Trùng Nhiên

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 1

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 1

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 30

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 820

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

446 23104

Quyển 2: Cung Tựa Sấm Rền, Dây Kinh Động - Chương 4: Tớ cũng… không biết nữa

Cô gái đưa tới cuốn vở ghi chép được xem như là "bí kíp võ công", nặng trĩu những dòng chữ viết tay của cô. Ánh sáng đỏ như sương mù bao trùm lấy họ, ấm áp lạ thường. Trình Nhiên thấy đôi môi của Khương Hồng Thược dưới ánh sáng phản chiếu, hiện lên một vẻ căng mọng đầy quyến rũ.

Nhìn Khương Hồng Thược đang rất nghiêm túc nói với mình những lời khuyên chăm chỉ, Trình Nhiên cảm nhận được một luồng cảm xúc ấm áp từ từ chảy vào trái tim…

Cảnh tượng trên sân vận động hôm nay, có lẽ trong một thời gian rất dài sau này, sẽ in sâu vào tâm trí cậu.

Khương Hồng Thược ngồi bên cạnh, hai người đều nghiêng người nói chuyện, khoảng cách giữa họ… ừm, có hơi gần, khoảng chừng chưa đến năm mươi centimet.

Tim Trình Nhiên đập rất nhanh, lo rằng nếu tiếp tục sẽ không thể tự chủ được, cậu dùng một ý chí cực lớn để nhúc nhích, tay chống lên khán đài, chuẩn bị đứng dậy.

Thế nhưng, động tác này lại vô tình khiến khoảng cách giữa hai người càng gần hơn.

"Những điểm chính của môn toán ở trong cuốn vở này," Khương Hồng Thược đột nhiên nhận ra điều gì đó, giọng nói ngưng lại, người khẽ cứng đờ.

Ở nơi xa xôi, tiếng "bụp!" trầm đục vang lên, sau đó là vài tiếng hét kinh ngạc từ phía bên kia sân vận động.

Có tiếng gió rít truyền đến, mang theo một lực tấn công không chút khách khí. Thực ra Trình Nhiên đã cảm nhận được một bầu không khí không ổn, rồi quả bóng từ trên trời rơi xuống cốp một tiếng vào sau gáy cậu. Tay cậu đang chống dưới đất rõ ràng mất thăng bằng, động tác lao về phía trước càng mạnh hơn, đầu chúi về phía trước. Tác động của quả bóng lệch hướng và đầu cậu đã tạo ra một loạt hành động liên hoàn như nước chảy mây trôi, đẩy đầu cậu tới, môi áp lên má phải của Khương Hồng Thược.

Phía dãy núi xa xôi, hoàng hôn rực rỡ chiếu ra những tia sáng chói lòa, cảnh tượng này dường như đã dừng lại và đóng khung.

Đôi mắt xinh đẹp của Khương Hồng Thược, bị đầu của Trình Nhiên che khuất, dần dần mở to.

Cảm giác trên môi, mềm mại và mỏng manh như ngọc ấm, chỉ cần chạm nhẹ là vỡ. Sau đó là một mùi hương thoang thoảng dễ chịu, không nồng nặc. Lúc ở bên Khương Hồng Thược, thỉnh thoảng sẽ ngửi thấy, nhưng lúc này, nó tràn ngập khoang mũi, xộc thẳng vào tâm hồn.

Khoảnh khắc môi cậu in lên má Khương Hồng Thược, mặt cô gái xoạt! một tiếng đỏ bừng, gần như là phản xạ có điều kiện, Khương Hồng Thược như bị điện giật, bật người lùi về sau mấy bước, kéo dãn khoảng cách giữa hai người… nhanh như một con mèo.

Quả bóng lúc này mới bịch bịch bịch nảy mấy cái rồi rơi xuống phía sau họ.

Trình Nhiên cũng ngơ ngác, sau gáy cậu vẫn còn đau âm ỉ. Khương Hồng Thược nhìn cậu, cậu cũng nhìn Khương Hồng Thược, mắt hai người như đèn pin trong đêm tối, chớp chớp… rồi lại chớp chớp…

Có một tư thế kiểu như "địch không động ta không động, địch nếu động, ta tập trung hỏa lực tiêu diệt."

Trong mắt Khương Hồng Thược đầy vẻ kinh ngạc và tức giận, mặt cô lúc đỏ lúc trắng, rồi cô đi đi lại lại lùi về sau một cách cực kỳ bất thường, dường như muốn trốn khỏi đây, nói, "Tớ về trước đây!"

Cô quay người đi xuống khán đài, giọng nói mang theo sự lạnh lùng như sương giá,ngượng ngùng bao trùm không gian.

Nhìn bóng lưng Khương Hồng Thược, Trình Nhiên giơ tay lên, lại có một cảm giác bất lực không thể giải thích.

Cậu biết Khương Hồng Thược biết quả bóng bay tới mới là thủ phạm, nhưng mấu chốt là trước đó cậu cũng có một động tác đứng dậy bị cô để ý, cho nên việc bị bóng đập trúng dẫn đến kết quả sau đó không quan trọng, quan trọng là động tác ban đầu của cậu dường như đã khiến cô hiểu lầm…

Giận rồi sao?

Khương Hồng Thược đã đi đến cổng sân vận động, đột nhiên cô dừng lại, quay người nhìn Trình Nhiên vẫn còn đang hóa đá² trên khán đài, vẫn không biểu cảm, "Bài tập… nếu có chỗ nào không hiểu, có thể gọi điện cho tớ."

Lần này cô quay người bước qua sân vận động, là thật sự đi rồi.

Trình Nhiên xoa sau gáy, nhìn quả bóng dưới đất, thầm nghĩ thật là…

Mất cả chì lẫn chài…

Khương Hồng Thược đi ra ngoài mấy chục mét, đến cổng trường, đột nhiên dừng lại, ngoảnh đầu nhìn lại.

Trên sân vận động trong tầm mắt, lờ mờ là bóng hình Trình Nhiên đi xuống khán đài, cầm quả bóng đưa cho người đang vội vã chạy tới từ phía bên kia. Người đá bóng nhận lấy quả bóng, cúi đầu gập người xin lỗi, chàng trai kia xua tay…

Bóng hình, có vẻ hơi cô đơn…

Sau đó, Trình Nhiên tìm kiếm, nhìn về phía cô.

Khương Hồng Thược lập tức quay đầu đi, gò má không biết có phải vì hoàng hôn quá chói lóa hay không, vẫn còn đỏ bừng… đi thẳng ra khỏi cổng trường.

Trong cặp sách là một chồng vở ghi chép của Khương Hồng Thược, về đến nhà, Trình Phi Dương vẫn chưa về, bà Từ Lan đã hâm nóng thức ăn. Trình Nhiên ăn cơm xong vào phòng mình, bày ra một đống vở ghi chép, trong lòng nghĩ vẫn nên giải thích với Khương Hồng Thược một chút.

Thế là cậu ra phòng khách cầm điện thoại gọi đi.

Trên bàn học của Khương Hồng Thược, điện thoại reo lên leng keng. Cô đang ngồi đọc sách trước bàn, nhìn số điện thoại gọi đến, chần chừ một chút, không bắt máy.

Đợi đến khi chuông reo được ba tiếng, Khương Hồng Thược mới đưa tay cầm điện thoại lên, nhấn nút nghe, nói, "Alo… Trình Nhiên."

"…Về nhà rồi à?"

"Về lâu rồi, tớ còn đi trước cậu mà."

Giọng nói dường như không có gì khác thường, nhưng lại quá bình tĩnh.

Trình Nhiên vẫn nói, "Chuyện chiều nay, thực sự là hiểu lầm, xin lỗi…"

"Ồ, chuyện đó à… không sao đâu, không cần để ý…"

Giọng Khương Hồng Thược lại truyền đến, "Đầu cậu… không sao chứ…" Quả thực là đã bị bóng đá đập trúng một cái…

"Không sao, lúc nãy học thuộc hai mươi từ mới, phát hiện đều nhớ được hết."

"…"

"Nhớ xem những cuốn ghi chép đó… chính phụ tớ đã ghi ở trên rồi, cứ ôn theo đó, cậu làm được mà, đúng không… Điện thoại của tớ luôn mở, có thể hỏi tớ bất cứ lúc nào, không thu phí…"

"Được rồi, cảm ơn."

"Khách sáo làm gì."

Cúp điện thoại, Trình Nhiên nghĩ ngợi.

Hình như có một cảm giác…

Xa cách nhàn nhạt…

Cô gái này, giống như có một lớp vỏ, khi chạm vào sâu hơn, cô lại rụt trở về, cuộn mình vào trong vỏ…

Hai ngày sau đó là thời gian cuối cùng ở trường. Vẫn là theo nếp cũ, nhà trường chủ yếu dặn dò những việc liên quan đến kỳ thi cấp ba, giáo viên các môn đến cũng chỉ nói về những điểm thi có khả năng ra và phương hướng ôn tập cho mọi người trong kỳ nghỉ trước kỳ thi… Có giáo viên sẽ đoán đề, lúc đó trong lớp sẽ có tiếng sột soạt của giấy bút ghi chép…

Trong sự chờ đợi của đám con gái của Đỗ Vũ Đình, Trình Nhiên đã trả lại thư cho đối phương. Lúc đó là giờ ra chơi của tiết hai, ở bên ngoài lớp 9-4, khi Trình Nhiên trả lại thư cho Đỗ Vũ Đình, sự mong đợi và vui vẻ trên cả khuôn mặt cô gái đó đều biến mất… Nhìn thấy đối phương sắp khóc và bị bạn bè kéo đi, Trình Nhiên chỉ có thể thầm nói lời xin lỗi.

Nhưng chuyện này lại khiến cho học sinh lớp 9-4 đang hóng chuyện được một phen chấn động.

Trương Tiểu Giai huých cùi chỏ vào tay Dương Hạ, vẻ mặt không thể tin nổi, "Cậu nghe nói chưa, Trình Nhiên từ chối thư tình của Đỗ Vũ Đình lớp 6 rồi!"

"Đỗ Vũ Đình khóc thảm luôn… một mỹ nữ như vậy mà lại để ý đến cậu ta… thế mà thằng cha này lại từ chối, uống nhầm thuốc à?" Đây là lời thốt ra không thể tin nổi của Diêu Bối Bối khi nghe tin.

Thỉnh thoảng lúc ra chơi đi ra ngoài, hoặc ở hành lang, sân vận động, ánh mắt của Dương Hạ cũng sẽ dừng lại trên bóng lưng của Trình Nhiên, không biết đang nghĩ gì.

Vào giờ thể dục giữa giờ và lúc tan học, sẽ gặp Khương Hồng Thược trong dòng người, bên cạnh cô đa số đều là một nhóm con gái vây quanh, trong đó có Liễu Anh. Khi chạm mặt Trình Nhiên và Du Hiểu, cô đang ở bên cạnh Liễu Anh, cũng sẽ chào hỏi họ, nói vài câu đơn giản, rồi lại tạm biệt.

"Hôm nay qua đi là nghỉ trước kỳ thi rồi… nghỉ xong là thi cấp ba… hồi hộp quá đi…" Du Hiểu uể oải nói, đột nhiên nhớ ra điều gì, lại cau mày, nghi ngờ nhìn Trình Nhiên, "Gần đây cậu không phải đã chọc giận Lão Khương rồi chứ? Tại sao… tớ cứ có cảm giác cô ấy đang trốn chúng ta ấy nhỉ…"

Ánh nắng xuyên qua tán cây chiếu xuống, bao trùm lấy khuôn mặt Trình Nhiên.

Giống như ánh sáng đỏ rực rỡ trên sân vận động hôm đó tái hiện, làm mặt cậu ấm lên.

Trình Nhiên giơ tay phải lên, ngón trỏ quệt qua môi.

"Tớ cũng… không biết nữa."