Trùng Nhiên

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15101

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 1

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 2

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 32

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 820

Quyển 2: Cung Tựa Sấm Rền, Dây Kinh Động - Chương 74: Đã thế thì cùng hành hạ nhau đi!

Sau khi thầy Đàm truyền đạt ý của Tần Tây Trân và điểm danh, Trình Nhiên, trong một ngày mùa đông trời trong mây cao nắng đẹp, đi về phía tòa nhà dạy học B.

Lúc này, những người không có tiết mục biểu diễn đều đã đi học thể dục, con đường dẫn đến tòa nhà B khá vắng vẻ. Nhưng trái ngược hoàn toàn là những khoảng đất trống và các địa điểm ven đường, tất cả đều đã trở thành sân tập của các học sinh có tiết mục biểu diễn.

Có nhóm nhảy tập thể, trên bãi cỏ bên trái lùm cây, dùng một chiếc radio cassette để phát nhạc, vài người đến cả chục nam nữ đang luyện tập.

Bên phải sân thể dục, lại có một đám đông khác, gần bằng sĩ số của một lớp, hóa ra là cả lớp đang tập đại hợp xướng.

Còn có những người cầm đạo cụ, hoặc đeo những món đồ trang sức làm bằng giấy, đang ở đó học thuộc lời thoại, diễn thử. Đây có lẽ là những người sẽ diễn tiểu phẩm.

Cuộc sống học sinh vốn dĩ không có nhiều hoạt động giải trí, một năm cũng chỉ có vài hoạt động lớn, lên lớp 12 thì tất cả những hoạt động này sẽ bị hủy bỏ, nên lúc này mọi người đều khá tích cực và trân trọng.

Chỉ là khi Trình Nhiên một mình đi trên con đường nhỏ vắng vẻ này, những cặp mắt hai bên vẫn đổ dồn về phía cậu.

Sau khi kỳ thi giữa kỳ với danh hiệu hạng nhất toàn khối bị phanh phui, Trình Nhiên thường xuyên nhận được những ánh mắt như vậy. Dĩ nhiên cũng có người thắc mắc về sự xáo động này.

“Ai vậy…”

“Trình Nhiên đấy, hạng nhất toàn khối mà không biết à. Hơn Tống Thời Thu hạng hai 23 điểm đấy!”

“Ồ ồ, nghe nói mãi mà chưa thấy người thật. Là cậu ta à… Thế chuyện của Tống Thời Thu và Dương Hạ, có phải là do cậu ta chen chân vào không?”

“Chuyện này khó nói lắm…”

Trong những ánh mắt như xem gấu trúc, Trình Nhiên đi qua.

Chưa đến phòng học âm nhạc, đã nghe thấy tiếng nhạc tập luyện từ bên trong vọng ra.

Ò e í a đùng đùng leng keng cheng…

Có một khoảnh khắc, Trình Nhiên đã do dự, không biết mình có nên bước vào hay không.

Cuối cùng Trình Nhiên vẫn bước vào. Đây là một phòng học bình thường, phần lớn bàn ghế đã được dọn đi, chừa ra một khoảng trống ở giữa. Một cậu nam sinh hát chính, đang hát một bài có lẽ là tự sáng tác, giọng cũng được, nhưng vấn đề là cả giai điệu đều lạc nhịp. Bên cạnh, hai tay guitar chính và phụ như đang chơi trò kéo co, giành giật âm thanh của nhau, khiến Trình Nhiên có cảm giác như đang nghe âm thanh nổi từ trái qua phải rồi từ phải qua trái. Một cô bé ôm cây đàn bass luôn tìm cách chen vào, không tìm được nhịp của trống. Còn tay trống thì hơi mập, đeo kính, có khí chất của một học bá, chỉ là đã dùng sai chỗ cái sự chuyên cần nghiên cứu đó, cứ thế mà ra sức gõ trống.

Cả ban nhạc bây giờ giống như một đám quân ô hợp, đang bị kỵ binh của Thành Cát Tư Hãn truy sát trên thảo nguyên.

Trình Nhiên nhìn thấy bóng lưng của Tần Tây Trân, mái tóc đen buông xõa sau lưng. Bóng lưng này đáng lẽ nên xuất hiện trong một mùa đông trong lành, không thiếu ánh nắng chan hòa, nếu có thêm tiếng nhạc du dương và trong trẻo thì càng tuyệt.

Tiếc là bản nhạc này, đang trong quá trình mài giũa, thật sự là một cực hình.

“Cô Tần, cô tìm em có việc gì?”

Tần Tây Trân vẫn quay lưng về phía cậu, Trình Nhiên đã từng nghĩ rằng cô không nghe thấy giọng mình.

Nhưng sau khi ban nhạc kết thúc bản nhạc đó, Tần Tây Trân mới quay người lại: “Em đến rồi à?”

Chẳng phải đã đứng đây lâu lắm rồi sao.

Tần Tây Trân nói: “Chuyện là thế này, tháng sau trường chuẩn bị tổ chức đêm văn nghệ, chúng ta đã thành lập một ban nhạc, dự định viết vài bài hát…”

Lúc này, các thành viên ban nhạc đang nghỉ ngơi đều nhìn Trình Nhiên dò xét.

“Ồ, âm nhạc ạ…” Trình Nhiên thở phào nhẹ nhõm, “Em không biết.”

Tần Tây Trân nhìn sang, lông mày khẽ nhướng lên: “…Hửm?”

Trình Nhiên lắc đầu: “Em không biết gì hết, em không biết nhạc.”

Tần Tây Trân không nói gì, chỉ cười như không cười nhìn chằm chằm vào cậu.

Trình Nhiên cũng đối diện với đôi mắt trong như hồ thu của cô, lòng không gợn sóng.

Không khí im lặng và kỳ quặc.

Giống như một thế trận binh đến thì tướng chặn, nước đến thì đất ngăn.

Ánh mắt Tần Tây Trân dần trở nên sắc bén, Trình Nhiên cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo sắc bén như lướt qua sống lưng. Cô cất lời: “Ồ… vậy à, thôi được. Em không biết nhạc, vậy thì phục vụ các thành viên trong ban nhạc, đảm bảo cho buổi biểu diễn thành công, chắc là được chứ?”

“Thế này, cô có cái cốc để quên ở văn phòng của thầy Điền Gia Bỉnh, em giúp cô đi lấy. Màu hồng… đừng lấy nhầm nhé.”

Nói xong, Tần Tây Trân lại quay sang ban nhạc: “Nào, vừa rồi các em có năm vấn đề, vấn đề thứ nhất…”

Nói được nửa chừng, Tần Tây Trân quay đầu lại, nhìn Trình Nhiên ở cửa, chau mày: “Có vấn đề gì à?”

Mình nhịn.

Trình Nhiên quay người đi ra ngoài.

Khi từ văn phòng của thầy Điền Gia Bỉnh lấy cốc nước của Tần Tây Trân về, Tần Tây Trân không quay đầu lại, chỉ tay vào cái bàn bên cạnh: “Để đó đi.”

Rồi Tần Tây Trân giơ tay ra hiệu, bản nhạc đang tập kết thúc. Tần Tây Trân nói với mọi người: “Vất vả rồi, mọi người có khát không… uống chút nước đi.”

Trình Nhiên lắc đầu: “Em không khát…”

Cô quay lại: “Trình Nhiên, em qua phòng bên cạnh lấy mấy cốc nước qua đây.”

Trình Nhiên mở to mắt nhìn cô.

Tần Tây Trân nheo mắt: “Sao thế? Ồ cô quên mất, em là hạng nhất toàn khối, lần này thi rất tốt, đáng khen, đáng khen… Nhưng bây giờ là giáo dục tố chất phát triển toàn diện đức, trí, thể, mỹ, thành tích tốt chỉ là một phương diện, tinh thần tập thể cũng là một biểu hiện quan trọng của tố chất mà. Đi đi, rót cho mỗi người một cốc, còn cô… nước trong cốc của cô chắc nguội rồi, em giúp cô thay nước nóng nhé.”

Bây giờ các thành viên ban nhạc đã nhìn ra vấn đề, đều nhìn Trình Nhiên với ánh mắt thông cảm.

Trình Nhiên quay người sang văn phòng bên cạnh, một lúc sau xách về một phích nước nóng và năm cái cốc giấy. Cậu đặt các cốc giấy lần lượt lên bàn, nhấc phích nước nóng lên rót nước vào từng cốc, rồi vặn nắp bình giữ nhiệt màu hồng của Tần Tây Trân ra, đổ nước bên trong đi, rót nước nóng mới vào, hơi nóng bốc lên nghi ngút trong phòng học mùa đông.

Cậu làm tất cả những việc này rất cẩn thận, tỉ mỉ, tay rất vững.

Cô bé chơi bass trong ban nhạc nhìn thấy năm ngón tay thon dài và những động tác uyển chuyển như mây trôi nước chảy của cậu, có chút ngưỡng mộ.

Tần Tây Trân không nói gì, lặng lẽ quan sát cảnh này.

Làm xong tất cả, Trình Nhiên thu tay lại, đứng sang một bên.

Các thành viên ban nhạc cảm ơn Trình Nhiên, rồi qua lấy nước.

Năm phút sau, Tần Tây Trân cười nhẹ: “Nghỉ ngơi đủ rồi chứ, chúng ta tiếp tục nào… Mọi người xem bản nhạc đi…”

Lúc này Trình Nhiên mới lên tiếng: “Hết việc của em rồi chứ ạ, vậy em đi đây…”

Vừa định quay người ra cửa, giọng của Tần Tây Trân lại từ phía sau văng vẳng vọng lại.

“Em đợi một chút.”

Trình Nhiên đứng hình tại chỗ, nửa người quay lại, khóe miệng khẽ giật giật…

Người phụ nữ này…

Tần Tây Trân khẽ mỉm cười, vỗ vỗ vào chỗ ngồi bên cạnh mình: “Lại đây, ngồi đi.”

Trình Nhiên đi tới ngồi xuống.

Khóe miệng Tần Tây Trân nhếch lên, nói với mọi người: “Được rồi, tiếp tục chơi nhạc đi…”

Rồi…

Là tiếng ồn.

Nghe một bản nhạc du dương là một sự hưởng thụ, nhưng cái mớ hỗn độn đang trong giai đoạn mài giũa, các loại nhịp điệu rối loạn, lạc tông, rời rạc này, thì không khác gì một cực hình.

Trình Nhiên nghiêng đầu nhìn sang, thấy Tần Tây Trân cũng đang mang một vẻ mặt kiên nhẫn chịu đựng. Đây là… giết địch một ngàn, tự tổn hại tám trăm sao!

Định chơi tới cùng với mình à?

Mãi mới có một bài hát được mọi người phối hợp tương đối ổn, cuối cùng nghe cũng thuận tai hơn một chút.

Lúc này, Tần Tây Trân nghiêng đầu nhìn sang, cười nhẹ: “Em thấy bài hát này thế nào?”

Trình Nhiên nhìn chằm chằm vào cô, cậu thấy trong mắt cô có một sự kiêu ngạo như sư tử, cũng có vài phần đắc ý kiểu “nhóc con, xem ta đối phó với ngươi thế nào”.

Ngay khi Tần Tây Trân nghĩ rằng thiếu niên trước mắt sẽ phải khuất phục, Trình Nhiên lại nở một nụ cười khiến cô thua tan tác, lắc đầu: “Em không biết nhạc, không biết ạ…”

Vẻ mặt Tần Tây Trân cứng lại một chút, cô quay đầu đi: “Nào, chúng ta tập bài khác, ‘Mùa thu quê hương’! Đúng, đây là bài hát mới, xem bản nhạc, chúng ta tiếp tục mài giũa.”

Trình Nhiên trợn mắt há mồm nhìn cô.

Tần Tây Trân hít một hơi thật sâu, bộ ngực đầy đặn phập phồng, vung tay một cái, một màn trình diễn lạc tông lạc điệu lại tiếp tục bắt đầu.

Trong đôi mắt trong veo của cô nổi lên những tia đỏ, đây là…

Giết đến đỏ mắt rồi sao.