lớn này đang muốn làm hại Lục Viễn Thu.
Lục Viễn Thu không để ý đến hành động trẻ con của Trương Dật Phi, cậu chỉ quay sang nhìn cô gái nhỏ, lập tức đưa tay nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của cô định kéo ra: “Cậu tránh ra!”
Nhưng khoảnh khắc này, cậu ngạc nhiên phát hiện sức lực của cô gái nhỏ này lớn đến lạ thường, kéo mãi mà đôi tay cô vẫn không chịu buông ra.
Lục Viễn Thu trừng mắt nhìn cô: “Cậu thể hiện cái gì hả? Buông tay ra!”
Bạch Thanh Hạ lắc đầu đầy lo lắng, giọng nghẹn ngào như sắp khóc: “Đừng... đừng... đừng đánh nhau.”
Trong nháy mắt, tiếng đập đũa vang lên từ bốn phía. Khắp tầng một căng-tin, anh em của Tào Sảng đồng loạt đứng dậy khỏi chỗ ngồi. Dù xa hay gần, ai nấy đều trừng mắt nhìn về phía này với vẻ mặt hung dữ, ít nhất cũng phải hai ba mươi người.
“Anh Thu!!”
“Anh Thu!”
“Anh Thu!!”
Bạch Thanh Hạ đỏ hoe mắt quay đầu nhìn quanh, sững sờ trước cảnh tượng này.
Lục Viễn Thu giơ tay ra hiệu trấn an mọi người, dường như đã quá quen với cảnh này. Cậu bình tĩnh nhìn Trương Dật Phi, nói: “Đã là con trai của Trương Chí Thắng, tao không nghĩ loại người như mày lại thấp hèn đến mức cho rằng đánh nhau là cách giải quyết vấn đề đâu nhỉ.”
Nói xong, cậu thiếu niên đầu húi cua cười, cúi đầu nhìn đôi cánh tay đang run rẩy trước mặt mình, tiếp tục nói: “Nếu mày thực sự đánh tao, tao lại càng thấy cái danh thiếu gia nhà họ Trương của mày chẳng đáng một xu, hoàn toàn không xứng làm đối thủ của Lục Viễn Thu tao.”
“Tất nhiên, nếu muốn đánh thì... chủ nhiệm khối không có ở đây, mọi người đều có thể tiếp mày.”
Nói xong, Lục Viễn Thu lặng lẽ ngẩng đầu nhìn Trương Dật Phi, chờ cậu ta quyết định.
Trương Dật Phi cười lạnh một tiếng, gật đầu, buông cổ áo Lục Viễn Thu ra.
“Lục Viễn Thu, có thể mày chưa hiểu tao. Tao không bao giờ đánh nhau, cũng khinh thường dùng cách này. Hẹn gặp ở chung kết. Nhưng tao phải nhắc mày một câu, giới hạn của tao là Liễu Kiến Thanh.”
Nói xong cậu ta liếc nhìn đám đông đang đứng xung quanh, lạnh lùng bỏ đi.
Bạch Thanh Hạ ngồi lại xuống ghế, xoa xoa ngón tay, lo lắng nhìn Lục Viễn Thu.
Các nam sinh xung quanh thấy không có chuyện gì xảy ra, cũng lặng lẽ ngồi xuống.
Lúc này Lục Viễn Thu mới cau mày, bất lực nhìn cô gái nhỏ trước mặt: “Vừa nãy cậu làm cái gì thế hả? Định đánh nhau giúp tớ à?”
Bạch Thanh Hạ nắm chặt tay mình, nghiêm túc nhìn cậu, rồi đưa tay quệt nước mắt nơi khóe mi, thở nhẹ, có vẻ vừa rồi cô sợ chết khiếp.
Lục Viễn Thu mềm lòng, sờ túi quần, không thấy giấy, bèn chìa tay ra: “Có giấy không?”
Bạch Thanh Hạ gật đầu ngay, lấy khăn giấy trong túi ra đặt vào tay Lục Viễn Thu. Lục Viễn Thu cầm giấy lau nước mắt cho cô, an ủi: “Yên tâm đi, không đánh nhau được đâu. Loại người như cậu ta khác với mấy tên du côn bình thường, sĩ diện lắm, không bao giờ đánh nhau ở nơi công cộng thế này đâu.”
Cô gái nhỏ gật đầu lia lịa, chẳng biết có nghe lọt tai chữ nào không.
Lục Viễn Thu nhìn xuống bàn trước mặt cô, hỏi: “Bánh tart trứng của cậu đâu?”
Bạch Thanh Hạ mới sực nhớ ra, vội vàng nhìn xuống đất. Cô cúi người nhặt chiếc bánh tart trứng rơi dưới đất lên.
Vỏ giấy bạc đã văng ra ngoài, bên ngoài bánh dính một lớp bụi bẩn, trông chẳng còn đáng yêu tẹo nào.
Cô gái nhỏ đưa tay áo lau nước mắt, đặt chiếc bánh tart vào khay cơm của mình, dùng thìa sắt cẩn thận cạo bỏ phần dính bụi bên ngoài.
Lục Viễn Thu thấy vậy trừng mắt: “Làm gì đấy! Bẩn rồi, đừng ăn nữa!”
Cậu giật lấy, ném thẳng vào thùng rác nhỏ bên cạnh.
Bạch Thanh Hạ tiếc nuối nhìn theo, giọng yếu ớt phản bác: “Bên trong... có bẩn đâu...”
Lục Viễn Thu đặt một chiếc bánh tart của mình vào khay của cô, ra lệnh: “Ăn cái này đi.”
Bạch Thanh Hạ bướng bỉnh lắc đầu. Không biết là do chưa hoàn hồn sau chuyện vừa rồi, hay là đau lòng vì chiếc bánh bị Lục Viễn Thu ném đi, cô mếu máo khóc nấc lên: “Chỉ còn hai cái thôi... vốn dĩ mua cho cậu mà... của tớ mất thì thôi... tớ không ăn của cậu đâu.”
Nói rồi cô lại nhặt chiếc bánh tart đó bỏ sang khay của Lục Viễn Thu.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
